Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Sữa tươi đây~~~~

Choi Wooje rất thích sữa, cậu thích sữa hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Đối với Choi Wooje, đó là niềm vui, cũng là hạnh phúc của cậu.

Mỗi sáng thức dậy, ly sữa tươi lạnh là thứ đầu tiên cậu tìm kiếm. Hơi sương mỏng bám trên thành ly thủy tinh, lớp sữa mịn như nhung dưới ánh sáng ban mai chỉ cần nhìn thấy thôi, tim cậu đã trào lên một cảm giác ấm áp khó tả.

Cậu nâng ly một cách cẩn thận, từ tốn nhấp một ngụm nhỏ, để dòng sữa ngọt dịu từ từ lan tỏa trong khoang miệng rồi ấm nóng xuống tận bụng. Trong giây phút ấy, mọi ưu tư, mệt mỏi đều như tan biến.

Cậu yêu tất cả những gì thuộc về sữa. Mùi thơm thanh thuần của sữa tươi mới vắt, vị béo ngậy của một miếng phô mai hay sự mềm mịn của một thìa kem sữa. Tất cả đều khiến cậu say mê như thể lần đầu được nếm thử. Mọi người thường trêu cậu là "Út sữa", và cậu chỉ cười, đôi mắt sáng lên một cách hạnh phúc.

Cậu không thấy cần phải giải thích, bởi hạnh phúc đơn giản vậy thôi, cứ như một ly sữa ấm trong veo, thuần khiết và nuôi dưỡng tâm hồn.

Nhưng Choi Wooje chưa bao giờ nghĩ rằng sữa cũng có thể làm vấy bẩn tâm hồn của cậu.

"Tuyển thủ Zeus có muốn nếm thử sữa của anh không?"

Cậu lặng thinh trước câu hỏi ấy.

Người trước mặt, tuyển thủ Doran - Choi Hyeonjun. Ánh mắt anh là một vũng nước tù đọng, nơi những con rắn độc đen tối đang cuộn mình. Nụ cười trên môi Hyeonjun không đến từ đôi môi, mà từ một góc khuất nào đó sâu hơn, tối hơn.

"Tuyển thủ Zeus, anh hỏi em có muốn nếm thử sữa của anh không?"

Giọng nói nhẹ nhàng như một làn khói, nhưng cuốn theo mùi tanh của máu tươi vừa mới đổ. "Sữa" trong tay anh, màu sắc đục hẳn, bên trong chất lỏng đặc quánh màu trắng ngà lờ lợ, lăn tăn dưới ánh đèn. Nó trông không tự nhiên.

Một mùi hương nồng nặc, ngọt sắc đến nghẹt thở, pha lẫn một tí tanh nồng, xộc thẳng vào mũi Wooje. Không phải mùi sữa tươi thanh mát cậu yêu.

Đây là mùi của sự cám dỗ thối rữa.

Làn da Wooje nổi da gà. Nhưng kỳ lạ thay, đáy dạ dày cậu lại có một cơn co thắt khác... một sự cựa quậy tò mò tội lỗi chết người.

Hyeonjun bước thêm một bước, khoảng cách thu hẹp. Ánh mắt hắn dán chặt vào đôi môi đang hơi tái của Wooje.

"Em biết không? Thắng một trận đấu, cảm giác cũng giống như uống một ly sữa ấm vậy. Ngọt ngào, thỏa mãn. Nhưng loại 'sữa' thông thường ấy... nhàm chán lắm."

Anh khẽ lắc lắc ly sữa, chất lỏng bên trong quánh lại, để lại những vệt dày trên thành thủy tinh.

"Anh có thứ đậm đặc hơn và ngon hơn."

Ánh mắt Hyeonjun chạm vào môi Wooje như một cái liếm. Giọng nói của anh trầm xuống, trở thành một thứ âm thanh rè rè, thân mật đến rợn người.

Hyeonjun cầm ly sữa đục đó lên, đưa nó vào khoảng không gian giữa hai người. Ánh đèn xuyên qua chất lỏng, không còn là thứ ánh sáng dịu dàng phản chiếu qua ly thủy tinh buổi sáng cậu hay đón nhận.

Nó bị bẻ gãy, tán xạ thành những tia sáng nhờ nhờ, bẩn thỉu.

"Loại sữa thông thường, em uống nó và cảm thấy ấm bụng, phải không?"

Hyeonjun nói, mắt không rời Wooje.

"Nhưng thứ này... nó sẽ chạy thẳng vào mạch máu của em. Nó sẽ đốt cháy em từ bên trong. Nó khiến đầu óc em trống rỗng, chỉ còn lại khoái cảm."

Anh nghiêng ly, để thứ chất lỏng trắng đục ấy chảy chậm từ bên này sang bên kia thành ly, hành động gợi cảm một cách có chủ ý một cách lộ liễu.

"Em từng nghĩ vị sữa ngọt dịu là tuyệt nhất? Sai rồi. Vị thật sự... là thứ đắng chát đầu lưỡi, rồi mới đến cái ngọt hậu cuống họng, ngon ngọt đến mức khiến em thèm khát nhiều hơn."

Wooje cảm thấy khô cổ họng. Cơn co thắt trong bụng cậu giờ rõ ràng hơn, không còn là tò mò mà là một sự thôi thúc ghê gớm. Hình ảnh ly sữa buổi sáng trong trẻo giờ bị thay thế bằng một thứ gì đó mù mịt, nguy hiểm, nhưng lại có một ma lực khó cưỡng. Giọng nói của Hyeonjun như những ngón tay vô hình đang luồn lách vào ý nghĩ cậu, bóp méo mọi khái niệm thuần khiết ấy.

Hyeonjun thì thầm, tiến sát thêm một chút nữa, hơi thở của anh phả vào mặt Wooje, mang theo mùi của thứ sữa kia và mùi cay nồng của dục vọng.

"Em không cần phải là một cậu bé ngoan. Trên đấu trường, em là Zeus, là thần. Thần thánh gì mà lại run rẩy trước một ly sữa? Nếm thử đi. Một ngụm thôi. Anh hứa, nó sẽ cho em cảm giác mà em chưa từng có. Một cảm giác... sướng đến mức quên hết tất cả."

Bàn tay Hyeonjun đưa ly sữa đến sát môi Wooje. Mùi ngọt sắc, tanh nồng xộc thẳng lên mũi. Wooje nhắm nghiền mắt lại. Trong đầu cậu, hai thế giới đang giằng xé, một bên là ánh sáng ban mai, ly sữa lạnh và nụ cười trong trẻo, một bên là bóng tối phòng tập, thứ chất lỏng đục ngầu và lời thì thầm đầy cám dỗ về một thứ "khoái cảm" tối tăm.

Ngón tay cậu run lên. Cậu không đẩy ly sữa ra. Cũng không cúi xuống.

Khoảnh khắc im lặng đó kéo dài, đặc quánh hơn cả thứ trong ly. Hyeonjun không sốt ruột. Anh kiên nhẫn, như một con nhện đang chờ đợi con mồi cuối cùng cũng mệt mỏi vì giãy giụa.

Rồi, rất chậm, mí mắt Wooje khẽ rung lên. Cậu mở mắt ra. Đôi mắt vốn trong như sữa ấy, giờ phản chiếu thứ ánh sáng đục ngầu từ ly nước. Trong đó không còn là sự hoảng sợ thuần túy. Nó là một sự đầu hàng đầy mê hoặc, pha lẫn một tia thèm khát tối tăm đang bùng lên.

Cậu từ từ, chậm rãi, cúi đầu xuống.

Môi cậu chạm vào mép ly. Cái chạm lạnh lẽo, không phải hơi sương mát lành của buổi sáng. Hơi thở của cậu gấp gáp, nóng hổi, làm mờ một vệt nhỏ trên thành thủy tinh.

Hyeonjun nhếch mép cười, một nụ cười chiến thắng đầy tà ác. Bóng tối trong góc phòng như reo hò, nuốt chửng hoàn toàn tàn dư cuối cùng của cừu non.

"Chúng ta sắp có buổi họp chiến thuật quan trọng, hai người đang làm gì thế?"

Giọng nói của Lee Minhyung, rõ ràng và cắt ngang không khí ngột ngạt, như một nhát dao lạnh xé toang tấm màn đen đang bủa vây.

Ánh sáng từ hành lang tràn vào, đối nghịch gay gắt với thứ ánh sáng đục ngầu trong phòng.

Wooje giật mình, đầu cậu bật ra khỏi mép ly như bị điện giật. Thứ chất lỏng trắng đục bên trong chao nghiêng, suýt tràn ra ngoài.

Hyeonjun nụ cười tắt lịm. Ánh mắt tà ác, đắc ý bị thay thế nhanh chóng bằng một vẻ bình thản lạnh lùng, như mặt hồ bị gió thổi qua rồi lại phẳng lặng. Anh từ từ hạ ly xuống, một động tác có vẻ tự nhiên nhưng lại chậm rãi một cách đáng ngờ, như để khẳng định sự hiện diện của nó.

"À, Minhyung đấy à, anh đang chia sẻ chút sữa với tuyển thủ Zeus nhà mấy đứa."

Lee Minhyung đứng ở cửa, ánh mắt sắc lẹm của người từng trải quét từ khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt còn đầy hoang mang của Wooje, sang ly đồ uống kỳ lạ trong tay Hyeonjun, rồi dừng lại ở nụ cười giả tạo đang dần trở lại trên môi của người anh giờ là đối thủ của mình.

Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn thứ gì đó nặng nề, ngột ngạt, khác xa với không khí hội họp bình thường.

"Sữa?"

Minhyung bước vào, tiếng bước chân vang lên rõ ràng trên sàn. Ánh mắt hắn như có thể nhìn thấu lớp vỏ bọc của Hyeonjun.

"Trông có vẻ... đặc biệt nhỉ. Nhưng có lẽ phải để sau rồi, giờ tụi em phải hop."

Hắn nhìn thẳng vào Hyeonjun, nụ cười nhếch lên đầy mỉa mai.

"Minseok và Hyeonjoon đang tìm anh đấy. Về đó trước đi anh."

Lời nói của Minhyung như một sợi dây cứu sinh, kéo Wooje ra khỏi vũng lầy của những lời thì thầm độc địa và thứ chất lỏng đáng sợ kia. Cậu thở hắt một hơi, hơi thở đầu tiên có vẻ thông suốt sau nhiều phút bị bóp nghẹt.

Hyeonjun khẽ cười một tiếng, nhạt nhẽo.

"Tiếc thật. Vậy anh để sữa ở đây nhé, tuyển thủ Zeus nhớ uống, không là anh buồn đấy."

Câu nói cuối cùng được buông ra nhẹ nhàng, nhưng lại như một lời hẹn ước đen tối, một mối đe dọa được bọc trong lớp đường. Wooje run rẩy, ánh mắt tránh né ly sữa đục ngầu được Hyeonjun đặt xuống bàn với một tiếng va chạm nhỏ nhưng đầy ám ảnh.

Hyeonjun quay lại mỉm cười với Minhyung.

"Vậy, anh đi trước nhé."

Nụ cười ấy vẫn nhẹ nhàng, thậm chí còn gật đầu chào một cách lịch sự. Nhưng đôi mắt anh khi chạm vào ánh mắt cảnh cáo của Minhyung, lại lóe lên một tia lửa lạnh lẽo, như thách thức, như khinh bỉ.

Không phải là cái nhìn của một đồng đội cũ, càng không phải của một đối thủ chỉ đơn thuần cạnh tranh trên sân khấu. Nó là cái nhìn của kẻ đã vạch ra một ván cờ đen tối hơn, và tin rằng mình nắm chắc phần thắng.

Rồi anh bước đi, thong thả, bình thản, bóng lưng hòa vào bóng tối cuối hành lang như một con mãng xà trườn về hang ổ của nó.

Lee Minhyung đứng nguyên tại chỗ, cho đến khi bóng dáng kia hoàn toàn biến mất. Hắn thở ra một hơi nặng nề, quay sang nhìn Wooje vẫn đứng đó, thân hình như hơi co lại nhìn chằm chằm vào ly sữa kia.

"Em đừng để ý ảnh, Hyeonjun anh ấy hay đùa lắm."

Minhyung nói, giọng nhẹ hơn, nhưng vẫn chắc nịch. Anh không hỏi thêm gì nữa lúc này. Ánh mắt và không khí trong phòng vừa rồi đã nói lên quá đủ.

Choi Wooje gật đầu rồi ngồi vào chỗ. Suốt cả quá trình, mắt cậu nhìn vô hồn vào màn hình chiến thuật, nhưng hình ảnh duy nhất hiện lên là chiếc ly thủy tinh đục ngầu đầy thứ sữa mà Hyeonjun đưa cho.

Cơn thèm khát không đến từ cổ họng, khô ran và nóng cháy. Nó đến từ một nơi sâu hơn, tối hơn. Một sự tò mò bị cấm đoán đang gặm nhấm lương tâm.

Ý nghĩ muốn nếm thử vị sữa đó lớn dần, lấn át cả lý trí. Cậu cứ như bị thôi miên.

Cậu lắng nghe tiếng thở đều đều của các đồng đội trong phòng tập thể, tiếng gió rít nhẹ ngoài cửa sổ. Tất cả đều yên tĩnh còn rái tim cậu đập thình thịch, ồn ào đến mức cậu tưởng như cả thế giới đều nghe thấy.

