Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

[Shortfic] Chạm - Junseob

Author: Tử Anh

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi, chưa bao giờ.

Pairing: Junseob

Category: Sad, HE [whut??]

Rating: T

Author Note:

+Cái tên… huhuhu thật muốn chết mà. Càng lúc càng ngắn. Thôi đành chấp nhận.

+Shortfic thứ hai dành cho Junseob ngar~ Đã bỏ quá lâu rồi, giờ mới cảm thấy cuồng lại :x

Enjoy and Comment~

Summary:

Đừng chạm tay vào cuộc đời tôi nữa, anh chỉ khiến nó bẩn thêm thôi…

Chap 1

Seoul.

Gió đông thực sự rất lạnh. Yoseob cảm thấy cả thân người đang run lên, chỉ cần sơ sảy một chút cũng có thể bị gió cuốn đi mất. Gió tàn nhẫn tát qua gương mặt đẫm nước mắt của cậu, buốt.

Yoseob cố gắng bám chân mình trên thành cầu, im lặng thả trôi từng suy nghĩ. Nhưng bây giờ, trước mắt cậu chỉ là màn nước đen kịt, cuồn cuộn chảy làm nhòe ánh đèn đường. Mọi thứ hi vọng mong manh về những điều tích cực dường như đã bị đóng băng bởi tiết trời lạnh buốt, ngăn Yoseob suy nghĩ thêm. Hẳn đây là đường cùng rồi.

Nếu thực sự ngã xuống đây, cơ hội sống sót của cậu là bao nhiêu?

Hình như là không có.

Vậy tại sao vẫn cố chấp muốn chết?

Vì Yoseob cũng chẳng tìm ra lí do để mình sống nữa.

Nếu tồn tại cũng là sống, cậu thực sự không thể sống được nữa.

Yoseon nhắm mắt, cảm nhận hạt nóng bỏng xoa dịu cái lạnh buốt nơi gò má. Đôi môi cậu thoáng vẽ một nụ cười. Nụ cười cô độc.

Chân tiến tới trước, nhanh chóng hụt hẫng trong không trung. Cả thân người nhỏ bé của Yoseob lao xuống.

Nước sông thực sự rất lạnh.

Chỉ vì tôi chẳng tìm ra lí do để tồn tại nữa…

.

.

.

“Tại sao? Tại sao cứ làm tôi đau lòng?”

Yoseob nhíu mày, nhắm chặt hơn đôi mắt. Hương vị tươi mới mạnh bạo chiếm lấy khứu giác. Ánh sáng gay gắt chiếu thẳng vào khiến hàng chân mày nhíu chặt hơn. Biết không thể cố chấp được nữa, Yoseob từ từ mở mắt, đón nhận thứ ánh sáng kia.

Không phải nắng. Chỉ là chiếc đèn chùm cỡ lớn bật sáng.

Đang là ban đêm.

Nhếch khẽ đôi môi khô khốc, cổ họng Yoseob như bị đốt cháy. Còn cảm nhận được, vậy là cậu chưa chết, có điều cơ thể cậu khắp nơi đau nhức vô hạn. Chưa chết, nhưng chắc cũng sẽ chết nhanh thôi.

Yoseob cố nâng mình dậy, đảo mắt nhìn xung quanh. Một căn phòng khá lớn. Độc màu trắng. Thứ màu tinh khiết này bỗng khiến Yoseob thấy mình ở đây, nằm trên chiếc giường cỡ lớn này, đã vô tình khiến nó bị bẩn đi. Trắng… Có lẽ người cứu cậu là kẻ điên cuồng vì màu trắng.

Yoseob cũng có quen một người như vậy.

Hắn…

Nghe tiếng động, con người ngồi sau chiếc ghế bành lớn nhanh chóng đứng dậy. Vì chiếc ghế khá lớn, nên nhất thời Yoseob không nhận ra còn có một người nữa trong phòng. Trước khi cậu kịp lên tiếng, mọi thứ đã nghẹn lại ở cổ họng.

Là hắn.

Junhyung đút tay vào túi quần, khoan thai bước tới. Dù gặp chuyện gì, Yoseob cũng luôn nhìn thấy hắn với vẻ lạnh lùng như vậy. Khắp người hắn luôn là màu đen cứng nhắc, môi luôn nhếch lên, để lộ nụ cười nhạt nhàn. Có trời mới biết, hắn nghĩ gì sau nụ cười đó.

