Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Buổi tiệc cuối năm

Kì thi căng thẳng đến nghẹt thở cũng đã kết thúc, nguyện vọng của tất cả cũng đã được viết xong. 

Hôm nay, mọi người vẫn có mặt đầy đủ trên lớp nhưng tuyệt nhiên không nghe ai than phiền sao hôm nay bài tập nhiều quá, không ai hỏi han rằng hôm nay có tiết gì, không còn những tiếng xì xào ồn ào, không còn những ánh mắt trông ngóng nơi chiếc đồng hồ. 

Trong lòng tất cả đều rõ, họ ở đây chính là cơ hội cuối cùng của họ, mọi ánh mắt đều tập trung vào những dòng chữ nắn nót của cô giáo.

"Được rồi, bài tập cuối cùng giao cho các em đây", cô hít lấy một hơi sâu, cố kìm nén cảm xúc, nở một nụ cười dịu dàng nhất. 

"Bài tập cuối cùng là phải sống thật hạnh phúc, sống hết mình vì đam mê, mỗi ngày trôi qua cũng giống như tuổi thọ của em sẽ giảm đi vì vậy đừng làm bản sao, hãy làm chính mình." Câu nói cuối cùng cũng là lúc cảm xúc của cô bị vỡ òa, những giọt nước rơi xuống gò má gầy gò, cô lại phải tạm biệt một lớp học trò rồi, những đứa con của cô sau hôm nay sẽ phải đối mặt với thế giới rộng lớn.

Những giọt nước mắt thầm lặng cũng rơi xuống, tất cả chỉ còn là hoài niệm. Sau hôm nay, họ sẽ bắt đầu với một cuộc sống mới, mỗi người đều sẽ lối đi riêng của mình, nhưng mong rằng họ đều sẽ thành công, vẫn có thể giữ được nụ cười hạnh phúc trên môi. 

Hoạt động cuối cùng chính là một buổi liên hoan ngoài trời. Được chính lớp trưởng của mỗi lớp cùng nhau tổ chức, khối 12 cũng đã chọn cho mình một địa điểm tuyệt vời, tất cả cả 4 lớp cùng gom tiền thuê hai căn nhà ven biển, tách biệt nam nữ, những bàn thức ăn đồ uống được bày đầy đủ ở ngoài trời, những tiếng sóng vỗ ào ạt, những âm thanh cười đùa, những cuộc trò chuyện rôm rả về tương lai cứ vang lên. 

Ở tại bàn của nhóm Soobin, mọi chuyện cũng rơm rả như vậy. Yongseo cứ liên tục gắp thức ăn vào chén của Minjun, khiến nó đầy ấp, Mieun và Hanyeon thì vẫn luôn ấm áp, vui vẻ. Dalgi ngồi đối diện Yeonjun, ân cần hỏi anh.

"Yeonjun à, cuối tuần chúng ta cùng đi ăn nhé"

"Cuối tuần này Yeonjun không đói" - Soobin nhanh nhảu đối đáp thay anh. 

"Chút nữa tôi có thể cùng cậu trò chuyện một lát không?" 

"Nguyên buổi tối này Yeonjun bận trò chuyện cùng tôi rồi, không rảnh tiếp cậu đâu"

Soobin ánh mắt khó ở nhìn Dalgi. Anh vẫn giữ nụ cười thân thiện trên môi, nhưng cơ mặt đã hiện lên cả gân xanh. Giọng Dalgi trầm lại, cố nén sự tức giận.

"Rồi cậu sẽ hối hận vì đã nói chuyện với tôi khi dùng cái thái độ này"

Soobin mặc kệ lời cảnh cáo của Dalgi, vẫn thoải mái trò chuyện cùng Yeonjun. Yeonjun cũng đành bất lực, không phải anh không muốn ngăn cậu lại, chỉ là ngăn không kịp nữa. Choi Soobin sẽ có một màn ra mắt với gia đình người yêu chẳng mấy suôn sẻ. 

Sau một lúc nói chuyện, Yeonjun đứng dậy rời đi vệ sinh, Minjun cũng nhân cơ hội tẩu thoát khỏi con hổ dữ. Soobin cũng nhận thấy điểm bất thường, nhân cơ hội liền tiến lại hỏi chuyện Yongseo.

"Mày với Minjun bị sao đấy? Xích mích gì à?" 

"Tao bảo là tao thích nó- À không, tao bảo rằng tao thích Minjun, thế là ẻm trốn tránh tao như thế đấy" 

"Thế bây giờ mày định làm sao?" - Soobin gật gù rồi nâng cốc bia, làm một ngụm. 

