11-15
CHƯƠNG 11: Thẻ nhân viên
Giám đốc Trương nhìn những đường cong trên cơ thể cô, cho dù cô chỉ mặc bộ quần áo lao động bảo thủ nhất, cô vẫn rất quyến rũ mê người.
Trước đây ông ta đã từng nói bóng nói gió với Liên Chức mấy lần, chỉ là tính tình của cô gái này quá cứng, đã không biết bao nhiêu lần làm cho ông ta chỉ biết nghiến răng nghiến lợi.
Liên Chức không nói một lời nào, trong lòng lại cảm thấy ghê tởm đến hỏng rồi.
Giám đốc Trương bình thản ung dung ngồi trở lại ghế: "Cô trở về suy nghĩ một chút, mấy ngày nữa thì cho tôi một câu trả lời thoả đáng nhé."
Sau khi ra khỏi cửa, sự bình tĩnh mà Liên Chức cố gắng duy trì liền biến mất không còn dấu vết.
Cô nhanh chóng chạy về phía nhà vệ sinh, hung hăng rửa tay, đến khi mu bàn tay đã đỏ bừng vẫn tiếp tục lau chà.
Nếu dựa theo tính cách mạnh mẽ ngay thẳng của cô ở đời trước, có lẽ cô đã trở mặt với ông ta ngay tại chỗ, nói cho tất cả mọi người đều biết hết chuyện bỉ ổi mà ông ta đã làm để mới giảm bớt sự ghê tởm trong lòng mình.
Nhưng cuộc đời này đã dạy cô rằng sự liều lĩnh, bốc đồng chỉ dẫn đến kết cục bi thảm, để trả thù một người có quyền có thế như ông ta ngàn vạn lần không thể sử dụng thủ đoạn quang minh chính đại được.
Trong đầu cô chợt nảy ra một suy nghĩ, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên ánh sáng.
Có lẽ cô có thể gọi Hoắc Nghiêu đến để dạy dỗ ông ta một chút.
Liên Chức dùng khăn giấy lau khô tay, sau đó lại trở về góc làm việc của chính mình.
Cô lấy di động rồi mở Wechat ra, tìm hộp thoại của Hoắc Nghiêu rồi gửi tin nhắn cho anh ta.
[ Ngài Hoắc, ngài có thấy thẻ nhân viên của tôi không? Có thể giúp tôi nhìn xem có phải nó đã rơi ở trên xe của ngài có được hay không?]
Hoắc Nghiêu nhận được tin nhắn khi anh ta vừa mới vừa rời giường.
Áo choàng tắm treo trên người anh, mơ hồ lộ ra đường cơ bắp xinh đẹp trong lồng ngực, mí mắt anh vừa mở ra, bộ dáng còn chưa tỉnh ngủ.
Người đàn ông xuống lầu cầm trên tay một chai nước lạnh, ngồi trên ghế sôfa lục lọi tin nhắn.
Thẻ nhân viên?
Hoắc Nghiêu không cũng không để ý lắm, vừa xem một chút liền nắm điện thoại sang một bên.
Lúc này, người giúp việc tiến lên đưa cho anh một tấm thẻ nhân viên, nói đây là tài xế dọn dẹp xe liền phát hiện ra thứ này, hỏi có phải là đồ mà thiếu gia bỏ lại hay không.
Hoắc Nghiêu cầm lên xem, quả nhiên trên danh thiếp của thẻ nhân viên viết hai chữ Liên Chức.
Mái tóc đuôi ngựa của cô mềm mại buộc gọn sau đầu, đường nét khuôn mặt vừa nhìn đã biết đây là một mỹ nhân xinh đẹp động lòng người.
Hoắc Nghiêu cầm ảnh quan sát một hồi lâu.
Điện thoại di động lại có vài tiếng rung.
Hoắc Nghiêu cầm lấy xem, là Tạ Khiêm gửi tin nhắn, hỏi đêm nay anh ta có rảnh không, nếu được thì đến Lam Dạ tụ tập một chút?
"Lần trước cậu không phải muốn mở một câu lạc bộ đua xe sao, tối nay đến đây tôi sẽ giới thiệu cho cậu một vài đối tác làm ăn."
