♡
1.
hôm nay là ngày đầu tiên minh hiếu đi làm.
trong mắt người khác, việc một cậu ấm không làm ở công ty của gia đình mà quyết định tự lập, nộp đơn làm nhân viên cỏn con tại một xó nào đó là chuyện rất đáng xem. thế nên bắt đầu lúc sáng sớm, từ già đến trẻ, mỗi người đều gọi đến hỏi hiếu về công việc em đang làm.
hiếu bắt đầu chán nản việc nhấc điện thoại. hôm nay có hai câu hỏi điển hình em được nghe không dưới mười lần.
một là, đang làm ở công ty nào, có nổi tiếng không?
với câu hỏi này, hiếu sẽ trả lời rằng, ở công ty x, tiếng tăm không lớn nhưng đủ để gặp mặt khách hàng hằng ngày.
câu hỏi thứ hai là, làm ở bộ phận nào trong công ty, đối với một số đối tượng thẳng thắn hơn thì sẽ cười khanh khách rồi hỏi lương một tháng được bao nhiêu, có nhiều như làm ở công ty nhà không?
đối với câu hỏi này, hiếu sẽ trả lời rằng, ừm, tôi đang làm ở ban biên soạn, lương một tháng đủ để lấp đầy bụng, rồi sau đó nhanh chóng cúp máy.
bây giờ là mười một giờ đêm, hiếu có hơi hoảng bởi cái chế độ ma cũ bắt nạt ma mới của công ty. vừa mới vào làm đã bị giao cho một chồng công việc, hạn cuối lại chính là ngày mai. về nhà sau một ngày ở lì trong công ty cũng không thể yên tâm nghỉ ngơi, vừa tắm xong liền bay lên giường ôm máy tính tiếp tục công việc, ăn cũng không màng tới.
điện thoại hiếu lại reo lên một tràng âm thanh cứng nhắc, em nhíu mày lật điện thoại lên, đối mặt với màn hình hiển thị rõ ba chữ "hồ đông quan" thì không biết tại sao trong lòng lại dấy lên một cơn bão tuyết trắng xoá. lại đặt điện thoại xuống nệm giường, vờ không màng tới mà tiếp tục công việc.
chuông điện thoại reo một hồi lâu rồi dừng lại, trả lại không gian yên tĩnh như ban đầu, thái lê minh hiếu thở phào nhẹ nhõm, tay tiếp tục đánh máy nhưng đầu óc đã bắt đầu suy nghĩ đến những thứ bâng quơ.
điện thoại lại vang lên, rồi dừng lại, rồi lại vang lên, cứ thế lặp lại đến lần thứ tư em mới chịu không nổi mà nhấc máy.
"chào em." đầu dây bên kia ngập ngừng lên tiếng.
"vâng." hiếu sáo rỗng đáp lại.
"anh nghe nói hôm nay là ngày đầu tiên em đi làm. muốn hỏi thăm em một chút."
"vâng." hiếu nghĩ bụng, chắc lại sắp hỏi hai câu kinh điển kia đúng không?
"công ty có xa nhà em không? đi làm có tiện không?"
"không xa lắm, đi tàu điện mất nửa tiếng."
"thế đồng nghiệp đối xử có tốt với em không?"
"không." hiếu làm điệu bộ hờ hững đáp lại, nhưng trong lòng có chút bất ngờ, thì ra đối với người đặc biệt cũng sẽ có những câu hỏi đặc biệt hơn.
"anh hi vọng e sẽ sớm thích nghi với chỗ làm." giọng của hồ đông quan bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn, giống như là đang cố an ủi hiếu vậy.
hiếu nhìn vào đồng hồ, đã gần mười hai giờ, lại nhìn vào màn hình máy tính với file tài liệu còn đang dở dang, đành gấp gáp nói. "cúp máy đây."
"em ơi." quan vội vã gọi.
"sao?"
"em có đang hạnh phúc không?"
"Ồ, anh quan, nếu anh muốn biết sự thật, thì đây, em không vui vẻ tí nào, mỗi ngày trôi qua đều có cảm giác giống như đang sống dở chết dở. anh có thể thoải mái cảm thấy hả hê về chuyện này, em chẳng buồn nói dối rằng mình đang hạnh phúc để bảo vệ sĩ diện đâu."
"không có, em ơi-"
anh đừng gọi em bằng giọng điệu thắm thiết đó.
"anh chỉ mong là em hạnh phúc, với tất cả những việc mình đang làm."
đừng quan tâm em như vậy.
"anh làm phiền em rồi."