Cơn quặn thắt ở dạ dày đột nhiên khiến Yoseob khó chịu. Cậu bây giờ chỉ muốn nôn ra, để hắn biết cậu khinh bỉ hắn đến thế nào. Nhưng dù suy nghĩ nhiều đến thế, Yoseob cũng chỉ ngơ ra, chịu đựng cơn đau nhức mà nhìn hắn tiến tới gần.

“Tỉnh rồi à?”

Junhyung lên tiếng, âm thanh trầm thấp. Chỉ một lời hỏi thăm cũng khiến Yoseob rùng mình, bất giác lùi lại, để lưng mình chạm vào mặt tường lạnh lẽo. Cảm giác đau nhức lúc này của cậu chợt tan biến, chỉ còn hàng vạn câu hỏi, vạn suy tính thoát khỏi đây. Cậu cảm thấy sợ hắn.

“Câm rồi sao?” – Junhyung nhăn mày, ngồi hẳn xuống giường – “Cậu vẫn vô lễ như thế.”

“Khô… Không.”

Yoseob khó khăn đáp lại, thấy cổ họng càng lúc càng bỏng rát. Dường như nhận ra chất giọng khàn khàn của cậu, Junhyung cười nhạt, với tay lấy li nước trên kệ tủ. Nhưng khi li nước còn chưa kịp chạm vào tay Yoseob, Junhyung đã rút nó lại, uống sạch.

“Đau lắm phải không?”

Junhyung nhếch môi, thõa mãn nhìn Yoseob cúi đầu xuống. Cậu nắm chặt hai tay lại, cố gắng nén những giọt nước mắt đang chực rơi. Cậu không khóc vì đau, không ức vì hắn làm thế. Yoseob hận mình vì đã đưa tay ra, nhận lấy ân huệ từ một kẻ như hắn. Dù nhỏ hay lớn, Yoseob cũng không cần.

“Biết đau…” – Junhyung chợt vươn tay ra, thô bạo nắm lấy cằm của cậu – “Sao còn dám tự tử?”

“Bỏ…bỏ tôi ra.”

Yoseob giãy giụa, cố gắng thoát khỏi cánh tay cứng như thép của hắn. Nhưng cậu vừa ốm dậy, sức giết một con kiến còn không đủ, huống gì chống lại hắn. Yoseob im lặng, bất lực nhìn nước mắt mình rơi xuống.

Junhyung kéo mạnh tay, ép Yoseob phải nhìn vào mắt hắn. Đôi mắt nâu của Junhyung vẫn lạnh như băng, tỏa ra khí thế bức người. Nhưng chẳng ai biết được, hắn đang giận. Rất giận.

“Tại sao…không? Anh…quản cả chuyện…sống chết của tôi ư?”

Yoseob cố lên tiếng, mặc kệ cổ họng không ngừng cháy lên, nóng như lửa. Cậu không hiểu sao, mình lại có dũng khí để nói lên những lời đó. Quyết định tự tử, tức Yoseob đã chẳng còn dũng khí nào để đối diện với hắn rồi.

Những lời đó dường như khiến Junhyung điên hơn. Hắn bóp chặt cằm Yoseob, dán sát mặt mình vào mặt cậu, phả ra từng hơi nóng bỏng.

“Đúng. Tôi còn chưa cho phép, cậu thử chết đi.”

Nói rồi, Junhyung với tay lấy li nước trên bàn, uống một ngụm rồi điên cuồng ép chặt môi mình vào môi Yoseob. Nước lạnh buốt tràn qua khoan miệng, giúp cổ họng thôi bỏng rát. Nhưng Yoseob đâu còn để ý tới đau đớn đó. Cậu cắn chặt răng, không để lưỡi hắn quấn lấy cậu. Sự cố chấp đó chỉ khiến Junhyung thô bạo hơn. Hắn cắn môi cậu, nhanh chóng đẩy lưỡi mình vào, cảm nhận vị máu tanh xộc trong khoang miệng.

Đến khi Yoseob cảm thấy mình sắp chết vì thiếu oxi, Junhyung thả cậu ra. Môi Yoseob sưng lên, chứng minh cho sự thô bạo của hắn. Vị máu vẫn còn đọng ở đầu lưỡi, tanh nồng.

Junhyung chỉ đứng lên, đưa tay quệt ngang miệng, thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra. Mặt hắn một chút biến sắc cũng không có. Junhyung liếc mắt nhìn Yoseob đang thở dốc, đặt li nước trên bàn rồi bước ra.

Trước khi bóng lưng kịp khuất, hắn nhanh chóng ném lại một câu.

“Mạng của cậu, chỉ Yong Junhyung tôi mới được lấy.”

End Chap 1.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: