Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 2.7 [END]




Giờ là ba giờ chiều và thời tiết lạnh cóng đi được. Nước chảy dọc môi Jimin, nước mắt chảy dài trên má khi anh rời khỏi xe và đi vào thang máy trong tòa nhà Jeongguk ở.

Anh không biết liệu Jeongguk có ở nhà hay không hay cậu đang ở công ty, bị sếp la mắng hoặc bất cứ thứ đéo gì, Jimin chỉ biết là anh muốn gặp cậu ngay bây giờ.

Anh nhập dòng mật khẩu đã thuộc nằm lòng và mong rằng Jeongguk vẫn chưa đổi mật khẩu. Cửa mở ra và cả căn phòng chìm trong yên lặng. Anh nhanh chóng cởi giày. Bước vào ngôi nhà mà anh luôn gọi là căn nhà thứ hai của mình sau nhiều tháng, cảm giác như một thứ gì đó chỉ xuất hiện trong giấc mơ. Anh không nghĩ mình sẽ quay trở lại nhưng giờ anh đang ở đây, bước thẳng vào phòng ngủ Jeongguk để kiểm tra xem cậu có ở trong đó hay không – và đúng thật.

Jimin ngại ngần đứng giữa phòng trong khi Jeongguk ngồi trên giường, với laptop đặt trên đùi. Một túi khoai tây chiên đặt bên cạnh người cậu. Hai mắt Jeongguk mở lớn khi cậu nhìn thấy Jimin.

"Em nghĩ mình đang làm gì thế?" Đó không phải là điều đầu tiên anh định nói. Anh gạt hết nước mắt trên mặt. Nếu anh làm điều này, anh không thể nào khóc được. Nhưng cảm xúc như tuôn trào không kiểm soát và anh không biết làm thế nào để ngừng lại. "Em có nhận ra em vừa – " Jimin không thể làm điều này và anh cảm giác như gục ngã, nhưng thay vì ngã xuống nền nhà anh được nâng lên bằng một vòng tay vững chắc, khuôn mặt anh rúc vào vai Jeongguk. Jimin nắm chặt áo cậu và anh chỉ khóc. Jeongguk cũng khóc và họ ngồi im như thế một lúc cho đến khi bình tĩnh lại.

Đây chắc chắn không phải là buổi hội ngộ mà Jimin từng nghĩ đến.

Jeongguk kéo Jimin ngồi xuống giường cậu. Cậu đắp chăn lên người anh, tấm chăm thơm mùi nước giặt và Jimin nghĩ là hẳn là cậu vừa mới giặt ga giường xong; Jeongguk có thói quen giặt giũ để quên đi mọi thứ. Họ ngồi im một lúc. Jeongguk nắm lấy tay Jimin và Jimin nắm chặt lấy tay cậu, như thể anh sẽ không bao giờ buông tay. Không bao giờ sau khoảnh khắc này và mãi mãi.

"Chúng ta có nhiều điều phải nói với nhau." Jeongguk mở lời. "Em xin lỗi vì tối qua đã quá bốc đồng. Nhưng em muốn anh biết là em không hề hối hận."

"Em không phải xin lỗi sau những gì đã làm vì anh biết điều đó khó khăn đến mức nào."

"Thật ra thì cũng không hẳn đâu. Tất cả những gì anh cần là một chút cồn, thế là đủ."

Jimin đánh vào ngực Jeongguk, "Giờ mà vẫn thích đùa à?"

"Biết sao giờ? Em là meme sống mà," Jeongguk nói. Jimin khịt mũi, "Thế giờ chúng mình phải làm gì đây?"

"Trước khi làm gì đó, anh muốn nói là," Jimin ngồi dậy khỏi giường, anh quay người lại để đối mặt với Jeongguk, tay vẫn nắm chặt tay cậu. Anh bám lấy tay cậu như một cái mỏ neo. "Anh xin lỗi, đáng lẽ anh không nên tự đưa ra quyết định. Anh nên nói chuyện với em trước nhưng suốt thời gian đó, tâm trí anh luôn cho rằng đó là điều đúng đắn. Anh không muốn phá hủy sự nghiệp của em, em đã làm việc quá chăm chỉ để thành công và anh không muốn mối quan hệ của chúng mình cướp đi điều đó."

