Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

11.

Tình yêu, ban đầu là một mầm non rụt rè, giờ đã chớm nở trong tim hai người, mang theo cả sự ngây ngô lẫn khao khát sâu thẳm. Nhưng tình yêu không phải chỉ toàn những khoảnh khắc đẹp đẽ. Khi hơi ấm quen thuộc trở nên quen thuộc, cũng là lúc những thói quen, những điểm khác biệt dần hiện ra.

Ngày thường, hyeonmin vẫn như thế; ít nói, bộc trực, và không giỏi biểu lộ tình cảm. Juntae thì ngược lại, hay quan tâm để ý từng điều nhỏ nhặt và dễ rung động. Daegeun thích được nắm tay khi đi bên nhau, daegeun thường gửi tinh nhắn chúc ngủ ngon, trong khi hyeonmin có khi chỉ 'seen' và... ngủ mất.

"Cậu không nghĩ là... mình nên nói lời gì đó à?" - Daegeun từng hỏi nhẹ, mắt nhìn xuống cốc trà trên bàn.

Hyeonmin nhíu mày: "Tôi không hiểu... cậu nói gì cơ?"

"Chẳng hạn như... 'Cậu nhớ tôi không'?"

Hyeonmin im lặng một lát, rồi khẽ đáp: "Tôi nhớ. Nhưng mà cậu bảo tôi nói gì thêm nữa cơ chứ?"

hyeonmin mím môi. Những lúc như vậy, cậu không biết nên buồn hay nên vui. Hyeonmin chẳng bao giờ biết cách làm vừa lòng ai đó. Nhưng có khi, chính sự vụng về ấy lại khiến tim cậu lỡ nhịp.

Tối hôm đó, trời đổ mưa.

Daegeun ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Vẫn không có tin nhắn nào từ hyeonmin. Cậu thở dài, định tắt máy thì chuông điện thoại vang lên.

Hyeonmin: "Cậu ra ngoài được không?"

Daegeun: "Trời đang mưa đấy."

Hyeonmin: "Tôi biết. Nhưng tôi đang ở dưới nhà cậu."

Chưa đầy năm phút sau, daegeun đã mặc áo mưa, tay che đầu chạy xuống. Hyeonmin đứng dựa vào xe máy, áo ướt một mảng, tóc lòa xòa dính nước, nhưng vẫn nhìn cậu với ánh mắt... không thể nào giận được.

"Cậu bị hâm à?" daegeun vừa càu nhàu vừa kéo tay áo hyeonmin.

"Có thể." hyeonmin đáp, giọng trầm đều. "Nhưng tôi muốn gặp cậu."

Dưới làn mưa lất phất, họ phóng xe đi về phía bờ hồ. Một chỗ vắng, chỉ có hàng cây và tiếng nước lộp độp. hyeonmin dựng xe, không nói gì, rồi bỗng quay sang ôm daegeun vào lòng thật chặt.

"Xin lỗi."

Câu nói ấy, đơn giản nhưng khiến cả người daegeun như mềm nhũn. Cậu dụi mặt vào vai hyeonmin, lắng nghe nhịp tim đều đặn vang bên tai.

"Cậu... cứ khiến tớ cảm thấy mình là người đòi hỏi quá nhiều."

"Không phải đâu." hyeonmin nói. "Tôi chỉ... không biết cách thể hiện. Nhưng tôi nghĩ về cậu rất nhiều. Chỉ là không biết phải diễn đạt thế nào."

"Cậu nên học." daegeun hờn dỗi.

Hyeonmin bật cười khẽ, buông ra một chút rồi hôn nhẹ lên trán cậu. "Vậy thì dạy tôi đi."

Khoảnh khắc ấy, Cả hai như tìm thấy nhau lại từ đầu. Dưới cơn mưa đêm, nơi không có ai ngoài họ, hyeonmin đặt tay lên gò má daegeun, nhìn thật lâu trước khi cuối xuống - lần này là một nụ hôn sâu, ướt đẫm, không vội vã, không vụng về. Mọi điều chưa nói, mọi nhớ nhung âm thầm, mọi xao động chẳng thể diễn tả... đều tan vào nụ hôn ấy.

Khi họ rời đi, trời vẫn chưa tạnh hẳn, nhưng cả hai đều ấm áp lạ thường.

Những ngày sau đó, hyeonmin bắt đầu học cách nói ra những điều xưa nay vẫn giấu. Hắn để lại giấy note trong ngăn bàn của daegeun: "Trưa đừng quên ăn." Hắn gửi mấy hình chụp ngẫu nhiên kèm dòng "Cái này nhìn giống cậu." Hắn không quên nhắn "Ngủ ngon" nữa - đôi khi thậm chí thêm một trái tim, dù còn ngập ngừng.

Daegeun cũng thôi không trách móc những lần hyeonmin im lặng. Cậu hiểu, tình yêu không phải ai cũng biểu hiện giống nhau. Và sự hiện diện lặng lẽ, bền bỉ ấy đôi khi còn quan trọng hơn lời nói.

Họ đi chơi với nhau nhiều hơn - ra ngoại ô, lên đồi trà, ngồi đọc sách ở thư viện nhỏ mà daegeun hay lui tới. Có khi chỉ đơn giản là cùng nhau ngồi trong phòng học vắng, mỗi người làm bài của mình, nhưng bàn tay vẫn đan vào nhau dưới gầm bàn.

Một lần, khi trời se lạnh, hyeonmin đưa cho daegeun một cái khăn quàng cổ màu xám. "Tôi không biết chọn màu. Nhưng... hu vọng cậu sẽ thích."

Daegeun ôm lấy khăn, rồi ôm cả người đưa nó, nói nhỏ: "Tớ không cần cậu nói giỏi, chỉ cần cậu luôn ở đây."

Cái hôn của họ không còn gấp gáp hay e dè nữa. Có khi là một cái chạm môi nhẹ giữa sân trường vắng. Có khi là cái siết tay thật mạnh giữa dòng người đông. Và có những đêm, trong một góc phòng kín tiếng, họ hôn nhau dài hơn - những cái hôn sâu, mang theo hơi thở và những mong muốn tuổi trẻ không thể gọi tên. Nhưng tất cả đều chậm rãi, vừa đủ, và không vượt quá giới hạn. Họ không vội - vì biết, tình cảm này là thứ quý giá nhất họ có.

Daegeun từng viết vào nhật ký:

"Tình yêu, là khi bạn học cách ở lại với người không hoàn hảo, mà vẫn thấy thế giới đủ đẹp để mỉm cười mỗi ngày."

Hyeonmin thì chưa bao giờ viết ra. Nhưng mỗi lần hắn nhìn daegeun cười, hắn lại cảm thấy trong tim có gì đó mềm lại - như một khúc nhạc dịu dàng vang lên giữa lòng ngực.

Trận mưa đêm ấy, cuối cùng đã gột rửa mọi hiểu lầm.

Và từ đó, họ không còn do dự nữa - chỉ biết nắm lấy tay nhau, dẫu cho phía trước có là nắng rực, hay giông bão.

---
Note:
❗️Fic này là tui trích ra từ fic " Vì chúng ta là một đôi " của tui bên app Noveltoon á, nếu các mom muốn đọc thử thì qua " gnouchnim " là acc của tui bên Noveltoon.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com