P.3
Trở lại sau một tg lặn dài (muốn ngạt thở luôn) đã để rds chờ đợi lâu hực có lỗi *cúi đầu*
Ko ns nhìu, nhanh, gọn, lẹ mời m.ng đọc tiếp
A, m.ng năm ms vui vẻ hạnh phúc nhé, mọi sự đều trôi chảy. Lấy slogan năm nay "Mã đáo thành công"
~~~~~~~~~~
Xôi thịt đầu năm nhá ^^, xôi thịt nhẹ
Yoseob thở dốc ngồi bệch xuống sàn, từng tấc da thịt ửng hồng kiều diễm, mưu kế ban đầu đã bị vạch trần, nguy hiểm đang cận kề với cậu. Sớm đã nghĩ đến Yong Junhyung thủ đoạn cùng lắm gian manh, cậu cùng cô gái thế thân đã cẩn thận từng chút một nhưng kết quả vẫn là bị hắn tóm gọn một mẻ, "xuân dược" hạ hắn cuối cùng lại "gậy ông đập lưng ông" rơi hết và người mình.
Cả người cậu nóng bừng khó chịu, mồ hôi từng tầng phủ khắp khuôn mặt đỏ hồng. Bị hắn vứt vào đây một mình, cậu có muốn cũng chẳng còn sức mà chạy trốn, sống hay chết của cậu cũng chỉ có hắn có thể quyết định.
"Ừm....nóng.....a....a...."
Vặn vẹo thân hình thanh mãnh, cậu vô lực đứng dậy, chỉ có thể ngồi tựa vào vách từng mát lạnh phía sau nhằm làm giảm đi cơn nóng đang hoành hành trong người.
"Cạch..."
Một tiếng mở cửa, bước chân nhàn nhã chậm chạp từ từ bức đến cạnh cậu, một gương mặt lạnh lùng mà tao nhã nhìn cậu, đôi mắt Yoseob tuy nhập nhòe bởi nước mắt nhưng cậu vẫn dễ dàng nhận ra người trước mắt. Một thân cao quý khí chất kia df không mở mắt nhìn cậu cũng có thể nhận ra được.
"Thế nào? Khó chịu sao?"
Hắn cầm trên tay một chiếc khăn lạnh đang tỏa hơi mát nhàn nhạt áp lên má cậu, Yoseob theo bản năng đang nóng gặp được lạnh vội vàng hướng về phía khăn lạnh mà cọ cọ.
"Ưm....a.....ha.."
Junhyung thấy cậu hành động thế thì từ tốn nhấc khăn lạnh ra vứt về phía sau lưng.
"Em càng muốn tôi càng không cho"
"Ưm...anh...tên chết....tiệt...thả....a....thả...a...a...."
Yoseob dùng chút tỉnh táo cuối cùng mà phun ra lời mắng hắn, nhưng không để cậu nói nhiều, hắn cúi xuống ngậm lấy đôi môi đang mấp máy kia, không dùng lưỡi khiêu khích, chỉ là môi chạm môi để khóa lại sự ồn ào của cậu.
Yoseob nếu lúc tỉnh táo chắc chắn sẽ đẩy hắn ra, nhưng thời điểm này đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng, ý thức đã bay lên sao Hỏa từ lúc nào, chỉ còn lại đây bản năng cùng tác dụng của thuốc kích dục. Bắt được một đôi môi mang theo hơi lạnh dễ chịu đang ngay trên đôi môi nhiệt nóng của mình thì cậu có chết cũng không buông, cậu vươn đầu lưỡi mềm mại ra liếm liếm sự mát lạnh cùng vị rượu vương lại trên đôi môi hấp dẫn kia, lại to gan thêm một chút nữa lấy lưỡi đẩy hai cánh môi kia ra, tiếp tục dùng sức cạy hàm răng chắc khỏe (nhờ đánh răng thường xuyên =))) ) nọ tách ra để đưa đầu lưỡi của mình vào.
