3.
Cuộc sống bình thường, vốn luôn là một khái niệm tương đối xa lạ với những người nổi tiếng. Hẳn rằng để tạo ra những sản phẩm âm nhạc tốt, sân khấu đỉnh cao, họ cũng đã phải trả giá bằng những đau đớn, bằng bao chấn thương, bằng những đêm thâu cùng đôi mắt khờ dại dán chặt trên màn hình, bằng những giấu giếm vất vả, bằng tất cả những yêu nghề và kính nghiệp, hơn cả là vì tình yêu thương mà tất cả người hâm mộ vốn đã dành cho.
Ở đời là vậy, quyền lợi thường đi song với trách nhiệm, nhận gì thì trả đó và ngược lại, vậy nên việc một nghệ sĩ đã mệt mỏi với từng khuya thức trắng hay đau đớn bởi những cú ngã bất ngờ vẫn cháy hết mình trên sân khấu cùng tác phẩm của anh ta đã chẳng còn là điều quá đỗi lạ lẫm gì cho cam.
Có hai thứ luôn tồn tại song song, đó là tưởng tượng và sự thực, một ca khúc như mơ cũng chỉ bởi sự thực mà thành câu thành chữ. Có những sự thực đẹp đẽ và bay bổng như những bản tình ca mà Khoa thường hay hát, rồi lại cũng có những sự thật đau đớn và chua chát của những mối tình hoen mục nơi đáy bút của Huỳnh Sơn. Họ viết nhạc bằng đời, cất nhạc lên bằng sự sống, nghệ thuật, tận hưởng và tận hiến, chỉ đơn giản như thế mà thôi.
Giờ giấc đảo lộn, cả hai trằn trọc trên giường ngủ khi kim dài đã chạy đủ một vòng, có lẽ thói quen sinh hoạt trong những năm gần đây đã khiến giấc ngủ lúc hai giờ khuya vẫn là một điều gì xa xỉ đối với cả hai người theo cách ấy. Nhưng họ lại thao thức trong thế giới của riêng mình, mỗi người lại quay về một phương nhìn riêng, cả hai đôi mắt đều mở, nhưng lại mở để trông nhìn những điều không tương đồng.
Một hàng mi dài đang âm thầm nhìn ra khung cửa sổ tiêu điều, trầm ngâm nhìn ra tấm rèm vàng tươi đang chắn lại ánh trăng bàng bạc hắt trên đầu giường ngủ, một bên lại là đôi mày lẹm sắc đang thở đều nhìn thẳng vào góc tường tối om chẳng có lấy một chút ánh sáng lay lắt. Thật kì lạ, cả hai ở trong cùng một căn phòng, nằm trên cùng một chiếc giường, nhưng phía Huỳnh Sơn là ánh sáng, phía Anh Khoa lại là bóng tối, chúng đứt đoạn nhau, gặp gỡ nhau ở chính nơi hai tấm lưng cơ hồ va chạm, phải chăng đó cũng chính là cuộc đời của hắn và của gã.
Một ngôi sao sáng đã bắt gặp một màn trời thẫm đen, và cũng chính ngôi sao ấy đã làm cả vùng trời ấy bừng sáng lên bằng cách của riêng mình. Ngôi sao nhỏ không để cho bầu trời phải u hoài trong màu đen tăm tối, nó thắp sáng tất cả, không bao giờ chấp nhận để khoảng trời ấy phải cô độc, cô đơn trong bóng đêm, đã rực rỡ, ắt sẽ phải cùng nhau rực rỡ.
"Ngủ chưa?".
Khoa nhận ra bản thân bây giờ đã có thể theo nhịp thở để phán đoán đối phương đã ngủ hay còn thức. Câu nói giữa đêm thanh của hắn đã thành công thu hút sự chú ý của kẻ đang ôm lấy một bụng suy tư ở phía bên kia, gã lật đật xoay người, thủ thỉ. "Chưa có ngủ được nữa.".