Khi mọi người rời đi ra xe, cậu lại xin phép đi vệ sinh để rồi lén bước những bước chân nhẹ nhàng như ma trên hành lang dài. Ánh đèn vàng vọt chiếu xuống, kéo dài bóng cậu thành một hình thù gầy guộc, run rẩy. Mỗi bước chân đều như có nghìn cân, nhưng lại bị một sức kéo vô hình lôi về phía căn phòng tối om ấy.

Cánh cửa phòng khẽ mở. Không khí lạnh lẽo, tù đọng ùa ra. Và ở đó, trên chiếc bàn giữa phòng, dưới ánh trăng lạnh lẽo lọt qua cửa sổ, chiếc ly thủy tinh vẫn đứng đó. Như thể nó biết cậu sẽ quay lại. Như thể nó đã chờ đợi suốt cả đêm.

Chất lỏng bên trong trông càng đục hơn trong bóng tối, một màu trắng bệnh hoạn, phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, ma quái. Wooje đứng cách đó vài bước, hơi thở gấp gáp. Mùi ngọt sắc, tanh nồng ấy lại xộc thẳng vào mũi, lần này không còn khiến cậu buồn nôn nữa. Nó kích thích. Nó gọi mời.

Cậu tiến lại gần. Tay run run nâng chiếc ly lên. Nó lạnh buốt, cái lạnh thấu xương. Cậu nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng quỷ dị. Trong đầu vang lên tiếng la hét của lý trí cuối cùng.

"Đừng bao giờ đụng vào!"

Nhưng đã muộn. Cơn thèm khát đã trở thành một cơn đói cồn cào, một sự thôi thúc không thể kiểm soát.

Wooje nhắm nghiền mắt lại, đưa ly lên môi.

Lần này, không có ai ngăn cản.

Thứ chất lỏng đặc quánh, lạnh lẽo tràn vào miệng cậu. Vị đầu tiên là thứ đắng chát kinh khủng, như thể cậu vừa uống phải thuốc độc. Wooje suýt phun ra, nhưng rồi, một cảm giác khác ập đến.

Một luồng nóng rực, khác hẳn cái ấm áp dịu dàng của sữa tươi. Nó bùng cháy từ cuống họng lan xuống dạ dày, rồi tỏa ra khắp cơ thể như một đám cháy rừng. Đầu óc cậu choáng váng, mọi suy nghĩ biến mất trong khoảnh khắc, thay vào đó là một cảm giác... trống rỗng đầy khoái lạc. Như thể mọi gánh nặng, mọi áp lực, mọi sự thuần khiết ngây thơ đều bị thiêu rụi, chỉ còn lại một sự giải phóng nguyên thủy, tăm tối.

Cậu uống hết ngụm đầu tiên, rồi không kiềm chế được, uống thêm ngụm thứ hai. Cái đắng ban đầu nhường chỗ cho một vị ngọt kỳ lạ, gây nghiện, một thứ ngọt khiến lưỡi cậu tê dại và cổ họng khát cháy hơn.

Khi đặt ly xuống, cơ thể Wooje run lên bần bật. Nhưng không phải vì sợ hãi. Mà vì phấn khích. Mắt cậu mở to, đồng tử giãn ra trong bóng tối, phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo. Một năng lượng kỳ quái, bồn chồn, hung hăng chạy khắp huyết quản.

Nhưng cùng với sức mạnh ảo giác đó, là một cơn thèm khát mới, dữ dội gấp bội. Cơn thèm không chỉ hướng về chiếc ly đã cạn một nửa, mà hướng về chính cảm giác vừa trải qua. Cậu muốn nhiều hơn.

Muốn cảm giác "sướng" đó mạnh hơn, dài hơn.

Muốn thứ "sữa" đậm đặc này nhiều hơn.

Cậu cầm chiếc ly lên lần nữa, liếm môi, nơi còn vương vị ngọt tanh. Đôi mắt cậu, vốn trong veo, giờ đục mờ đi bởi một thứ ham muốn tối tăm. Hình ảnh ly sữa sáng mai trong trẻo giờ đây nhạt nhòa, vô vị, trở nên đáng khinh.

Cậu đặt chiếc ly rỗng xuống, âm thanh va chạm lần này nghe thật to trong đêm tịnh lặng. Nhưng Choi Wooje không còn sợ nữa. Một nụ cười kỳ quái, nở trên môi cậu. Cậu quay lưng lại căn phòng, bước đi với dáng vẻ khác, nhanh nhẹn, đầy bệnh hoạn, và đôi mắt tìm kiếm trong bóng tối thứ khoái cảm điên dại ấy.

Cậu đã nếm thử "sữa" của Hyeonjun. Và giờ, cậu sẽ thèm nó đến chết. Hạt giống độc đã nảy mầm, và bây giờ, nó bắt đầu bén rễ, ăn sâu, định hình lại cả khu rừng tâm hồn vốn thuần khiết.

