Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

5

Sanji thức trắng một đêm không làm sao ngủ nổi, tới gần tờ mờ sáng mới chợp mắt được một lát.

Ngoại trừ nguyên nhân hôm nay là ngày quan trọng nhất trong cuộc đời mà anh hằng mong đợi ra, chuyện kiếm sĩ tối qua tới từ biệt cũng khiến Sanji hơi bận tâm.

Anh mơ hồ cảm thấy lí do khiến Zoro rời đi có liên quan đến mình, giờ ngẫm lại mới thấy lần này Zoro tới thăm anh chỉ liên tục nói về những chuyện riêng của bản thân mà chẳng quan tâm đến người đồng đội không quản ngại đường xa đến.

Trong lòng Sanji đúng là có chút áy náy với cái đầu tảo đó, nhưng nghĩ đến chuyện trước mắt quan trọng hơn nên bèn gác vấn đề đó lại, chờ đến khi cuộc sống của anh ổn định rồi, cho dù kiếm sĩ không đến nữa thì cả đời này vẫn còn rất dài, mai sau có thể đổi lại đến lượt anh mang rượu đến tận nơi thăm hắn.

Sau khi quyết định như vậy, Sanji cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nằm trên giường hút một điếu thuốc, phấn chấn bắt đầu một ngày mới tràn đầy năng lượng.

Dựa theo kế hoạch chi tiết đã chuẩn bị hôm qua, Sanji chỉ huy toàn bộ nhân viên bắt đầu trang trí sân nhà hàng, chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, treo một tấm biển thật lớn ngoài cửa "Hôm nay nhà hàng tạm nghỉ ". Mọi người trêu rằng Sanji phải đưa phí bịt miệng cho màn cầu hôn bí mật kiêm tiền mừng sinh nhật mới chịu. Xong xuôi hết tất cả Sanji mới thả hết đám nhân viên cho về sớm, một mình chờ trong phòng bếp trống rỗng chuẩn bị cho công đoạn cuối cùng.

Anh cắn điếu thuốc lá trong miệng, xử lý đám cá chuồn ngày hôm qua bắt được cùng kiếm sĩ. Vặn lửa lên bắt đầu chuyên tâm nấu món súp nấm kem hải sản công phu, trong lò còn có bánh bí ngô phô mai nóng hổi đang nướng lách tách.

Mọi thứ đều chuẩn bị sẵn sàng.

Sanji ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ treo trên tường, còn chưa đầy hai giờ nữa Molly-chan sẽ đến.

Vừa cúi đầu xuống, tim anh bỗng bất ngờ nhảy lên kịch liệt.

Một nhịp, hai nhịp, rồi ba nhịp.

"Thịch, thịch, thịch."

Trước mắt Sanji đột ngột tối sầm trong giây lát, con dao trên tay rơi xuống đất, anh vội ôm lấy lồng ngực đang đập nhanh đến nỗi đau nhói quỳ rạp trên sàn.

Sóng nhiệt dữ dội giống như xoáy ngầm của All Blue điên cuồng cuộn trào trong cơ thể, toàn thân như thể bị lửa thiêu cháy, là triệu chứng phát tình mãnh liệt nhất mà Sanji chưa bao giờ trải qua.

Đầu óc choáng váng, hình ảnh trước mắt xếp chồng lên nhau, đầu gối Sanji như thể nhũn ra, ngã nhoài trên nền. Nhịp tim trong lồng ngực ngày càng gia tốc, hô hấp rối loạn, Sanji giãy dụa muốn đi đến phòng làm việc bên cạnh, muốn lấy chất ức chế trong ngăn kéo ra, thế nhưng đôi chân mà ngày thường anh vẫn kiêu ngạo có thể làm vũ khí giết người lúc này lại run đến mức không đứng lên nổi, Sanji thậm chí có thể cảm giác được cái bộ phận bí ẩn trong cơ thể mình đang cố gắng điên cuồng xao động lần cuối cùng trước khi hoàn toàn biến mất, một mảng lớn chất lỏng dính nhớp đang chảy ra giữa hai chân mình.