"Anh yêu," Jimin suýt khóc trước sự ân cần của cậu. Anh nhớ cậu rất nhiều. Anh nhớ Jeongguk rất nhiều, "Đúng, sự nghiệp của em quan trọng nhưng không có nghĩa là em muốn dành cả cuộc đời cho nó. Em hoàn toàn ổn kể cả khi không nổi tiếng như bây giờ, giờ đây em đã nếm đủ mùi rồi, em không nghĩ mình thực sự hợp với nó. Em thích làm nhạc, ca hát, nhảy múa nhưng không nhất thiết phải ở quy mô lớn như này. Em biết hồi còn trẻ hẳn là em sẽ đảo mắt khinh thường nếu nghe những lời này, Jeongguk nhỏ khá tham lam và muốn thử mọi thứ đến lúc kiệt sức. Nhưng em đã trưởng thành và em biết rằng em đã có tất cả mọi thứ em hằng mong ước và những thứ đó bao gồm cả anh."

Môi Jimin run run trước những lời của Jeongguk và anh nhanh chóng ôm lấy cậu, "Anh nhớ em rất nhiều."

"Em cũng nhớ anh," Jeongguk thì thầm, đặt môi hôn lấy trán Jimin. "Anh không biết đâu Park Jimin."

Jimin buông tay ra và nhìn Jeongguk, "Anh nghĩ là anh biết đấy."

Cách Jeongguk cười ngọt ngào với Jimin khiến con tim anh như rực cháy, "Thế giờ mình phải làm gì đây?"

Jimin nhún vai. Anh nằm xuống giường, kéo Jeongguk nằm xuống bên cạnh. "Anh đoán là chúng mình nên kiểu, tuân theo mệnh trời thôi. Từng bước một và – "

"Và khi có gì vướng mắc, cả anh lẫn em, không kể to hay nhỏ, chúng mình phải nói với nhau về việc đó."

"Ok."

"Hứa với em không?" Jeongguk giơ ngón út và Jimin bật cười.

"Anh hứa," Anh vòng ngón út của mình với ngón út của Jeongguk.

"Và," Jeongguk đòi hỏi thêm, "Đừng bỏ em đi trừ khi có lí do gì liên quan trực tiếp đến cả hai chúng mình."

"Ok. Anh hứa."

"Tốt lắm," Jeongguk mỉm cười. Cậu ôm lấy Jimin, "Và em nghĩ là công ty chuẩn bị hủy hợp đồng với em rồi," Jeongguk nghịch ngợm nói và Jimin nhéo vào hông cậu.

Jeon Jeongguk mở lòng với fans trên VLIVE sau encore concert ở Seoul tối qua

oo | 00:01 2001 409
hừm, đúng là không thể tin được

oo | 00:13 1987 422
nếu fan mấy người cố sỉ vả cậu ấy và đổ lỗi cho cậu ấy, mấy người chả phải là fan đâu. lối ra ở kia kìa

oo | 00:01 1888 302
ai khóc nào? làm ơn giơ tay đi! tôi cần phải biết là tôi không cô đơn

oo | 00:48 1509 298
oh wow, mình khâm phục cậu ấy vì dũng cảm như này đấy. nhưng mà mình sắp khóc nữa rồi

oo | 00:01 1500 897
hừm cậu ta có thể nói tạm biệt với sự nghiệp của mình đi

oo | 00:01 1465 687
ừm nói chung là tôi cạn lời rồi

Hợp đồng của Jeongguk không bị hủy bởi công ty mà bởi chính cậu. Và sau một quá trình dài bồi thường thì cả hai bên đều đồng ý kết thúc quan hệ với nhau, Jeongguk và Jimin trở lại Busan để xả hơi, thực tế đa phần vì họ muốn ôn lại kỉ niệm cũ.

Một lần nữa họ lại đi dạo dọc bờ biển Haeundae. Lần này mặt trời đang chiếu rọi nhưng thời tiết vẫn rất lạnh, gió rét như gặm nhấm da thịt mặc dù Jimin mặc nhiều lớp áo và Jeongguk đang vòng tay ôm lấy eo anh, kéo Jimin về phía ngực cậu.

"Muốn ước cùng nhau không?" Jeongguk đột nhiên hỏi. Cậu lắc lư người Jimin sang trái rồi sang phải.

Jimin quay lại thắc mắc nhìn Jeongguk. "Ước gì?"

"Ừ, một điều ước. Em biết đây không phải là cái thác nước sang trọng ở bên Ý hoặc gì đó nhưng chúng mình có biển và em nghĩ thế sẽ tốt hơn. Và em nghĩ khả năng điều ước thành hiện thực sẽ cao hơn, kiểu rất cao ý."

Jimin bật cười. Anh dùng đôi bàn tay đeo găng nắm lấy tay Jeongguk. "Ok, cùng ước nhé. Em có đồng xu nào không?"

"Em có đồng xu nào không, ý anh là thế á? Đương nhiên là Jeon Jeongguk phải có xu rồi. Em còn có một tờ 10000 won nữa cơ và nếu anh muốn dùng nó, anh nên biết là nó sẽ làm tăng khả năng ước mơ của chúng mình thành hiện thực đấy."

