Chap4:Tớ Thích Cậu
Đặt Nghi Ân xuống giường Gia Nhĩ nhanh nhẹn lấy khăn thấm ướt lau mồ hôi trên người nhóc. Vuốt nhẹ lọn tóc lòa xòa trước mặt Nghi Ân, Gia Nhỉ bỗng cảm thấy mình thật tệ, là Nghi Ân thích cậu, là Nghi Ân tình nguyện làm tất cả vì cậu, từ bao giờ Đoàn Nghi Ân luôn cười nói lại vì cậu mà chịu khổ như vậy. Cầm bàn tay nhỏ chi chít vế trầy Gia Nhĩ cảm thấy như bị ai bóp nghẹn, cảm giác này là thế nào? Nó còn khó chịu hơn khi nhìn thấy Tể Phạm đi bên Young Jae. Phải chăng Gia Nhĩ cũng thích Nghi Ân?Cậu không dám chắc điều đó. Tình trúc mã quá mơ hồ cậu không thể phân biệt được đâu là tình cảm đâu là tình thân. Suy nghĩ miên nam một hồi Gia Nhĩ thiếp đi bên cạnh Nghi Ân lúc nào không hay.
Cơn mưa âm ỉ kéo dài đến sáng hôm sau. Gia Nhĩ giật mình tỉnh dậy vì tiếng sấm, cậu nheo mắt nhìn xung quanh một cách khó hiểu, rõ ràng là Gia Nhĩ đã ngủ quên trên ghế nhưng sao giờ lại yên vị trên giường của Nghi Ân còn nhóc cũng cẳng thấy đâu. Cậu lật tung chăn đi nhanh xuống nhà dưới, phòng khách trống trơn, bếp cũng không khác gì mấy, trên bàn ăn chỉ có bữa sáng đơn giản. Gia Nhĩ thở dài rõ ràng là đang muốn tránh mặt nhau. Cái đồng hồ cổ đặt ở góc nhà được cài đặt sẵn vang lên vài tiếng, cậu uể oải lên lầu chuẩn bị đi học.
===================
_ Tiểu Ân? Cậu bệnh à? – Tể Phạm vỗ vai nhóc. Từ lúc bị bắt ở lại trực nhật đến nay cũng đã gần cả tháng Nghi Ân không còn tăng động cũng không còn nụ cười vô tư như trước nữa.
_ Tớ không sao? – Nghi Ân mỉm cười
_ Tể Phạm nói đúng đó, Nghi Ân anh là bị làm sao vậy ? – Thôi Vinh Tể ngồi bên cạnh cũng lo lắng cho anh.
_ Vinh Tể,em....có thể nói chuyện riêng với anh một chút được chứ – Nghi Ân lấm lét nhìn Tể Phạm rồi nhìn sang Vinh Tể.
_ Tớ không tham gia được sao? – Tể Phạm lên tiếng.
_ Được thôi...tớ cũng có chuyện muốn nói với cậu – Nghi Ân gật đầu.
_ Được vậy ra về chúng ta gặp nhau ở quán nước gần công ty – Tiếng chuông vào học vang lên, Vinh Tể chậm rãi nói rồi quay về lớp.
Gia Nhĩ chán nản dựa lưng vào tường, Nghi Ân tránh mặt cậu đến hôm nay đã hơn một tháng, là cậu không dám đối mặt hay là không dám thừa nhận, Gia Nhĩ hiện tại như đang ngồi trên dàn chông, cậu đối với Nghi Ân là gì? Là thương hại? Hay là yêu thương thật lòng? Gia Nhĩ cũng không biết.
_ Gia Nhĩ à cậu xem cái này nè – Hình ảnh Nghi Ân đang lên cơn tăng động bất giác hiện lên trước mắt Gia Nhĩ.
_ Gia Nhĩ à...nhìn nó đi rất đáng yêu đúng không?
_ Gia Nhĩ à.....nếu tớ thích cậu thì sao?
_ Gia Nhĩ à tớ thích cậu...rất thích cậu!
Gia Nhĩ thở dài, cậu nhìn sang góc bàn bên cạnh, là góc học tập của Nghi Ân. Vì muốn cả hai thân thiết hơn mẹ Đoàn đã cho cả hai ở củng chung một phòng, cùng một góc học tập, khi nhỏ cả hai cùng ngủ chung giường nhưng sau này lại chuyển sang giường tầng. Góc bàn nhỏ được sắp xếp gọn gàng sách ra sách. Gia Nhĩ vô thức vuốt nhẹ lên những cuốn sách đó, tay cậu vô tình chạm vào bìa thư màu đỏ được giấu khá kĩ.
Học sinh Đoàn Nghi Ân suất sắc đạt được học bổng du học tại trường trung học South Side, New York .
Gia Nhĩ như không tin vào mắt mình, là phiếu báo du học sao? Là Nghi Ân sắp du học sao? Hai tay cậu buông thõng làm tờ giấy rơi xuống đất, cùng lúc đó Nghi Ân đẩy của bước vào.
_ Nhóc hơi ngạc nhiên khi thấy Gia Nhĩ đứng tại góc bàn của mình.
Nghi Ân cụp mắt, cậu không nói gì đi thẳng lại phía Gia Nhĩ, nhóc khều tượng đá trước mặt, trong mắt ánh lên tia lo lắng.
_ Gia Nhĩ...Cậu bị sao vậy?
_ Nghi Ân...cậu...cậu có giấu tớ điều gì không?- Gia Nhĩ thất thần hỏi nhóc.
_ giấu...giấu gì cơ – Nghi Ân như bị giậm trúng gai nhóc lùi ra sau lắp bắp nhìn Gia Nhĩ. Mắt không tự chủ đảo nhẹ xung quanh phòng và dừng lại ngay tờ giấy đang nằm chỏng chơ dưới đất.
_ Gia Nhĩ...tớ.....
_ Là thật.... – Gia Nhĩ không hề quan tâm đến Nghi Ân.
_ Đ...đúng....là...là thật – Nghi Ân lắp bắp trả lời.....- Cậu....dù sao cậu cũng không thích tớ, người cậu thích là Tể Phạm cơ mà. Dù...dù sao thì tớ cũng không là gì của cậu...tớ....tớ đi......- giọng nói ngày một nhỏ dần rồi tắt hẳn.
_ KHÔNG LÀ GÌ SAO? SAO LẠI KHÔNG NÓI VỚI TỚ? CẬU THÍCH TỰ Ý MUỐN LÀM GÌ THÌ LÀM LẮM À?_Gia Nhĩ hai mắt đỏ ngầu, cậu nắm hai vai Nghi Ân lắc mạnh.
_ CẬU CÓ QUYỀN GÌ MÀ QUẢN TỚ, NGOÀI CÁI DANH TRÚC MÃ VỚI TÔI RA THÌ CẬU COI TÔI LÀ GÌ – Nghi Ân cao giọng, hai mắt nhóc giờ đã ướt nước, thi nhau chảy dài hai bên gò má phúng phính.
_ Nghi Ân...tớ – Gia Nhĩ buông thõng hai tay, cậu toan lau nước mắt cho nhóc lại bị Nghi Ân gạt tay ra.
_ Tối này tớ sẽ ngủ phòng ba mẹ – Nghi Ân quay lưng đi.
End chap4
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com