Trái tim trong ngực khi thì như thể bị thứ vô hình bén nhọn vặn nát, lúc lại đập điên cuồng cơ hồ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lúc lại cực kỳ chậm chạp yếu ớt, như thể đang đếm ngược cho đến khi sinh mạng chấm dứt.

Sao có thể chết ở đây được chứ... Sanji muốn kêu cứu, nhưng lại phát ra âm thanh ngay cả chính anh cũng chẳng nghe rõ.

Mỗi năm đều sẽ có vài Omega chết vì không uống thuốc ức chế kịp thời trong kỳ phát tình, nhưng điều đó rất hiếm thấy. Sanji vốn cho rằng số người ít ỏi này là do thể chất yếu ớt mới bị như thế, lại không thể ngờ xác suất nhỏ tới vậy lại có thể xảy ra với mình.

 Sanji cảm thấy không thể thở nổi nữa, ngay khi anh nghĩ có lẽ mình thật sự sẽ chết vào năm sinh nhật ba mươi tuổi thì đột nhiên cánh cửa phòng bếp bỗng bị ai đó mở ra.

Sanji cố gắng nhìn về phía cửa, đôi mắt mờ hơi nước tập trung hết sức, thấy được một cái đầu màu tảo xanh quen thuộc.

Hóa ra là kiếm sĩ, không biết tại sao hắn lại đột nhiên quay lại. Sự trở về bất ngờ của đồng đội khiến Sanji đang trên bờ vực của cái chết nhất thời cảm thấy an tâm. Anh không kịp giải thích, chỉ có thể cố gắng mở miệng cầu cứu kiếm sĩ: "Mau, mau tới phòng làm việc của ta, lấy thuốc ức chế trong ngăn bàn..."

"Đầu bếp, ngươi làm sao vậy?" Kiếm sĩ thấy dáng vẻ yếu ớt của Sanji vội đi nhanh tới kiểm tra tình huống, bước chân lại đột nhiên ngừng lại. 

Không khí bên ngoài đã thổi bay mùi pheromone động dục nồng nặc trong căn phòng khép kín do người đầu bếp tóc vàng tiết ra, nhưng hương rượu gạo ngọt ngào quen thuộc vẫn tùy ý len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể Zoro. 

Kiếm sĩ hít mũi một cái, nghi hoặc nhìn người đàn ông tóc vàng đang nằm trên mặt đất: "Đầu bếp?" 

Đồng thời, Sanji cũng ngửi thấy mùi pheromone rất nhanh phát ra từ trên người kiếm sĩ, là hương gỗ sồi xen vị máu đặc trưng của Zoro.

Đó là mùi hương pheromone Alpha ngang ngược mà Sanji đã sớm quen khi hai người còn ở chung trên thuyền, vậy mà chưa bao giờ anh lại cảm thấy nó thơm như thế này, khiến anh vô thức hít một hơi thật sâu để giải tỏa nỗi khó thở trong lồng ngực. Nhưng cùng lúc ấy, Sanji cảm giác nửa người dưới của mình đang cứng lên một cách nhanh chóng, bộ phận khó nói kia lại tràn một luồng nhiệt lưu, thuận theo chân anh chảy xuống sàn nhà.

Hỏng rồi, pheromone phát tình của Omega sẽ khơi dậy ham muốn của Zoro - một Alpha.

Sanji thừa dịp bản thân vẫn còn một chút lý trí, dùng hết sức lực hét lớn với kiếm sĩ: "Đầu tảo! Đừng để ý đến ta! Đi mau đi!"

Kiếm sĩ đang ngây người bị lời nói làm bừng tỉnh, vội vàng lùi về phía sau, bước ra cửa.

Sanji yếu ớt cố ý dặn dò hắn: "Lấy xong nhớ ném vào từ bên ngoài cho ta."

