Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 122

Khi Raeyeon tìm được Jennie thì cô đang đứng một mình bên cửa sổ, thất thần nhìn ra ngoài.

Jennie thật sự rất đẹp. Hôm nay cô mặc chiếc váy dạ hội màu vàng kim, trễ vai, tay phồng, thiết kế bó eo có thể phô bày hết đường cong lả lướt, làn váy đuôi cá khiến cô bước đi trông càng ưu nhã, thướt tha. Ly rượu đung đưa trong tay. Chỉ một bóng dáng thất thần nhìn ra cửa thôi mà ngay cả phụ nữ như Raeyeon cũng không khỏi động lòng.

Đây hẳn chính là nghệ sĩ có tiềm lực nhất mà cô ta từng dẫn dắt. Raeyeon thật sự hy vọng Jennie có thể nổi tiếng, có thể vươn đến độ cao mà chính cô ta chưa từng với tới. Chẳng qua trước đó phải chịu khó chấp nhận một chút thiệt thòi.

- Jennie. - Raeyeon cất giọng gọi.

Jennie nghe có người gọi mình bèn quay lại. Thấy là Raeyeon, ánh mắt cô lập tức sáng lên: "Chị Choi? Em đi được rồi sao?"

Raeyeon lắc đầu, kéo tay Jennie mang cô đi đến góc: "Em qua đây với chị."

- Chị Choi, chị muốn dẫn em đi đâu?

Raeyeon lại không trả lời.

Hai người xuyên qua sàn nhảy cùng đám đông, người chung quanh cũng dần trở nên thưa thớt.

Jennie ngẩng đầu nhìn về phía trước, đi tiếp nữa cũng chỉ có vị Ju Dantae vừa định sàm sỡ mình đứng đó.

Cuối cùng Jennie ra sức giật tay khỏi Raeyeon: "Chị Choi, rốt cuộc chị muốn dẫn em đi đâu?"

Bị Jennie đẩy ra, Raeyeon không thể không dừng lại: "Jennie, em nghe lời chị Choi đi kính vị sếp Ju kia một ly."

Jennie không có chút cảm tình với Dantae, nhiều lời một câu cô cũng không muốn chứ đừng nói đến chuyện kính rượu cho gã.

- Em không đi. - Jennie thẳng thừng từ chối.

Không còn cách nào khác, Raeyeon đành phải hít sâu một hơi, nói: "Jennie, chị nói thật cho em biết, mục tiêu chính của buổi tiệc rượu Min thị tổ chức hôm nay là gã Ju Dantae này. Hắn là tên ăn chơi trác táng, không có bản lĩnh gì. Nhà họ Ju sẽ không để hắn nhúng tay vào tập đoàn Ju thị, nhưng đồng thời cũng suy xét cho hắn mà trải một con đường khác để thử dấn thân vào giới giải trí. Không có công ty giải trí nào tự tin đến mức dám nói mình không nể mặt tập đoàn Ju thị. Nếu em thật sự đắc tội với người này, như vậy về sau sẽ rất khó khăn."

Lời Raeyeon nói, Jennie hiểu được. Nhưng cũng chính vì vậy mà sắc mặt cô càng trở nên khó coi.

Raeyeon trần thuật xong lại bắt đầu chính sách dụ dỗ, thuyết phục Jennie.

- Jennie, chỉ là qua kính một ly rượu thôi, không có gì nghiêm trọng hết. - Raeyeon khuyên nhủ.

Không có gì nghiêm trọng?

Jennie cười khổ.

Hôm nay cô qua kính một ly, ngày mai chắc chắn lại bị réo tên trên báo. Loại chuyện này, Jennie đã sớm chết lặng, nhưng cô vĩnh viễn cũng không quen được. Lời nói như dao, tuy luôn tự nhủ mình không nên để ý nhưng cô vẫn cảm nhận được con dao ấy cắm vào lòng, khiến cô vỡ vụn.

Jennie chỉ thấy chân mình nặng như đổ chì, một bước cũng không nhấc nổi. Thật ra không chỉ vì nguyên nhân đó, cô còn đặc biệt ghét tên Ju Dantae này, ghét cái ánh mắt gã nhìn mình, trần trụi, mang theo cảm giác xâm lược, ngang tàng, nhất định phải chiếm lấy.

Nghĩ vậy, tay Jennie bắt đầu run rẩy, sau đó là cả người. Cô không muốn bị Raeyeon nhìn thấy. Bản tính không muốn làm phiền người khác nên cô chỉ có thể miễn cưỡng bản thân. Vì thế, Jennie siết chặt hai tay, ép buộc mình bình tĩnh lại.

Raeyeon dường như không hề phát hiện Jennie có gì bất thường, còn đẩy nhẹ từ sau lưng một cái: "Một ly rượu thôi, đi nào, kính xong chị đưa em về."