"Ư...a...a...."
Sự mát lạnh bên trong khoang miệng kia làm cậu nhịn không được bật lên tiếng rên rỉ thỏa mãn, Junhyung sau một lúc mặc cậu làm càn đã không thể mặc kệ được nữa.
"Là tự em tìm lấy, đừng trách tôi"
Lời vừa dứt cũng là lúc hành động được thực hiện, hắn luồn một tay qua hai chân cậu tại đầu gối, tay còn lại luốn dưới hai tay cậu nâng cả thân người cậu lên, bàn tay vừa chạm vào khoảng da gần ngực lập tức làm Yoseob run người bần bật.
"A....đừng....."
"Muộn rồi"
Junhyung bế cậu tiến đến giường lớn, đặt cậu nằm xuống, hắn lặng im ngắm nhìn "mỹ vị" trước mắt.
10 năm rồi!
Hắn đã 10 năm rồi mới gặp lại cậu, dáng vẻ bây giờ cùng ngày trước hoàn toàn cách xa nhau, nếu trước kia cậu thanh thuần trong sáng đầy trẻ con thì giờ đây vẻ ngây ngô ấy đã được thay đổi. Ánh mắt trong vắt với đuôi mắt gợi tình, đôi môi đỏ hồng tự nhiên, làn da trắng noãn mềm mại tùy lúc có thể dễ dàng ửng đỏ hấp dẫn, vóc người đầy đặn với những đường nét thanh thoát rõ ràng. Không thể phủ nhận được mị lực của cậu giờ đây so với lúc trước không giảm mà chỉ có tăng, tăng lên đến mức làm hắn kinh ngạc, làm hắn muốn bỏ qua cũng không thể.
"A....."
Yoseob ngâm nga kiều mị khi hắn đưa tay cởi xuống chiếc áo sơ mi trên người cậu, bất kì động tác nào của hắn giờ đây cũng kích lên dục vọng trong người cậu thật dễ dàng. Junhyung ánh mắt tà mị khi nhìn đôi "quả" nhỏ trước mắt. Hắn không tin rằng đôi "quả" nhỏ này chẳng chút no tròn như những cô gái khác từng xuất hiện trên giường cùng hắn nhưng lại có thể khiến hắn muốn tự mình ngay lập tức đem chúng ăn đi, ngậm lấy, mút mát để xem thử chúng có vị gì mà làm hắn khao khát đến thế.
Hắn cuối xuống ngậm lấy một bên "quả" vò miệng.
"A....a......."
Yoseob rên như dại khi cảm nhận được môi lưỡi của hắn trên ngực mình, "quả" nhỏ theo bản năng mà từ từ đứng lên và cứng lại trước những cái mút mát cuồng dại của hắn, "quả" còn lại cũng chẳng chịu yên khi bị bỏ quên, cậu chỉ cẩm thấy vô cùng ngứa ngáy bên ngực còn lại, đưa tay day nhẹ "quả" bị hắn bỏ quên kia, càng day tay càng thấy không đủ, vô cùng muốn khoang miệng ấm áp của người kia chạm vào.
Cứ như vậy mà mút mát, day cắn, cứ như vậy mà rên rỉ dễ chịu, hắn kiên nhẫn bỏ ra một lượng lớn thời gian cùng công sức để làm hài lòng cậu. Thế nhưng càng làm càng thấy không đủ, càng làm càng muốn tiến sâu hơn. Junhyung tạm buông tha khuôn ngực được hắn chăm sóc nãy giờ mà khóa chặt lấy môi cậu. Lần này không còn dơn giản chạm môi mà là cuồng dã cắn xé.
