Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

SST [Shot2-Part2]

        

        Tôi khó hiểu ngước lên nhìn Victoria, bỗng nhiên thấy cay mắt vô cùng. Chết rồi, tôi vẫn chưa quen mang kính áp tròng, lúc nãy ngước lên bị ánh mặt trời chiếu thẳng vào, báo hại bây giờ mắt tôi vừa cay vừa thốn, nước mắt tuôn ra không ngừng. Tôi đưa tay dụi mạnh, nhưng chợt nhớ rằng mình không nên làm thế, tôi bối rối không biết làm sao. Cánh tay lúng túng giơ lên lại hạ xuống. Phải làm gì bây giờ.

        Có lẽ Victoria Song đã nhìn thấy điều bất thường ở tôi liền ngồi xuống bên cạnh, hỏi:

        "Em bị sao vậy?"

        Tôi ngoảnh mặt đi không đáp. Lúc này tôi rất lười trả lời người khác, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi trạng thái khó chịu này càng nhanh càng tốt.

        "Mắt em đỏ hết cả lên rồi kìa. Đưa tôi xem thử nào." Nói đoạn, cô ta kéo cả người tôi xoay lại, hơi bất ngờ, tôi không biết là Victoria lại khỏe đến vậy. Cô ta dùng tay giữ mặt tôi nhìn thẳng, khuôn mặt gần nhau đến nỗi, tưởng chừng như một trong hai nhích lên một chút là làm da chúng tôi sẽ chạm vào nhau.

        Tôi vùng vằng thoát ra khỏi tư thế mờ ám đó nhưng thất bại. Victoria giữ tôi quá chặt, cô ta dùng cả hai tay cố định khuôn mặt tôi, rồi nhẹ nhàng tháo lớp kính áp tròng ra, không quên thổi vài hơi cho tôi đỡ đau. Động tác nhẹ nhàng đó làm tôi bất ngờ, hai người xa lạ mới gặp nhau được một, hai lần có thể có những hành động như vậy được sao? 

        Tôi ngồi im bất động, phần vì còn hơi bối rối, phần vì khi tháo kính ra, tôi chẳng thấy được gì cả. Gia đình ngày trước có gợi ý tôi nên đi mổ mắt, nhưng tôi sợ đau nên lần lữa mãi đến bây giờ vẫn chưa dám đi. Sau vụ việc này, trong lòng tôi dâng lên một sự quyết tâm cao độ. 

        Mổ mắt.

        Mổ mắt.

        Phải mổ mắt!

        Chắc chắn là như vậy!

        "Em đã thấy đỡ chưa, Soo Jung?"

        Tôi vô thức gật đầu, ngồi im không biết nên nói gì. Cảm ơn ư? Đó là phép lịch sự tối thiểu, nhưng chẳng hiểu sao vào lúc này tôi lại thấy nó quá là thừa thải. Hai tay đan chặt vào nhau, tôi thở dài: "Cô cần gì ở tôi chứ? Tại sao lại giúp tôi?"

        "Tại sao mọi người ai cũng có suy nghĩ rằng người khác giúp mình chỉ để đổi lại một cái gì đó nhỉ? Vốn dĩ tôi là một người tốt mà, em nên biết ơn tôi thay vì hỏi những câu hỏi vô nghĩa như vậy."

        Rốt cuộc nói tới nói lui, tôi vẫn bị lép vế. Điều này làm tôi nhớ lại chương trình phỏng vấn trên tivi cách đây không lâu, khi được hỏi về vấn đề giải nghệ của diễn viên Park Inyoung, thái độ của Victoria cũng như lúc này, không chối cũng không thừa nhận, nhưng cái cách cô ta phát biểu, thật bản lĩnh và chẳng kiêng nể gì ai, nhanh chóng lật lại vấn đề, không bao giờ chịu thiệt về phía mình.

        "Sao nào tiểu thư, em tính ngồi đây mãi à?"

        "Cảm ơn cô đã giúp tôi, bây giờ tôi phải về, uống cafe để khi khác vậy, chào cô." Cầm túi xách đứng dậy, tôi đi thẳng về phía trước, cố gắng nheo mắt để nhìn rõ những "vật thể" không rõ ràng liên tục chuyển động ngay trước mắt mình. Thật là khổ sở mà. Chợt một bàn tay chắc khỏe kéo ngược tôi về sau, ngay lập tức một chiếc mô tô phân khối lớn chạy trên vỉa hè phóng xẹt ngang qua chỗ tôi vừa đứng, tay lái lảo đảo lao thẳng xuống đường lớn. Nói cách khác, nếu không có bàn tay kia kịp thời giúp tôi né đi thì có lẽ tôi đã bị chiếc mô tô ấy đâm phải mất rồi.

