10.
Sau chuyến đi cuối tuần ấy, có điều gì đó đã âm thầm thay đổi giữa hyeonmin và daegeun. Không còn là ánh mắt né tránh, không còn là những cái cớ vụn về để gặp nhau. Mọi thứ giờ đây rõ ràng hơn, dịu dàng hơn và thắm thiết hơn như thể cả hai đều đã quyết định không quay đầu lại nữa.
Hyeonmin không còn gửi những tin nhắn cụt lủn như trước. Thay vào đó là những câu hỏi vụng về đôi khi hơi ngốc nghếch, nhưng ẩn chứa sự quan tâm chân thành. Còn daegeun, cậu vẫn ngượng ngùng như mọi khi, nhưng ánh mắt cậu dõi theo hyeonmin giờ là không còn trốn tránh nữa. Đó là ánh mắt của người đã thừa nhận rằng mình không thể giấu được tình cảm thêm nữa.
Một chiều thứ sáu, trời nắng nhẹ, hyeonmin đứng chờ trước cổng trường đợi daegeun. Hắn lúng túng giấu tay trong túi áo khoác, đôi tai đỏ ửng vì gió lẫn hồi hộp. Khi daegeun bước ra, nở một nụ cười hơi ngượng, Hyeonmin chỉ lẩm bẩm: "Đi đâu đó với tôi nhé."
Họ đến một công viên nhỏ phía ngoài thành phố. Nơi ấy yên tĩnh, rải rác là những tán cây cao và một hồ nước lặng như gương. daegeun ngồi trên ghế đá, còn hyeonmin thì ngồi cạnh, hai tay đan vào nhau trong lòng ánh mắt nhìn sang người bên cạnh.
"Tôi đã nghĩ rất nhiều sau chiến đi hôm trước." Hyeonmin bắt đầu nói, giọng không còn cọc cằn như thường ngày: "Và tôi nghĩ... tôi muốn ở bên cậu lâu hơn nữa."
Daegeun ngẩng lên nhìn hắn. Một thoáng bất ngờ hiện lên trong mắt cậu, rồi rất nhanh thay bằng nụ cười dịu dàng. Cậu không trả lời ngay, mà chỉ nghiêng người dựa nhẹ vào vai hyeonmin.
"Tớ cũng vậy."
Chỉ ba từ, nhưng khiến hyeonmin cứng đờ người mất vài giây. Rồi như bị một lực vô hình kéo lại, hắn xoay người, chậm rãi đặt một tay lên má daegeun.
"Cho tôi..."
Không đợi hết câu, Daegeun đã khẽ gật đầu. Và thế là nụ hôn đầu tiên thật sự - không còn là ánh mắt dừng lại giữa chừng, không còn những cái chạm vụng trộm đầy do dự. Đó là nụ hôn sâu, kéo dài và dịu dàng, như thể cả hai đã kìm nén bau nhiêu lâu, giờ mới có thể trút hết những cảm xúc ngổn ngang vào nhau.
Hyeonmin không hề vội. Hắn ôm daegeun bằng cả hai tay, ghì cậu sát vào lòng, nụ hôn của hắn không phải để chiếm lấy mà là để cảm nhận. Daegeun cũng không còn căng thẳng. Cậu khẽ nghiêng đầu, để mặc mình tan vào hơi ấm, vào hương cỏ cây và vị dịu của hoàng hôn cuối ngày.
Từ hôm đó, họ không giấu nữa. Vẫn là hai đứa con trai khác lớp, vẫn là những cái nhìn dè dặt nơi hành lang, nhưng tay họ đã nắm lấy nhau dưới gầm bàn ở quán cà phê, hay cùng nhau đi bộ về nhà dưới tán cây đổ bóng chiều.
Hyeonmin, vẫn là tên đầu gấu cọc cằn, nhưng giờ lại hay đỏ mặt mỗi khi daegeun nghiêng đầu thì thầm gì đó bên tai. Daegeun vẫn hay lúng túng, nhưng cũng chủ động hơn, biết chủ động khoác tay hyeonmin, hay kéo hắn lại gần chỉ để khẽ hôn lên má.
