Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

3.

"Trời ạ, hôm nay em đi xem phỏng vấn tuyển nhân viên mới. Có một người ứng tuyển vị trí trưởng phòng Marketing vừa đẹp trai mà còn vừa thông minh nữa."Jeongin vừa đi kế bên vừa huyên thuyên với Felix và Jisung không ngừng nghỉ, thậm chí là lâu lâu còn hét toáng lên khiến cho cả hai ông anh giật hết cả mình.

Cơ mà cả hai ông ngày hôm nay cứ làm sao ấy, một ông thì thở dài suốt từ nãy đến giờ còn một ông thì cứ cắm mặt vào điện thoại mém tí nữa là tông vào cửa thang máy.

Mãi đến khi Jeongin tự độc thoại một mình mà không có người nào lên tiếng đáp lại lời của nhóc thì nhóc mới bắt đầu bực bội:"nè, em nói gì hai người có nghe không thế."

"Jeongin ơi, anh mày đang không có tâm trạng đâu em."Felix rầu rĩ, sắc mặt u ám như thể bị ai ăn hết gia sản của cậu vậy.

"Sao đó, nhìn mặt anh như đưa đám ấy."Jeongin tò mò hỏi, sau rồi quay sang Jisung đang mãi bấm điện thoại đụng vai Jisung một cái:"còn hyung nữa, bộ có crush mới hay sao mà cứ ôm điện thoại miết, còn không để ý tới xung quanh."

Jisung nghe Jeongin gọi mình thì lúc bấy giờ mới chịu ngẩn mặt lên trả lời:"anh đang bận chạy deadline đây."

"Ông anh tôi ơi, ra khỏi công ty thì công việc vứt sang một bên chứ. Tan làm rồi có chuyện gì thì mai tính tiếp."

Nheo mắt nhìn Jeongin đang bày đặt giảng đạo lí cho mình, Jisung chậc lưỡi đáp:"ai mà chả muốn như vậy, nhưng hôm nay không xong thì ngày mai tao sẽ bị đuổi việc."

"Cái thằng cha Donghyun lại giao việc cho mày để đi chơi với người yêu nữa à."Felix nghe Jisung nói thì quay sang hỏi:"sếp đéo gì mà lấy chuyện công làm việc tư thế."

Mặc dù không muốn thừa nhận và đang cay đến le lưỡi đây nhưng Jisung lại chẳng thể làm gì hơn là chấp nhận nó.

Thấy Jisung im lặng không đáp, Felix liền biết ngay là mình đã đoán đúng. Sao cái thằng này hôm nay chịu ngậm đắng nuốt cay vậy, bình thường nó máu chiến lắm kia mà.

"Tch, tao biết mày lại chuẩn bị giảng đạo cho tao. Ông đây cũng không muốn ôm việc đâu, cơ mà không ôm thì không được. Sáng nay thằng chả mới mắng cho tao một trận tả tơi, bây giờ mà không làm nữa thì tới công chuyện với ổng."

"Sao hyung không bảo với ông ấy là việc ai người nấy tự làm đi, cái gì cũng giao cho anh thế. Nhân viên chứ có phải chân sai vặt đâu."

"Mày muốn anh mất luôn chén cơm à, rồi hai đứa bây đi làm nuôi tao nhé."

"Chẳng lẽ mày cứ để thằng cha đó sai hoài, sai được lần sai miết. Mắc gì phải sợ, cùng lắm ổng đuổi mày thì bọn tao nghỉ việc theo luôn, tìm công ty khác mà làm.Thiếu mẹ gì chỗ, làm như có mỗi công ty này là ngon á."

Nghe từng lời lẽ hung hãn của Felix không riêng Jisung mà đến cả Jeongin cũng vô cùng ngạc nhiên. Bộ có ai chọc ghẹo gì nó hả ta, sao bỗng dưng nó cứng thế. Mọi hôm cứ mỗi lần nhắc đến chuyện chuyển công ty thì Felix luôn là người phản đối đầu tiên vì lương của nó ở đây khá cao cơ mà.

Như không tin vào tai mình những gì vừa nghe thấy, Jisung chớp mắt:"nay mày sao đó, bộ có chuyện gì xảy ra à."

"Thì cũng có."Nhớ lại chuyện ở trên công ty, Felix mặt mày ủ dột đáp:"mẹ nó, cái thằng khùng model nó đòi bộ phận của tao tuyển trợ lí cho nó. Tuyển đây là lần thứ 5 rồi mà nó vẫn không ưng, được vài ngày nó lại kiếm cớ đuổi người ta. Model quần què gì mà khó ưa thế không biết, ỷ có chút tiếng bày đặt lên mặt."

