06.
Sáng hôm sau Yeonjun tỉnh dậy trong phòng của Soobin, em ngồi lặng một mình trên giường, căn phòng lại im ắng đến lạ. Đầu em vẫn hơi choáng, Yeonjun nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết em đã ngủ bao lâu rồi, trời tối sầm và mây đen khéo tới như sắp mưa, có lẽ đang là chiều tối hôm sau.
Ngất đi rồi ngủ tới tận bây giờ mới tỉnh nên chắc Yeonjun mệt lắm, đầu em vẫn thấy hơi nhức. Gió lạnh thổi vào cùng vài hạt mưa bay nhẹ khiến em nhỏ co rúm người lại trong chăn.
Em nằm lại xuống giường, căn nhà này vào tầm chiều tối luôn im lặng và cô đơn như vậy, mong rằng mọi chuyện ngày hôm qua đã được giải quyết và Soobin sẽ không sao.
Tỉnh dậy mà không thấy gã nằm cạnh nên em lo lắm, cũng thấy hơi bất an nữa. Nhưng Yeonjun cũng không dám nghĩ lại về chuyện hôm qua, nhớ tới em lại thấy sợ. Vì bây giờ mở mắt ra đã thấy mình nằm trong phòng Soobin nên Yeonjun mới dám thở phào.
Đang lơ mơ ngồi trên giường thì em nghe thấy tiếng cửa mở, Soobin bước vào, gã thấy em đã dậy thì liền mở to mắt rồi chạy lại ôm chặt Yeonjun vào lòng.
Hai người chẳng ai nói câu gì cả, chỉ ôm nhau như vậy thôi. Thật nhẹ nhàng và ấm áp, Yeonjun thấy an tâm hơn rồi, vì Soobin đang ở đây.
Rồi Yeonjun thấy bên vai của mình hơi ướt, hình như là Soobin đang khóc. Gã vẫn ôm chặt lấy em, người gã hơi run lên, em còn nghe thấy vài tiếng thở không đều, chắc là Soobin không kìm được.
"Anh đã nghe thấy..giọng của em."
"Anh nghe thấy, em gọi tên anh..."
Yeonjun đưa tay lên xoa đầu Soobin dỗ dành như một đứa trẻ.
"Cảm ơn em- vì đã gọi tên anh.."
Có bày tỏ ngàn lần thì Soobin cũng không mong em sẽ hiểu được lòng gã, Soobin đã đợi rất lâu để đến cái ngày được nghe em gọi tên của gã rồi, được nghe thấy giọng nói của em. Nhưng thề rằng gã không muốn lần đầu em gọi tên gã lại là trong tình huống như thế.
Là Soobin đã không bảo vệ được em. Gã nghe tin đã lao thẳng tới gia tộc của em nhanh chóng, còn điên tới mức chạy thẳng vào đập phá làm loạn chỉ để tìm em. Người của gã cũng đã lục tung mọi ngóc ngách, thậm chí đã ra tay xử mấy tên khốn kia một trận nhưng chúng nhất quyết không chịu nói em đang ở đâu.
Gã đã thật sự tuyệt vọng đến mức sắp gào khóc thảm thiết vì không tìm thấy em. Rồi thật may vì Yeonjun đã gọi tên của gã, để cho gã biết rằng em đang ở đâu. Khi nghe thấy tiếng kêu yếu ớt ấy, Soobin đã lao đi một cách nhanh chóng rồi cảm nhận âm thanh càng ngày càng gần.
Cuối cùng cảm ơn Chúa đã cho gã tìm thấy em. Nhìn bộ dạng em nhỏ gục ngã dưới nền đất lạnh lẽo cứ nức nở gọi tên Soobin khiến gã vừa xót vừa hận lũ khốn kia.
Soobin chỉ biết chạy đến ôm chặt em lại rồi nói xin lỗi em liên tục. Là tại gã không trông coi em cẩn thận, cảm xúc và tâm trạng gã bây giờ chẳng ổn định chút nào. Chỉ muốn ra ngoài kia giết chết mấy tên khốn làm đau em, nhưng lại không nỡ bỏ em ở đây một mình. Soobin giờ chỉ muốn quấn chặt lấy em nhỏ của gã mà thôi.
