4
Sanji phát hiện lần này kiếm sĩ tới tâm trạng không được tốt lắm. Bao nhiêu thời gian quý giá đều bị lãng phí hết, hắn chỉ trốn trong phòng uống hết cốc này tới cốc khác chỗ rượu mà Sanji đã làm, toàn bộ số rượu chuẩn bị cho một tuần bị hắn uống hết chỉ trong một đêm.
Anh gặng hỏi mấy lần mà chẳng cạy được cái miệng kín như bưng của tên kia, cũng chẳng biết hắn có tâm sự gì, Sanji thật sự không nhìn nổi nữa bèn kiên quyết lôi kéo kiếm sĩ ra bờ biển All Blue vào buổi sáng hôm sau.
Cho dù là ai đi nữa, chỉ cần thấy được biển khơi vô tận rực rỡ sắc màu của kỳ tích đó, tâm trạng cũng sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
Sanji cởi quần dài và áo sơ mi bỏ trên bờ, nhảy tùm xuống nước nhoáng cái đã không thấy tăm hơi, vui vẻ bơi một lúc rồi trồi lên mặt biển, gọi kiếm sĩ đang đứng ở bờ cát cùng bơi chung.
Kiếm sĩ vẫn xị mặt ra chẳng có hứng thú gì, bình thường hắn sẽ rất thích thú khi nhìn Sanji chơi vui như thế này, lúc cao hứng còn mắng Sanji vài câu là cái đồ Kappa lông mày xoắn ngu ngốc, nhưng hôm nay hắn lại chỉ né tránh ánh mắt Sanji.
Trực giác mách bảo anh rằng cái tên này đang tức giận, nhưng Sanji chẳng thể hiểu nổi mình đã làm gì có lỗi với hắn. Anh cũng không nổi cáu với kiếm sĩ, dù sao cục tảo đó đi một chuyến thật xa tới được đây cũng chẳng dễ dàng gì, huống chi ngày mai Sanji còn muốn tạo ra bất ngờ để cầu hôn Molly vào bữa tiệc sinh nhật của mình, anh cần đầu tảo giúp một chuyện.
Sanji bơi đến cạnh chân kiếm sĩ, tiện tay vuốt mái tóc vàng ướt đẫm nước biển mặn.
"Đầu tảo, kiếm khí của ngươi có thể tách sóng dài nhất là bao lâu?"
Kiếm sĩ cau mày: "Làm gì?"
"Ta muốn lặn xuống biển sâu hơn nữa để bắt cá chuồn, một loài cá biết bay cực kỳ hiếm có.
"Cá bay?"
"Ừ, người ta nói rằng ở nơi sâu nhất của đáy biển ALL BLUE có một khu vực mà các dòng hải lưu đối nghịch nhau, tạo ra một lỗ hổng giữa sóng nước. Chỉ có duy nhất một loài cá có thể sống ở nơi như khoảng trời đó, nhìn qua như thể chúng đang bay trên bầu trời. Thịt của cá chuồn nghe bảo ngon hơn bất cứ loại thịt nào trên đời, nó chính là nguyên liệu nấu ăn trong mơ của tất cả đầu bếp. Ta có thể ở trong nước tối đa là mười phút lận."
Người tóc vàng hất cằm khiêu khích nhìn về phía kiếm sĩ: "Ngươi có trụ được mười phút không ?"
Kiếm sĩ hừ lạnh một tiếng, rút ba thanh kiếm bên hông ra, toàn thân lập tức bừng lên ngạo khí mạnh mẽ.
Sanji bật cười, hít một hơi thật sâu rồi nhảy xuống vùng biển kiếm sĩ đã làm lặng sóng, giống hệt như một chú cá vàng.
Zoro đợi ở trên bờ rất lâu, kiếm khí mà hắn chém ra đã chống đỡ gần mười lăm phút đồng hồ, nhưng đầu bếp vẫn chẳng thấy chút bóng dáng. Hắn bắt đầu mất đi bình tĩnh, một khi phân tâm, nước biển vẫn đang bị kiếm khí chặn lại đồng loạt vỡ ra, những dòng hải lưu hung hiểm lại trở về như cũ, làm xuất hiện một xoáy nước khổng lồ giữa lòng biển rộng.