Bóng tối trong phòng như hài lòng nuốt chửng chiếc ly rỗng. Nhiệm vụ của nó đã hoàn thành. Con cừu non đã tự tìm đến và uống cạn nước độc. Và từ đây, không còn đường quay lại.

Những ngày sau đó, Choi Wooje sống trong một chu kỳ địa ngục do chính mình tạo ra.

Buổi sáng, cậu vẫn uống sữa. Nhưng ly sữa tươi lạnh, trong veo ấy giờ chỉ là thứ nước vô vị, nhạt nhẽo. Nó không thể làm dịu cơn khát đang cháy rực từ sâu trong cổ họng, từ tận trong ruột gan. Cảm giác ấm áp dịu dàng ngày xưa biến mất, thay vào đó là sự bức bối, là nỗi thất vọng nhức nhối.

Cậu uống hết ly một cách máy móc, rồi nhìn chằm chằm vào đáy ly trống rỗng, trong lòng trào lên một sự khinh miệt chính thứ đồ uống vô dụng này, và khinh miệt cả bản thân mình vì đã từng coi nó là niềm hạnh phúc.

Trên sân đấu, mỗi lần ánh mắt cậu vô tình chạm phải Choi Hyeonjun, cả cơ thể cậu như bị một luồng điện kỳ quái chạy qua. Cổ họng khô rát đến nghẹn lại. Bụng dưới cồn cào một cơn đói không phải thức ăn, mà là một thứ dục vọng đen tối, nguyên thủy. Thứ chất lỏng đặc quánh, màu trắng đục ấy, mùi ngọt sắc tanh nồng ấy, và cảm giác bùng cháy, trống rỗng đầy khoái lạc ấy, tất cả ùa về với một cường độ ám ảnh.

Ý nghĩ đó lớn dần, trở thành một giọng nói thì thầm liên tục trong đầu, thô tục và không thể dập tắt.

"Đè Choi Hyeonjun xuống, và hút lấy thứ sữa ngon ngọt tanh nồng đó."

Wooje cắn chặt môi đến bật máu để kìm nén tiếng rên rỉ trong cổ họng. Tay cầm chuột run lên, những pha xử lý của Zeus trên màn hình đôi khi trở nên hung bạo một cách kỳ lạ, đầy máu me và tuyệt vọng, khiến cả đội phải ngạc nhiên. Cứ như là một con thú bị nhốt trong lồng, bị kích động bởi chính mùi máu mà mình đã nếm thử.

Choi Hyeonjun, kẻ chủ mưu, luôn giữ một khoảng cách an toàn. Nhưng ánh mắt anh mỗi lần nhìn qua Wooje đều đầy ý vị. Anh không cần nói gì. Chỉ một cái nhìn thôi, một nụ cười khẽ môi, cũng đủ khiến cơn thèm khát của Wooje bùng lên dữ dội.

Anh như một kẻ buôn ma túy tàn nhẫn, biết rõ con nghiện của mình đang vật vã, và thưởng thức cảnh tượng ấy một cách thích thú.

Sau trận đấu, Choi Wooje lao vào nhà vệ sinh, hất nước vào mặt mình để cho bản thân tỉnh táo lại. Hai tay chống lên bồn rửa, thở hổn hển nhìn mình trong gương. Gương mặt cậu tái nhợt, mắt thâm quầng, nhưng sâu trong đáy mắt là ngọn lửa của sự thèm khát điên cuồng. Mồ hôi lạnh toát ra.

Cánh cửa nhà vệ sinh khẽ mở. Bóng người in xuống sàn, lẳng lặng đứng sau lưng cậu.

Wooje không cần quay lại cũng biết là ai. Mùi ấy, cái mùi hỗn hợp của mồ hôi và một thứ gì đó ngọt ngào tăm tối, chỉ có thể là của một người.

"Trông em tệ quá, tuyển thủ Zeus."

Giọng Hyeonjun vang lên phía sau, nhàn nhạt đầy vẻ châm chọc.

Wooje siết chặt hai bàn tay trên thành bồn rửa, các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu cúi đầu, không dám nhìn vào gương vì sợ thấy rõ sự hèn mọn và thèm khát của mình trong đôi mắt ấy.

"Anh..."

Giọng cậu khàn đặc, rên rỉ như một con thú bị thương.

"Anh còn... không?"

Một khoảng im lặng đầy khoái trá. Sau đó là tiếng cười trào phúng của anh.

"Sữa thì còn, nhưng anh chưa có chuẩn bị."