Bữa tối hôm ấy có mặt đông đủ mọi người, Soobin muốn Yeonjun có thể kể lại mọi chuyện cho gã nghe. Nhưng lại vô cùng dịu dàng với em bé, gã đã thủ thỉ rằng nếu như em không muốn nhớ lại thì gã và mọi người sẽ cho qua chuyện và không nhắc lại thêm một lần nào nữa.
Ở bàn ăn không như mọi ngày mà nay còn có thêm Kang Taehyun và Huening Kai nữa.
Taehyun thì đang gắp thức ăn cho Beomgyu, hai cậu nhóc ngồi cười đùa với nhau, chắc vì không muốn tạo áp lực cho Yeonjun.
Soobin nói rằng lúc đó Huening Kai đã chạy đến tự xưng mình là em trai của Yeonjun rồi kể hết mọi chuyện cho gã nghe, dù chưa tin tưởng lắm nhưng Soobin vẫn đưa Kai về đây để tra hỏi lúc em tỉnh dậy. Vừa gặp Yeonjun đã chạy đến ôm Kai hỏi han rồi, cậu nhóc cứ ôm chặt Yeonjun xin lỗi rối riết, em biết Kai bị ép cứ không phải cố tình.
Gã cũng giới thiệu Taehyun với em. Nói rằng tối qua Soobin không làm chủ được cảm xúc, gã cứ ôm chặt Yeonjun mãi không rời. Vì sợ em lạnh và sợ nên Soobin đã bế em trở về nhà luôn. Còn Taehyun và Beomgyu đã ở lại giúp lo việc tại đó.
"Em yên tâm đi, lũ đó bị bắt hết rồi, từ nay sẽ không còn ai làm hại em."
Soobin hôn lên tóc của Yeonjun, gã đang ôm chặt em ngồi trên đùi gã.
Tuy làm vậy ở bàn ăn bất lịch sự lắm, nhưng từ lúc tỉnh dậy tới giờ Soobin cứ quấn em như vậy, không rời em nửa bước. Yeonjun đòi tự đi thì gã không cho, bảo rằng chân em hôm qua bị xích lại nên sẽ bị đau, gã bế em mới chịu cơ.
Ngồi xuống bàn ăn thì cứ nằng nặc bắt Yeonjun phải ngồi trên đùi mình. Gã sẽ đút đồ ăn cho em, còn Soobin ăn hay không không quan trọng, em bé ăn no là được.
Thật sự thì Yeonjun cũng biết ơn Soobin lắm, nhưng gã cứ làm quá thế này em cũng biết ngại mà.
"Anh xin lỗi, hôm qua anh tức quá nên phá tan hết gia tộc của em rồi."
Beomgyu ngồi đó chen thêm vào một câu.
"Ầy, ban đầu em bảo là cứ đánh chết chúng nó đi rồi mà anh vẫn không chịu, đòi phải đập phá thêm nữa cơ. Thật khổ cho những người khác không liên quan quá cơ."
Yeonjun hơi bất ngờ, em quay qua nhìn Soobin. "Anh đã làm gì thế?"
Gã bày ra vẻ mặt chẳng chút tội lỗi, nhưng sợ em bé mắng. Cái khuôn mặt lúng túng, môi mím vào để lộ rõ lúm đồng tiền trên má ấy.
"Anh cho đốt hết cái khu đó.."
Yeonjun hoang mang, em cũng hận mấy người đó thật, và cũng không tiếc gì cái gia tộc đó nữa, cơ mà đốt hết chỗ đó cơ á? Rốt cuộc Soobin điên đến mức nào thế.
Gã bĩu môi nắm chặt tay của em đưa lên áp vào mặt gã. Nhìn em với ánh mắt vô tội.
"Nhưng- còn những người hầu khác trong nhà..họ không liên quan."