Vẫn là một câu sau cùng ấy nói động Jennie. Cô thật sự muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Cuối cùng Jennie cũng cất bước hướng về phía Dantae, mà Raeyeon đứng sau cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Dantae vẫn luôn đứng ngoài đám đông, ở một góc người ta không dễ chú ý. Từ đầu đến cuối gã đều nhìn chằm chằm Jennie. Sự bài xích, kháng cự của cô, Dantae thấy rõ hết. Nhưng càng như vậy, gã lại càng khát vọng Jennie đi về phía mình với vẻ mặt cố gắng nhẫn nhịn. Điều đó khiến gã sướиɠ rơn cả người.

Cuối cùng, Jennie bước đến trước mặt gã.

- Ju tổng. - Jennie gọi.

Dantae không nói nhiều, chỉ gật gật đầu với trợ lý. Trợ lý lập tức hiểu ý mà đưa lên chiếc mâm, trên đó có một ly chân cao chứa vang đỏ.

Dantae làm thế mời. Jennie ngừng một chút, nhưng cuối cùng vẫn cầm ly trong tay.

Chuyện nên làm đã làm xong, trợ lý biết ý để thời gian cùng không gian lại cho hai người.

Jennie nhấc ly rượu: "Ju tổng, tôi kính anh một ly."

Lời này vừa khách sáo vừa cứng nhắc. Jennie chỉ nhấp một ngụm nhỏ đã định buông ly.

Nhưng Dantae nào chịu bỏ qua: "Ấy, tiểu thư Kim như vậy có vẻ không được thành ý lắm nha."

Nói đoạn, Dantae uống một hơi cạn sạch nửa ly vang đỏ trong tay, sau đó còn huơ huơ chiếc ly rỗng trước mặt Jennie.

Jennie không còn cách nào, đành phải uống sạch rượu trong ly. Vừa xong, cô lập tức xoay người định bỏ đi, nào ngờ dưới chân lảo đảo một cái, đột nhiên cảm thấy choáng váng.

Jennie lắc đầu thật mạnh, muốn làm bản thân thanh tỉnh một chút, sau đó nâng mắt tìm bóng dáng người đại diện. Nhưng Raeyeon vừa rồi còn theo sát mình giờ đã chẳng thấy đâu.

Jennie muốn tiến lên mấy bước tìm người. Cô không nghĩ mình lại dễ say như vậy. Kết quả chưa kịp né tránh thì Dantae đã bước đến đỡ vai.

- Ấy, tiểu thư Kim, cẩn thận chứ. Em say rồi, tôi mang em đi kiếm chỗ nào ngồi hít thở không khí một chút. - Giọng Dantae nghe thật quá gần, phảng phất như dán sát bên tai.

- Chị Choi, Chị Choi... - Jennie cảm thấy cả người mình không còn chút sức lực, dường như có thể ngã xuống bất kì lúc nào. Cô thử gọi Raeyeon hai tiếng. Chỉ tiếc giọng cô vừa yếu lại thều thào, vốn không thể truyền đi xa.

- Em tìm người đại diện sao? Vậy thật không khéo. Trợ lý của tôi vừa vặn có chuyện muốn nhờ chị ta rồi. - Dantae cười. Người đại diện của Jennie đã sớm bị gã cho người dụ đi rồi nhưng lúc này vẫn trưng vẻ giả mù sa mưa, nói với Jennie, - Tiểu thư Kim, đừng cậy mạnh, em xem em đứng cũng không vững rồi kìa.

Nói xong, Dantae mang Jennie rút khỏi tiệc rượu, đi hướng thang máy.

***

- Đúng là đê tiện! - Nghe đến đó, Hoseok không nhịn được nữa mà đứng bật dậy.

Yeri bước lên ấn người ngồi trở lại: "Anh khoan hẵng kích động."

Hoseok nôn nóng hỏi: "Jennie thế nào? Em ấy..."

Yeri an ủi: "Jennie ấy..."

***

Tiệc rượu được tổ chức ở Yangcheon, trên sảnh tiệc chính là phòng khách sạn. Dantae đưa người lên thang máy, trong lòng giấu âm mưu gì đã không cần phải giải thích. Gã cho rằng Jennie trúng thuốc, phỏng chừng chỉ có thể bủn rủn nghe theo. Nhưng nào ngờ ra khỏi thang máy, bước trên hành lang phòng khách sạn, Jennie lại gom góp sức lực, điên cuồng mà giãy giụa vùng ra.

Dantae thật sự bất ngờ. Điều đó khiến gã nhất thời mất khống chế với Jennie.

Cho dù không phát ra được tiếng quá lớn, Jennie vẫn liều mạng mà kêu. Cô đập mạnh mỗi cánh cửa mình đi qua, chỉ tiếc cuối cùng chỉ có một phòng mở, trong đó còn là một cô gái trẻ tuổi.

Nhìn đến Jennie, đối phương đầu tiên là sửng sốt, sau đó Dantae cũng đã bước đến ôm người vào lòng.

