Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

(」><)」

Bối cảnh: Tiệm cà phê Poirot lúc chiều muộn

Quán vắng. Chỉ còn ánh nắng muộn rơi qua tấm kính lớn, nhuộm vàng nửa người Amuro Tooru khi anh cúi người dọn dẹp.

Áo sơ mi hơi nhàu, vạt áo chưa cắm lại cẩn thận. Tạp dề thắt lệch hông.

"Khách quen hôm nay im lặng ghê ha."

Akai ngồi trên ghế, nắng chiều rọi nghiêng qua hàng mi rậm.
Ánh mắt sắt bén xuyên qua đường cong sống lưng Amuro.

"Tôi tưởng một nhân viên phục vụ tốt sẽ không trêu chọc khách bằng giọng điệu mỉa mai."

"Ồ? Vậy chắc tôi không phải nhân viên gương mẫu rồi."

Amuro quay lại, nheo mắt.

"Còn anh, chắc chắn không phải người đứng đắn đàng hoàng."

Akai đứng dậy, bỏ lại ly cà phê.
Chậm rãi bước tới.

Khi khoảng cách biến mất, và hoàng hôn bắt đầu lấp lánh ngay giữa hai người.
Anh nhẹ nhàng đưa tay, nắm lấy vạt tạp dề bên hông Amuro kéo nhẹ.

Tạp dề tuột.

"Anh đang làm gì đấy, Akai Shuichi?"

"Sửa lại nếp áo giúp một nhân viên không gương mẫu."
Akai đáp.

Anh bước sát thêm.
Amuro lùi về phía sau.
Nhưng lưng đã chạm mép bàn.

Một tay Akai luồn ra sau thắt lưng Amuro.
Kéo.
Vừa đủ để ép hông anh dựa sát vào đùi mình.

"Chúng ta đang ở ngoài—"

Tay còn lại xoa mạnh mông Amuro, ghé môi hôn lên thái dương anh.

"Để tôi cho em biết:
Cái kiểu liếc mắt chọc ghẹo đó — không phải khách nào cũng nhịn được."

Akai kéo Amuro ngồi lên đùi mình.

"Này— đừng tưởng tôi sẽ—"

"Tôi không tưởng." Akai cắt lời, "Tôi chắc chắn."

Khoảnh khắc đó, ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính, vẽ bóng hai người áp sát vào nhau —
Hoàng hôn trượt khỏi mép bàn — và đêm bắt đầu.

Sáng hôm sau.

Amuro cầm khăn lau bàn, cúi xuống — rồi khựng lại một chút.
Anh chớp mắt, nghiến răng.

"Khốn thật..."

Không phải vì bàn dơ.
Mà vì mỏi.
Và cái bàn này... chính là cái bàn tối qua Akai đã bế anh đặt lên.
~ (> <) ~

Hông vẫn ê.
Lưng vẫn rát.
Và bàn thì... vẫn dày mặt đứng đó một cách vô tội.

Amuro lườm cái mặt bàn phẳng lì, lạnh tanh.

"Mình phải đổi cái bàn này. Ngay. Lập. Tức."

_End_

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com