Bí mật của Choi Yeonjun
1 tháng sau.
Yeonjun cũng đã xuất viện, anh lại quay về cuộc sống quen thuộc hằng ngày. Như thường lệ Yeonjun vẫn ngồi bên khung cửa sổ quen thuộc để đọc sách và bên cạnh anh vẫn là con thỏ to xác thích bám người.
Soobin nằm dài trên bàn, đôi mắt như bị hớp hồn cứ nhìn chằm vào anh, chẳng thoát ra được.
"Đến lúc nào thì cậu mới chấp nhận lời tỏ tình của tôi đây?", Soobin giọng ỉu xìu, cậu nựng nịu má anh.
"Gần đến kì thi cuối cấp rồi đấy", Yeonjun mắt vẫn dán chặt vào cuốn sách dày.
"Chuyện đó có liên quan gì đâu chứ?"
"Nếu cậu nằm trong top 20, tôi sẽ đồng ý lời tỏ tình của cậu", Yeonjun đóng cuốn sách lại, đưa đôi mắt sắc xảo nhìn cậu.
"Thật sao?", Soobin vui mừng bật người dậy, nhưng rồi lại chán nản gục người xuống.
"Sao vậy?"
"Cậu lại lừa tôi chứ gì?"
"Không tin sao?"
"Đúng vậy, không tin"
Yeonjun gật gù rồi anh tiến lại sát gần cậu, đặt ngón tay thanh mảnh của mình lên đôi môi mềm của đối phương, vẫn như lần trước nhẹ nhàng đặt nụ hôn gián tiếp.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã khiến cho đầu óc Choi Soobun muốn điên cuồng, cậu bị bất động hoàn toàn trước hành động của anh.
Yeonjun rời ra, anh mỉm cười xoa nhẹ mái tóc cậu.
"Tôi sẽ không hôn người mà tôi không thích đâu." Sau câu nói đó, Yeonjun cầm lấy cuốn sách, để lại ngăn tủ cũ rồi lại nhanh chóng rời đi.
Soobin lúc này vẫn đơ người ra, mặt cậu đỏ lên, nhớ lại khung cảnh tuyệt đẹp khi nãy, đôi mi của Yeonjun hơi dài rũ xuống, hơi thở ấm áp của anh sát gần cậu cùng mùi hương kẹo ngọt.
Minjun và Yongseo lúc này đang đi cùng nhau, họ đi ngang qua cửa sổ thư viện thấy thằng bạn thân của mình như bị đóng băng thì quan tâm, Minjun ghé đầu vào hỏi thăm.
"Mày sao đấy?"
Chát!
Soobin đột nhiên đứng phắt dậy, cậu lấy tay tát vào khuôn mặt điển trai của Minjun. Cậu bạn ôm một bên má đau mà sửng sốt, Yongseo đứng bên ngoài cũng bất ngờ không kém.
"Đau không?", sau khi ra tay thì Soobin mặt tỉnh bơ hỏi lại cậu bạn của mình.
"Đau chứ", Minjun nói với giọng mếu máo, sức của Soobin đâu phải yếu, cậu đánh người ta mà răng muốn rớt cả ra đây này.
"Vậy là không phải mơ rồi, là sự thật đấy. Wow, tao cứ nghĩ là do mình tự mơ không đấy, là thật rồi. Không phải mơ là thật, không phải...", Soobib cứ lẩm nhẩm mấy câu tương tự vừa xoay gót đi ra khỏi thư viện.
Minjun ở lại vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tự nhiên lại bị ăn đánh oan ức như vậy, uất ức cậu qua ra mè nheo với Yongseo.
Sao nó tự nhiên đánh tao chứ?", Minjun nói với giọng mếu máo như sắp khóc.
Thấy vậy Yongseo vội vã ôm bạn vào lòng, vuốt lưng an ủi.
"Thôi, thôi, nín đi tao thương"
"Ủa ai cần?", Minjun đột nhiên thay đổi sắc thái, ngước mặt thách thức nhìn Yongseo.
Yongseo cười đểu, nhân sinh không thể chứa chắp kẻ hai mặt, một nắm đấm thật mạnh dúi vào bụng của Minjun khiến cậu đau đớn ôm bụng. Dù thế Yongseo vẫn thản nhiên bước đi, thương yêu không chịu cứ thích ăn đòn cơ. Minjun ôm bụng đau cố gắng chạy theo.