        Trời sinh bản tính nhút nhát, tôi sợ hãi run cầm cập, trong đầu hiện lên bao nhiêu suy nghĩ, liên tưởng nếu chẳng may tôi bị tai nạn thì sẽ ra làm sao. Chính vì vậy, tôi không để ý rằng bản thân đang dựa vào lồng ngực một người nào đó. Bình tĩnh lại hơn một chút, tôi ngại ngùng suy đoán. Bờ vai không quá to lớn, khuôn ngực với đôi bồng đào đầy đặn cho biết đây không phải là một anh chàng "hoàng tử" đẹp trai nào ra tay nghĩa hiệp cả, trái lại, đó là một cô gái. Một tia sáng lóe lên trong đầu, đừng nói đây là...

        "Soo Jung-ssi, em ổn không?"

        ...là Victoria Song.

        Không phải chứ, chỉ trong vòng một buổi chiều nắng gắt ngắn ngủi, tôi chạm mặt và mắc nợ cô ta những hai lần. Tôi dở khóc dở cười, mau chóng đẩy cô ta ra, cười ngượng nghịu: 

        "Tôi không sao, ngại quá, lại nhờ cô giúp..."

        "Thế thì trả công đi!" Tôi chưa nói hết câu, Victoria đã chặn lại. "Giống như duyên nợ, em không thấy như vậy à."

        Tôi lắp bắp không nói nên lời, chỉ chờ có thế, Victoria cầm tay tôi đi đến chiếc xe Cadillac bị bỏ quên nãy giờ, mở cửa xa, không chần chừ nhét tôi vào ghế phụ rồi tự mình leo lên vị trí lái.

        "Bỗng dưng tôi đói bụng, mình đi ăn luôn đi. Em thích ăn món Nhật, Trung hay Ý?"

***

        Hơn tám giờ tối tôi mới lết được về đến nhà. Quẳng túi xách lên bàn, tôi thả rơi cả thân hình mệt mỏi xuống ghế sofa, cắn móng tay chau mày suy nghĩ.

        Victoria Song, thật sự chẳng dễ đối phó tí nào! Tôi càng tỏ vẻ không thích thì cô ta lại càng lấn tới, không ngần ngại cho thấy bộ mặt nham hiểm của mình. Agh, cái quái gì đang diễn ra vậy, tại sao cô ta lại chiếm hết những suy nghĩ của mình lúc này chứ. Jung Soo Jung, mày phải lên kế hoạch đối phó rõ ràng, không được khinh suất cô ta, nhất định không được!

        Đúng lúc ấy, tôi nghe thấy tiếng Jessi unnie ở ngoài ban công, hình như là đang nói chuyện điện thoại với ai thì phải, giọng nói lúc to lúc nhỏ, nhưng dường như đối phương là một người rất thân với chị, bằng chứng là Jessica hằng ngày rất kiệm lời với người ngoài mà hôm nay lại chẳng kiêng dè cười nói thoải mái. Tuy nhiên, với suy nghĩ cho rằng đó là ông "anh rể tương lai" khiến tôi không bận tâm làm chi nữa. 

        "Ùm, vậy là đã gặp rồi ư?...Cảm giác thế nào...không, nó vô tư lắm...ok cứ như vậy đi, đến thời điểm thích hợp nói ra sẽ tốt hơn...Bye!"

        Jessica bước vào phòng, bắt gặp tôi đang ngồi đó thì hơi khựng lại. Tôi nheo mày nhìn chị, hình như tôi đánh hơi thấy có mùi khả nghi đâu đây.

        "Chị nói chuyện lén lút với ai mà gặp em lại giật mình thế?"

        "Thôi đi cô nương, về mà không lên tiếng, im im như ma vậy ai mà không sợ chứ."

        "Phải không đó!" Tôi nhìn chằm chằm Jessica, cố gắng tìm một chút manh mối qua nét mặt của chị, nhưng thất bại.

        "Nói xạo em làm gì. À mà ăn gì chưa đấy!?"