Hắn hôn mỗi lúc một sâu, cơ hồ muốn đem cả khoang miệng của cậu mà nuốt một ngụm. Nhẹ nhàng mút hai cánh môi đỏ hồng, mút đến khi cậu khó chịu đẩy hắn ra thì hắn mới di chuyển đến răng cùng nướu của cậu. Hắn hôn môi rất nhiều người nhưng đây là lần đầu tiên hắn thật kỹ càng hôn chẳng bỏ sót đểm nào trong khoang miệng của người bị hôn. Liếm những chiếc răng nhỏ xinh của cậu xong lại chuyển sang liếm chân nướu trơn trơn, cuối cùng mới là mạnh mẽ khóa chặt chiế lưỡi mềm mại kia.
Yoseob chỉ có thể phát ra tiếng "A" hoặc "Ư" gợi tình khi "được" hắn chăm sóc răng miệng. Hai tay cậu không ngừng ôm chặt lấy đầu hắn mà kéo sát về phía mình. Junhyung vừa hôn vừa đưa tay xuống thăm dò tiểu đệ của cậu, lúc nãy khi hắn hôn ngực cậu "dịu dàng" như thế thì tiểu yang đã không nhịn được mà khóc một trận, "nước mắt" ẩm ướt bắn vào bụng của hắn lẫn cậu. Ngay lúc này khi hắn vừa đưa tay chạm vào thì tiểu yang lại một lần nữa muốn "bật khóc", "nó" rung rẩy trong tay hắn, bắt đầu thút thít rỉ ra vào "giọt nước mắt trắng" gợi cảm, mà ngay cả chủ nhân của tiểu yang cũng bắt đầu không khống chế được tiếng rên rỉ bật ra ngày càng nhiều, ngày càng dụ hoặc hắn.
"Em thực sự là tai họa"
Hắn thì thầm rồi chuyển tay ra phía sau trong khi hôn từ ngực cậu trở xuống bụng, hôn đến đâu là để lại trên làn da trắng noãn những ửng đỏ mê người đến đấy. Tay vừa chạm vào lối dẫn nhỏ nhắn co dãn của cậu thì hắn nghe từ môi Yoseob bật ra những tiếng hoảng loạn.
"Đừng...làm...ơn....đừng...."
Lại đưa một ngón tay vào thăm dò, hắn cảm nhận được một vết sẹo dài trong nội bích (à...ờ...cái này trog đam mỹ là quá rõ rồi nhé *che mặt*). Tay vừa chạm vào lập tức cảm thấy người dưới thân run rẩy kịch liệt miệng không ngừng phát ra âm thanh sợ hãi khiến người khác đau lòng.
"Đừng...đừng...chạm...vào tôi...các người....các...người tránh ra....cầm....cầm thú....đừng....bỏ ra...."
Cậu sớm đã không còn nhận thức rõ ràng, mắt dẫu nhắm nghiền nhưng môi vẫn không ngừng nói ra những từ ngữ hoảng loạn, tay chân theo lời nói mà huơ loạn trước lòng ngực của hắn.
"Tôi...không...phải....không...phải....buông tha tôi....buông tha tôi...."
Những giọt nước mắt rơi ngày càng nhiều, Junhyung dừng lại mọi hành động, hắn đem cậu ôm vào ngực, nhẹ nhàng mà giữ chặt hai tay cậu, bên tai cậu thì thầm.
"Đừng sợ....sẽ không ai chạm vào em, em an toàn rồi"
Hắn cứ tiếp tục thì thầm như thế cho đến một lúc lâu sau đó cậu mới từ từ thả lỏng cơ thể, vùi gương mặt đầy nước mắt vào ngực hắn, tìm lấy sự ấm áp ôn nhu kia mà an tĩnh đi vào giấc ngủ. Junhyung vẫn duy trì tư thế đó mà ôn cậu vào lòng, tay vỗ nhè nhẹ sau lưng cậu như người ta dỗ trẻ con ngủ.
Bên tai hắn vẫn là tiếng khóc cùng tiếng hoảng loạn của cậu lúc nãy.
"Buông tha tôi....buông tha tôi đi...."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com