Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

Tối hôm đó, sau khi trở về ký túc xá, nó không tài nào ngủ được, bởi lời mời đột ngột của JungKook. Bản thân nó còn nghĩ, anh là kiểu người chín chắn, nhất định sẽ không đi tán tỉnh linh tinh như vậy, bây giờ thì nó tin rồi. Vấn đề chính lại không phải là nó, bởi lý do nó lưỡng lự không muốn đi là vì một chuyện khác, vì một người khác.

Nó bật dậy nhanh đến mức bị cộc đầu vào giường trên, ôm cái đầu nhỏ, nó nhẹ nhàng rời khỏi căn phòng, ít nhất thì không đánh thức Yuju đang nằm giường trên, dù gì mai cô cũng có lịch trình. Không dám bật đèn cũng không dám phát ra tiếng động, nhưng căn bản là không thể, lâu lâu nó còn bị đụng chân vào thành bàn, đau đến tê tái. Chết tiệt! Tự dưng không đâu lại thức dậy.

Nó mở tủ lạnh cũng không thấy đồ ăn, bà chị của nó lại lười biếng không chịu đi mua đồ. Ngậm ngùi uống tạm một ly nước, dù sao cũng chỉ để nó bình tĩnh lại bản thân. Tiếng cửa phòng mở ra, nó giật mình, nhìn về phía căn phòng của mình mới biết là Yuju đã bị nó đánh thức. Đặt nhanh ly nước xuống, muốn chạy vào phòng thì bị cô gọi lại. "Sao em còn chưa ngủ?", chẳng hiểu sao lại ấp úng, nó cũng đâu làm gì tội lỗi. "Em... em không ngủ được."

Yuju cũng chẳng nói gì, gương mặt không có biểu hiện ngái ngủ, có lẽ là cũng giống nó. Cô uống một cốc nước đầy, nhân tiện cũng là lúc để nó chạy đi.

"Em vẫn còn suy nghĩ về chuyện đó?", bị bắt thóp, nó chẳng còn cách nào mà quay lại, cười ngốc với cô. "Chuyện chị nói là chuyện gì?"

Yuju chỉ cười nhẹ, rõ ràng là nó biết cô muốn nói gì, giờ lại hỏi ngược. "Không phải là mai em sẽ đi chơi cùng JungKook hay sao?"

Nhìn Yuju thật lâu, nó tự hỏi, tại sao cô gái này lại như vậy, luôn tỏ ra lãnh cảm như vậy. Thật ra bản thân Yuju có thể cười, nhưng cô lại không chọn điều đó, lại chọn cách lạnh lùng với mọi thứ như thế. Ánh mắt nó dịu xuống, có chút buồn, nó bước chậm tới chỗ cô. Cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay nhỏ nhắn của SinB, có có hơi bất ngờ mà gọi tên nó.

"Em không muốn đi." Càng nói, nó càng ôm Yuju chặt hơn. Trong lòng cảm thấy kì lạ, sao hôm nay nó lại nhõng nhẽo đến thế. Dù sao, cô vẫn theo phản xạ mà xoa đầu an ủi nó. "Em ghét cậu ấy?", nó lắc đầu, không phải là ghét, nó với anh còn chẳng nói chuyện gì nhiều, ghét gì cơ chứ?

Yuju cười nhẹ một cái, bản thân cô cũng chưa từng yêu đương, cũng chưa từng được ai hẹn đi chơi, cảm giác cũng chẳng có, vậy mà giờ còn đi khuyên đứa em của mình. "Nếu em thích ai thì cứ nói rõ với người đó, còn không nói, lòng em sẽ day dứt lắm đấy."

Lần nào nói chuyện cũng vậy, Yuju luôn ngắt nửa chừng xuân khiến nó khó khăn mãi mới hiểu ra vấn đề, gật gù ghi nhớ điều cô nói.

Suy nghĩ thế nào, sáng hôm sau đã thấy nó dậy sớm, thay quần áo xong thì nhanh chóng ra ngoài. Ai trong nhóm cũng mơ hồ về chuyện này, chỉ mình Yuju là hiểu hết tất cả.