Nói đoạn, Hyeonjun liếm môi một cái rồi đi đến kéo cậu vào buồng vệ sinh cuối cùng sát vách, chậm rãi khóa chốt lại. Bàn tay nhỏ nhắn ấy kéo thun lên, đẻ lộ ra đầu ti hồng hào trướng to.

"Những bình sữa thì có, nếu tuyển thủ Zeus muốn, có thể hút lấy thoải mái."

Wooje nín thở. Mùi cơ thể đặc trưng của Hyeonjun, thứ mùi vừa xa lạ vừa quen thuộc đến ám ảnh, bao vây lấy cậu trong không gian chật hẹp. Trước mắt cậu là làn da trắng và phần ngực căng đầy, một hình ảnh vừa khiêu khích vừa đáng sợ.

"Anh đùa... đúng không?"

Wooje thì thào, giọng run rẩy.

Hyeonjun cười khẽ, âm thanh trầm thấp rung động trong không gian tĩnh lặng. Anh ta đưa tay vuốt nhẹ lên má Wooje, cử chỉ tưởng như âu yếm nhưng lại chứa đầy sự thống trị.

"Em luôn biết anh không thích đùa về những chuyện như thế này mà."

Wooje khép mi, chấp nhận buông theo cơn khát của bản thân. Đôi môi run nhẹ chạm vào đầu nhũ đang căng cứng, ửng hồng. Xúc cảm mềm mại của làn da nóng hổi, mỏng manh dưới đầu lưỡi khiến cậu dừng lại một nhịp. Hơi thở gấp gáp phả ra như một lời cầu xin thầm kín, trước khi há miệng ra, bao trọn lấy núm vú sưng trướng ấy vào trong khoang miệng ẩm ướt của mình.

Một dòng sữa ấm, đặc, ngọt lịm và thơm nồng mùi cơ thể Hyeonjun, ập vào. Wooje rên lên một tiếng nghẹn ngào, cổ họng chuyển động cuồn cuộn để nuốt vội. Vị sữa ấy không giống bất cứ thứ gì cậu từng nếm, nó đậm đà, thấm đẫm mùi da thịt, mùi mồ hôi và một thứ hương vị độc nhất của Hyeonjun.

Một thứ chất lỏng quyến rũ và tha hóa.

Những cử động của cậu trở nên tham lam, tuyệt vọng. Lưỡi cậu quấn lấy đầu ti, mút mạnh theo nhịp điệu dồn dập, thỉnh thoảng dùng răng cửa nhẹ nhàng cà vào phần da nhạy cảm ấy, khiến thân hình Hyeonjun khẽ run lên. Hai tay cậu trườn lên, những ngón tay thon dài sờ soạng tìm đến vùng da nóng bỏng ở eo, kéo anh lại gần hơn nữa để thuận tiện công tác vắt sữa của mình.

Mỗi lần Hyeonjun khẽ rên lên một tiếng nhỏ, bàn tay anh xoáy nhẹ vào da đầu cậu, một cơn run rẩy khoái lạc lại truyền khắp cột sống Wooje. Cậu uống không ngừng, như muốn hút cạn nguồn sống, muốn bản thân chìm nghỉm trong hương vị độc nhất này. Mùi sữa nồng nặc bao trùm lấy cậu, trở thành không khí duy nhất cậu có thể hít thở.

Hyeonjun đứng tựa lưng vào tường lạnh, mắt lim dim nhìn xuống bóng người đang quỳ phục trước mình. Một tay anh vuốt ve mái tóc ướt của Wooje, tay kia chậm rãi vén áo lên cao thêm, để lộ ra nhiều da thịt hơn. Giọng anh trầm và đều, đầy sự kiểm soát và thỏa mãn.

"Chậm thôi... Cứ từ từ mà hưởng thụ. Sữa của anh nhiều mà, đủ cho em uống no nê."

Wooje như nghe mà không nghe thấy. Cả thế giới của cậu lúc này thu nhỏ lại ở đầu lưỡi, ở vị ngọt đang chảy xuống cổ họng, và ở sự hiện diện áp đảo của người đàn ông này. Trong sự nhục nhã tột cùng và khoái lạc tê dại ấy, cậu biết mình đã mất. Và có lẽ, cậu không còn muốn tìm lại chính mình nữa.

Áp lực trong đầu Wooje vỡ òa thành một cơn lốc hủy diệt. Khoảnh khắc dòng sữa ngọt ngào cuối cùng trôi xuống cổ họng, cũng là lúc cậu mất hết kiểm soát. Cơn thèm khát được thỏa mãn chỉ làm trỗi dậy một ham muốn tăm tối hơn, muốn làm chủ, muốn trừng phạt, muốn nhấn chìm kẻ đã khiến mình trở nên hèn mọn này vào chính vũng lầy đã tạo ra.