"Ủa, tên gì vậy anh. Sao em nghe thấy quen quen."Jeongin xoa cằm ngẫm nghĩ:"hình như họ Hwang hả?"Bởi cái vụ này Jeongin có nghe phong phanh từ mấy người đồng nghiệp kể lại.

"Ừ, cái thằng model cho brand xxx ấy, Hwang Hyunjin."

"Ê, người nổi tiếng nha mày, chút tiếng đâu nó nổi vãi luôn á."

"Nhưng tao đéo ngấm nổi cái gu thời trang của nó và kể cả cái tính cách trời ơi đất hỡi của nó nữa."Felix càng nói càng cay, cậu bực bội chửi đổng lên:"ban nãy nó còn hăm doạ tao nếu lần này kiếm người không đàng hoàng nữa thì nó đòi đuổi việc tao, đậu moá. Mời mày đuổi, tưởng ông đây thèm muốn ở lại chắc."

"..."

Lâu rồi không thấy Felix nó giận dữ đến như vậy, bình thường Felix là một đứa thân thiện và rất dễ tính. Nó còn lại hay cười nữa, mọi người trong công ty ai cũng quý nó, chẳng ai có thể ghét được nó đâu.

Chà, coi bộ lần này có vẻ căng đây.

Jisung và Jeongin không hẹn mà đưa mắt nhìn nhau. Thảo nào mà Felix nó lại hùng hổ đòi đổi công ty.

"Sao hai người tự dưng bị doạ đuổi việc vậy, coi bộ nghiệp tới sớm qua ha."

"Nghiệp cái đầu mày, anh mày trước giờ chưa từng nói xấu ai, luôn hết mình vì công việc đấy nhé."Jisung cốc nhẹ vào đầu Jeongin một cái.

Khẽ nhăn mặt ôm đầu mình, Jeongin bĩu môi đáp lại:"hết mình vì công việc nên bây giờ phải ngồi làm thay cho sếp đây nè."

"..."

Chậc, cái thằng quỷ nhỏ này. Nó nói đúng quá nên thể nào cãi lại được.

"Mệt quá, đuổi thì nghỉ. Ở lại bị chèn ép cũng thế, tao thà sang chỗ làm mới còn hơn."Felix nói xong thì bỏ ngang đi về trước, để lại cho Jisung và Jeongin trợn mắt nhìn theo.

Chà, gà con nổi nóng rồi.

....

..Rầm..

"Cha mẹ ơi, hú hồn Felix."Jisung đang ngồi trong studio thì giật nảy cả người vì cú đạp cửa đầy mạnh bạo của Felix vừa rồi.

"Nghỉ việc, đi kiếm công ty khác làm với tao. Bố mày đách thèm làm ở đây nữa, nghỉ!"Felix vừa vào đã nắm tay Jisung lôi em đứng dậy quát tháo um sùm hết cả lên.

Hai bên lỗ tai của Jisung vì tiếng hét của Felix mà ong ong hết cả đầu.

"Có chuyện gì từ từ nói, mày bình tĩnh lại chút đã."Cũng may mà không có Changbin với Bang Chan ở đây, nếu không cả hai đã bị mắng vì tội làm mất trật tự rồi.

Hỏi đến vấn đề này, Felix liền hằn hộc ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Jisung đáp:"cái thằng model chết tiệt đó nó bảo tao làm không được việc gì nên hồn, tao đã theo yêu cầu của nó tìm một người vô cùng phù hợp rồi thế mà nó vẫn không ưng. Thậm chí là nó còn mách lại với trưởng phòng của tao, báo hại ông ấy la cho tao một trận."

Biết bạn mình đang bức xúc, Jisung đưa tay sang vuốt lưng cho Felix hạ hoả, đồng thời cũng dịu giọng khuyên nhủ vài câu:"bây giờ mày bớt nóng chút đi, mày đang giận nên đừng nghĩ gì nhiều. Khi nào ổn lại rồi thì mình nói chuyện."

Nghe lời của Jisung, Felix tịnh tâm nhắm mắt lại được chừng hơn hai phút thì lúc này mới chịu trấn tĩnh bản thân mình bình thường trở lại, cậu thở dài đáp:"tao phát điên với cái thằng model họ Hwang đấy mất thôi."

"Mà mày có chọc ghẹo hay nói xấu gì nó không mà để nó ghim mày ghê thế?"

"Nào dám đụng đến người nổi tiếng, chẳng qua cái hôm nó đứng chụp cho tạp chí brand xx thì tao có nhắc nhở nó đứng xích vào trong kẻo lại đụng trúng phông nền phía sau, bộ tao nói vậy là sai à."

À, mọi chuyện thì ra là như vậy, Jisung hiểu đại khái tình hình rồi.

"Thì mày không sai nhưng mà mày dùng thái độ như thế nào để nhắc nhở nó?"

"Tao bảo là 'ê đi coi chừng đụng cái phông nền đằng sau kìa, đứng sát vô chút xíu đi' chỉ có vậy thôi đó."

Ủa, nhắc nhở như thế thì cũng bình thường mà nhỉ?

Jisung chớp mắt ngẫm nghĩ một lát mới trả lời:"sao thằng đó dở dở ương ương như con gái vậy, nhắc có thế thôi mà cũng gây khó dễ cho mày rồi."

"Bố mày từ chối hiểu, mẹ nó suy nghĩ của bọn nổi tiếng này khó chiều vãi cả đéo."Felix vì bực bội mà văng tục lung tung.

"Rồi nó đòi đuổi việc mày à."

"Nó cho tao hai lựa chọn, thứ nhất là làm trợ lí của nó và cái này tao thề với cái họ của tao. Có chết tao không làm trợ lí cho cái thằng quần què đấy đâu, còn thứ hai là nó kêu trưởng phòng đuổi việc tao vì không làm tròn trách nhiệm."

"Đậu..."

Sao bỗng dưng Felix nó vướng phải cái ca khó nhằn vậy trời, này có khác gì sao quả tạ rớt xuống đầu đâu.

Trước mắt phải để cho Felix nó hạ lửa xuống đã, mới vừa bình tĩnh chưa được bao lâu thì nó đã bốc hoả trở lại rồi.

"Má nó chứ, làm hơn một năm rồi mới gặp phải thể loại nghiệp như thế này."

"Mày nói sao ấy, thôi thì làm trợ lí cho nó cũng được vậy. Ít nhiều cũng được tăng lương mà."

"Điên à, làm trợ lí cho nó khéo nó lại đì tao hói đầu. Bố mày đẹp chứ đếch có ngu."

"..."

Ừ mày là đẹp nhất rồi.

"Đi, tao với mày cùng Jeongin đi xin việc công ty khác."

Jisung nhăn mặt không đồng ý:"tào lao quá, sao mà nghỉ ngang như vậy được. Chuyện đâu còn có đó, mày từ từ đã. Chưa chi đã nhảy dựng lên như nước sôi đổ vào háng ý."

Trái ngược với Jisung thì Felix lại nóng nảy khẽ gắt:"chứ mày bảo tao phải làm thế nào?"

"Làm trợ lí của nó, bây giờ mày muốn xin công ty khác cũng phải có thời gian. Bộ mày nghĩ xin là có người nhận liền hả? Ba đứa cùng nghĩ việc một lúc đấy Felix, bốc đất mà ăn con à. Chưa kể hợp đồng đã đến hạn đâu, đền chết mẹ nha con."

Nghe Jisung nhắc nhở, lúc này Felix mới chợt sực nhớ tới cái điều khoản đền hợp đồng của công ty này là một số tiền không hề nhỏ. Một đứa thì không bàn tới, đằng này tận ba đứa có nghĩa là số tiền nó sẽ nhân ba lên.

Chà, không khéo có khi bốc đất ăn thật.

Thấy Felix rơi vào trầm tư, Jisung liền biết chắc chắn nó đang suy nghĩ đến cái số tiền phải bỏ ra đền hợp đồng kia và em có thể chắc mẫm nó sẽ không chọn cách nghĩ việc như ban nãy nó làm đùng đùng lên nữa.

"Haiz."Felix thở dài.

"Nghe mày thở dài thôi cũng mệt nữa."

"Tao phải làm trợ lý cho nó thật à."

"Mày còn lựa chọn nào khác nữa hả? Ngoài cái cách nghĩ việc ra."

Đưa tay vò tò đầy cáu gắt, Felix rống lên một tiếng:"chưa tới rằm tháng bảy mà đã bị cô hồn ám rồi."

Jisung bật cười vỗ nhẹ vào lưng thằng bạn thân an ủi vài câu:"thôi, đợi đến rằm tháng bảy thì trả thù sau, bây giờ lo mà tập trung vào làm. Đến hết hạn hợp đồng mà nó còn quá quắt với mày nữa thì tao sẽ nghỉ việc cùng mày có được chưa."

Cũng đâu còn cách nào ngoài việc chấp nhận làm trợ lí cho Hyunjin đâu, Felix mặt mày ủ dột đứng dậy:"tao đi về phòng đây, hết giờ nghĩ trưa rồi. Má nó, tao mà không sống lương thiện thì không cần đợi đến rằm tháng bảy đâu mà lát nữa tao tạt qua mua nắm vàng mã hoá vàng chết mẹ nó rồi."

________________________




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com