Lam Dạ là câu lạc bộ đêm lớn nhất của Dung Thành, Hoắc Nghiêu nhắn tin lại. "Được."
Lúc này anh mới nhặt tấm thẻ nhân viên lên, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Liên Chức.
"Cái này phải không?"
Người ở đầu dây bên kia cũng nhanh chóng nhắn lại.
"Đúng vậy! Thẻ nhân viên của tôi lại thật sự ở chỗ của anh."
"Rất khó mở miệng, nhưng nếu hôm nay tôi không có thẻ nhân viên, thì tôi sẽ không thể tan tầm được. Nếu được thì, Hoắc tiên sinh có thể phiền anh đưa tới đây giúp tôi có được hay không? (tội nghiệp)"
Nhìn ra được cô thật sự rất sốt ruột, biểu tình đáng thương cũng liên tiếp phát ra vài cái. Hoắc Nghiêu cảm thấy rất thú vị.
"Được rồi, đợi lát nữa tôi sẽ mang tới cho em."
"Cảm ơn Hoắc tiên sinh!"
CHƯƠNG 12: Buôn chuyện
Liên Chức đặt điện thoại xuống, sau đó cô bắt đầu xử lý các văn kiện được giám đốc Trương giao cho lúc nãy.
Công ty này là công ty của một xí nghiệp nhỏ, làm việc nhiều lúc cũng mệt chết người, vào thời điểm ế khách cũng thường xuyên có rất nhiều nhân viên ngồi tụ tập với nhau để buôn chuyện.
Mà chủ đề chính của các cuộc buôn chuyện thường xoay quanh về gia đình và chồng con, trò chuyện khi nào thì đi du lịch rồi mua những gì.
Dù sao trong cuộc sống lông gà vỏ tỏi như này chỉ cần có thể ngồi trò chuyện với nhau là có thể làm cho công việc cũng thú vị hơn phần nào.
"Vụng trộm nói cho các người biết chuyện này, giám đốc Trương có lẽ muốn thăng chức, giám đốc cũ kia không phải bị điều đi nơi khác rồi sao? Cấp trên cũng đã từng mơ hồ tiết lộ tổng giám đốc kế tiếp chính là ông ta đó."
"Đúng là người xấu mệnh tốt, tên đàn ông hèn mọn như ông ta vậy mà có thể ở nơi công sở lăn lộn đến mức hô mưa gọi gió đến như vậy."
Cô gái kia hỏi Liên Chức: "Liên Chức à, vừa rồi giám đốc Trương bảo cậu làm gì vậy?"
Giám đốc Trương có thói quen âm thầm quấy rối cô gái xinh đẹp của công ty, cô ấy sợ Liên Chức phải chịu thiệt.
Liên Chức cười cười noi: "Ông ta bảo tôi làm một bản hồ sơ tóm tắt cho công ty. "
Cô tiếp tục bận rộn với công việc của riêng mình, đến buổi chiều rồi mà vẫn miệt mài gõ bàn phím.
Khoảng năm giờ rưỡi, ngay khi cô vừa mới hoàn thành tóm tắt xong, điện thoại di động liền nhảy ra một tin nhắn wechat.
"Xuống đây đi, tôi đã đậu xe ở dưới lầu của công ty em rồi."
Liên Chức cũng không nhắn.lại, nhưng cô đã bật chức năng ghi âm của điện thoại di động.
Cô sắp xếp lại bản tóm tắt, đứng dậy đi đến văn phòng của giám đốc Trương.
Nếu chiếu theo tính cách của Hoắc Nghiêu, anh ta có lẽ cũng không có đủ kiên nhẫn để chờ đợi quá lâu.
Cửa văn phòng truyền đến một tiếng gõ cửa.
"Vào đi!"
Giám đốc Trương vừa ngẩng đầu lên, sau khi phát hiện người tiến vào chính là Liên Chức, trên mặt lập tức hiện ra vài tia ý cười.
"Hóa ra là Liên Chức à."
"Em đang ở đâu vậy?"