Khoa cũng lầm lũi kéo chăn quay đầu lại phía gã, chẳng mấy chốc bốn mắt đã chạm nhau, chạm nhau giữa sự chứng giám của vầng trăng huyền ảo. Hắn ngẩn ngơ nằm đó ngắm nhìn Sơn của mình thật kĩ càng một lượt, Anh Khoa nhận ra Sơn của hắn có một tạng mặt khác hẳn so với hắn, má của gã khá bầu, mắt to, tất cả những đặc điểm trên vô tình khiến gã trông rất dịu dàng, còn Khoa thì ngược lại, các đường nét trên gương mặt hắn có chút gì ngông nghênh pha lẫn nghịch ngợm, từ cái má hơi lẹm tới đuôi mắt xếch khẽ, trông qua hẳn ai cũng sẽ nhận xét rằng cậu chàng này hẳn sẽ phải tinh quái lắm đây.
Hắn thích điều đó, hắn yêu cái việc hắn và gã thoạt nhìn chẳng liên quan đến nhau, nhưng càng nhìn lại càng thấy hợp nhau đến kì lạ. Khoa yêu cái cách trong hắn và gã luôn tồn tại những khoảng trống, tồn tại những nếp gấp để người kia tiến tới lấp đầy, phải rồi, tình yêu là một sự bù trừ tương đối, phần nào ở hiện tại họ cũng đã dần hoàn thiện chính mình bởi đối phương đó thôi.
Ở cạnh Sơn, hắn học được sự chỉn chu và chu toàn của gã. Bạn Sơn của hắn trông thế thôi chứ lọ mọ khó tính như ông già, nhưng gã là vậy mà, làm gì cũng phải thật tuyệt, thật ổn, thật chặt chẽ, Sơn mong muốn rằng những gì mà gã mang đến cho cuộc đời này phải là những gì thật đẹp, bằng tất cả những cẩn thận và chú tâm mà gã đã bỏ ra.
Ở cạnh Khoa, gã cũng học được chút gì vui vẻ và lạc quan từ hắn. Anh Khoa mà Sơn quen biết là một cậu trai rất hay cười, trông hơi láo toét tí thôi nhưng lại rất hiền lành và hiểu chuyện. Bạn Khoa của gã là một con người yêu nghệ thuật hết lòng, luôn luôn biết ơn, luôn luôn trân trọng từng tình cảm và khoảnh khắc. Sơn có lẽ là một người mang vẻ ngoài có chút lạnh lùng và khó gần, thế nhưng gã lại có một nụ cười có thể sưởi ấm con tim người khác, tất cả ấm áp đó có lẽ cũng đến từ một nguyên nhân, rằng cuộc đời gã cũng luôn tồn tại một ánh nắng ở bên mình.
"Khó ngủ ha?". Khoa chẹp miệng, hắn cứ cằn nhằn vì Sơn rốt cuộc vẫn chẳng thể nào đi ngủ sớm hơn ngày thường là mấy.
Gã lắc lắc đầu, nhoẻn cười với bọng mắt thâm quầng. "Lâu mới ở nhà mà, ngủ muộn một xíu cũng có làm sao đâu.".
Khoa phút này mới chớp mắt hỏi lại. "Không buồn ngủ thiệt hả?".
Gã tủm tỉm, nhắm nghiền mắt gật đầu. "Ừm, anh muốn nói chuyện với em.".
Hắn gật gù. "Đâu.. thế muốn nói cái gì?".
"Em ra Hà Nội thấy thế nào?".
Hắn biết ngay rằng Sơn sẽ hỏi câu đó. Bởi gã dường như muốn bắt gặp quê hương mình dưới lăng kính của Khoa, nhiều khi gã cũng đã quên bẵng đi rằng bạn cùng nhà của gã năm nay cũng đã tròn ba mươi tuổi rồi, vậy mà mọi năng nổ và nhiệt huyết của hắn dường như vẫn còn đang sống trong cái thời son rỗi, thật đáng yêu biết bao.