"Đụ ẻm."

" Ặc..khụ..khụ ", Taehyung bị shock đến sặc cả bia, anh ôm ngực ho lấy ho để, vẻ mặt hoang mang nhìn thằng bạn thân. 

" Tao sẽ ghi hình lại, rồi lấy cái đó làm bằng chứng, uy hiếp em ấy ở bên cạnh tao ", Risk vừa nói vừa nở một nụ cười nham hiểm. 

Soobin lạnh sống lưng, cậu với với lấy cánh tay của Siwoo gần đó, thầm thì với anh.

"Thằng Yongseo nó bị điên rồi mày ơi, lấy điện thoại ra điện xe đến bắt nó vào viện lẹ"

"Tụi mày lại nhảm nhí gì đấy?", Siwoo khó chịu vì bị làm phiền khi ăn, anh cau có hỏi lại.

"Tao chỉ đùa thôi, tao yêu Minjun nhưng tao vẫn còn não, hiểu chưa?"

"Để tao kể cho mày nghe", Soobin mặc kệ lời giải thích của Yongseo, vẫn tự nhiên thuật lại đầu đuôi câu chuyện.

"Ở tù như chơi đấy chú em", Siwoo nghe xong thì dùng ánh mắt dò xét nhìn Yongseo.

"Tao đã bảo là chỉ đùa thôi, mày có bằng chứng không mà nói thế?"

"Tao vừa ghi âm được này", Soobin cười hiền cầm chiếc điện thoại trên tay, phát lại những lời nói lúc nãy của Yongseo.

"Tao mà đưa cho Minjun là mày thăng thiên luôn nhé"

"Mình anh em chí cốt bao năm ai nỡ chơi ác thế bao giờ"

"Ai thân với mày, tao chưa từng thân với mày"

Chính lúc này Minjun và Yeonjun cũng đã trở lại, Soobin liền đứng phất dậy nhanh chân chạy đến chỗ hai người.

"Minjun, Minjun tao có cái này hay lắm, muốn mày nghe thử này"

"Ê thằng kia, đứng lại!", RiskYongseo cũng chạy đuổi theo, tiện tay cầm nguyên ly nước ném về phía cậu.

Soobin theo phản xạ liền ngồi xuống, thế là ly nước đập thẳng vào gương mặt của Minjun.

Tất cả như chết đứng vì ngạc nhiên, từng giọt nước rơi xuống ướt cả áo của Minjun, cậu nhìn Yongseo với ánh mắt câm thù, tiến đến lôi anh đi về phía ngôi nhà đã thuê dành cho nam.

"Xin là xin vĩnh biệt cụ", Soobin đứng nhìn theo ánh mắt hoảng sợ của Yongseo mà chia buồn.

---oOo---

Cạch!

Cánh cửa phòng đóng lại, Soobin bấm nút khóa cửa để giữ được không gian riêng tư.

Yeonjun thì đã say khước từ trước, cậu nhẹ nhàng đặt anh trở lên giường, ánh mắt Yeonjun mơ mơ màng màng nhìn cậu, rồi cậu vòng tay qua cổ cậu, nhướng người đặt nụ hôn.

Soobin cũng ôm lấy anh cùng nằm xuống, ân cần gỡ từng lớp quần áo vướng víu để anh được thỏa mái.

Rồi cậu đứng dậy, tiến đến chỗ chiếc điều khiển, muốn bật điều hòa. Yeonjun thấy vậy liền nắm giữ tay cậu lại.

"Đi đâu đó?"

"Anh đi lấy cái điều khiển"

cậu dịu dàng xoa đầu anh

"Bế em"

Yeonjun giơ hai tay lên hướng về phía cậu.

"Anh đi đến đấy, rất gần thôi"

Soobin cuối người xuống, hôn lên chóp mũi anh.

"Em không biết, mau bế em"

Yeonjun lại giở giọng mè nheo, mắt vẫn lim dim vì say.

"Được, được, anh bế em"

Soobin cười bất lực, cậu vòng tay ôm lấy anh bế cả thân người anh lên một cách nhẹ nhàng, Yeonjun thì thuận theo mà ôm cứng lấy cậu.

Giọng anh nho nhỏ, thầm thì bên tai cậu.

"Choi Yeonjun thích Choi Soobin nhất! Rất rất rất thích luôn"

Soobin cười hạnh phúc hôn lên mái tóc anh.

"Anh cũng yêu em, Choi Yeonjun"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com