Không ổn...
Trong lòng Zoro trầm xuống, hắn ném áo choàng vướng víu lên bờ, cắn chặt thanh Wado Ichimonji trong miệng, cánh tay chắc khỏe nổi đầy gân xanh dùng hết lực chém đôi sóng biển. Kiếm sĩ lao nhanh xuống dòng nước, cố gắng lần theo phương hướng mà đầu bếp biến mất.
Không thấy bóng dáng của người đàn ông tóc vàng ở đâu cả, Zoro hoảng sợ, hắn cắn răng định lặn xuống vùng nước sâu hơn thì đột nhiên thấy cái đầu vàng quen thuộc vọt lên khỏi mặt nước cách đó không xa.
Sanji lắc lắc mái tóc, nhìn kiếm sĩ đang chật vật mang cả kiếm đi bơi liền tò mò hỏi:
"Hả? Ngươi rốt cuộc cũng không nhịn được mà xuống nước đấy à đầu tảo?"
Zoro tức tối thở hồng hộc ghìm chặt cổ tay Sanji kéo anh lôi lên bờ, Sanji vội vã kêu với hắn: "Từ từ đã, đừng để con cá chuồn ta vừa mới bắt được xổng mất!"
Sanji bị kiếm sĩ nửa kéo nửa lôi túm lên bờ, mãi cho đến lúc nhìn thấy vẻ mặt cắt không còn một giọt máu của hắn, anh mới nhận ra.
"Ngươi không phải xuống biển bắt cá sao?"
Zoro không nói lời nào, chỉ khinh thường trợn mắt nhìn khuôn mặt vô tội của người kia.
Sanji xấu hổ gãi đầu:"Chắc ngươi không cho rằng ta chết đuối đó chứ?"
"Sao ngươi bảo ta chờ mười phút?" Zoro cắn răng nghiến lợi nói: "Mẹ nhà ngươi, định để ta chờ bao lâu nữa hả?"
"Ha ha xin lỗi xin lỗi, vốn dĩ ta chỉ nín thở được mười phút thôi, nhưng mà chỗ cá chuồn sống có không khí nên ta mới nán lại thêm chút."
Zoro nhìn người đàn ông tóc vàng cười đến vô lo vô nghĩ, thở dài buông anh ra, chán nản ngồi một bên.
Sanji nhận ra cảm xúc thất thường của Zoro, cũng không tiện hỏi, bèn trăm phương ngàn kế tìm mọi cách phân tán sự chú ý của hắn. Anh lấy một con cá vẫn còn đang giãy đành đạch từ trong túi lưới bên người, giống như đang hiến dâng của ngon vật lạ cho nhà vua mà nói với Zoro: "Ngươi có lộc ăn rồi tảo thối."
Anh mượn thanh kiếm của hắn, làm sạch rồi cắt con cá chuồn thành những lát mỏng ngay tại chỗ, nhón tay nếm thử một miếng, bị vị ngon nơi đầu lưỡi kích thích đến rùng mình. Sanji luôn miệng giục kiếm sĩ ăn thử nhưng tên kia lại chẳng có tí hứng thú nào với mỹ vị đỉnh cao trước mắt, anh không cam lòng, bèn dùng kiếm cắt thêm một miếng nữa đưa đến bên miệng hắn.
Zoro ngước mắt nhìn anh, dùng sức nắm chặt cổ tay Sanji, cúi đầu ăn miếng cá sống đang nằm trên lưỡi kiếm.
Sanji sững người, kiếm sĩ lập tức buông tay ra, tra kiếm lại vào vỏ.