Năm phút trôi qua vẫn không có hồi âm, Hoắc Nghiêu liền gọi điện thoại cho Liên Chức, hơn mười giây không thấy ai nghe máy, anh ta liền không còn kiên nhẫn gọi nữa.
Anh ta đang vốn định trực tiếp rời đi, nhưng khi cầm lấy thẻ nhân viên của Liên Chức mới phát hiện trên đó có ghi địa chỉ công ty.
Công ty quảng cáo trên tầng 19 của tòa nhà?
Hoắc Nghiêu "chậc" một tiếng, lông mày nhíu lại.
Anh ta vẫn còn thừa một chút thời gian, dứt khoát đi thang máy lên để đưa cho cô, miễn cho ngày sau còn phải bởi vì chuyện này mà chạy một chuyến.
Thang máy chậm rãi đi lên, Hoắc Nghiêu buồn chán, lười biếng dựa vào thang máy, nhẹ nhàng chuyển động vòng chìa khóa trong tay.
Có nhân viên đi cùng thang máy nhìn thấy người đàn ông ăn mặc sang quý đến như vậy, đều suy đoán đây có lẽ là con trai của ông chủ công ty.
Đến tầng 19, sau khi Hoắc Nghiêu đi ra ngoài, quầy lễ tân cũng không có một bóng người.
Anh ta ném thẻ nhân viên ở đây rồi quyết định rời đi ngay.
Nhưng phòng làm việc chợt truyền đến từng trận ồn ào, Hoắc Nghiêu qua xuyên thấu qua cửa thủy tinh trong suốt.
Bởi vì tầm nhìn không tốt, anh ta cũng chỉ nhìn thấy ở giữa đám người có một cô gái đang bị đẩy ra, cô gái kia hình như chính là Liên Chức người đang bị đẩy ngã chật vật đến không chịu nổi.
Đôi mắt cô rưng rưng, tức giận đưa tay chỉ trích đối phương.
Người đàn ông đối diện hiển nhiên còn hung dữ hơn cô, một cái bạt tai sắp vung tới, nhân viên công ty khác vội vàng ngăn ông ta lại.
Mọi người cũng rất bối rối, đang làm việc, liền nghe văn phòng của giám đốc Trương truyền đến một trận ầm ĩ.
CHƯƠNG 13: Báo cảnh sát
Sau đó cửa phòng bị đẩy ra, Liên Chức dùng vẻ mặt rưng rưng đi ra, nói mình bị quấy rối tìиɧ ɖu͙©, nhất định phải báo cảnh sát.
Mà giám đốc Trương cũng cật lực ngăn cản không cho cô báo cảnh sát, sắc mặt hung ác.
"Liên Chức cô con mẹ nó đừng không biết xấu hổ, lúc tôi nói thái độ làm việc của cô kém muốn sa thải cô, cô lại cởi quần áo dụ dỗ tôi."
Giám đốc Trương chỉ vào chóp mũi cô mắng xả xối: "Tôi không đồng ý cô liền đánh ngược lại tôi một phen, thế giới này có lẽ không có người phụ nữ ghê tởm như cô."
Các nhân viên nữ đứng ở đây đều trợn trắng mắt.
Lão đàn ông hèn mọn này dùng thủ đoạn lưu manh bỉ ổi với nhân viên nữ còn ít sao? Lần này ông ta chắc chắn đã đá phải một tấm sắt không dễ chọc rồi.
"Rõ ràng lúc nãy ông muốn quấy rối tôi, lúc ông đang định đựa tay sờ mông và eo của tôi, còn ép buộc tôi ôm lấy tôi còn muốn hôn tôi nữa! Điều này có thể kết thành tội dâm ô nghiêm trọng về mặt pháp lý."
Ánh mắt Liên Chức vừa yếu đuối vừa đáng thương, cô vừa nói vừa nhìn về phía nhân viên nữ công ty xung quanh, "Các nữ đồng nghiệp khác khẳng định biết ông ta là một con người như thế nào, cho dù tôi có kém cỏi đến đâu cũng sẽ không đâm đầu vào một lão đàn ông bỉ ổi đến như vậy."