Beomgyu nhét thức ăn đầy miệng rồi nói thay.
"Mấy người đó bỏ chạy ra ngoài hết rồi, chỉ tội cái gia tộc cháy rụi hết, nhà Choi của anh Yeonjun tan rã rồi bây giờ họ mất việc, không biết làm gì mà kiếm ăn."
"Đầy cách. Có phải phục vụ cho mỗi nhà đấy đâu. Bé Junie cũng chỉ là con nuôi nên chẳng thèm tiếc cái nhà ấy."
Soobin cãi lại với Beomgyu, hai anh em này không lúc nào là không chí chóe với nhau.
"Beomgyu, anh nhai hết rồi hẵng nói, thức ăn rớt ra kìa."
Taehyun lau miệng cho Beomgyu. Cảnh tượng hết sức ngọt ngào. Rồi Soobin cũng muốn hơn thua, gã cũng đòi đút thức ăn cho em, nhưng Yeonjun ngại nên từ chối. Cuối cùng thì em bị đánh bại bởi khuôn mặt cún con của Soobin.
Sau khi dùng bữa xong thì Yeonjun lại được Soobin bế về phòng nghỉ ngơi. Gã bảo tuần sau Taehyun lại ra nước ngoài để tiếp quản công ty, về chuyện Soobin bán thằng nhóc Beomgyu cho Taehyun là thật, cậu sẽ sang nước ngoài phụ giúp Taehyun làm việc, trở thành thư ký cho Taehyun.
Vậy nên căn nhà này sẽ thiếu đi quản gia. Vì Soobin thấy em và nhóc Kai rất thân, cậu nhóc cũng được việc nên đang tính cho Kai đảm nhận vai trò này thay Beomgyu.
Yeonjun khi biết được Kai từ nay sẽ được sống tại đây cùng mình thì vui lắm, em ôm chặt Soobin để cảm ơn. Nhưng gã đòi trả phí bằng một nụ hôn cơ.
Em bé hôn cái chụt vào má lúm của Soobin, gã thích vô cùng, cơ mà dụ được thì dụ tới luôn, đòi em phải hôn môi cơ.
"Kh-không được đâu, hôn môi chỉ dành cho mấy cặp yêu nhau thôi.."
Rồi Yeonjun chạy ra ngoài chơi cùng mọi người, để Soobin trong phòng một mình. Gã ôm mặt cười thầm, em bé của gã đáng yêu thật đấy, suốt thời gian qua ở cạnh nhau, Soobin biểu lộ rõ vậy mà em vẫn không nhận ra gã yêu em hả?
Đầu tuần sau đến rồi, Yeonjun vì không được đi ra sân bay do cơ thể em yếu. Thế nên chúng ta có cảnh bé con và Beomgyu ôm nhau thắm thiết ngoài cổng.
Cậu nhóc Beomgyu gào khóc sướt mướt, bảo rằng khi ổn định sẽ bay về đây thăm Yeonjun. Rồi cả hai vẫy tay tạm biệt nhau, Taehyun vỗ lưng Beomgyu dắt anh ra xe và cúi đầu chào mọi người.
Khi tiễn Beomgyu và Taehyun đi rồi nhưng Yeonjun vẫn hơi lưu luyến đứng lại nhìn đến khi chiếc xe dần đi khuất, Soobin từ đằng sau đi tới khoác áo cho em nhỏ bớt lạnh rồi đưa em vào nhà.
Mấy ngày tiếp nối sau đó cũng vẫn như thường lệ thôi, Yeonjun thì ở nhà chơi cùng Kai. Còn Soobin ngày đi làm rồi tối về quấn quýt với Yeonjun.
Nhưng em nhận ra điều gì đó lạ lắm, biết rằng từ cái ngày em bị bắt cóc thì Soobin đã dính chặt lấy em rồi, nhưng dạo gần đây còn gần gũi hơn. Từng cử chỉ gã đối xử với em càng khiến Yeonjun thấy lạ, em với gã bây giờ, cứ như người yêu của nhau vậy.