Choi Wooje nhả đầu ti ra rồi đứng lên, toàn thân run không phải vì yếu đuối mà vì năng lượng điên loạn đang sôi sục. Cậu nhìn Hyeonjun, kẻ vẫn ngồi dựa tường, mắt lim dim đầy thỏa mãn. Một vệt sữa trắng chảy từ khóe môi xuống cằm cậu. Ánh mắt Hyeonjun nhìn lên cậu đầy thách thức và... mong chờ. Một nụ cười mỉm nở.

"Ngon chứ? Nếu em muốn em cứ......."

"Im mẹ mồm đi."

Một tiếng gầm khàn đặc, nặng trịch như gạch đá, đè bẹp mọi âm thanh trong không gian chật hẹp. Wooje giờ như một con thú bị dồn vào góc, mắt đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp phả ra như luồng hơi nóng từ lò lửa. Cơn khát sữa đã được tạm thời lấp đầy, nhưng một cơn khát khác, nguyên thủy hơn, tàn bạo hơn, đang thiêu đốt từng thớ thịt trong cậu.

Cơn khát chiếm đoạt, làm nhục và phá hủy.

Hyeonjun ánh mắt không chút sợ hãi, ngược lại còn lấp lánh một sự phấn khích điên cuồng. Anh cố tình khẽ cong người, để đường cong từ cổ xuống ngực rồi eo thon lộ rõ hơn dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Một tay anh ta chậm rãi sờ soạng xuống dưới, qua lớp vải rách nát, vuốt nhẹ lên chính mình, nơi đã ẩm ướt nhẹp vì chờ đợi và kích thích.

"Sao thế? Thèm đến phát điên lên nhưng không biết bắt đầu từ đâu à?"

Giọng Hyeonjun thấp, khàn, đầy vẻ dâm đãng, mỗi từ như một ngón tay mềm mại chạm vào dây thần kinh căng thẳng nhất của Wooje.

"Sợ à? Sợ cái thứ khiến em vừa khinh bỉ vừa không thể rời mắt này?"

Wooje rên lên một tiếng. Cậu đè Hyeonjun áp sát lên cửa, trọng lượng cơ thể dồn hết lên anh. Tay cậu siết chặt lấy cổ tay mảnh mai của Hyeonjun, ghì lên cánh cửa lạnh buốt. Tay kia xé toang nốt những mảnh vải còn vương vấn, phơi bày hoàn toàn cơ thể độc nhất vô nhị trước mắt.

Và quả thực, đó là một cảnh tượng vừa kỳ dị vừa mê hoặc.

Ở đó, dương vật của Hyeonjun đã căng cứng, đỏ au, đầu chóp ướt nhẹp rỉ ra một giọt dịch trong vắt. Ngay bên dưới gốc của nó, âm hộ hồng hào, mọng nước, đang khẽ mở hé, ẩm ướt lấp lánh dưới ánh đèn, như một đóa hoa kỳ lạ đang chờ được khai phá. Hai bộ phận tồn tại song song, không chống đối, mà như bổ sung và khuếch đại cơn thèm khát của cậu lên gấp bội.

"Nhìn đi."

Hyeonjun thở dốc, hông khẽ nâng lên một chút, như mời gọi.

"Tất cả đều là của em. Em muốn dùng cái nào trước? Cái cứng này..."

Anh ta ưỡn hông, khiến dương vật đập nhẹ vào bụng cậu.

"Hay cái ướt này..."

Một ngón tay anh luồn qua, chạm nhẹ vào nếp gấp ẩm ướt phía dưới, phát ra một tiếng lép nhép nhỏ, khiến cả hai cùng rùng mình.

Wooje như bị thôi miên. Cơn điên loạn và sự ghê tởm trộn lẫn với một thứ ham muốn tò mò nguyên thủy. Không chần chừ thêm, cậu mở khóa quần, lôi thằng em đã hừng hừng phất lên của mình ra, chĩa thẳng mình vào cái lồn nhỏ đang mở hé kia. Một lực đâm thẳng vào, thô bạo, xé rách không khí và cả sự ẩm ướt mỏng manh của lồn nhỏ.

"Ứ!!! Aaaaaa!"

Một tiếng rên thét, cao vút, đứt quãng, vang lên từ sâu trong cổ họng Hyeonjun. Nó không hẳn là đau đớn, mà là sự sảng khoái tột độ khi bị chiếm đoạt thô bạo. Cơ thể anh co giật lên như một cái lò xo, ngực ưỡn ra, đầu ngửa ra sau, hai chân bị Wooje cầm lấy nâng lên, để lộ các ngón chân co quắp.