Kiếm sĩ đứng ở cửa một lát, cũng không rời đi lấy thuốc ức chế, trái lại còn khóa cánh cửa đằng sau lưng lại.

Một khi căn phòng không còn kẽ hở, mùi gỗ sồi từ cơ thể kiếm sĩ lập tức tràn ngập khắp phòng, đan xen vào hương rượu ngọt ngào của Sanji.

"Chết tiệt...Đầu tảo, ngươi đang làm gì vậy!? Không hiểu ta nói gì à?"

Kiếm sĩ chậm rãi xoay người, từng bước đi về phía Sanji, hai mắt vằn lên màu máu, gò má đỏ rực, trong mắt chỉ nhìn thấy Sanji, giống như một con dã thú đang nhìn chằm chằm con mồi của hắn. 

Không được.

Tuyệt đối không được.

Chỉ cần lấy được thuốc ức chế trong căn phòng ngay bên cạnh, chỉ cần chịu đựng qua lần này, anh liền có thể hoàn toàn thoát khỏi những phiền phức của giới tính Omega, cắt đứt với gia tộc Vinsmoke, trở thành một người hoàn toàn bình thường.

Chỉ cần vượt qua cánh cửa này.

Tuyệt đối không thể quan hệ với người khác trong tình huống này. 

Càng không phải là kiếm sĩ trước mặt.

Sanji cố gắng phát ra một thanh âm khàn khàn từ trong cuống họng.

"Đừng tới đây...Đi mau, đầu tảo..."

Kiếm sĩ làm như không nghe thấy, hắn đè lên người Sanji, say mê ngửi mùi hương toát ra từ sau gáy.

"Đầu bếp, ngươi thơm thật đấy."

Sanji run lên khi bị kiếm sĩ chạm vào, anh vội vàng muốn chạy thoát, nhưng lại bị kiếm sĩ bắt được.

Những ngón tay đầy vết chai vì cầm kiếm đặt lên eo Sanji, xé toạc chiếc quần trên hông anh.

"Buông ta ra...Tên kiếm sĩ khốn kiếp..."

Kiếm sĩ kéo cặp đùi vô lực của Sanji ra, đưa tay sờ khoảng trơn trượt giữa hai chân người dưới thân.

"Đã ướt lắm rồi, đầu bếp...Ngươi không đợi kịp đâu..." Một mớ những lời vô nghĩa từ trong miệng kiếm sĩ phát ra.

Cảm nhận được thứ cứng rắn nóng bỏng của kiếm sĩ đang đè ở nơi bản thân chưa bao giờ nghĩ tới, Sanji gần như muốn phát điên.

"Đầu tảo! Dừng lại, ngươi tỉnh táo lại đi..."

Kiếm sĩ không trả lời, thân dưới say sưa cọ vào giữa hai đùi trắng mịn, thân thể mẫn cảm vậy mà phản bội lại ý chí của Sanji, càng chảy ra nhiều chất lỏng hơn nữa.

"Zoro, đừng cắm vào, đừng cắm..."

Sanji đỏ cả mắt, tuyệt vọng cố kháng cự: 

"Coi như ta xin ngươi..."

Kiếm sĩ nặng nề đẩy hông, dễ dàng đưa cả cây vào sâu tận trong cùng.

Trước mắt Sanji tối sầm, đây chắc chắn là một cơn ác mộng. 

So với sự khó chịu vì thân thể bị thứ kia đâm mạnh vào, trái tim anh dường như hoàn toàn bị xé rách. 

"Mau... rút ra." Kiếm sĩ tựa hồ nghe được phản kháng yếu ớt của Sanji, chậm rãi rút dương vật ra.

Sanji thở phào nhẹ nhõm, mọi thứ vẫn còn có thể cứu vãn được, liền dùng hết sức lực bò lên phía trước.

Kiếm sĩ dùng hai tay giữ chặt eo người dưới thân, lại tiến vào trong cơ thể kia sâu hơn nữa.

"Ah..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com