"Đồ ngốc. Đưa anh đồng xu là được. Chúng mình có thể dùng 10000 won để mua đồ ăn vặt hoặc gì đó."

"Hmm, có lý đấy," Jeongguk lục lọi áo khoác để tìm xu và cậu rút ra ba đồng, cậu giữ lại một đồng và đưa Jimin hai đồng xu.

"Oooooh, thế nghĩa là anh được ước tận hai điều cơ à?"

"Anh muốn ước bao nhiêu cũng được."

Họ đứng cạnh nhau, khung cảnh đại dương rộng lớn mở ra trước mắt. Jeongguk ném đồng xu xuống biển trước. Jimin chắp tay lại, hai đồng xu vẫn đặt giữa hai bàn tay, anh nhắm mắt lại – rồi ném cả hai đồng về phía biển.

"Anh ước gì thế?" Jeongguk hỏi khi hai người rời khỏi bờ biển.

"Không kể em được vì như thế sẽ làm giảm khả năng điều ước của anh thành hiện thực."

Jeongguk nhéo má anh. "Anh bắt đầu nói chuyện giống em rồi đấy."

Jimin nghĩ là điều ước của mình thành hiện thực khi Jeongguk nhận được một bản hợp đồng đến từ một công ty giải trí vừa mới thành lập. Họ rất muốn kí hợp đồng với cậu nhưng ban đầu Jeongguk có hơi ngần ngại – cậu không chắc mình sẵn sàng để kí hợp đồng với một công ty nào khác hay không – nhưng khi cậu đọc qua những điều khoản trong hợp đồng rằng cậu được toàn quyền tự do sáng tác âm nhạc và công ty chỉ là một nhà phân phối các sản phẩm âm nhạc của Jeongguk, đó là lúc cậu quyết định kí hợp đồng.

Khi bài hát đầu tiên được ra mắt – một thứ dùng để kiểm tra phản ứng của công chúng, Jeongguk khá bất ngờ vì bài hát làm tốt trên các bảng xếp hạng hơn cậu nghĩ. Sau tất cả những thăng trầm trong sự nghiệp, Jimin cảm thấy vui vẻ khi Jeongguk vẫn có tham vọng theo đuổi giấc mơ của mình, được hát, được biểu diễn, được chia sẻ âm nhạc của mình.

Cậu vẫn nhận được sự ủng hộ đến từ fan sau tất cả mọi thứ. Mặc dù không phải tất cả mọi người đều ủng hộ quyết định của Jeongguk, điều duy nhất thật sự có nghĩa là vẫn có người nghe nhạc của cậu. Không phải giấu diếm, không phải giả dối như một Jeon Jeongguk hoàn hảo được nhào nặn bởi cánh truyền thông.

Khi Jeongguk trở về nhà sau một lịch trình diễn show, Jimin đang ở đó, nằm trên ghế sofa, tay cầm điều khiển đổi qua lại các kênh trên tivi.

"Chào em yêu," Jimin nói, rồi anh bật dây khỏi ghế để ôm lấy Jeongguk. Khuôn mặt của Jeongguk vẫn chưa tẩy trang, tóc vẫn bóng lên vì nhũ nhưng nụ cười lớn làm nổi bật khuôn mặt cậu vẫn khiến trái tim anh như tan chảy. "Thế nào rồi?"

"Tuyệt vời," Jeongguk trả lời, nụ cười vẫn không dời môi. "Em rất rất rất hạnh phúc!"

Và thế đấy. Điều ước của Jimin đã thành sự thật.

Ngoại truyện

"Tae!"

"Sao?"

"Tớ có điều này muốn nói."

Họ đang chuẩn bị đến buổi lễ tốt nghiệp. Taehyung đang sửa lại dây mũ và tóc mái sau khi đội mũ cử nhân.

"Gì thế?"

"Tớ đang hẹn hò với Jeon Jeongguk đấy."

"Hahaha, ổn lắm, hài hước lắm. Và tớ cũng đang hẹn hò Kim Soohyun đó. Thì sao nào?"

"Tớ đang nghiêm túc đấy."

"Hahaha được rồi, tớ tin cậu mà. Thế nghĩa là cậu là người hẹn hò với Jeon Jeongguk từ lúc còn học cấp 3 – " Hai mắt Taehyung mở lớn. "Đợi chút – "

THE END

Cảm ơn mọi người đã đón đọc 🙏🏻 Giống như xưa, cứ mỗi truyện hoàn mình sẽ lại nghỉ một tháng, thế nên lần này mình xin phép nghỉ đến đầu tháng 8 ạ. Chúc mọi người một mùa hè vui vẻ _Hye_

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com