Siêu quậy - Thiên Thần Sa Ngã
Nó lí nhí :
- Ơ.. tụi em xin lỗi, tụi em… - Chưa nói hết câu, nó co giò bỏ chạy, nó thấy Kim Anh chạy nhanh hơn, lên trước nó, ủa, mà sao nó chạy chậm thế không biết, mọi lần nó chạy nhanh nhất mà, sao nay nó chậm chân vậy nhỉ ? Nó vội quay lại thì ôi thôi, cái ng kia đang giữ tay nó lại chứ sao ? Nó run run… - ….em…
- Chỉ cho anh công ty Comex đi.. – Tiếng ng đang nói kia là 1 thằng con trai thì phải, và cái công ty chết tiệt đó là chỗ ba nó làm mà..híc, sao nay toàn những chuyện liên quan đến công ty ba nó thế ? Nó dừng lại nhìn lấm lét dưới cái mũ và ngó ngó..còn ng kia thì cứ đội xụp cái mũ xuống, nó ngó đến đâu thì hắn lại che lại đến đấy..nó đáp bằng giọng lạnh lùng nhất có thể.. K
- Bên kia, đi thẳng rồi...
- Dẫn anh đi đc ko ? – Hắn đề nghị, giọng hắn cũng run run, cơ mà tự nhiên có đứa trùm kín mít rồi nhờ nó dẫn đi, có giống kiểu dụ dỗ trẻ con ko kia chứ, nó nhìn ng kia dò xét..rồi chép miệng, hắn cũng như đoán đc ý nghĩ đó liền ú ớ... - ...anh bị lạc...ơ...em giúp anh đc ko ?...anh ko giỏi tìm đường...anh ko phải kẻ xấu đâu..
Cái lí do củ chuối hết mức, lại còn ko khảo mà khai luôn anh ko phải kẻ xấu, mà có thằng kẻ xấu nào tự viết lên mặt mình 4 chữ 'tôi là kẻ xấu' đâu chứ, tên đầu đất tính dụ ai hả, to đầu mà bị lạc thế hả ? Lại còn ko giỏi tìm đường nữa chứ ? haizz.. Nhưng mà gì chứ nó là thiên thần sa ngã mà, dù sống theo lối sống ác quỷ thì đâu đó trong trái tim nó còn có hình bóng của thiên thần, với lại đang giữa trưa xem thằng này làm gì đc nó, dẫn đường thôi mà, chuyện nhỏ như ....ăn cỏ, nếu hắn mà làm gì thì nó sẽ sử dụng cái loa phóng thanh vặn hết volum và dùng tuyệt chiêu có một ko hai đó là chạy thục mạng, gì chứ chạy thì nó có kinh nghiệm đầy mình, cứ thử sáu tuổi đi hái trộm táo rồi bị chó lùa xem...vận động viên điền kinh còn thua xa nó ý chứ...nó quá tự hào lun ý..và thế là..
- Chẹp...đợi đấy – nó quay sang mấy con bạn và hò – tụi mày về trước đi, tao dẫn nhóc này về cái đã..(@o@)
Nói thế mà cũng nói, nhóc mới kinh, 2 con bạn mắt chữ O mồm chữ A nhìn nó 'dẫn' cái tên 'côn đồ' ấy về. (0~0)
- Cơ mà...đến đó làm gì ? – Nó buông câu hỏi trống ko. Ko để ý rằng kẻ đó có trả lời hay ko ?
- A...anh..
- Đến rồi... – Nó cắt ngang lời hắn, mặc kệ kẻ lạ mặt đang bối rối thế nào..
- Úi.....con gái....con... – Chả biết ba nó từ đâu vồ ra khiến nó giật cả mình, mà nó đã biết ý đi cửa sau rồi cơ mà sao ba nó ở đây nhỉ ? - ..... đến đây thăm ba nữa à ? (0.o)
- Ba... làm gì.....mà ở sân sau ? Với lại con ko rảnh mà thăm ba đâu..