Nụ cười vẫn trên môi, chỉ khẽ nói trong lòng. "Vui vẻ nhé."

Khoảng một tiếng sau, nó mới đến địa điểm, việc quan trọng nhất vẫn phải được ưu tiên, nó nhanh chóng bịt kín lại, chỉ chưa đôi mắt trong veo của mình. Đi loanh quanh một lúc mới tìm thấy anh, dù cũng như nó, nhưng nó nhận ra màu tóc ngày hôm đó anh nhuộm, thật may là anh nhuộm màu sáng, bằng không nó sẽ phải tìm anh đến tối mai. Jeon JungKook chẳng mặc gì đặc biệt, chỉ đơn thuần là một chiếc áo thun và chiếc quần bò, nó cũng chẳng khác, có điều, khi nó mặc thường phục thực sự rất dễ thương, không giống với hình tượng trên màn ảnh. Việc này khiến cho anh mất vài phút để bình tâm, dặn lòng bản thân nên giữ một chút liêm sỉ, không nên vô độ mà nhìn nó lâu tới vậy.

"Đi thôi.", anh đưa tay ra trước mặt, ngỏ ý muốn nắm tay, nó lại giả vờ không nhận ra, lập tức đi thẳng mà không nhìn anh đến một cái. Không sao, anh thu phục được.

Hai người cùng đi đến một sự kiện âm nhạc US-UK. Bản thân muốn năng nổ một chút nhưng lại muốn giữ chút phong thái khi bên cạnh anh, chỉ dám lén lút cử động cái ngón tay theo nhịp, anh nhận ra từng cử chỉ của nó. Chẳng thấy một chút kì quặc, chỉ thấy một sự đáng yêu ngầm bên trong nó. Gắng nín cười, anh đưa cho nó một chiếc lightstick, anh muốn nó là chính mình, chẳng cần phải gượng ép bản thân. Nó nhìn anh, cảm thấy người này không phải tra nam như nó nghĩ, cũng biết nghĩ cho người khác, nhưng chuyện nó thay đổi suy nghĩ hoàn toàn về anh thì không thể, có vài điều nữa khiến nó không thể tin tưởng anh. Nhận lấy chiếc lightstick, có chút miễn cưỡng, dù sao cũng là tấm lòng của anh, nó không thể không nhận.

Sau đó, không có sau đó nữa...

Nó kéo anh đi khắp các xạp hàng nhỏ, hoàn toàn như lột xác, chẳng phải một nữ thần tượng với phong cách lạnh lùng, nó hồn nhiên hơn anh nghĩ. Còn đeo cho anh chiếc bờm thỏ cực dễ thương, anh cũng chẳng phản kháng, an phận để nó trêu chọc, thật ra chỉ cần nó cười là anh đủ vui.

Loanh quanh thế nào đã đến lúc mặt trời gần xuống núi, hai người lại ngẫu hứng cùng nhau đi dạo bờ sông vào buổi tối. Họ cùng nhau đi chung, nhiều người đã lầm tưởng họ là người yêu, dĩ nhiên là họ vẫn không bị phát hiện. Anh ngước lên trời, lại hỏi nó vài thứ linh tinh. "Em thích con gì nhất?"

Nó khó hiểu nhìn anh, khung cảnh đêm lãng mạn thế này, hỏi một câu chẳng liên quan như vậy, cũng may hai người không phải người yêu, chứ nếu không chắc anh đã bị đá lâu rồi. "Chim cánh cụt.", anh còn quay qua tò mò hỏi lý do.

"Dễ thương, thân thiện, ngọt ngào." Cách miêu tả của nó có chút đáng yêu, một người như nó lại thích những thứ như vậy, bản thân anh vẫn còn quen với hình tượng lạnh lùng của nó trên màn ảnh. Anh còn bật cười hỏi lại nó. "Em ăn nó hay sao mà ngọt ngào?"

"Không có, ý em là nó thân thiện ấy" Nhìn dáng vẻ lúng túng của nó khi muốn giải thích với anh, càng khiến anh cảm thấy bản thân thật đúng khi đã hẹn nó đi chơi.