"Ra Hà Nội vui lắm luôn. Đây nhé được đi diễn với gặp các bạn fan nè, được các bạn tặng quá trời quà, mọi người xin chữ kí mà kí muốn rụng cái tay ra luôn ớ, còn được đi ngắm phố phường, đi qua cả Lăng Bác nữa. Dạo này Hà Nội vẫn hơi nóng, nhưng mà nắng đẹp lắm, đồ ăn cũng ngon lắm luôn.".
Khoa kể ra một tràng liên tọi, cảm tưởng như hắn chỉ đang chờ Sơn gợi chuyện để mình được kể cho gã nghe tất tần tật về những gì bản thân được trông thấy trong hai ngày ở thủ đô. Sơn đã vẽ ra một Hà Nội thấp thoáng trong tim mình, và hơn cả, gã còn được nhìn Hà Nội bằng con mắt đầy ngây dại của Khoa nữa.
"Các tuyến phố siêu đẹp, siêu xịn. Ra đó các bạn còn kêu nói tiếng Bắc cho các bạn nghe. Hên là ở nhà cũng có thực hành, các bạn khen sao mà học nhanh thế, xời, quá là nét luôn.".
Mắt hắn cứ sáng long lanh lên khi từng kỉ niệm được thuật lại bài bản cho gã, Sơn vừa chống tay trên má, vừa tủm tỉm vì sự chuyên tâm của hắn trong câu chuyện này. Hẳn Khoa đã phải vui và hạnh phúc lắm. Sơn cũng để ý lần này Khoa trở về với rất nhiều quà, rất nhiều thư tay được trang trí hoa cành xinh xắn, rất nhiều bánh kẹo ngon, và gã cho rằng đây đáng lẽ phải là những điều mà Khoa nhận được từ rất lâu rồi mới đúng. Tự hào về người yêu, có gì sai trái mà không dám nào?
"Ra Hà Nội được ăn bún chả, hừm.. ăn xôi cốm nữa, đêm còn được các anh dẫn đi ăn nhậu, nhưng mà đi chơi thoải mái ghê luôn, các bạn cũng không đi theo mình, chứ đêm hôm rồi ra đường có mà nguy hiểm chết.". Chợt Khoa vỗ tay một cái chát, hắn dẩu mỏ. "À đúng rồi, mấy bà nhỏ còn tới sân bay đón nữa, chờ từ sáng sớm lận khổ thân dễ sợ luôn, thấy mọi người tới thì cũng vui lắm, nhưng trông mấy bà ngồi lê thê ở sân bay mà chỉ muốn nhét vô túi mang hết về nhà thôi.".
Sơn phụt cười, gã gõ nhẹ vào trán hắn một cái mà chọc. "Nhà này chưa đủ người đấy hửm?".
"Ki bo thế, thêm vài người nữa cũng vui cơ mà...".
Đấy, bảo hâm đúng là chẳng sai tí nào.
"Thế bạn thì sao đây? Tôi không ở nhà thì bạn làm gì á!".
Sơn chợt thoáng giật mình, gã chợt nhận ra cuộc sống của mình khi không có Khoa lại chẳng thể mang nhiều sắc màu đến thế, gã chỉ quẩn quanh ở phòng thu cùng các anh, gặp gỡ trống, đàn còn nhiều hơn gặp người thường, bọn chúng tất nhiên không biết nói chuyện, cũng lại chẳng thể dẫn gã tới từng ngóc ngách Sài Gòn để thưởng thức những của ngon vật lạ khác. Bữa ăn của Huỳnh Sơn tạm bợ, đơn giản, đói lắm thì ăn lấy một hộp cơm, một hộp mì, thế nhưng gã cũng chẳng mấy khi đói, chỉ có các anh giục ăn cơm hoặc rủ đặt đồ chung cho đỡ phí vận chuyển, khi ấy gã mới ăn lấy một bữa cho qua chuyện.
Ngẫm lại, sao mà tẻ nhạt quá, vất vả nhưng cũng chẳng có gì quá khác so với từng ngày, gã đã sống một tháng, hoặc một đời thầm lặng như thế mà thôi, trừ những lúc đi quay hoặc đi dự những show âm nhạc, thì Sơn chẳng có gì để kể cho hắn nghe về mình được nữa.