- ....à... ba đang đi tuần ý mà..nãy, cậu Hero bảo là có đứa fan nào đấy đến... – Ba nó hồn nhiên và quay ra nhìn cái ng đang lù lù ở đằng sau nó.. -.... vồ.. cậu.. ý...
- À...nhóc này...cậu ta bị lạc, nghe nói cậu ta ở đây.. – nó giải thích, thì cậu ta cũng cởi bỏ cái mũ ra..
- Ơ.. cậu Henry ?... cậu lại lạc nữa à ? – Ba nó tròn mắt...nhìn cậu con trai đứng sau nó..
- Dạ..cháu tìm mãi mà ko thấy đường.. – Henry, tên thật Lục Cao Hải Tường, ca sĩ kiêm diễn viên, cao 1m 80, nụ cười tỏa nắng, bạn thân của hắn, lúc nào cũng cười, hay quan tâm tới ng khác, là 1 chàng thiên thần thứ thiệt (khác xa hắn là ác quỷ) (^~^).- ....nhờ em này dẫn đến đây..
- Hờ...hờ...ko sao là tốt, tôi cứ tưởng..anh là côn đồ - nó nhìn anh mà cười xuề xòa, cái mặt đến là gian lun ý..lại còn điệu cười,…con gái con nứa, cười đến là vô duyên. Bỗng nó ngạc nhiên, đôi môi tắt nụ cười ngay lập tức -….lại bị lạc .. – nó nhấn mạnh chữ ‘lại’ như ko tin nổi vào mắt mình nữa, con trai con nứa, to đầu thế mà bị lạc.. thấy hài.
- Ừ… cậu ấy là Henry, hay bị lạc lắm, khả năng tìm đường là con số 0, vậy nay quản lí cậu đâu.. – Ba nó cười hiền.. : (
- Dạ...anh ý đi mua đồ ăn mà 3 tiếng chưa thấy quay lại, cháu đi tìm nên bị lạc.. – Hải Tường cười, lấy tay xoa xoa đầu..
- Ơ...Henry, em về đây rồi à - ...tiếng 1 ng gọi ý ới, tay cầm đống đồ ăn, nhìn là biết, quản lý của Hải Tường chứ ai vào đây nữa, anh ta chạy thục mạng về phía Hải Tường, cười cười - ...anh bị lạc..
Ối trời, quản lí nào ca sĩ vậy, anh ta phát biểu 1 câu xanh rờn, hồn nhiên đến dễ sợ...
- Thế sao em tìm về được đây ? – Anh quản lí hỏi dồn..
- Nhờ cô nhóc này đưa về.. – Hải Tường nhìn sang chỉ nó, nó cũng cười cười với tay quản lí..
- Sao lại ko đội mũ, nhỡ ng ta biết thì sao ? Fan lại bâu đến thì sao ? Đội... – Anh quản lí vơ vội cái mũ đội lên đầu Hải Tường.
- Con về đây, chào ba.. ! – Nó quay đi, cảm giác như là ng thừa lun, cái tay quản lí đáng ghét, ko phải ý hắn là nói nó đó chứ, với lại nó có biết cái thằng Henry là thằng quái nào dù nó có nổi như cồn đi nữa, công ty đã trong 1 góc khuất của thành phố rồi, lấy đâu ra bóng ng lảng vảng mà fan với chả fóng, vậy tên đó nói nó rồi còn ai vào đây nữa, nghĩ mà thấy bực..đang định đi thì Hải Tường lại 1 lần nữa...giữ tay nó...lí nhí :
- Anh...cả..
- Ko cần, tôi đi về, đừng bao giờ lạc nữa đc rồi.. – Nó đang định quay đi thì..
- Gớm, gớm... bỏ tay ra đi.. Henry, cô ta sao đáng đc cậu cầm tay chứ, cô ta thích lắm nhưng giả bộ mà..kệ cô ta đi..đừng để ý cô ta làm gì.. – tay quản lí gạt tay ra mà không để ý 1 lò thiêu xác đang đứng lù lù ở đằng sau..dòng máu ác quỷ của nó mà nổi lên thì.. (>:?)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com