Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

9 - Kết

======

16 năm sau.

======

Jeno

- Bố ơi, con ra bon thuyền chơi với bà nhé!

- Cẩn thận nhé con!

Tôi nhìn đứa bé gái mặc bộ quần áo màu xanh, tay cầm con gấu bông đi ra bon tàu đang chạy trên giữa biển Jeju chơi với bố mẹ của tôi. Nó là con gái tôi, con bé tên Heeyoung. Con bé sáu tuổi, rất dễ thương và dễ mến. Con bé là con ruột của tôi, là kết quả của một hôn nhân không tình yêu, được sinh ra trong ống nghiệm, với một không khí là "mong nó thành công" hơn là niềm vui sướng của một đôi vợ chồng sắp đón sinh linh bé bỏng của họ. Tôi gặp mẹ nó trên một trang web hẹn hò nào đó khi cả hai đang bị thúc giục về việc yên bề gia thất. Tôi với mẹ nó quyết định sẽ nuôi con bé cho đến khi con bé lớn hơn và có khả năng tự giải quyết những công việc mà không còn cần tới mẹ nó giúp.

Chúng tôi vừa li hôn năm trước, trả tự do cho cô và cả tôi. Không biết có phải vì phải chào đón cuộc đời này bằng một sự ép buộc hay không, mà Heeyoung rất trưởng thành. Con bé cảm thông cho cả hai chúng tôi, và cảm ơn chúng tôi vì đã cho nó cơ hội được sống. Dù chúng tôi có cảm thấy áy náy và đau lòng, nhưng bản thân mỗi người đều biết rằng, thà là cho con bé biết được cái sự thật đau lòng này hơn là lừa dối con bé và cả bản thân về một cái gia đình hạnh phúc mà vợ chồng đau khổ, và con cái thì cứ mãi nằm mơ trong cái giấc mộng ấm áp mà khắc nghiệt này.

Suốt hơn mười mấy năm chờ đợi, tôi chưa ngày nào vẫn thôi nhớ mong em. Em trở thành cuộc trò chuyện của hai vợ chồng chúng tôi vào những đêm ngọt ngào của tuần trăng mật. Tôi kể em quen với tôi như thế nào, cuộc tình chúng tôi chuyển biến vi diệu từ bạn thân trở thành người yêu ra sao, em rời đi như thế nào, tất nhiên là không bao gồm sự thật em là một người cá với mái tóc vàng bồng mềm và cái đuôi xanh phát sáng dưới làn nước.

Và rồi cô cũng kể cho tôi về cuộc đời vạn người mê mà cũng đầy sóng gió của cô. Một cách nào đó, chúng tôi trở thành những người lắng nghe của nhau, thật sự được là bản thân vào những buổi đêm khi đứa con bé bỏng đã ngủ, và chúng tôi lại mang những tách trà thơm làm mồi cho cuộc trò chuyện xuyên đêm. Tôi và cô li hôn sau bảy năm chung sống, tòa giao Heeyoung cho tôi vì tôi biết cô ấy muốn có tự do. Cô vốn là người cá tính, mạnh mẽ, không sợ dè bỉu, dèm pha từ xã hội đè nặng một người mẹ từ bỏ con gái để đổi lấy tự do. Bản thân cô cũng cảm thấy mình có lỗi, nên cô không ngại phải nhận lấy chúng. Thỉnh thoảng cô vẫn gọi về nói chuyện với Heeyoung, và chúng tôi cũng thường ăn tối như những người bạn.

Em lại xuất hiện trong cuộc trò chuyện của tôi và con. Tôi đã từng hỏi con rằng, nếu một ngày Renjun quay lại, con bé có chấp nhận cho em thành một phần của gia đình hay không. Tuy trưởng thành, nhưng tôi không nghĩ rằng không một đứa trẻ nào có thể chấp nhận mẹ mình được thay thế bằng một người khác, đằng này lại còn là đàn ông. Nhưng rồi con bé lại làm tôi bất ngờ, khi nó gật đầu đồng ý và tỏ vẻ mong chờ.

- Vì con thương bố và mẹ, hai người đã cho con đến với thế giới này. Đó là hạnh phúc lớn nhất của con. Và con sẽ càng hạnh phúc hơn khi bố mẹ đều được hạnh phúc.

Khi đó con bé cuộn trong lòng trong buổi chiều tà, âm thanh non nớt mà lời nói lại trưởng thành, làm lòng tôi mềm ra, cảm thấy được an ủi. Lúc này con bé tựa như người bạn, xoa dịu tâm hồn đau khổ của tôi. Tôi thì thầm vào tai con bé lời cảm ơn, và từ tận đáy lòng, tôi coi con bé là niềm hạnh phúc và an ủi trong cuộc đời.