Jennie cuối cùng không còn sức giãy giụa, chỉ nhìn cô gái trong phòng, thều thào nói mấy chữ: "Giúp tôi với."

Cô gái kia vốn định vươn tay, nào ngờ lại bị Dantae hung tợn trừng mắt: "Bớt xía vào chuyện người khác."

Vì thế, cô gái kia cuối cùng vẫn chậm rãi đóng cửa lại.

Ánh sáng trong mắt Jennie hoàn toàn lụi tắt. Cô mềm như cục bông, gió nhẹ thổi qua liền tan tác. Không còn sức lực, lần này chắc không thể thoát.

- Thật không ngờ em còn rất cương trinh. - Dantae cất giọng trào phúng nói bên tai Jennie. - Em cho rằng giả vờ như vậy sẽ có người tin em sao?

Nói xong, Dantae lập tức lấy thẻ phòng, đưa người vào trong.

Mà đúng lúc này, cửa thang máy lại lần nữa mở ra, bên trong vang lên một giọng uy nghiêm: "Ju tổng, cậu muốn mang nghệ sĩ của Min thị chúng tôi đi đâu vậy?"

Jennie dùng hết sức lực còn lại, cố gắng ngẩng đầu. Seo lão tiên sinh đã đến, Raeyeon đi theo sau ông, đang nôn nóng nhìn về phía mình.

Lần này hay quá, được cứu rồi.

Jennie quá mệt mỏi, đôi mí mắt nặng trĩu cuối cùng cũng chậm rãi khép lại.

***

Yeri cảm khái: "Nếu không phải lão tiên sinh kịp thời chạy đến, thật không biết Jennie sẽ gặp phải chuyện gì. Em nhớ lúc em ấy tham gia tiết mục thần tượng kia là mới mười tám đúng không? Giờ gần ba năm trôi qua là cũng chỉ hơn hai mươi. Vẫn còn bé mà đã gặp phải chuyện dơ bẩn như vậy."

Hoseok không nói một lời, mặt xanh mét ngồi đó.

Yeri vẫn là lần đầu tiên thấy đàn anh giận đến vậy. Điều này khiến cô vốn định nhờ giúp đỡ giờ cũng không biết có nên mở lời hay không.

Jennie đúng là đã được cứu, không phải trải qua chuyện càng khó tưởng tượng, nhưng thật ra phiền toái không chỉ có như vậy, mà là...

- Em nói Jennie đã báo cảnh sát, muốn khởi tố đối phương sao? - Hoseok nghe Yeri nói thêm mấy câu bèn gật đầu đáp lại. - Em ấy làm rất đúng. Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy.

Tuy nhiên Yeri lại lắc đầu: "Nhưng chuyện không chỉ đơn giản thế."

Hoseok sửng sốt: "Nếu Jennie đã báo cảnh sát, như vậy em ấy hẳn cũng đã xét nghiệm máu. Bị người bỏ thuốc, xét nghiệm chắc chắn sẽ phát hiện ra. Hơn nữa khách sạn còn có video theo dõi, Jennie còn từng gọi người qua đường mở cửa. Chứng cứ vô cùng đầy đủ, chẳng lẽ còn có thể chống chế?"

Yeri nhìn đàn anh nhà mình phẫn nộ là biết ngay người này hiển nhiên không có thói quen sáng sớm lên mạng xem tin tức các thứ. Cô thở dài, mở máy tính Hoseok rồi ấn vào một trang web thông tin giải trí.

Kiểu tiệc rượu kêu gọi đầu tư này rất bí mật, nhưng cũng không phải hoàn toàn kín tiếng. Chuyện Dantae và Jennie gây có hơi lớn, đương nhiên không thể giấu được. Cư dân mạng trước giờ vẫn quen đồng tình kẻ yếu, lần này hẳn nên đứng về phía người bị hại Jennie. Nhưng sau khi xem hết tin tức truyền thông đưa lên cùng nhiều bình luận của người qua đường, Hoseok mới thật sự thấy được lòng người rốt cuộc có thể tối tăm đến độ nào.

- Jennie em ấy nói sao?

Yeri chỉ thấy mặt Hoseok phủ đầy mây đen. Bàn tay cầm chuột xem web của cậu căng chặt đến mức có thể thấy được gân máu, nhưng giọng điệu thì vẫn vô cùng bình tĩnh.

Yeri do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định ăn ngay nói thật:

- Jennie em ấy đang ở bệnh viện.

- Không phải nói không bị thương sao? - Hoseok sửng sốt.

Yeri thở dài: "Không phải vì bị thương, mà là...."

Nhớ đến sáng nay chính mắt nhìn thấy Jennie, thấy cô run rẩy uống mớ thuốc chống trầm cảm, cho dù là Yeri đã nhìn quen lòng người ấm lạnh cũng không khỏi chạnh lòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com