"Sao vậy? Nghĩ gì á? Kể đi!". Khoa giục giã, hắn cũng muốn nghe chuyện của Sơn, gã cứ im ỉm ít nói, chẳng chịu sẻ chia bao giờ, đáp lại đôi mắt sáng bừng của Khoa, gã đăm chiêu.
"Xem nào.. sáng dậy anh sẽ đến studio đầu tiên, à không, anh ăn ngủ luôn ở đó mà, phải nói sao nhỉ, việc đầu tiên sau khi vệ sinh cá nhân là ngồi vào bàn làm việc.".
Khoa nhíu mày. "Vậy là bỏ ăn sáng?".
"Ơ.. ờm ờ dạo này đang chạy một dự án to bự luôn, tháng sau sẽ quay MV, Kiên thầu vụ này đấy, oách vãi".
Huỳnh Sơn đang cố lảng chuyện, nhưng Anh Khoa tất nhiên chẳng có chuyện dễ dãi bỏ qua như thế. "Trả lời, bỏ ăn sáng đúng không?".
Sơn đột nhiên trở thành kẻ sợ sệt khúm núm, gã chuyển sang gãi đầu gãi tai, mắt nhìn khắp trần nhà, cười hềnh hệch. "Bỏ.. vài bữa thôi.".
"Nhưng vẫn hút thuốc đều chứ gì?".
"Thôi nào... đó dẫu sao cũng là chuyện của tháng trước rồi mà...".
Hắn nạt. "Tháng nào ông chẳng vậy?".
Ra là gã đã buông thả bản thân như vậy đấy. Tham công tiếc việc là tính của Sơn rồi, nhiều khi ngồi rảnh lại bứt rứt không chịu được. Ở nhà với Khoa, hắn lo đến cho từng bữa ăn giấc ngủ, nếp sống của một con người khoa học ngủ trước mười hai giờ cũng đã ít nhiều ảnh hưởng đến gã, Khoa học thì gã còn lơ mơ biết, chứ ăn uống khoa học thì Huỳnh Sơn đây cũng xin là chịu chết chứ chẳng buồn tìm hiểu làm gì.
Kể ra có một người kè kè bên cạnh cũng đến là hạnh phúc, để đôi khi mình chẳng cần phải quan tâm đến đôi ba cái quá nhỏ nhặt nữa, sự quan tâm của người kia khiến từng bữa ăn trở nên quan trọng hơn, mình có thể sẵn sàng bỏ lại đôi ba công việc để cùng đối phương thưởng thức sự ngọt ngào ở cuộc đời. Hẳn ấy chính là yêu rồi.
"Chiều mai anh ra Hà Nội.". Sơn hí hửng khoe mẽ. Đã lâu lắm rồi gã mới có một lịch trình ở quê nhà, hiện tại lòng gã ngập tràn bồi hồi và hoài nhớ, lâu lâu mẹ gã cũng tới các phim trường cùng gã, hoặc hai mẹ con sẽ vui vầy ở nhà Sơn đôi ba ngày, nhưng gã vẫn muốn có một dịp để được về nhà, về nơi mà gã đã từng gắn bó.
Khoa trố mắt. "Sao mà.. vừa về đã đi vậy?".
Sơn vạ vật ở công ty một tháng trời, ở nhà được đúng một ngày thì lại có thêm lịch làm việc mới. Gương mặt Khoa khi ấy méo xệch, hắn hơi buồn, chỉ là độ này tần suất làm việc của cả hai đều căng thẳng quá, gặp gỡ nhau cũng chỉ tính bằng tiếng, bằng giờ. Khoa xụ mặt. "Em bắt đầu ghét anh thật rồi đấy.".
"Thôi nào...".
"Ghét thật đấy không giỡn?".
Gã đá mắt. "Anh đi hai tháng.".
Khoa nạt. "Tao ghét mày rồi á?".
"Này, em mày tao với ai đấy hửm?". Gã nhíu mày.
"Với mày đó đồ đáng ghét!".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com