Tuy rằng ánh mắt cô đang cầu xin người khác giúp đỡ, nhưng thật ra là đang tìm kiếm Hoắc Nghiêu.
Ngoài cửa kính trong suốt có một người đàn ông với dáng người cao ngất, nhìn dáng người kia có lẽ đúng là anh ta rồi.
Liên Chức nhanh chóng thu hồi tầm mắt tiếp tục giả vờ khóc lóc.
"Tôi sẽ báo cảnh sát! Tất cả mọi chuyện sẽ chờ cảnh sát để điều tra!" Nói xong cô lấy điện thoại di động ra, nhưng bị người ta cướp lấy.
"Mẹ nó cô điên rồi có phải hay không, chuyện nhỏ như vậy cô muốn náo loạn đến đồn cảnh sát? Cô là loại phụ nữ không biết xấu hổ, nhưng tôi còn cần mặt mũi."
Giám đốc Trương nổi trận lôi đình, hung hăng đẩy ngã Liên Chức một phen.
Liên Chức bị đẩy ngã xuống đất, giám đốc Trương càng lúc càng tức giận, đang muốn hung hăng đá cô một cước.
Đột nhiên cẳng chân truyền đến một trận đau nhức, ông ta la hét om sòm kêu đau, bị phía sau một trận sức lực đạp quỳ gập xuống đất.
Liên Chức ngẩng đầu nhìn lại, cách tầm mắt mê ly, cô nhìn thấy gương mặt của Hoắc Nghiêu.
Anh ta chậm rãi đi vào, trước mắt rơi xuống một bóng ma, từ trên cao nhìn xuống cô. Trong đôi mắt đen nhánh, có chút một lời khó nói hết.
"Sao mỗi lần gặp phải em đều chật vật như vậy?"
Lời này ám chỉ đến cuộc gặp gỡ đầu tiên của bọn họ, cũng là trên bàn cơm cô bị người ta quấy rối, mà anh ta lại là anh hùng cứu mỹ nhân.
Cô rõ ràng cũng nhớ đến chuyện này.
Hoắc Nghiêu nhìn ánh mắt cô lóe lên nước mắt, xấu hổ đến mức không chỗ dung thân.
Những người khác cũng hoàn toàn bối rối, đều kinh dị nhìn về phía anh ta, không biết người đàn ông ăn mặc sang quý này có quan hệ gì với Liên Chức.
"Mẹ nó cậu là ai?" Giám đốc Trương giận dữ nói.
Hoắc Nghiêu cũng chưa nhìn ông ta, hơi cong người xuống, đưa tay ra muốn đỡ cô dậy.
Cô ngẩn người.
"Ngồi làm gì, không định đứng dậy sao?"
Trong tiếng trêu chọc của người đàn ông, Liên Chức đưa tay bắt lấy bàn tay rắn chắc của anh.
Ngón tay cô mềm nhũn, phảng phất như nhéo một cái là có thể vỡ vụn, Hoắc Nghiêu hơi dùng sức.
Lúc này cô liền giống hệt con gà con bị bắt ra khỏi ổ, bị nhẹ nhàng xách lên, đang mượn lực ở bàn tay của anh để đứng lên.
"Đối đãi với loại cặn bã như này không cần nhiều lời."
Hoắc Nghiêu cất tay trở lại trong túi, liếc mắt nhìn người đàn ông đối diện một cái, khinh miệt lại mang theo chút ý đồ xem kịch.
"Tôi vừa mới báo cảnh sát rồi."
Vài phút sau khi cảnh sát đến, hai bên cũng xảy ra tranh cãi kịch liệt.
Giám đốc Trương kiên trì biện minh cho sự oan uổng của chính mình, nói ông ta chưa từng đụng chạm đến Liên Chức, hơn nữa dù sao ông ta cũng là giám đốc một công ty, làm sao có thể mạo hiểm bị cắt chức đi làm chuyện này.
"Đều do cô ta, đều do người phụ nữ này muốn hãm hại tôi, cô ta quyến rũ tôi không thành, liền thẹn quá hóa giận hắt nước bẩn lên người của tôi."
