Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

9.

Hôm ấy trời dịu, nắng nhạt và không khí mang theo mùi hương của những cánh hoa đầu mùa. Hyeonmin gửi một tin nhắn cụt lủn nhưng không giấu được vẻ chờ mong, nhắn daegeun: "Tôi muốn mượn vở môn toán. Ra ngoài một lát được không?"

Daegeun hơi do dự một chút, nhưng cậu vẫn đến. Gặp hyeonmin ở trạm xe buýt, hai người lặng lẽ đi cạnh nhau về phía một quán cà phê nhỏ cuối phố, nơi ít người trong trường lui tới. Không gian yên tĩnh, ấm áp. daegeun ngồi nép ở góc bàn, hyeonmin chống cằm nhìn ra cửa sổ, nhưng ánh mắt lại len lén đảo về phía người bên cạnh.

"Cậu ăn thử cái này đi." daegeun đẩy đĩa bánh ngọt sang, giọng nhỏ nhẹ.

Hyeonmin cầm nĩa, thử một miếng: "Cũng được."

Không khí vẫn còn một lớp ngượng ngùng mỏng như sương, nhưng chẳng ai muốn phá tan nó. Họ ngồi lâu đến mức trời bắt đầu xám lại, rồi khi đứng lên rời quán, một cơn mưa bất chợt đổ xuống.

"Chạy thôi."

Hai người chạy vào một mái hiên nhỏ bên đường. Gió thổi mạnh, Gotak nhíu mày kéo Juntae sát lại để che cho cậu. Daegeun ướt một bên vai, tóc rối và dính vào trán.

Hyeonmin đưa tay lên, thật khẽ gạt mấy sợi tóc dính nước ra khỏi mặt cậu. Daegeun ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt ấy - không dữ dằn, không ngông nghênh như mọi ngày, mà lặng như mặt nước.

Khoảng khắc ấy kéo dài hơn bình thường. Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng mưa rơi dồn dập quanh họ.

---

Cuối tuần, hyeonmin lại nhắn cho daegeun một tin nhắn cụt lủn: "Đi chơi không?"

Không có lời giải thích, cũng chẳng viện cớ mượn vở như lần trước. Chỉ là một tin nhắn thẳng thắn và trong lòng daegeun điều đó có sức nặng hơn bất cứ lời hoa mỹ nào.

Cậu đến trễ năm phút, còn Gotak đã đứng chờ ở cổng nhà ga từ rất lâu. Áo khoác tối màu, mũ chùm đầu kéo thấp che đi ánh mắt có chút bồn chồn nhưng khi thấy Juntae chạy tới, Gotak chỉ khẽ mím môi rồi thở ra một tiếng thật khẽ.

"Xin lỗi, tớ-."

"Không sao." hyeonmin cắt lời "Chỉ cần tới là được rồi."

Họ lên tàu, chọn ghế cạnh cửa sổ. Chuyến đi ngắn, chỉ về một thị trấn nhỏ ven sông, nơi ít người biết đến, và cũng là nơi hyeonmin từng tới cùng gia đình từ rất lâu. Nhưng hôm nay, với daegeun ngồi bên, mọi thứ dường như mới mẻ hơn.

"Cậu có đem gì ăn không?"

"Tớ làm sandwich." daegeun rụt rè "Không chắc cậu thích gì nên tớ làm ba loại..."

Hyeonmin cười nhẹ, không trêu, không gắt. Hắn cầm lấy một miếng, cắn thử rồi gật đầu "...Cũng được."

Daegeun khẽ cười, ánh mắt nghiêng nghiêng trong nắng. Tàu băng qua cánh đồng, ánh sáng trải dài trên mái tóc cậu khiến hyeonmin phải quay đi, để che chút ngượng ngùng dâng lên không báo trước.

---

Khi đến nơi, trời đã vào chiều. Ánh nắng đổ vàng dọc con đường lát đá, hoa dại nở hai bên cực kì rực rỡ, hyeonmin đi trước vài bước nhưng luôn ngoái đầu lại chờ daegeun. Cậu không nói nhiều chỉ chậm rãi quan sát, chụp vài bức ảnh bằng chiếc điện thoại cũ.

