1
Chaeyoung's pov
Xin chào! Tôi là Park Chaeyoung, 20 tuổi và đang là sinh viên năm hai khoa Ngôn ngữ Anh ở 1 trường đại học lớn ở Seoul. Thật ra tôi chỉ mới trở về Hàn được 3 năm mà thôi. Sinh ra ở New Zealand, lớn lên ở Úc và chỉ trở về quê nhà năm 17 tuổi, nhưng không vì thế mà tôi không biết nói tiếng Hàn đâu, tôi có thể nói rất tốt đó, lâu lâu hơi bị nhầm lẫn vài từ thôi. Nói chung tôi yêu Hàn Quốc cực!
Mà hơi lạc đề rồi nhỉ?
Ngoài việc học ra thì tôi còn tham gia 1 câu lạc bộ nữa, có thể nói đó là câu lạc bộ YG có tiếng trong trường về nghệ thuật và là ước mơ của những sinh viên nơi này vì ai cũng muốn trở thành thành viên của YG cả. Chỉ những ai thật sự tài giỏi mới có thể được vinh dự nhận 1 suất để bước vào YG. Tôi vẫn còn nhớ như in cái khoảng khắc thấy tên mình trên trang web báo đậu của câu lạc bộ, nó còn vui hơn trúng tuyển đại học nữa!
Và tôi đậu vào mảng Vocal (ca hát) - có thể xem mảng này như bộ mặt của câu lạc bộ vậy. Không những thế tôi còn được làm quen và kết thân với rất nhiều bạn bè, các anh chị tiền bối nữa, mọi người đều đối xử với tôi rất tốt
Còn về khả năng ca hát thì sao? Tôi khá tự tin vào chất giọng trời phú của mình, tôi nghe các anh chị tiền bối nhận xét giọng hát của tôi rất khác biệt và nghe lạ tai, vì thế cực kì thu hút người nghe ngay lần đầu. Vì vậy tôi không ngừng trau dồi thanh nhạc để phát triển thêm giọng hát của mình
"Chaeyoungie! Cậu đã chuẩn bị bài hát gì cho đợt quảng bá câu lạc bộ lần này chưa?"
"À...mình vẫn còn đang chọn"
"Ừ có gì thì thông báo cho mình sớm nha! Lần này tuyển quân sẽ bận rộn lắm đó"
"Mình nhớ rồi Jisoo" .Tôi vui vẻ đáp lại người đối diện mình
À người đang đứng trước mặt tôi là Kim Jisoo học cùng khoa với tôi, và đồng thời cũng cùng câu lạc bộ với tôi nhưng lại thuộc bên mảng PR. Nghe phức tạp quá nhỉ? Để tôi giới thiệu sơ qua những mảng cơ bản mà bất kì câu lạc bộ nào cũng có nhé
1. Event (Sự kiện): mảng này phụ trách về việc lên ý tưởng và tổ chức sự kiện, nếu như mảng Vocal của tôi là bộ mặt của câu lạc bộ thì mảng Event chính là bộ não, rất quan trọng
2. PR (quảng cáo hình ảnh câu lạc bộ): mảng này phụ trách việc quảng bá, giới thiệu hình ảnh câu lạc bộ đến mọi người xung quanh, vì thế những thành viên PR thường là trai xinh gái đẹp
3. Stage (Hậu cần): có thể nói mảng này lao động chân tay nhiều đó, đòi hỏi sự khéo léo nữa, mỗi khi câu lạc bộ chúng tôi có những show diễn nhỏ, mảng này sẽ phụ trách phần dựng sân khấu, chuẩn bị đèn rồi trang trí các kiểu
4. Media (kỹ thuật): những tấm ảnh đẹp để đời của chúng tôi khi biểu diễn đều do mảng này phụ trách. Các bạn sẽ dễ dàng nhận ra họ nếu bắt gặp những con người đang cầm những con Canon EOS 760D hoặc Nikon D3200 cùng với những ống lens dài to bự như mấy cái ống kính ngắm sao đang đi lòng vòng chụp ảnh, toàn con nhà có điều kiện không đó mới mua nổi mấy cái máy cả chục củ như vậy
Và cuối cùng
5. Vocal (ca hát): vì YG là câu lạc bộ nghệ thuật nên chắc chắn sẽ có mảng ca hát rồi, mảng chúng tôi tập hợp những người có giọng hát trời phú và kĩ thuật thanh nhạc tốt, trong đó có tiền bối Park Bom và tiền bối Taeyang là 2 người xuất sắc nhất, tôi ngưỡng mộ họ cực! Người gì mà vừa đẹp vừa hát hay vcl!
Và cứ thế 5 mảng trên liên kết hoạt động cùng nhau tạo nên 1 tập thể đoàn kết khiến nhiều người ao ước được vào YG
À quên kể cái này, thiệt ra tôi không có cảm tình với bên Media gì cả, năm ngoái chúng tôi có vài xích mích nhỏ nhưng đã giải quyết êm xuôi. Bộ tưởng mình cầm những cái máy chục triệu như vậy là có quyền giao hình trễ hạn hả? Hứ!!!!