So với vị giám đốc Trương chó cùng rứt giậu kia, thái độ của Liên Chức cũng quá mức bình tĩnh.
Hoắc Nghiêu tựa vào tường của văn phòng làm việc thản nhiên nhìn, không có ý định dùng anh hùng cứu mỹ nhân, muốn xem cô sẽ ứng phó như thế nào.
Ai ngờ cô không nói một tiếng lau nước mắt, cánh môi vẫn còn run rẩy, rõ ràng bị dọa sợ tới mức không nhẹ.
CHƯƠNG 14:
Cô lấy điện thoại di động từ trong túi ra, nói: "Cảnh sát hiện tại tôi đang có chứng cứ ở đây, buổi sáng ông ta bảo tôi giao báo cáo liền dùng ánh mắt quái dị nhìn tôi, lúc ấy tôi liền cảm thấy có chỗ không đúng, cho nên vào buổi chiều trước khi đến văn phòng tôi cũng cẩn thận dùng ghi âm trước."
Theo cô ấn nút mở bản ghi âm trong điện thoại ra, trong điện thoại mơ hồ truyền đến giọng nói dụ dỗ của giám đốc Trương.
"Liên Chức à, em là một cô gái thông minh, khẳng định biết cuộc sống nào mới thích hợp với mình nhất. Hàng tháng đi làm cũng chỉ kiếm được mấy đồng tiền lương ít ỏi, tôi nhìn cũng đáng tiếc thay em, loại con gái vừa trẻ tuổi vừa xinh đẹp như em, nên được che chở thật tốt mới đúng. Nếu như có thể, tôi nguyện ý làm người bảo vệ cho em ——"
"Mẹ nó, ai cho phép mày ghi âm ở trong văn phòng, hả?"
Giám đốc Trương chợt nổi trận lôi đình, đang định xông tới đánh cô, nhưng cảnh sát đã khống chế ông ta lại.
"Thành thật một chút, cảnh sát chúng tôi còn đang ngồi đây mà dám ra tay đánh người, muốn ngồi xổm trong cục cảnh sát đúng không?"
Sự tình đã đến mức này, mọi người đều rõ ràng, việc này chính là giám đốc Trương có ý đồ quấy rối tìиɧ ɖu͙© Liên Chức.
Xảy ra chuyện như vậy, tên giám đốc Trương chắc chắn không thể lăn lộn ở trong công ty nữa, ngoài ra còn phải chịu trách nhiệm hình sự.
Các cô gái khác cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng cảm thấy tiếc hận cho Liên Chức.
Nếu cứ như vậy, ngay cả Liên Chức chỉ sợ cũng không thể ở lại công ty.
Hoắc Nghiêu từ đầu đến cuối thờ ơ lạnh nhạt, ánh mắt anh tràn đầy hứng thú liếc nhìn Liên Chức một cái.
Trong mắt lúc này của cô đang ngưng tụ nước mắt, nhưng vẫn đứng thẳng tắp quật cường không chịu thua.
Người phụ nữ này nhìn giống như một con thỏ yếu đuối, không nghĩ rằng cô ấy có thể tự bảo vệ bản thân.
Liên Chức cuối cùng lựa chọn không hòa giải, nếu điều tra rõ ràng, giám đốc Trương phải đối mặt với việc bị giam giữ.
Mọi người xung quanh đều tan đi, sự tình đến đây cũng coi như có kết quả, mà Hoắc Nghiêu sau khi xem xong cũng đang muốn rời đi.
Tay áo sơ mi đột nhiên bị nhẹ nhàng kéo kéo, Hoắc Nghiêu cúi đầu nhìn xuống.
Hai ngón tay cô khẽ kéo tay áo của anh, chiếc áo sơ mi này màu trắng sữa, kết cấu mềm mại như bông, nhưng ngón tay của người phụ nữ hiển nhiên càng trắng nõn nà hơn, giống như miếng ngọc pha lê trong suốt.
Anh chậm rãi ngước mắt lên, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu rơi vào trên mặt cô.
"Hoắc... Hoắc Nghiêu, anh có thể đi cùng tôi đến đồn cảnh sát không?" Đôi mắt ướt át của cô rất cẩn thận, ngay cả giọng nói cũng mềm nhẹ theo. "Tôi có chút sợ."