Tối đến, anh dẫn nó về tận ký túc xá nhưng không được phép vào bên trong. Nó lẳng lặng bước vào bên trong, căn nhà đã tắt đèn, có lẽ giờ các thành viên đã thiếp đi hết rồi, nó nghĩ vậy. Bước vào đến phòng khách, nó mới biết không phải tất cả đều ngủ, Yuju vẫn còn thức. Bên trong nó có phần lúng túng, muốn hỏi thăm một chút. "Sao chị chưa ngủ vậy?"

"Chị muốn chờ em về." Trong lời nói của Yuju, sao lại có chút chua xót như vậy? Nó muốn hỏi đã có chuyện gì với cô nhưng bản thán lại không thể lên tiếng, cứ ấp úng vài từ rồ lại thôi.  Yuju chợt đứng dậy, gương mặt không lấy một phần cảm xúc, cô bước vào trong phòng, không quên nói nó đi ngủ sớm.

Đôi mắt của nó nặng trĩu, tắt đèn phòng khách rồi bước vào phòng, thấy cô đã ngủ, nó cũng chẳng dám làm phiền. SinB thay quần áo rồi leo lên giường, vừa đúng lúc, anh lại nhắn tin cho nó qua Instagram.

...

gfriendofficial đang online.
bts.bighitofficial đang online.

bts.bighitofficial:
em chưa ngủ sao?

gfriendofficial:
anh là ai vậy?

bts.bighitofficial:
mới đó thôi mà em đã quên anh à?

gfriendofficial:
đừng nói anh là jungkook nha?
mà anh nhắn vào đây có tiện không
đó?
để lộ ra thì phiền lắm vì chúng ta
đang dùng chung với nhóm mà?

bts.bighitofficial:
đừng lo, nhắn xong anh sẽ xoá sạch mà.

hơn nữa acc này cũng chỉ là dùng tạm.

gfriendofficial:
vậy hả?
mà có chuyện gì thế? gọi em lúc tối
khuya vậy làm gì?

bts.bighitofficial:
vậy em ngủ sớm đi
không thì xấu đó

gfriendofficial:
này! anh chê em đó sao?

vậy thì không phải anh cũng nên
ngừng nhắn để em ngủ chứ?

bts.bighitofficial:
được thôi.

mà anh định rủ em tối
mai đi xem phim với anh

anh mua vé rồi.
seen.

sao em không rep?
seen.

gfriendofficial:
oppa!

em có chuyện muốn nói với anh.

bts.bighitofficial:
sao? định tỏ tình anh hả?

gfriendofficial:
anh đừng có đùa mà.

em đang nghiêm túc đó.

bts.bighitofficial:
được rồi, anh xin lỗi, em nói đi.

gfriendofficial:
em nghĩ mai em không
đi xem phim với anh được đâu.

bts.bighitofficial:
sao vậy?

mai em làm gì có lịch
trình vào buổi tối?
seen.

gfriendofficial:
không phải vì lịch trình.

bts.bighitofficial:
em không thích anh sao?

gfriendofficial:
em không muốn nói về chuyện đó.

em buồn ngủ rồi. anh mau ngủ đi.

bts.bighitofficial:
sinb!
seen.

hwang eunbi!!

gfriendofficial đã offline.

...

Nó tắt máy, ngày hôm nay đối với nó rất mệt, cuối cùng thì nó cũng nói ra được rồi, nhưng mà điều đó cũng chẳng phải dễ dàng đối với nó. Bản thân có chút áy náy, nếu lỡ một ngày gặp lại anh thì phải đối mặt ra sao đây?

Từ tờ mờ sáng, anh quản lý đã tới ký túc xá của nhóm trong lúc họ đang ăn. Tất cả đều tò mò, nhìn chằm chằm. Anh quản lý tiến tới chỗ nó.

"SinB, hôm nay em có thêm một công việc là làm mc mới cho The Show mùa này..."

Cả nhóm đều bất ngờ, dường như chỉ có The Show là tạo điều kiện cho các thần tượng có cơ hội làm người dẫn chương trình. Đặc biệt, về mặt nào đó cũng khiến họ có hứng thú.

"...em sẽ làm việc dài hạn với Jihoon của WannaOne"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com