- Jeno! Heeyoung bị rơi xuống nước!

Tiếng hét thất thanh chói tai của mẹ tôi cắt đứt mọi hồi tưởng tốt đẹp. Như thể trời đã sập xuống, tim tôi nảy lên từng nhịp đau đớn và sợ hãi. Đứa con bé bỏng của tôi, sinh linh thuần khiết và trong sáng đó, vừa rơi xuống nước. Tất cả là lỗi của tôi, đáng lẽ tôi nên trông chừng nó. Đây là giữa biển, không sân nhà quen thuộc đầy những cành hoa mà chúng tôi đã trồng, làm sao tôi có thể lường hết mọi tình huống rằng con bé bị chết đuối hay làm mồi cho cá mập xơi tái. Tôi chạy lên mạn tàu, chẳng chú ý đến những lời ngăn cản xung quanh mà nhảy xuống làn nước. Lạnh cóng, tôi đã trưởng thành, vậy con bé, nó sẽ cảm thấy lạnh đến mức nào đây. Tôi bơi loanh quanh, tìm kiếm hình bóng bé nhỏ trong làn nước xanh có lẫn vài giọt nắng. Tất cả những gì tôi thấy chỉ là nước và nước, không hề có bóng dáng con người. Nỗi thật thất vọng và đau buồn tràn trề, hòa vào sự mặn đắng và lạnh cóng của dòng biển.

Ôi con tôi.

Tất cả là lỗi của tôi, là lỗi của người cha vô dụng này. Tôi chẳng những không cho con bé một gia đình bình thường và hạnh phúc, tôi còn cướp đi cuộc sống của nó chỉ trong giây phút lơ đãng.

Khi tôi còn đang chìm vào nỗi thất vọng, bỗng một bóng hình nho nhỏ. Là Heeyoung, con bé đang nổi lên. Mà không, là cố gắng vùng vẫy và đạp nước để nổi lên. Con bé còn sống. Tôi bơi nhanh về phía nó, ôm lấy con bé rồi bơi lên. Người trên thuyền thả thang dây xuống kéo chúng tôi lên.

Người con bé ướt đẫm và lạnh ngắt, mặt con bé tái lại nhưng hơi thở vẫn còn. Vui mừng và cả đau lòng đều lan ra khắp toàn thân, tôi quấn con bé bằng khăn và ôm lấy nó, truyền hơi ấm cho nó. Mặt con bé trở nên hồng hào và hơi thở thì ổn định. Cùng lúc đó, thuyền chúng tôi cập bến.

======

Heeyoung nằm trong phòng hồi sức của bệnh viện. Con bé bị nhiễm lạnh, nước có tràn vào phổi nhưng không đáng lo, bây giờ đã trở lại bình thường. Con bé ngủ rất ngoan, hơi thở nhịp nhàng và bình ổn. Mẹ đã bảo tôi trở về khách sạn nghỉ ngơi, nhưng tôi muốn ở lại. Sao tôi lại có thể quay trở về nghỉ ngơi trên chiếc giường êm ái sau khi đã gây ra sự việc này chứ. Ngồi đến giờ chiều, cuối cùng con bé đã tỉnh lại. Chúng tôi nhờ bác sĩ đến xem cho nó, mọi thứ đều bình thường. Bố tôi ra ngoài đóng tiền viện phí, mẹ thì đi mua chút thức ăn cho đứa cháu nhỏ. Lúc này trong phòng không còn ai, con bé nắm lấy vạt áo của tôi, kéo nhẹ. Tôi ghé tai mình xuống mặt con, mỗi lần nó làm thế này, đều vì một bí mật không thể tiết lộ.

- Con kể bố cái này, bố hãy tin con nhé!

- Được rồi, bố tin mà!

Điều quan trọng nhất là con bé đã được sống, con bé nói gì cũng không còn quan trọng nữa.

- Người cá có thật! Anh ấy đã cứu con. Ngay khi con thở không được, anh ấy xuất hiện và nâng con lên. Anh ấy rất đẹp, anh có mái tóc vàng và cái đuôi màu xanh. Giọng anh ấy rất dễ nghe, anh ấy nói bố đang tìm con, anh ấy bảo con cố gắng lên!

Con bé vẫn là một đứa trẻ, nó còn tin vào những điều thần tiên. Thiên thần, tinh linh, người cá,... Khoan đã, con bé vừa nói nó được người cá cứu.