Bây giờ ngay cả tên đầy đủ của anh ta cũng gọi lên, đây là sợ anh ta chạy thoát sao? Lông mày Hoắc Nghiêu khẽ nhướng lên, nâng cằm ý bảo cô đi theo. "Đi thôi."
.....
Sau khi đến đồn cảnh sát, quá trình giải quyết cũng rất thuận lợi.
Thái độ hung ác vừa rồi của giám đốc Trương cũng thay đổi đến chóng mặt, ông ta tìm mọi cách năn nỉ Liên Chức thả cho ông ta một con đường sống, Liên Chức quyết đoán lựa chọn không hòa giải, vô luận đối phương nói cái gì, thái độ của cô đối với cảnh sát chính là dùng pháp luật để giải quyết.
Sau khi tra hỏi xong từ đồn cảnh sát đi ra, sắc trời đã tối đen như mực.
Xung quanh ánh đèn neon nổi lên bốn phía, bầu trời ảm đạm tối tăm, vừa nhìn thời gian đã hơn tám giờ.
Điện thoại của Hoắc Nghiêu cũng truyền đến rất nhiều tin nhắn và cuộc gọi nhỡ.
Bản thân anh ta ngược lại rất thảnh thơi, tiệc rượu quanh năm không có tám trăm cũng có một ngàn, vì thế anh ta cũng thản nhiên trả lời những trách mắng của người anh em tốt.
"Ngài Hoắc."
Bên cạnh truyền đến giọng nói thăm dò.
Hoắc Nghiêu nghiêng đầu, vẻ mặt cảm kích của người phụ nữ, đáy mắt còn chứa một chút hơi nước, nói: "Cám ơn anh đã đi cùng tôi đến đồn cảnh sát, làm chậm trễ anh đến bây giờ."
Hoắc Nghiêu nhếch môi: "Không gọi tôi là Hoắc Nghiêu nữa sao?" Lời vừa dứt, anh thấy cô nhất thời lâm vào một trận xấu hổ, vành tai đều đỏ lên. Rõ ràng vừa rồi là tình thế gấp gáp.
Hoắc Nghiêu cảm thấy thú vị, nói: "Hai người chúng ta tốt xấu gì cũng gặp qua vài lần rồi, gọi ngài cũng rất khách sáo, gọi tên là được."
Cô gật đầu: "Hoắc... Hoắc Nghiêu, cám ơn hôm nay anh đã giúp tôi, nếu không phải anh đến kịp thời, một cước của ông ta có thể sẽ đá vào người tôi."
"Tôi mời anh đi ăn khuya có được không?"
Sắc trời đã tối, thời gian không sớm, Hoắc Nghiêu cũng sớm đói bụng. Anh ta cũng đồng ý: "Được thôi."
CHƯƠNG 15:
Tám giờ tối, ánh trăng phủ lên một lớp lụa mỏng mông lung cho cây ngô đồng bên lề đường.
Các cửa hàng ở phố ăn vặt hai bên đường bày đầy các loại đồ chiên rán khác nhau, khói và mùi thơm của thức ăn dọc theo tấm màn màu xanh trắng tỏa ra khắp mọi nơi.
Ngay khi thịt bò viên trên vỉ nướng vừa chín tới, ông chủ liền rắc thêm một chút hạt tiêu lên, đặt từng đĩa bò viên lên bàn của khách.
Dưới ánh đèn mờ ảo lơ lửng, Hoắc Nghiêu liếc mắt nhìn xiên thịt bò trên đĩa nướng.
Trên mặt của anh ta mặc dù không biểu hiện ra ngoài, sống lưng vẫn dựa lên ghế, mặt mày hơi nhíu lại.
Hoắc Nghiêu tuy không phải là thiếu gia được nuôi dưỡng trong sơn hào hải vị, nhưng những quầy hàng thức ăn nhanh ngâm đầy dầu mỡ này thật đúng là không lọt nổi vào mắt xanh của anh ta.
