8. chọn?
tại lễ trao giải seoul music award, các nhóm hiện đã ngồi vào chỗ ngồi, các thành viên nhóm họ đã ngồi hết vào chỗ rồi nhưng vẫn chẳng thấy họ đâu. sinb hiện tại đang đi tìm một thứ đồ, jihoon vô tình đi ngang qua đó, anh tính trêu chọc nó lần nữa nhưng thấy gương mặt nó nghiêm trọng nên lập tức chạy ra hỏi:
- chị làm gì vậy?
- không liên quan tới cậu! — sinb vừa nói xong thì bị cộc đầu do chui vào hốc bàn. jihoon thấy thì liền xoa đầu nó, nó cảm nhận được sự dịu dàng qua cách anh quan tâm nó, nhưng nó vẫn không có cảm giác rung động với anh.
- thấy chưa? cái kết cho chị đó, ai kêu phũ tôi?
- xì! mặc kệ cậu tên biến thái! — vừa dứt lời thì nó lại bị cộc đầu một cái nữa, jihoon giờ thì bật cười thật. sinb ôm cục u trên đầu quay qua nhìn tên đáng ghét nhà anh, thấy anh cười hả hê thì nó lại tức.
- cậu cười cái gì chứ?... còn cái bàn đáng ghét này, mày đúng là... — sinb không trút giận nổi lên anh thì lại trút giận lên cái bàn khiến nó u một cục trên đầu. jihoon nắm lấy cái tay đang đánh vào cái bàn vô tội của nó. anh giữ chặt lấy đôi bàn tay nhỏ của nó.
- đừng đánh nữa, tội cái bàn lắm!:)
- cậu... — sinb tức nên cố rút tay về nhưng lại rút không nổi.
- thôi được rồi, đi ra đi, tôi tìm cho! — jihoon kéo tay nó ra thật nhanh rồi tìm đồ cho nó.
- nhưng mà cậu có biết đó là gì đâu mà tìm?...
- đây phải không? — nó vừa mới nói xong thì anh đưa lên một sợi dây chuyền, nó trợn to mắt, sao anh có thể tìm nhanh như vậy? nó tìm gần nửa tiếng đồng hồ muốn bở hơi tai còn chẳng thấy đâu.
nó nhận lấy sợi dây chuyền, gương mặt vô cùng cảm kích anh. jihoon thấy nó như vậy cũng cảm thấy rất vui.
- sợi dây chuyền đó...
- sợi dây này đối với tôi rất quan trọng. — sinb nắm chắc sợi dây đó vào lồng ngực. jihoon thực sự rất tò mò sợi dây đó có ý nghĩa như thế nào đối với nó, nhưng anh nghĩ, chắc sau này về chung một nhà rồi biết thì cũng không muộn.
jihoon nói với nó:
- chúng ta mau ra ngoài thôi, đến giờ rồi.
- ừm... mà khoan, cậu ra ngoài trước đi.
- tại sao?
- còn tại sao chứ? chúng ta vốn dĩ là một trai một gái, không thân thiết mấy mà bước ra cùng lúc không phải là rất phiền sao?
jihoon nghe nó nói cũng hợp lý, bây giờ anh mới để ý tới, anh cũng không muốn một cô gái nhỏ bé như nó phải chịu những lời ác ý từ cộng đồng fangirl của anh.
- vậy chị ra ngoài trước đi, tôi hứa sẽ ra sau chị 30 phút.
sinb đồng ý rồi bước ra ngoài, eunha ngồi đó thấy nó vừa ra ngoài thì hỏi.
- em làm gì trong đó mà lâu vậy?
- em xin lỗi, bắt đầu chưa vậy?
- chuẩn bị thôi.
sinb ngồi đó được đúng 30 phút thì anh bước ra, nó mỉm cười nhẹ, eunha thấy rõ nụ cười của nó, còn hướng về phía jihoon, cô đột nhiên nheo mày.
...lễ trao giải trôi qua rất yên bình, hai nhóm xem phần trình diễn của nhau cũng rất thoả mãn, jihoon thực sự rất ngạc nhiên với lực hát của nó trong phần highnote. sinb cũng ngồi xem màn trình diễn của anh, thực sự khi nhìn thấy anh trên sân khấu, không biết tại sao cảm giác nó lại đau như vậy. hay chỉ là do bị dao động vì thời gian hoạt của nhóm anh đã kết thúc. sinb nhìn lên màn hình phía bên, thấy jihoon khóc, nó cũng khá bất ngờ. đó không phải là nước mắt giả, là thật. lần đầu tiên nó thấy một tên ác ma khóc vì một điều gì đó. nhưng với tư cách là một idol, nếu jihoon không khóc thì thực sự là quá vô cảm rồi.
lúc bước xuống, nó cứ mải nhìn jihoon. nó muốn hỏi thăm anh với tư cách đồng nghiệp, nhưng với đống camera kia thì không cho phéo nó làm điều đó. đợi cho tới lúc nghỉ giải lao thì nó mới dám bước tới chỗ anh. sinb đưa chai nước cho anh:
- này!