Chẳng ai nói ra câu gì là yêu thương nhau, nhưng hành động và ánh mắt của gã đều biểu lộ hết rồi. Trước đây Yeonjun còn tưởng người như Soobin chắc hẳn phải có người tình, cơ mà lại không thấy ai. Ngược lại Soobin còn chăm sóc em như người yêu bé xinh của gã vậy.
Nếu Soobin cứ làm vậy, thì em sẽ hiểu lầm đó.
Tối nay Yeonjun ngồi gọn trong lòng của Soobin xem phim. Gã cũng ôm chặt em mà dụi vào người em mãi. Đây cũng coi như là bình thường đi, mọi ngày họ đều ôm nhau quấn quýt như vậy, ngủ chung, đi chơi chung. Còn có mấy cái hôn vào má để chúc buổi sáng hay chúc ngủ ngon nữa.
Nếu bảo Yeonjun đang giả vờ coi như những điều như vậy là bình thường đối với hai thằng con trai thì chắc hẳn đúng là như vậy rồi. Ai mà không thấy kì lạ chứ, thật sự hai người cần xem xét lại mối quan hệ này ngay lập tức rồi đấy.
Em mím môi chặt, lấy hết dũng khí quay người lại nhìn Soobin. Gã khó hiểu nghiêng đầu nhìn em, miệng cười nhẹ để lộ ra má lúm trông đáng yêu chết được.
Soobin vẫn ôm em, thấy em bé tự dưng quay lại nhìn mình chằm chằm cũng khó hiểu, gã đưa tay lên vuốt nhẹ khuôn mặt bánh bao trắng xinh của bé con.
"Anh Soobin, anh thích em ạ?"
Gã bất ngờ, em bé trước mắt hỏi gã rồi trưng ra ánh mắt long lanh như mèo con đợi gã trả lời. Giống như đang mong chờ gã sẽ gật đầu vậy.
Soobin xoa đầu em. "Anh yêu em."
Yeonjun bất ngờ, em đỏ mặt rồi xù lông lên như mèo. Định mở miệng nói gì đó thì bị Soobin chặn lại bằng một nụ hôn.
Em bé khựng lại mở to mắt nhìn gã.
"Anh yêu Yeonjun."
Gã lại ôm em vào lòng, bé con vẫn còn chưa hết bất ngờ, lời nói yêu gã nói ra dễ dàng như vậy chẳng biết là thật lòng hay đang đùa giỡn với em.
Nếu là bình thường khi được Soobin ôm thì Yeonjun cũng sẽ ôm lại gã, nhưng lần này em bé cứ buông lỏng cả cơ thể khựng lại ở đó, để cho Soobin quấn lấy em thôi.
"Cho anh..nghe câu trả lời thật lòng từ em, khi mà em đã suy nghĩ kĩ nhé..."
Sau câu nói đó thì chẳng ai nói gì nữa.
Đêm nay vẫn như bao ngày đông trước đó, Soobin ôm chặt Yeonjun, để em nhỏ chui hẳn vào lòng mình mà ngủ trong sự ấm áp. Nhưng hôm nay em bé lại nằm quay lưng lại phía gã, Soobin biết em đang bối rối.
Nhưng gã không bỏ cuộc, Soobin vẫn ôm em từ đằng sau, gã dụi đầu vào vai em rồi ngủ, phía bên kia Yeonjun mặt đang đỏ ửng và vô cùng ngại ngùng, nếu lúc nãy Soobin nói như vậy, e là những câu trước đó đều là lời thật lòng.
"Junie, em bé ngủ ngoan.."
Là câu nói cuối cùng mà Soobin thì thầm với em trong đêm mưa lạnh lẽo ngoài kia. Yeonjun quay người lại phía Soobin, cuộn mình lại trong vòng tay gã rồi nhắm mắt.
Em không biết rằng Soobin đang không nhịn được mà mỉm cười, lộ rõ cả má lúm đáng yêu ra ngoài.
_____________
hết chap 06.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com