Anh nghĩ chắc là do mình đã dùng thanh kiếm quý giá của hắn để thái cá nên khiến kiếm sĩ không vui, nhưng chỉ vài giây sau là quên béng luôn chuyện đó, vừa đi vừa nhảy chân sáo ríu rít hỏi hắn:
"Ngon không? Ta đã lừa ngươi bao giờ đâu, trước giờ chắc ngươi chưa bao giờ ăn món ngon như này đâu nhỉ?"
Một lát sau, kiếm sĩ cúi đầu trả lời:
"Ừ, ngon đến mức cả đời này cũng không quên được."
Trên đường trở về LOST, Sanji lại vòng qua cửa hàng hoa của Molly-chan như thường lệ, anh lo dáng vẻ hung thần ác sát của Zoro sẽ dọa cho con trai nhỏ của Molly sợ nên cẩn thận dặn dò hắn đợi ở bên kia đường, còn mình thì tới cửa tiệm hoa.
Zoro khoanh tay đứng từ xa nhìn người đầu bếp cẩn thận lựa chọn một bó hoa, tự tay trao cho người phụ nữ tóc vàng có đôi mắt xanh tuyệt đẹp giống với chính anh, rồi lại ngồi xuống dịu dàng xoa đầu đứa nhóc đang rụt rè trốn sau lưng người phụ nữ kia, trịnh trọng đưa cho nữ nhân đó một tấm thiệp mời dự tiệc. Chờ đến khi nàng gật đầu đồng ý, người đầu bếp mới chào tạm biệt hai mẹ con một cách lịch thiệp.
Sau khi rời cửa hàng hoa, Sanji bước đến trước mặt kiếm sĩ, châm một điếu thuốc và thở một hơi dài như thể vừa hoàn thành một sự kiện trọng đại nào đó của cuộc đời.
"Molly-chan còn tưởng rằng đó chỉ là bữa tiệc sinh nhật bình thường, nhưng thật ra cả bữa tiệc đều được chuẩn bị cho một mình cô ấy." Sanji nhìn kiếm sĩ đang im lặng, vỗ vỗ vai hắn bằng bàn tay còn đang cầm điếu thuốc: "Nhìn chưa, phải học tập sự lãng mạn của quý ông là ta đây, bằng không ngươi sẽ phải sống trong cô độc suốt quãng đời còn lại đấy đầu tảo ạ."
Mọi thứ đều là vì chuẩn bị cho người phụ nữ đó, bao gồm cả việc đầu bếp liều mạng đi bắt cá bay.
Và hương vị ngon đến nỗi cả đời này cũng không quên được.
Kiếm sĩ nhìn anh với ánh mắt phức tạp.
Sau khi nói xong, Sanji mới nhận ra là mình đã nói sai, mặc dù chỉ là một câu nói đùa vô ý, vốn dĩ cũng chẳng là gì so với anh và kiếm sĩ ngày thường.
Nhưng Sanji nhận ra rằng có lẽ kiếm sĩ thực sự cô đơn, và hắn cũng biết rõ điều đó.
Quả nhiên đến đêm, khi Sanji vừa mới đặt lưng lên giường sau khi chuẩn bị kĩ càng kế hoạch của buổi tiệc sinh nhật, kiếm sĩ đã tới gõ cửa phòng anh.
Sanji mở cửa, nhìn người kiếm sĩ với bọc hành lý đơn giản trên lưng, cảm thấy bất ngờ:
"Ngươi định đi à?"
Kiếm sĩ gật đầu: "Có chút việc gấp."
"Vội đến thế sao?"
Kiếm sĩ không đáp.
Sanji có chút nuối tiếc, nhưng từ trước tới giờ Zoro đều đến và đi như gió thổi, muốn làm gì thì làm, anh cũng không tiện ép hắn ở lại.
"Còn cần ta giúp ngươi nấu rượu gạo không? Nếu bây giờ ủ, đến năm sau uống là vừa."
Zoro im lặng một hồi.
"Để sau đi."
Trong nháy mắt đó, Sanji có trực giác rằng kiếm sĩ có lẽ sẽ không bao giờ tới nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com