        Nhắc đến ăn uống là tôi lại thấy buồn nôn. Ban nãy Victoria chở tôi đến một nhà hàng theo phong cách châu Âu sang trọng, gọi một món không thể quen thuộc hơn trong các mô típ hẹn hò thời đại ngày nay, Bít Tết. Phải nói là từ lúc bồi bàn dọn lên dĩa Bít Tết, bụng tôi đã thấy chộn rộn rồi. Mấy món phương Tây này tôi không có nhiều cơ hội tiếp xúc, trừ những lần hiếm hoi được đi tiếp khách hàng cùng với đồng nghiệp khác. Vậy nên miếng thịt bò còn hơi sống đó chính là nỗi ám ảnh dai dẳng của tôi. Đúng là ghét của nào trời trao của đó, đi ăn một món ăn đáng ghét với một người cũng đáng ghét không kém, quá "tuyệt vời"!

        Thế là tôi lười nhác đáp lại, cơn buồn nôn lại chực chờ trong cổ họng: "Rồi ạ, nhưng kinh khủng lắm!"

        Jessica chớp chớp đôi mắt tròn ra vẻ ngây thơ nhìn tôi hồi lâu, rồi bật cười như vừa khám phá ra một điều gì mới mẻ: "Lại là món Bít Tết à? Cô em của tôi, tại sao em lại không biết thưởng thức gì cả. Mà hôm nay đi gặp khách hàng nữa hay sao?"

        "Không phải khách, chỉ là một kẻ khó ưa!" 

***

         Một buổi chiều âm u, mây đen ùn ùn kéo đến, chen chúc khắp cả khoảng không bầu trời, không chừa một lối nhỏ nào cho ánh sáng xuyên qua. Vậy mà tối qua dự báo thời tiết lại bảo rằng trời sẽ không mưa, báo hại tôi bây giờ phải vội vội vàng vàng chạy đi tìm chỗ trốn, phòng hờ cơn mưa đỏng đảnh kéo đến bất chợt.

        Tôi được phân công đi gặp một khách hàng của một công ty nhỏ. Xong việc sếp cho tôi tan ca sớm, nhưng với thời tiết này thì cũng chẳng hưởng thụ được gì. Đi ngang qua khu quảng trường đông người, trên màn hình lớn lúc này đang chiếu một đoạn phỏng vấn nhanh, nhân vật được phỏng vấn ấy toát ra một khí chất khiến ai cũng phải dừng lại ngắm nhìn, đó (lại) là Victoria Song.

        Đáng lẽ tôi không quan tâm đâu, nhưng những người đi trước đang hối hả bỗng dưng dừng lại đột ngột làm tôi đâm sầm vào họ. Bực bội xoa xoa cái mũi mà tôi cá là nó dã bắt đầu đỏ lên do va chạm, tôi đưa mắt nhìn lên màn hình khổng lồ đó, thở dài. Lại gặp nữa, mặc dù không trực tiếp, nhưng quả thật tôi không muốn nhìn thấy mặt cô ta một chút nào.

        "Nghe nói cô đang ấp ủ một dự án âm nhạc mang tầm cỡ quốc tế và được đầu tư rất hoàng tráng phải không, Victoria-ssi?"

        "Nae, đúng vậy. Tôi dự định sắp tới cho ra mắt một mini album của nghệ sĩ mới."

        "Là nữ ca sĩ hay...?"

        "Là nữ ca sĩ, một con người có giọng hát trong trẻo, tuyệt vời, hoàn hảo đến từng chi tiết."

        "Woah, nghe có vẻ thú vị và cô cũng rất tự tin về lần ra mắt này. Có thể bật mí một chút xíu được không ạ?"

        "Thời gian còn dài mà, tất cả vẫn chỉ là dự định thôi. Từ từ mọi thứ sẽ được sáng tỏ." Khuôn mặt Victoria tươi cười trên màn ảnh, cười đến tít cả mắt. Đáng ghét, già rồi mà làm như con nít, thực tế lại chẳng tốt lành gì. 

        Tôi hậm hực lách qua người phía trước tiếp tục bước đi. Chỉ cần nhanh chân thêm một chút nữa thì sẽ đến được bến xe buýt trước mặt. Nhưng xui xẻo thay, ngay lúc đó ông trời lại nhẫn tâm trút xuống một trận mưa lớn, mưa xối xả khiến tôi không kịp trở tay. Điều đó làm bật lên trong tôi một ý nghĩ rằng, vì gặp phải khuôn mặt của ai kia nên mới bị xui như vậy, tất cả chỉ tại cô ta...

        Tại cô ta.

        Tại cô ta!!!!!!

         Nhăn nhó nhìn lại bộ dạng chật vật của mình, tôi nghiến răng nghiến lợi, trong lòng không ngừng hét lớn: "VICTORIA SONG!!! TÔI GHÉT CÔ!!!!!!"

End shot2-part2.

     

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #krytoria