ừ, anh làm phiền lòng em rồi.
"em ngủ sớm đi nhé."
từ khi rời đi, em chẳng thể ngủ sớm.
"đừng thức khuya quá, hại sức khoẻ lắm."
đêm nào nằm xuống em cũng liên tục nghĩ về quá khứ của mình.
"anh cúp máy đây."
anh mau mau cúp máy đi.
"à, cảm ơn em vì đã không đổi số điện thoại nhé."
cảm ơn anh đã không xuất hiện trước mặt anh.
2.
lúc minh hiếu hoàn thành xong công việc đã là một giờ đêm.
hiếu biết mình nên đi ngủ sớm, nhưng em không bỏ được thói quen dành thật nhiều thời gian để lướt mạng xã hội. trong lúc tay lơ đễnh lướt một dọc newsfeed, hiếu đọc được một bài viết có nội dung tóm gọn là như thế này.
"người thích bạn sẽ không quan tâm so đo xem bạn làm gì, người ấy từ đầu đến cuối cũng chỉ mong bạn hạnh phúc."
hiếu đột nhiên không thể ngăn mình nghĩ tới quan, dù bản thân đã nỗ lực rất nhiều.
anh ấy không hỏi danh tiếng công ty, không hỏi mức lương.
anh ấy chỉ mong em được hạnh phúc.
3.
minh hiếu gặp đông quan năm anh ấy lớp mười hai.
hiếu ở trường trung học không có gì là nổi bật, tuy là nhà có điều kiện, nhưng hiếu chưa từng thể hiện rằng mình là người như thế.
thái lê minh hiếu luôn khoác trên vai chiếc balo cũ sờn, dưới chân là một đôi giày đã bạc màu vì đi mưa, hằng ngày đến trường bằng xe đạp loại thường.
hiếu nhìn thì có vẻ thích học, nhưng thực chất là do em chẳng có chuyện gì ý nghĩa hơn để làm. chơi game, tụ tập nhậu nhẹt không phải là sở thích của em.
minh hiếu thích chơi bóng rổ ở sân trường sau những tiết học đầy mệt mỏi, mỗi lần chạm vào bóng rổ, hiếu cảm thấy như mình được "làm mới". và tất nhiên hiếu chỉ thích chơi một mình thôi, anh sẽ ngay lập tức rời đi khi thấy có ai đó đang tiến về sân.
em gặp quan vào một buổi chiều tháng chín, quan lúc đó đang là học sinh cuối cấp.
đông quan đứng từ xa nhìn minh hiếu chơi bóng rổ một lúc lâu mới dám tiến vào sân, ngập ngừng đưa ra lời yêu cầu. "em có phiền nếu anh chơi cùng em không?"
hiếu tất nhiên sẽ từ chối, em còn định ôm cặp bỏ chạy nhưng lại bị quan kéo lại. anh ấy còn thiết tha đến mức như muốn cầu xin em chơi bóng rổ với mình.
đừng nói đông quan mặt dày, quan vốn là người yêu thể thao, đối với những người chơi giỏi sẽ có một sự ái mộ nhất định.
buổi chiều tình cờ đi dạo quanh trường một chút không ngờ lại bắt gặp hiếu đang chạy như bay trong sân bóng rổ, một mình chơi cũng rất nghiêm túc, mỗi lần ném rổ vào bóng thành công lại có thêm động tác giương tay vào không trung ăn mừng như stephen curry, cảm giác rất chuyên nghiệp. vừa nhìn quan đã muốn làm bạn với hiếu, một người thú vị như thế này quan nhất định sẽ không dễ dàng buông ra.
minh hiếu ban đầu không mấy thích thú với việc chơi chung bóng rổ với người khác. nhưng sau một hồi miễn cưỡng chơi cùng quan, em phát hiện quan chơi rất khá, có thể đánh giá là ngang tầm với mình.
đã rất lâu rồi mới tìm được người chơi giỏi như thế này, hiếu bỗng dưng chẳng thấy ghét bỏ việc chia sẻ sân bóng nữa.
cứ như thế, dù không ai nói ra lời hẹn nào, mỗi buổi chiều sau khi kết thúc tiết học, hiếu và quan sẽ đều đợi nhau ở sân bóng rổ.
cứ như thế, dù không ai nói ra lời hẹn nào, hiếu mười bảy tuổi và quan mười tám tuổi cùng nhau rơi vào lưới tình, bỡ ngỡ nếm trải tư vị ngọt ngào đầu đời, rồi lại bình yên nắm tay nhau bước qua năm dài tháng rộng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com