"Anh Yongseo, đợi em với"
---oOo--
Yeonjun đang đi song song với Dalgi trên hành lang dài, hai người cười nói vui vẻ hình như họ đang nói về chủ đề gì đó rất thú vị.
Yeonjun đang đi thì từ đâu cánh tay săn chắc của Soobin quàng lấy vai anh, ôm sát anh vào người mình không quên nhìn Dalgi với cậu mắt đắc thắng.
"Cậu từ đâu chui ra thế hả?", Yeonjun không cự loạn giống như lúc trước nữa, anh còn ngoan ngoãn nắm lấy bàn tay của cậu đang đặt trên vai mình.
"Tôi..."
"Yeonjun", tiếng nói của Dalgi vang lên cắt ngang âm thanh âm trầm của cậu.
Yeonjun quay mặt lại vẻ mặt thắc mắc thì Dalgi lại trở về dáng vẻ nhút nhát, ngây thơ như thường ngày của mình. Anh hơi ấp úng, giọng nói nho nhỏ.
"Ừm... tôi biết là mình đã làm phiền đến hai người nhưng mà lúc nãy cô hiệu phó có nói với tôi, giúp cô nói lại với cậu là cô có chuyện cần gặp riêng hai chúng ta nên là...", giọng Dalgi ngày càng nhỏ lại, cậu rụt rè khi nhìn vào ánh mắt giết người đang phẫn nộ nhìn mình từ trên cao kia.
Yeonjun như rằng cũng cảm nhận được, anh huýt nhẹ vào ngực Soobin rồi nhẹ giọng nói với Dalgi.
"Vậy thì tôi đi với cậu ngay bây giờ nhé?"
Dalgi nhìn lên ác tướng đứng sau lưng cậu, bất giác hơi run sợ.
"C-cũng không gấp lắm..."
"Không sao đâu mà, nếu để cô đợi lâu là rắc rối đấy", Yeonjun trực tiếp đẩy bàn tay của Soobin xuống, rồi tiến đến sát Dalgi mỉm cười thân thiện.
Soobin như chết lặng trước hành động phũ phàng của anh. Nhìn theo bóng dáng cả hai cùng rời đi mà tức đến run người, nhất là khi hình ảnh Dalgi quay người lại nhìn cậu với nụ cười đắc chí trên môi.
---oOo---
"Diễn cũng khá đấy"
"Quá khen rồi, bé con"
"Này, đã bảo từng gọi tôi như thế rồi mà"
"Xét theo vai vế thì cậu vẫn thấp hơn tôi, với lại tôi đã gọi cậu như thế từ nhỏ rồi, sửa đổi không được"
"Tùy anh, mà này đừng nói với dì việc tôi..."
"Tại sao? Mẹ tôi cũng đâu cấm việc cậu yêu đương?"
"Tôi chỉ không muốn dì lo lắng, cậu thấy đấy người tôi thích là một người con trai, tôi sợ..."
"Mẹ tôi sẽ không tức giận về việc cậu yêu đương mà sẽ tức giận vì cậu đối xử quá lịch thiệp với bà ấy đấy."
"Tôi đã nợ dì ấy quá nhiều, chẳng muốn dì ấy hao tâm vào tôi nữa"
"Cậu không phải để tâm về chuyện đó, bà ấy chắc chắn biết giữ khoảng cách, sẽ cho cậu không gian riêng thôi, tôi chỉ mong cậu xem bà ấy như là một người mẹ ruột thịt, đối xử thân thiết giống như cách bà ấy luôn đối xử với cậu"
'Tôi biết rồi, vậy còn anh?"
"Chuyện gì"
"Anh có xem tôi là người thân không?"
"Nếu tôi không xem cậu là người thân thì tôi chẳng rảnh mà giúp tên kia che giấu rồi, không hiểu làm ăn kiểu gì mà sơ xuất khiếp, con hẻm đó thường có trộm nên người dân gắn rất nhiều camera, nếu không nhờ tôi quen biết rộng chắc giờ cậu ta cũng bị đình chỉ học rồi"
"Cậu ấy vẫn luôn nóng tính như vậy mà"
Nhìn cái ánh mắt ngọt ngào của Yeonjun khi vừa nhắc đến Soobim cũng đủ biết anh thích cậu ấy đến cỡ nào.
"Nếu cậu ta không tỏ tình thì cậu định sẽ bị động đến bao giờ?"
"Chắc là cả đời đấy, tôi chưa từng nghĩ một người xấu xa như tôi lại được cậu ấy yêu thích"
"Đúng là tình yêu nhân sinh, phức tạp"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com