Liên Chức lấy một xiên cắn thử, làm bộ như không nhìn thấy sự ghét bỏ của anh ta. "Anh mau ăn đi, cửa hàng này rất nổi tiếng ở đây đó."
Hoắc Nghiêu cũng chưa gật đầu, làm như không nghe thấy lời cô vừa nói. "Tôi tưởng em sẽ chọn món Pháp hoặc Ý chứ."
Cũng không trách anh ta sẽ nghĩ như vậy, nếu như một cô gái xinh đẹp tràn đầy dã tâm phàm là gặp được một tên cao phú soái, liền khẩn cấp mặc đồ hiệu vào người, nhằm che dấu gia cảnh thật sự của chính mình.
Đời trước Liên Chức cũng làm như vậy, cô ăn mặc một thân đẹp đẽ sang trọng, ngồi vào siêu xe Ferrari của Hoắc Nghiêu.
Từng câu từng chữ mà cô thốt ra đều biểu lộ mình là một cô gái có kiến thức, đời trước cô bởi vì muốn bám lấy cây đại thụ là Hoắc Nghiêu, lại không biết Hoắc Nghiêu chỉ cần liếc mắt một cái là đã biết quần áo Chanel mà cô đang mặc trên người chỉ là hàng giả.
Liên Chức giả vờ nghe không hiểu sự châm chọc trong lời nói nhẹ nhàng của anh ta, nói: "Người trong tình huống cực kỳ đau khổ đương nhiên muốn ăn chút hương vị nặng nề, hôm nay tôi vừa mới mất việc, đến uống chút bia và BBQ nướng cũng không quá đáng đi."
Hoắc Nghiêu khẽ nhướng mày, cũng tán thành suy nghĩ của cô.
Cô yêu cầu ông chủ mở thêm một thùng bia.
Liên Chức mở nắp chai, đưa cho anh một chai: "Uống không?"
"Đây là bia rất nổi tiếng của Dung Thành, tôi đoán anh khẳng định chưa từng uống thử qua."
Hoắc Nghiêu đưa tay nhận lấy, bình tĩnh nói: "Công việc đã không còn, em chuẩn bị làm gì bây giờ?"
Anh ta nhẹ nhàng nhấp một ngụm bia, cảm giác cay nóng đốt cháy trên từng đầu lưỡi. Trong đầu thốt ra hai từ: khó uống.
"Công việc này không còn thì lại tìm công việc khác, chẳng qua gần đây ở Dung Thành cũng không dễ tìm việc làm, rất nhiều doanh nghiệp cũng không muốn tuyển người nữa... Quên đi không nói cái này nữa."
Liên Chức giơ cốc bia lên nhẹ nhàng cụng ly với anh, vách chén phát ra tiếng kêu thanh thúy.
Đôi mắt cô trong suốt, cảm thán nói: "Hoắc Nghiêu, tôi muốn kính anh mấy chén. Chén đầu tiên là cảm ơn anh lúc trước đã cứu tôi ở trên bàn cơm, nếu như không phải anh ra tay trợ giúp thì có lẽ tôi đã mất mặt ở khách sạn đó rồi."
Đôi mắt cô như đang cười với anh, nói xong liền ngửa đầu, rót ùng ục bia vào trong bụng.
Hoắc Nghiêu tựa lưng vào ghế nhìn cô uống bia xong, cũng không mở miệng khuyên cô là con gái thì phải uống ít bia thôi.
"Chén thứ hai chính là chuyện vừa rồi ở công ty, không nghĩ tới lại để cho anh gặp phải loại chuyện này, cám ơn anh."
Cô nói xong chính mình cũng có chút ngượng ngùng, trên mặt hiện ra vài tia xấu hổ.
Sau khi mở nắp chai bia thứ hai để trên bàn, ánh mắt Hoắc Nghiêu hiện lên vài phần hứng thú.
"Nói đến tôi cũng rất buồn bực, vì sao loại chuyện như thế này luôn tìm đến cô? Anh hùng cứu mỹ nhân cũng không phải thủ đoạn mới."
Cô càng xấu hổ hơn, nói, "Tôi cũng không biết, không có cô gái nào thích gặp phải loại chuyện này cả."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com