Hiện giờ là đầu năm học, YG đang trong kì tuyển những thành viên mới nên chúng tôi ai cũng bận rộn cả
"Không thì cậu hát bài Stay của BlackPink đi! Cậu có thể chơi guitar nữa mà" .Jisoo đề nghị tôi, cậu ấy là 1 Blink chính hiệu luôn
"Mình đang tìm 1 bài hát tiếng anh cho mới lạ"
"Ừ vậy tùy cậu nhé! Mình đi trước" .Jisoo vẫy tay chào tôi rồi đi mất, cậu ấy đang cực kì bận với đống bài viết cần phê duyệt bên mảng PR của mình. Như đã giới thiệu về mảng PR, Jisoo rất xinh đẹp, cậu ấy mang 1 nét đẹp tươi tắn dễ gây thiện cảm với mọi người, nước da trắng trẻo cùng cặp mắt to và chiếc mũi cao kết hợp hoàn hảo với mái tóc tím. Perfect! Quá sức là đẹp! Cậu ấy chỉ cần thở thôi thì thính đã bay lung tung rồi :))
Tự nhiên thấy ngột ngạt quá, hay là xuống khu vườn đi dạo nhỉ? Ở trường của tôi có 1 khu vườn rất đẹp nằm ngay giữa trường, mỗi khi mệt mỏi tôi thường hay ra đó đi dạo. Tôi cực kì thích khung cảnh ở đó, giống 1 khu rừng thu nhỏ vậy, cây cối đầy đủ cùng với con suối nhân tạo nữa
Trên những hàng ghế đá trong vườn có vài cặp đôi đang ngồi cùng nhau...aishh thiệt là sai lầm khi quyết định xuống đây mà! Tôi muốn có bồ!!!! Ông trời ơi hãy quăng cho tôi 1 tên người yêu với! Trai gái không quan trọng, miễn sao có người yêu là được!
Ủa...
Cái gì dễ thương quá vậy nè? Chu choa! Con sóc chuột dễ thương quá!
Tôi liền nhanh chóng tiến đến chỗ con sóc chuột nhỏ xíu đang gặm hạt dẻ, phải bước cẩn thận nhẹ nhàng sợ nó giật mình chạy mất nhưng trách đời nó khốn nạn vl...tôi vô tình bị trượt chân nhưng may mắn đã giữ thăng bằng được, có điều con sóc chuột đã chạy mất
Huhu tiếc ghê!
"Yahhhhh!!!!"
Ôi mẹ ơi hết hồn! Hình như có ai đó vừa kêu tôi thì phải? Liên tục nhìn xung quanh, tôi không thể tìm thấy ai cả...không lẽ...có ma????
Bụi cây gần tôi bỗng động đậy rung lắc dữ dội, thề với trời là tôi đã nghĩ rằng chắc chắn sẽ có 1 con thú dữ nào đó nhào ra mà cắn lấy tôi ngấu nghiến. An tuê! Tôi ốm lắm không có thịt đâu T.T
Rồi cái thứ trong bụi cây cuối cùng cũng nhảy phóc ra thật nhanh, tôi sợ đến mức nhắm cả mắt lại
1 giây
2 giây
3 giây
Kì vậy...tôi vẫn không bị gì hết...mà hình như tôi có thể cảm nhận được hơi thở của ai đó đang phả vào mặt tôi, chậm rãi mở mắt...trước mặt tôi hiện là 1 khuôn mặt khác. Lạy hồn! Đó là con người, xem ra số tôi vẫn còn may chán
Có điều...
Khuôn mặt chúng tôi đang cực kì gần nhau, tới mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở của người đó. Ở cự ly này, những đường nét tinh tế của người đó đều được tôi chiêm ngưỡng hết, một khuôn mặt hoàn hảo đến rung động
Đẹp quá...tôi chỉ có thể biết dùng từ này để diễn tả thôi
Đôi mắt to tròn cuốn hút, chiếc mũi cao, đôi môi căng mọng gợi cảm, làn da trắng không tì vết cùng với mái tóc vàng nổi bật trông thật Tây, chắc chắn không phải người Hàn. Mọi thứ đều thu hút tôi cả, đôi môi trông thật quyến rũ, mái tóc trông thật khác biệt và ánh mắt trông thật...tức giận???
"Yah sao cậu lại hù con sóc đó chạy đi hả?"
"Hả? Mình đâu có...chỉ bị trượt chân"
"Cậu có biết là tôi phải ngồi trong bụi cây gần 1 tiếng chỉ để chụp được con sóc đó không hả?"
Chụp? Giờ tôi mới nhận ra người đó cũng đang cầm 1 con canon EOS 760D trên tay, chắc cũng thiên về Media nhiều nhưng chắc chắn không nằm trong câu lạc bộ của tôi vì tôi chưa bao giờ thấy người này cả
"Mình đâu có biết cậu núp lùm trong đó, với lại cũng đâu có cố ý"
"Làm tốn công cả buổi ngồi trong đây...đi đứng mà cũng không cẩn thận nữa là sao?" .Người đó trề môi
Gì đây? Đang đổ lỗi cho tôi à? Cái gì mà như con nít vậy nè?