- chị ra đây làm gì?
- ban nãy thấy cậu khóc nhiều như vậy, chắc chắn tốn nước lắm.
jihoon cười nhẹ, không ngờ nó lại có thể quan tâm anh như vậy, trong lòng cũng thấy vui vẻ hơn rất nhiều.
- cảm ơn chị.
các thành viên xung quanh cũng khúc khích cười, nhưng hình như có một thành viên là không.
đến màn trình diễn của tiền bối bts, phần intro của họ khiến cho những người ngồi gần đó phải né nhanh. sinb đã lập tức chạy ra chỗ của wannaone cùng với eunha. jihoon sờ lên đầu nó như là giúp nó bớt sợ, eunha cũng thấy, trong lòng cô bây giờ còn hết sợ pháo, cô buồn đến không còn sợ gì cả. eunha trở về chỗ ngồi trước, nó nhìn lên mới biết là jihoon đang xoa đầu nó. sinb đứng dậy rồi trở về chỗ mình mà không nói tiếng gì. jihoon bây giờ mới thấy được dáng vẻ sợ sệt của nó.
...
sau khi kết thúc, các nghệ sĩ đều lên sân khấu để chụp một bức ảnh chung. jennie đi qua, vô tình đụng phải khiến nó mất thăng bằng mà ngã ra đằng sau, cũng may rằng jihoon đứng phía sau nó.
- cảm ơn.
- chị đứng cẩn thận chút không chúng ta sẽ cùng nhau lên dispatch đó. — jihoon nhếch mép, nó đỏ mặt quay lên.
...
sau khi trở về ký túc xá, jihoon đã ngay lập tức nhắn tin với nó.
0529.jihoon.ig:
chị đang làm gì đó?
mysteriousinb.0306:
đang bị cậu làm phiền đây nhóc à
cậu lại muốn nói gì với tôi đây?
đừng thả thính tôi
tôi cả đời cũng không đớp đâu.
0529.jihoon.ig:
chị có vẻ có sở thích chọc tức người nhỉ?
mysteriousinb.0306:
tôi chỉ muốn chọc tức cậu thôi.
nếu không còn gì thì tôi tắt máy đây.
0529.jihoon.ig:
mai chị có bận gì không?
mysteriousinb.0306:
bận, rất bận
cho nên đừng hẹn tôi đi đâu cả
0529.jihoon.ig:
vậy tôi đợi chị ở công viên giải trí gần đây.
seen.
...
"tên này mắc cái chứng gì mà lỳ vậy chứ?"
yuju từ trong phòng bước ra, cô nói với nó:
- em đi với chị.
- dạ. — nó vẫn còn nhớ yuju nói hôm nay sẽ dẫn nó tới một nơi, nhưng là nơi nào thì nó không biết.
...
yuju dẫn sinb đến một quán cà phê, cô bảo nó ngồi đợi một chút. lúc sau, nó thấy jungkook bước vào, anh ngồi xuống trước mặt nó. yuju thì đột nhiên lại đứng dậy, nó cũng đứng bật dậy.
- như vậy là sao chứ unnie?
- em ở lại với jungkook đi.
- em không muốn... unnie, chị bị gì vậy?
- chị nói em ở lại thì em ở lại. — lần đầu tiên cô lớn tiếng với nó như vậy.
- chị là cái gì mà bắt em ở lại??
-...
- unnie... chị làm sao vậy? chị kỳ lạ lắm đó.
yuju thở dài một cái rồi quay lại nói chuyện với nó:
- jungkook với em rất hợp đôi, fan cũng rất thích, chị chỉ muốn em có một mối tình hạnh phúc. — nói rồi yuju bỏ đi, nhưng nó nhất quyết không để cô đi.
- bắt yêu một người mình không là hạnh phúc viên mãn sao?
- ...
- không phải là chị thích... — đột nhiên nói đến đây nó lại nghẹn ứ lời, thật sự nói không ra.
- em không đồng ý. — nó lạnh lùng nói rồi rời đi nhanh hơn cô. jungkook chỉ biết nhìn theo nó, cả hai người đều bất lực.
vừa về đến ký túc xá, sinb đã thả mình lên giường, cơn tức giận trong lòng sôi sục, nó vừa tức vì sao yuju lại trở nên như vậy, tại sao lại thành một người sắp xếp hạnh phúc người khác.
một tin nhắn tới:
kookiecookie_jeon:
em ngủ đi
tôi biết em không có tình cảm với tôi
tôi không ép em
nếu em thực sự đồng ý ngày mai đi chơi
thì nhắn với tôi
tôi sẽ không ép em phải nhận lời.
seen.
...
"tôi mệt lắm rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com