Tóc vàng, đuôi xanh.

Là em.

Tôi ngỡ ngàng ngã ra sau, may mắn rằng chiếc ghế khá vững, tôi chỉ hơi trượt một chút. Ngỡ ngàng, không tin nổi cho đến vui mừng, từng cảm xúc nổi dậy trong lòng tôi mạnh mẽ. Tôi thấy sóng mũi cay cay và nước mắt trào ra ấm nóng. Heeyoung hoảng hốt nhìn tôi, muốn ngồi dậy. Tôi cản nó lại, con bé chỉ vừa tỉnh, vẫn lên cẩn thận.

- Bố không sao. Bố chỉ đang vui thôi.

Tôi không biết bây giờ mình trông có bao nhiêu yếu đuối trước mặt đứa con bé bỏng, nhưng tôi không kiềm được nước mắt mình nữa. Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn yêu em như cũ, tình yêu đó vẫn chưa từng phai nhạt. Tôi chưa từng thôi cái ý nghĩ em sẽ trở về dù thời gian cứ thế mà trôi qua. Tôi mong chờ tìm kiếm, gõ những từ khóa liên quan đến em như những đứa trẻ cố tìm cách để tin vào những điều không tồn tại. Tôi từng mong ngóng biết bao nhiêu những thông tin ấy, dù tất cả là giả, tôi có đau lòng và thất vọng nhưng chưa bao giờ muốn từ bỏ. Trong tim của tôi dù có thêm một ngăn cho Heeyoung, thì em vẫn không biến mất. Và rồi em xuất hiện, em cứu đứa con của tôi, cứu một phần tươi đẹp trong cuộc sống này. Tôi biết ơn và yêu em đến nhường nào. Nỗi hạnh phục trào dâng làm tôi chẳng kiềm được nước mắt mà chôn sâu khuôn mặt vào hai bàn tay.

- Bố ơi...

- Heeyoung, con ở đây với bà nhé. Bố ra ngoài một chút, chốc lát sẽ quay lại thôi.

Heeyoung gọi tôi bằng cái giọng dè dặt, tôi biết nó đang khó hiểu. Tôi không thể giải thích gì thêm, chỉ hôn lên trán nó rồi chạy ra khỏi phòng bệnh.

Tôi muốn gặp em!

======

Tôi chạy đến bãi biến phía sau những phiến đá cao, nơi mà tôi đã từng đưa em đến, nơi mà em trao tôi cái đặc quyền được giao tiếp.  Tôi gọi tên em thật to, nhưng âm thanh vẫn bị lẫn vào cơn sóng gào và ngọn gió thét. Tôi nhìn xuống mặt biển đang xô những ngọn sóng trắng, đánh vào phiến đá tôi đang đứng. Tôi nhảy xuống, bơi xung quanh với sự mong chờ em sẽ xuất hiện.

"Renjun!"

"Renjun, em ở đâu?"

Tôi gào tên em trong tiềm thức, bởi nếu như em cũng đang ở đây, kiểu giao tiếp này lại còn hữu dụng hơn gấp nghìn lần. Nhưng em không xuất hiện. Là em đang ngại ngùng hay sợ hãi?

Tuy tôi có thể nhịn thở lâu hơn bình thường, nhưng cũng không thể nào ở mãi dưới nước mà không có dưỡng khí. Tôi không còn chịu được nữa, ở dưới nước quá lâu, tôi đã vượt quá giới hạn. Tôi nhắm mắt lại và để mặc cơ thể hình dần chìm xuống treo làn nước lạnh cóng.

Có điều gì đó mềm mại chạm lên hai má, và ấm mềm ngọt lịm trên đầu môi. Dưỡng khí quen thuộc lại tràn vào buồng phổi. Tôi hé đôi mắt cay xè vì nước biển, muốn nhìn cho thật rõ. Là em, đúng là em, là bóng hình mà tôi thương nhớ bao năm nay. Em mỉm cười nhìn tôi, rồi nắm tay tôi kéo lên mặt biển.

Tôi lấy lại hơi thở bình thường mới bắt đầu nhìn rõ em hơn. Em vẫn giống như trước, ngũ quan không thay đổi nhiều, đường nét chỉ trở nên sắc cạnh trưởng thành hơn. Nhưng nụ cười và đôi mắt trong veo của em vẫn thế. Tôi ôm lấy gò má em, nỗi hạnh phúc giờ đây đang dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ. Trán chúng tôi chạm vào nhau, và mái tóc ướt đẫm của cả hai quấn lấy nhau. Tôi không kiềm được nở nụ cười, và đôi mắt lại bắt đầu nhỏ lệ.