"Yah đã nói là không cố ý rồi mà, người gì đâu mà dữ quá vậy" .Tôi bắt đầu không ưa rồi nha
"Dữ? Nhìn lại coi ai dữ?" .Người đó lại gân cổ lên cãi với tôi
"Chứ không phải cậu đang quát mình đó sao? Vậy không gọi là dữ thì gọi là gì?" .Park Chaeyoung tôi này chính thức đưa người này vào sổ đen!
"Thôi bỏ đi, tôi không có thời gian mà đi cãi vã ba chuyện này" .Người đó tắt máy ảnh rồi quay lưng bỏ đi
"Yah đứng lại đó"
"Không rảnh đâu xì!" .Trước khi bỏ đi còn lè lưỡi chọc quê tôi nữa chứ...
Nhìn bóng lưng người đó nhỏ dần, tôi không khỏi tức tối, tự vả mặt mấy phát hận trách tại sao hồi nãy không đuổi theo đã vài cú vào mông con người đáng ghét đó! Tôi mong sẽ không bao giờ gặp lại cái con người này nữa, bộ tưởng đẹp là muốn làm gì làm hả? Ủa tôi cũng xinh đẹp mà có thua gì đâu chứ! (Au: vừa mới xin trời có người yêu mà, người ta xuất hiện rồi mà còn muốn tránh là sao hả?)
Khoan!
Tôi biết tôi sẽ hát bài gì rồi! Là bài Photograph của Ed Sheeran! Dù gì cũng nên cảm ơn cái con người khó ưa kia vì đã cho tôi cảm hứng
----------------------
Buổi biểu diễn quảng bá hình ảnh câu lạc bộ cho tân sinh viên cuối cùng cũng đến, và sau tiết mục của tiền bối Daesung sẽ là tiết mục của tôi. Cũng đã quen với việc đứng trước hàng trăm con mắt nên tôi vẫn khá thoải mái đứng sau sân khấu chờ tới lượt mình. Rồi tôi chú ý có vài tia flash hướng về phía mình, hôm nay Media cũng chụp phía hậu trường sao? Thường ngày họ chỉ chụp những phần biểu diễn thôi nhỉ? Mà thôi kệ đi tôi cũng không quan tâm lắm
Cuối cùng cũng đến tiết mục của tôi, từ từ ngồi xuống cùng cây guitar, tôi nhìn xung quanh 1 lượt rồi bắt đầu giới thiệu
"Xin chào mọi người, mình là Park Chaeyoung sinh viên năm 2, hôm nay mình sẽ biểu diễn bài Photograph của Ed Sheeran"
Lướt những ngón tay trên cây guitar yêu dấu của tôi, đây là cây guitar tôi rất thích, tôi đã mất cả ngày trời mới chọn mua được nó
(Au: các bạn hãy mở file nhạc phía trên nghe nhé, bài này hay lắm ^^)
"Loving can hurt, loving can hurt sometimes
But it's the only thing that I know
When it gets hard, you know it can get hard sometimes
It is the only thing that makes us feel alive
We keep this love in a photograph
We made these memories for ourselves
Where our eyes are never closing
Hearts are never broken
And time's forever frozen still
So you can keep me
Inside the pocket of your ripped jeans
Holding me closer 'til our eyes meet
You won't ever be alone, wait for me to come home
Loving can heal, loving can mend your soul
And it's the only thing that I know, know
I swear it will get easier,
Remember that with every piece of you
Hm, and it's the only thing we take with us when we die"
Tôi cứ thế đắm chìm vào giai điệu của bài hát, còn mọi người ở dưới thì lại đắm chìm trong giọng hát của tôi. Tôi đã hoàn toàn làm chủ tiết mục này!
Và phía bên dưới, những tia flash cứ thế chớp nháy liên hồi từ team Media, cảm giác cứ như người nổi tiếng vậy thích thật
Tiết mục kết thúc, mọi người đứng lên vỗ tay khen ngợi, tôi cực kì thích cảm giác này, cảm giác được mọi người ngưỡng mộ và tán thưởng
Buổi biểu diễn của câu lạc bộ cuối cùng cũng kết thúc, bỗng nhiên tôi nổi hứng thèm đăng 1 tấm hình lên Instagram quá, phải tìm mấy người bên Media xin hình mới được
"Tiền bối Seungyoon!"
"A Chaeyoung hả? Có gì không em?"
"Tiền bối có thể gửi cho em mấy tấm hình khi nãy tiền bối đã chụp lúc em biểu diễn không ạ?"
"Khi nãy anh chỉ chụp được có 2 tấm thôi, vì đang chụp giữa chừng thì có người nhờ anh phụ mấy việc lặt vặt nên anh đã đồng ý. Nếu thích thì lát nữa anh sẽ gửi cho em ngay"
Lạ thật? Tiền bối Seungyoon chỉ chụp được 2 tấm? Tôi chắc chắn những nháy flash khi nãy rất nhiều mà, nó có thể rửa ra thành album cũng được nữa
Vậy...
Khi nãy là ai đã chụp tôi?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com