Họ đến bên một bờ sông nhỏ, nước lững lờ trôi, phản chiếu nắng chiều. Hai người ngồi xuống bậc đá gần đó, hyeonmin lấy từ túi áo ra một lon nước chanh rồi đưa cho daegeun.

"Không biết cậu thích gì, nhưng tôi thấy cái này ngọt."

Daegeun nhận lấy, khẽ cụng lon với hắn như một lời cảm ơn. Họ ngồi cạnh nhau, im lặng mà chẳng hề khó xử, từng cử chỉ nhỏ đều rất tự nhiên, như thế đã quen nhau cả một đời.

"Cậu biết không." daegeun nói khẽ, nhìn mặt nước "Tớ chưa từng đi đâu với ai như thế này."

Hyeonmin nghiêng đầu "Vì có ai rủ cậu, hay vì không muốn đi?"

"Vì tớ chờ đúng người." daegeun trả lời, không quay sang nhưng giọng rõ ràng.

Tim hyeonmin lệch một nhịp. Hắn quay đi, nhìn trời rồi lại nhìn cậu, daegeun vẫn đang mỉm cười, ánh mắt mơ hồ nhưng lòng hắn dậy sóng.

---

Lúc hoàng hôn buôn xuống, ánh sáng trở nên dịu hơn, đỏ cam như ngọn lửa phủ lên vai cả hai. Gió lạnh hơn một chút, nhưng họ vẫn không rời. Daegeun bất ngờ đứng dậy vươn tay về phía hyeonmin.

"Đi thêm chút nữa nhé."

Daegeun nắm lấy tay hắn. Cái nắm tay đầu tiên - không rụt rè, không giả vờ lỡ chạm mà là một quyết định.

Họ đi dọc con đường ven sông nơi chỉ có tiếng gió, tiếng nước và tiếng tim đạp mạnh đến rõ ràng trong ngực mỗi người, rồi hyeonmin dừng lại.

"Hồi nãy, cậu nói chờ đúng người."

"Ừm?" daegeun quay sang.

"Thế... tôi có phải người cậu đã chờ không?" Giọng hyeonmin trầm hơn, ánh mắt không trốn tránh.

Daegeun cắn môi dưới. Ánh hoàng hôn in lên mặt cậu, khiến đôi mắt như có nước.

"Cậu biết rõ rồi còn hỏi."

"Nhưng tôi muốn nghe từ cậu."

Daegeun hít một hơi thật sâu "Phải... là cậu."

Hyeonmin nhìn cậu, như thể muốn ghi khắc hình ảnh ấy vào tim. Rồi hắn cuối đầu thật chậm, thật nhẹ chạm môi lên trán daegeun.

"Tôi cũng vậy."

Daegeun ngẩng lên, đôi mắt mở to. Nhưng hyeonmin không đợi nữa, hắn cúi xuống lần này là nụ hôn thật sự - không vội vã, không bồng bột. Chỉ có hơi thở hòa quyện vào nhau và lời chưa kịp nói ra.

Khi tách ra, daegeun tựa đầu vào vai hyeonmin, thì thầm như thở.

"Cậu biết tớ đã sợ không?"

"Sợ gì?"

"Sợ rằng mọi thứ là do tớ tưởng tượng."

Hyeonmin khẽ siết tay cậu "Không phải. Là thật, từ đầu đến cuối đều là thật."

Và rồi, họ đứng cạnh nhau, tay đan tay, nhìn mặt trời lặn dần sau rạng cây xa.

Tình cảm không còn là điều phải giấu. Không còn ánh mắt vội lảng đi khi vô tình chạm nhau, không còn những cái chạm tay giả vờ vô ý.

Chỉ còn lại hai người - trong buổi chiều đầu xuân ngọt ngào - đang dũng cảm đối diện với tình yêu của chính mình.

---

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com