Và mỗi đêm, trước khi ngủ, sẽ có tin nhắn từ hyeonmin 'Ngủ ngon nhé, đồ ngốc. Tôi nhớ cậu'
Và từ daegeun 'Tớ cũng vậy. Tớ thích cậu. Rất nhiều'
Cuộc sống ngọt ngào bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt như vậy. Và cả hai đều biết, dù phía trước có thể còn nhiều điều, chưa rõ, nhưng họ đã không còn cô đơn nữa.
Sáng thứ hai, hyeonmin xuất hiện trước cửa lớp daegeun với vẻ mặt dửng dưng như thường lệ, tay cầm hai lon nước "Cậu có mệt không?" Hắn hỏi rồi đưa một lon cho cậu "Cũng hơi hơi, nhưng mà uống cái này chắc sẽ không mệt nữa."
Daegeun mỉm cười, nhận lấy, bàn tay lướt nhẹ qua tay hắn.
"Không phải cái đó giúp cậu hết mệt" hyeonmin lầm bầm quay đi, nhưng không giấu nổi được đôi tai đã đỏ ửng.
Mỗi ngày trôi qua, họ càng trở nên thân thuộc hơn. daegeun để lại những mảnh giấy nhỏ trong hộp cơm của hyeonmin "Đừng ăn cay quá, nhớ uống nước nhé" , "Tớ ghét toán nhưng thích nhìn cậu cau mày khi giải bài." Còn hyeonmin thì kín đáo hơn, nhưng không thiếu sự ngọt ngào - một buổi sáng, daegeun mở tủ giày thì thấy trong đó một hộp kẹo socola nhỏ và mảnh giấy gập gọn "Cho người dẽ bị tụt đường huyết và đáng yêu đến phát mệt"
Họ gặp nhau sau giờ học, ở một góc khuất sân trường, những ngã rẽ vắng người. Một lần, khi daegeun vừa trượt tay nắm lấy hyeonmin thì đột nhiên có một bạn học chạy tới. Hyeonmin phản xạ nhanh, kéo daegeun trốn sau lưng tòa nhà. Khi vẫn đứng gần đến nỗi nghe rõ nhịp tim của nhau.
"Suýt nữa thì..." daegeun thở ra, mặt đỏ bừng.
"Ừm" hyeonmin đáp. "Nhưng cũng đáng mà nhỉ"
Tối hôm đó, daegeun nhắn tin 'Cậu đang làm gì vậy?'
hyeonmin trả lời sau 5 giây 'Nhìn trần nhà và nghĩ về cậu.'
'...Tớ mang bài tập qua nhé. Thật đấy.'
'Mang bản thân cậu qua thì tốt hơn'
Một giờ sau, daegeun xuất hiện dưới nhà hyeonmin. Mưa phùn nhẹ. Cậu mặc áo hoodie rộng, tóc hơi ướt vì không chịu che.
Hyeonmin cau mày "Đầu óc cậu để đâu đấy. Ướt hết rồi kìa." Hắn kéo daegeun vào nhà, lấy khăn lau tóc cho cậu. daegeun ngồi im, mắt khép hờ, đang tận hưởng từng chuyển động nhẹ của hyeonmin.
Không khí trong phòng đầy hơi ấm. Tiếng nhạc nhẹ từ loa Bluetooth khiến không không gian càng riêng tư.
"Cậu đến vì bài tập à?" hyeonmin hỏi, giọng khàn khàn khi cúi xuống gần hơn.
"Không." daegeun ngẩng lên, ánh mắt sáng và chân thật. "Vì tớ nhớ cậu."
Hyeonmin cười khẽ. Không nói gì, hắn cúi xuống và lần đầu tiên, nụ hôn không vội vã, không vụng về, mà chậm rãi và đầy dịu dàng, phủ lên đôi môi daegeun.
Họ ngồi bên nhau trên ghế sofa, không cần đèn, chỉ có ánh sáng nhạt từ ngoài đường hắt vào. Daegeun tựa đầu vào đường hắt vào. Daegeun tựa đầu vào vai hyeonmin, đôi mắt dần khép lại.
Khi cậu đã thiếp đi, hyeonmin khẽ quay, môi gần như chạm vào trán daegeun, thì thầm "Tôi yêu cậu, đồ ngốc."
Ngoài kia mưa vẫn rơi. Nhưng bên trong, có hai trái tim lần đầu biết thế nào thế nào là bình yên khi ở cạnh một người.
---
Để mấy nàng đợi lâu rồi nên nay toi tặng cho mấy nàng hẵn 2 chap nhé 🫦🔥
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com