Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap2 Đi học trễ

Nghi Ân mặt mày bí xị, hai chân xiêu vẹo bước vào lớp, nhóc vừa bị lão Đặng chủ nhiệm vợt cho một trận vì tội đi học trễ a. Đồng ý là có lý do chính đáng nhưng nhóc không còn cách nào khác ngoài đứng cúi gầm mặt xuống đất hứng trọn cơn mưa xuân dào dạt của lão Đặng. Ông trời a~~~~ Người không cho con cao lên à?
_ Này Tiểu Ân lão Đặng nói gì cậu thế – Vừa bước vào lớp tên tăng động Tể Phạm đã quàng vai, bá cổ nhóc.
_ Còn gì ngoài việc hứng trọn mưa xuân từ miệng lão cơ chứ – Nghi Ân thở dài.
_ Haha cho chừa tội đi trễ – Tể Phạm ngả người ra sau cười lớn.
_ Tôi đi trễ cũng là nhờ phước đức của cậu đó, fan gì mà cả đống làm chui vào được cái cổng trường cũng khó – Nhóc liếc xéo cậu bạn.
_ Haha ai bảo tớ đây qua hảo soái làm gì – Vênh
_ Hảo soái cái con khỉ _ Lầm bầm
Tể Phạm cũng là một trong 7 thành viên của GOT7 tuy bé hơn Nghi Ân một tuổi nhưng vì sinh vào đầu năm nên cả hai được xếp vào chung một lớp. Với tính cách vui vẻ hòa đồng Tể Phạm đã đập tan cái gọi là thần tượng, cả lớp ai ai cũng quý mến nó và cả nước không ai không biết rằng Tể Phạm thuộc quyền sỡ hữu của Thôi Vinh Tể người có giọng hát hay trong GOT7.
Gia Nhĩ đưa hai tay vào túi quần lạnh lùng đi thẳng xuống dãy hành lang khối 10, đến khu cầu thang gần đó cậu đụng mặt Thôi Vinh Tể cũng đang tiêu sái bước xuống, cả hai nhìn nhau cười làm bao nữ sinh mất máu hàng loạt rồi hướng cửa lớp 10-2 đi tới. Vào giờ ra chơi hai hotboy nổi tiến của khối 11 và khối 12 đều đồng lượt ghé thăm lớp 10-2 là chuyện bình thường như ở huyện a. Tể Phạm đang cười ha hả cùng Nghi Ân vừa nhìn thấy Vinh Tể liền một cước phóng thẳng lại đó, cả hai tình tình tứ tứ làm cả lớp một phen mất máu.
Nghi Ân nhìn hai con người đang dắt díu nhau ra ngoài kia bằng cặp mắt khinh bỉ, tầm nhìn theo thói quen mà dời về ai kia. Gia Nhĩ hoàn toàn không chú ý đến Chí Hoành đang nhìn mình, cậu dõi mắt theo đôi tình nhân đang vui vẻ kia, trong tim như vỡ ra từng mảnh, nhìn Tể Phạm cười cười nói nói bên Vinh Tể thật hạnh phúc a. Gia Nhĩ đã nuôi tình đơn phương suốt từ thời thực tập sinh. Nhưng Tể Phạm vốn dĩ chỉ xem Gia Nhĩ là bạn không hơn không kém.
Đoàn Nghi Ân kéo lê cây lau nhà vào kho chứa đồ của trường học. Nhóc là bị phạt a, đây là lần phạt thứ năm trong tháng rồi. Tuần nào cũng ở lại đến 7 giờ tối kiểu này đối với người gan nhỏ như Nghi Ân đây dúng là ác mộng a. * KẸT * Cánh cửa sắt kêu lên một tiếng làm Nghi Ân rùng mình, trường học buổi tối quả là đáng sợ mà, tiếng côn trùng kêu râm ran ở bìa rừng sau trường vang vọng. Cả dãy phòng học tắt đèn tối om, da gà trên người Nghi Ân bắt đầu chạy dọc toàn thân
_ Nhanh nào......nhanh nào...phải về nhà.... – Nó lầm bầm đồng thời xách dụng cụ vào chỗ cũ.
Cơn gió nhẹ thổi ngang qua làm Nghi Ân giật mình vô tình quay người ra sau làm thân chổi đập mạnh vào cửa * rầm * cánh cửa đóng lại gây ra tiếng động lớn. Nghi Ân điếng người nhìn cánh cửa đang đóng im ỉm. Nhóc hốt hoảng chạy lại mở của. Cánh cửa sắt quá cũ do va chạm mạnh mà bị kẹt cứng, Nghi Ân cố hết sức nắm khóa cửa kéo mạnh nhưng xem ra không thể nhúc nhích. Hai hốc mắt bắt đầu ngập nước, Nghi Ân cố gắng đập mạnh vào cửa kêu cứu. Hai tay vì va chạm mạnh nay đã xuất hiện những lằn đỏ.(Gấu:Thương Ân Ân quá T^T)
_ Gia Nhĩ mau cứu tớ cứu tớ với làm ơn đi mà – Nghi Ân vô vọng trượt lưng ngồi bệt xuống đất. Nhóc gục mặt vào hai gối khóc lớn. Trong đầu vô thức hiện lên nụ cười của Gia Nhĩ.
End chap2

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: