Chương 43
Có một sự im lặng nặng nề trong vài giây dài, trong thời gian đó Severus tự hỏi liệu họ có theo dõi ông không. Ngay cả ông cũng không biết rằng các vết cắn trên cổ của mình đang lành lại, vì ông đã không nghĩ đến việc sờ vào lớp băng để kiểm tra. Ông cho rằng chừng nào họ còn che kín cổ ông, thì thật dễ để bỏ qua thực tế là quy tắc 'không có phép thuật' không thực sự hiệu quả.
Một nỗi lo mới lại hiện lên trong đầu ông. Nếu Margaret đoán rằng ông đang hồi phục, bà có thể đang tìm kiếm những dấu hiệu khác cho thấy ông đã tỉnh và nhận thức được. Ông nghĩ sẽ khá khó xử khi giải thích lý do tại sao ông lại đóng kịch nếu ông bị bắt quả tang.
Ông gần như đã quyết định tiếp tục và lộ diện thì Margaret nghiêng người về phía ông. "Ồ, không vấn đề gì," bà nói bằng một giọng nhanh nhẹn. "Chúng ta hãy mặc quần áo sạch vào, được không, thưa ông Snape? Bây giờ ông sẽ không muốn ông bị cảm lạnh đâu."
Severus tự hỏi liệu trạng thái cởi quần áo của ông có vẻ đột ngột trở nên không đứng đắn với bà không, ngay khi bà bắt đầu tưởng tượng rằng ông có thể nhận thức được điều đó. Với một chút nhẹ nhõm - vì ông nghĩ rằng ông có thể hy sinh một số vẻ nghiêm trang bằng cách tuyên bố rằng mình đã bình phục khi khỏa thân - ông tạm dừng các kế hoạch của mình và thư giãn với thói quen mặc quần áo nhẹ nhàng. Margaret trượt chiếc quần dài quấn quanh mắt cá chân trần của ông, sau đó mặc chiếc quần mới vào chân ông và kéo chúng lên, lướt qua chân ông.
Tay bà ấm hơn của Frances và di chuyển chắc chắn trên da ông. Bà khéo léo tránh bất kỳ sự tiếp xúc thân mật nào, nhưng có điều gì đó khiến bà bối rối. Nhẹ nhàng đến mức ông không thể chắc chắn khi nào ngón tay bà chạm vào ông và khi nào thì không, nhưng chúng có vẻ khá thoải mái với phần thịt săn chắc, đầy lông của cặp đùi ông, và không quá vội vàng để di chuyển.
"Bà có nghĩ rằng cậu Potter sẽ được phép gặp lại ông ấy không?" người phụ nữ trẻ hơn hỏi. Cô đã di chuyển đến góc phòng nơi đặt những chiếc máy, vận hành cùng với những động cơ nhỏ của Muggle.
"Tôi không nói được." Giọng Margaret nghiêm nghị, không chịu trách nhiệm. Bà đã di chuyển cơ thể ông và đang kéo chiếc áo choàng bệnh viện mới ra sau vai ông để nó giữ nguyên vị trí. Rồi những ngón tay bà vuốt ve khuôn mặt ông, xoay đi xoay lại như để kiểm tra. "Cô có quên lau mặt ông ấy không, Frances?"
"Ồ! Xin lỗi, tôi quên rồi. Bà muốn tôi làm ngay bây giờ không?"
"Không tôi sẽ làm." Có tiếng nước bắn tung tóe trong chậu, rồi một miếng vải ấm, ướt được đặt lên má ông. Nó bắt đầu làm sạch ông, chà xát muối và mồ hôi và làm cho khuôn mặt ông cảm thấy mát mẻ và sạch sẽ. Những ngón tay sau tấm vải luồn qua đường chân tóc và quanh tai, dưới cằm và xuống cổ. Severus cảm thấy mình giống như một con mèo con chịu đựng sự liếm láp đầy trìu mến của mẹ nó. Việc tắm rửa của Frances khiến Severus cảm thấy giống như một con chó được tắm rửa hơn, bởi một người biết công việc phải được hoàn thành nhưng lại không thoải mái với những loại chất bẩn mà con chó có thể mang theo.
"Đây, thưa ông Snape," Margaret nói khi bà kết thúc. "Tôi chắc rằng ông cảm thấy tốt hơn một chút, và bây giờ ông trông khá bảnh bao." Frances lại cười khúc khích với điều đó. "Có vấn đề gì không?" Margaret hỏi.
"Không! Thật buồn cười khi nghe bà nói chuyện với ông ấy như thế."
"Như thế nào?"
"Giống như - ồ, bà biết ý tôi muốn nói gì mà! Giống như ông ấy quan tâm đến vẻ ngoài của mình. Như thể ông ấy trông cũng ổn vậy."
"Ông ấy trông ổn, đối với một người đã bị hôn mê trên giường trong nhiều tuần."
Frances khịt mũi. "Tôi không có ý thiếu tôn trọng, thưa bà, nhưng tôi không chắc ông ấy có bao giờ trông ổn không. Em gái tôi là học trò của ông ấy, và tôi đã gặp ông ấy một lần khi tôi ở cùng em ấy, ở Hẻm Xéo. Ông ấy thật đáng sợ, và tôi không nghĩ rằng bất kỳ miếng bọt biển tắm nào sẽ thay đổi điều đó."
Có một sự im lặng căng thẳng. Sau đó, "Tôi muốn nói chuyện với cô, nếu cô vui lòng," Margaret nói. "Ra ngoài ngay bây giờ."
Severus chờ đợi, tò mò. Cả hai bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại, và ông có thể nghe thấy những giọng nói lớn lên. Giọng của Margaret trầm hơn, giọng của Frances the thé hơn, và ông có thể phân biệt được họ qua cánh cửa đóng kín, nhưng không thể nghe rõ từng từ. Tuy nhiên, từ âm lượng ngày càng tăng của âm thanh họ tạo ra, ông cho rằng họ đang cãi nhau. Có lẽ họ sẽ quên tất cả về mình và bỏ đi, ông nghĩ vậy. Họ đã thảo luận được một lúc trước khi ông nghĩ đến việc tự hỏi tại sao Margaret lại cảm thấy cần phải đưa cuộc tranh luận của họ ra ngoài hành lang.
Cuối cùng khi hai phù thủy trở lại, sự căng thẳng giữa họ đã thay đổi, nhưng không biến mất. "Bộ khăn trải giường, nếu cô vui lòng, thưa cô," Margaret nói với giọng nghiêm khắc.
"Vâng, thưa bà," Frances nói, dịu dàng hơn trước. "Tôi có thể nâng ông ấy lên ngay bây giờ không, bà có nghĩ vậy không? Vì họ đã sử dụng tất cả những phép thuật đặc biệt đó để...ờ, kiểm tra ông ấy?"
"Không được. Đây, tôi sẽ giúp cô." Hai người họ mở ga trải giường của ông và cuộn ông vào trong đó, sau đó nhấc ông lên một chiếc giường cũi di động được dùng như một loại chuồng làm ông thấy mình như thể một con vật được cân trước khi giết mổ.
Khi họ làm việc, Frances hỏi, "Tại sao bây giờ họ không để chúng ta chăm sóc ông ấy bằng phép thuật? Chắc chắn những câu thần chú mà chúng ta sử dụng sẽ không gây hại gì cho ông ấy nữa."
Margaret khịt mũi. "Chúng ta không có quyền quyết định, thưa cô. Nếu các Lương y và thanh tra của Bộ sử dụng phép thuật, thì đó là việc của họ, và đó là việc giữa họ và Bộ trưởng."
"Họ đã quyết định gì về cậu Potter chưa?"
"Tôi tin rằng họ vẫn đang nghe lời khai. Tôi cho rằng họ thà tìm một lý do nào đó để hủy bỏ toàn bộ vấn đề còn hơn là phải kỷ luật cậu ấy."
"Tại sao họ không thả cậu ấy đi? Họ không thể làm điều đó sao, khi mà cậu ấy là một anh hùng?"
"Đã có nhân chứng. Và danh tiếng của Viện Mungo cũng bị ảnh hưởng. Chúng ta không muốn người ta nói rằng chúng ta để những chuyện như vậy diễn ra trước mũi mình."
"Nhưng ông ấy không bị thương, chính bà đã nói vậy."
"Không phải về mặt thể chất, không, nhưng họ nói rằng nó có thể đã gây ra những điều khủng khiếp cho tâm trí ông ấy."
Severus kiềm chế một tràng cười.
"Bà có nghĩ rằng... liệu có khả năng ông ấy sẽ thực sự khá hơn không?"
"Tôi ước tôi biết điều đó, cô gái ạ, tôi ước tôi biết. Tôi hết lòng hy vọng rằng ông ấy sẽ làm được, nhưng dường như điều đó khó xảy ra hơn với mỗi ngày trôi qua."
"Bản thân tôi không nghĩ ông ấy sẽ làm thế."
"Và tại sao không?"
Frances nhún vai. "Bởi vì nếu ông ấy làm vậy thì Bộ sẽ phải tính xem phải làm gì với ông ấy. Và bây giờ, với tất cả những điều này, và cậu Potter đã tham gia và tất cả... mọi người sẽ dễ dàng hơn nếu ông ấy cứ ngủ. Hoặc bất cứ điều gì."
Margaret cười một chút trước điều đó, rồi họ lăn ông trở lại chiếc giường mới dọn. Bà đặt tay lên vai và đầu gối ông để giữ ông, và ông phải tập trung để tránh phản ứng nhột nhột khi chạm vào. Ông cho phép mình thở phào nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng nằm yên trên giường.
"Tốt lắm, thưa ông," Margaret nói với ông khi ông đã yên vị. "Đã đến giờ ăn tối của ông, và sau đó chúng tôi sẽ để ông nghỉ ngơi." Ông bắt gặp một tiếng khịt mũi, nhanh chóng bị chặn lại, từ Frances. "Cô sẽ cho ông ấy ăn chứ, cô gái?"
"Tất nhiên rồi, thưa bà." Cô nghe có vẻ không háo hức.
"Hôm nay ông ấy cũng phải thay ống thông mới, cô biết đấy."
"Vâng."
"Cô đã được Muggle huấn luyện hết rồi chứ?"
"Tôi có. Tuần trước."
"Cô có thoải mái khi đặt nó vào không?"
"Tôi có." Severus hoàn toàn không cảm thấy thoải mái, biết rằng quy trình này sẽ yêu cầu đưa một cây kim mới vào một vị trí khác trên cánh tay ông.
"Nhớ là bây giờ cô không được làm đau ông ấy."
"Không, thưa bà. Tất nhiên là không."
Bàn tay nhỏ nhắn của Frances lúc đó đặt trên cánh tay ông, lần mò gần điểm nhạy cảm nơi đường kẻ cũ nhô ra. Có một cảm giác râm ran trượt dài khi một thứ gì đó mát lạnh được kéo dọc theo chiều dài của cánh tay, sau đó là một sự cọ rửa rất lạnh ở chỗ nhạy cảm, nơi thậm chí còn lạnh hơn sau khi ngừng chà xát. Ông biết đó là một sự xoa dịu bằng rượu; ông đã chấp nhận điều này từ lâu, quyết định rằng nếu họ định sử dụng công nghệ của Muggle lên ông thì có lẽ họ cũng sử dụng tất cả các biện pháp phòng ngừa của Muggle.
Tiếp theo là một cái véo mạnh, rồi một vài giây đau dữ dội hơn, sâu hơn trong cánh tay ông. Frances khẽ chửi thề, bằng thứ ngôn ngữ khá bất ngờ của một cô gái trẻ đứng đắn. Có một lực kéo trên cánh tay ông, và những ngón tay lạnh cóng, kim tiêm, ống và mọi thứ khác rơi ra. Frances lại chửi thề.
Margaret nói: "Không cần thiết phải sử dụng ngôn ngữ như vậy."
"Nó không được," Frances trả lời. "Tôi sẽ phải thử cánh tay kia."
"Được, vậy thì làm đi, nhưng đừng làm hỏng tai ông ấy khi cô làm vậy."
Severus nghe thấy nhiều tiếng càu nhàu hơn, nhưng rất nhỏ. Frances di chuyển quanh giường về phía bên phải ông và bắt đầu hành hạ cánh tay còn lại của ông, chọc vào nó và lau lạnh như lần đầu tiên. Sau đó, cô kéo ra ngay lập tức, và ông chuẩn bị tinh thần cho một cái véo khác.
Lần này mũi kim cắm sâu vào, gây ra một cơn đau nhỏ giống như cơn đau dữ dội lan ra quanh khuỷu tay ông như một quả cầu lửa. Bị bất ngờ—vì ông không nghĩ rằng cô ấy lại kém cỏi đến mức làm đau ông đến vậy—Severus giật mình ra khỏi người cô và kêu lên một tiếng không đáng có. Khi ông rút chiếc kim trên cánh tay ra, ông vặn vẹo, khiến nó càng đau hơn, và tiếng kêu trở nên trầm trọng hơn thành tiếng rên rỉ. Frances hét lên và buông tay ông ra. Có tiếng thủy tinh vỡ khi có thứ gì đó rơi xuống sàn. Sau đó căn phòng chìm trong im lặng.
Chà, thế là xong, Severus nghĩ, và tự trách bản thân. Mình nên tận dụng tối đa cú sốc của họ trong khi nó đang còn. Ông mở mắt và nhìn quanh phòng, chậm rãi xoay đầu. Hai người phụ nữ đang nhìn chằm chằm ông, khuôn mặt trẻ của Frances trắng bệch như thể bị kinh hoàng và của người lớn tuổi hơn Margaret thì hồng lên, như thể bà xấu hổ khi bị bắt gặp đang nhìn ông.
"Lấy những cái kim khốn khiếp đó ra khỏi người ta," ông càu nhàu. Giọng ông khàn khàn, không có sự mượt mà như thường lệ. "Ta không cần chúng nữa."
Hết chương 43
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com