- Anh có bị ngốc không? Nhỡ không phải em thì như thế nào? Còn Heeyoung nữa, ai sẽ...

Renjun hai mắt đỏ lựng, câu đầu tiên đã trách móc tôi. Nhưng không sao, vì lo cho tôi với em mới như thế. Tôi chẳng biết phải nói gì hơn ngoài việc ôm lấy em, dựa đầu vào bờ vai gầy nhỏ mà tôi vẫn hằng mong nhớ. Em không nói gì, đôi tay vòng qua ôm chặt tôi, cánh tay gầy gò ấy lại chứa sức mạnh đến không ngờ, dường như em cũng đang muốn giữ lấy tôi.

- Em xin lỗi! Em vẫn là cá...

Âm thanh em nức nở sụt sùi, làm lòng tôi như cắt. Âm thanh của em đong đầy nỗi thất vọng tràn trề. Có lẽ mong muốn có một cuộc sống bình thường trong em quá lớn, em sợ mang đến cho tôi những trở ngại. Nhưng em có biết chăng, vị trí của em trong tim đã chẳng thể nào bị lung lay bởi những khó khăn đó nữa.

- Anh đã bao nói yêu em vì em là gì chưa?

Chúng tôi chỉ vừa nói yêu nhau một lần trước ngày em biến mất. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ, việc em là người cá gây phiền phức đến tôi, tôi chỉ nghĩ rằng, tôi muốn cùng em bước tiếp cuộc sống này, mãi mãi bên nhau, không bao giờ xa rời.

- Về nhà với anh, được không?

Tôi hỏi em, với lòng mong muốn hi vọng lớn lao.

- Gia đình anh...

- Anh của anh sinh con trai. Em không cần lo.

- Heeyoung...

- Con bé là thụ tinh nhân tạo mà ra.

- Ý em không phải như thế, nhưng mẹ con bé...

- Con bé chấp nhận em. Em đừng lo nữa.

Tôi đối mặt với em, bình tĩnh trả lời những câu hỏi mà em canh cánh bấy lâu. Tôi muốn để em nhìn thấy đôi mắt mình, nhìn sâu vào tâm hồn tôi, nơi đó đã chất chứa bao nhiêu nỗi mong chờ, bao nhiêu chân thành và yêu thương.

Tôi thấy em nhìn tôi ngọt ngào, ánh mắt long lanh sũng nước. Đôi má em vẫn non mềm như ngày cũ, ánh lên sắc hồng mềm mại, rồi cái gật đầu thật nhẹ nơi em, vậy mà làm tôi vui mừng đến mức trào dâng.

Tôi vui sướng ôm chặt lấy em, cảm xúc da thịt chạm vào nhau khiến tôi run rẩy. Tôi trao em nụ hôn nồng nàn, chất chứa bao tình yêu và nỗi niềm thương nhớ suốt đời dài. Tình yêu của chúng tôi chưa bao giờ phai nhạt. Tôi luôn chờ đợi em, và tôi tin rằng, em vẫn luôn tìm kiếm cơ hội để quay trở về. Giờ đây kiến nhẫn suốt bao năm đã được đền đáp, lòng tôi dâng trào nỗi niềm hạnh phúc, khoé miệng không kiềm được cong lên thật nhiều, vậy mà dường như vẫn chưa thể đủ.

Một tay tôi giữ phần gáy mềm mại, tay kia thì vòng qua vòng eo nhỏ, giữ cho nụ hôn thêm sâu. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của em ôm lấy sườn mặt tôi, tôi cảm thấy mình được nâng niu trân trọng. Rồi khi đầu lưỡi chúng tôi chạm nhau, bên tai lại văng vẳng tiếng thánh ca từ trời đất, và pháo hoa bung nở, rực rỡ và sáng bừng trước tầm mắt tối đen. Và đâu đó trong tiềm thức, tôi nghe thấy thì thầm từ em, qua liên kết chặt chẽ của chúng tôi.

"Cuộc đời của em, hạnh phúc nhất là gặp được anh!"

END.

=======

Vậy là Merman cũng đã kết thúc sau một thời gian. Tớ không ngờ tớ còn có thể viết được đến chương cuối nữa cơ TTvTT.

Cảm ơn mọi người đã theo dõi, vote và comment cho fic của tớ.

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ fic của mình trong suốt thời gian qua.

Mong rằng chúng ta sẽ gặp lại trên những chiếc fic khác~~

Chúc mọi người ngủ ngon ❤️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com