"Vào... vào hết rồi... Ưm! Wooje... địt chết anh đi!"

Sự ẩm ướt, chật chội và nóng hổi bao quanh khiến Wooje nghiến răng tạo một tiếng gằn.

"Tsk! Chật quá!"

Cảm giác đó thật khó tả, vừa mềm mại, ấm áp như đang được bao bọc, vừa có một lực siết chặt đầy mời gọi từ bên trong. Nó khác hẳn bất cứ thứ gì cậu từng tưởng tượng.

Wooje nghiến răng, cảm giác lồn nhỏ của Hyeonjun siết chặt lấy cặc của mình như một cái bẫy ẩm ướt và nóng bỏng.

"Mẹ kiếp!... Sao mà... sướng thế này..."

Cậu rên lên trong cổ họng, giọng vỡ vụn giữa hơi thở gấp. Cơn giận dữ và thèm khát hòa làm một, thúc giục cậu hành động. Cậu rút ra gần hết, cảm giác không khí lạnh lùa vào khe hở ẩm ướt khiến Hyeonjun rùng mình, rồi đâm phập trở lại với một lực mạnh hơn, sâu hơn.

"Đừng! Đừng sâu quá! A a a! Không được!"

"Sảng cái gì! Lồn anh đang ướt nhẹp mà bú mút lấy thằng em tôi đây này! Con điếm dâm loàn!"

Wooje gầm lên, tay siết chặt hơn lấy cổ tay Hyeonjun, ép anh vào cánh cửa. Dịch dâm cũng chảy xuống, nhiễu trên nền sàn sáng bóng.

Âm thanh ướt át, thô tục vang lên đều đặn, liên hồi mỗi lần cặc cậu va vào lồn anh. Mỗi nhịp đâm mạnh mẽ đều đẩy cơ thể Hyeonjun đập nhẹ vào cánh cửa gỗ, tạo thành một bản nhạc hỗn độn của dục vọng.

"A! Aa! Đúng rồi! Địt nát lồn anh đi! Hức!"

Hyeonjun gào lên, giọng the thé đầy khoái cảm. Anh hoàn toàn buông thả, đầu ngả ra sau, cổ họng phô bày đường gân đang căng lên trên cần cổ thon đẹp trắng ngần.

"Cứ thế! Đâm sâu nữa vào! Đụ nát cái lỗ nhỏ của anh đi!"

Những lời thô tục tuôn ra từ miệng anh như một liều thuốc kích thích, làm mờ đi mọi lý trí còn sót lại của Wooje.

Wooje buông cổ tay Hyeonjun, túm lấy một bên đùi trắng nõn của anh, nâng cao lên thành một đường thẳng, mở rộng hơn để cặc mình có thể đi sâu hơn nữa. Tay kia cậu chộp lấy cặc nhỏ đang rỉ dịch của Hyeonjun, bóp mạnh và vuốt dọc theo chiều dài của nó, nhịp điệu trùng khớp với những cú nắc vào của mình.

"Ưa! Đã quá! Cả hai... cả lồn và cặc... cùng lúc! Không! Anh sẽ chết mất! Ư~~~"

Hyeonjun hét lên, thân thể run lên bần bật như lên cơn co giật. Việc bị địt sâu và dương vật bị kích thích trực tiếp đẩy anh đến bờ vực cực khoái dồn dập Lồn anh co thắt điên cuồng theo mỗi nhịp đụ địt của Wooje, đứt quãng, siết chặt lấy cặc Wooje như muốn nghiền nát nó.

"Anh... anh sắp ra rồi... Wooje... cùng anh... ra đi...! Cho anh sữa của em!"

Hyeonjun thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, lưỡi nhỏ thè hẳn ra khỏi khuôn miệng đang há to vì khoái lạc.

Cảm giác lồn Hyeonjun siết chặt từng đợt, cùng với tiếng rên điên loạn và hình ảnh anh dâm đãng, lăng loàn khiến cậu như có một luồng điện nóng bỏng chạy dọc xương sống cậu, tê dại toàn thân, sướng đến mức cả người như mụ mị đi, chỉ biết làm theo bản năng nguyên thủy của con người là giao phối nhau.

"Bắn! Bắn cho con đĩ nhà anh đây!"

Wooje gầm lên một tiếng chói tai, cậu đè chặt Hyeonjun lên cửa, hông nắc vào một cú cuối cùng, sâu nhất, mạnh nhất. Cậu cảm thấy cặc mình giật giật, và một dòng tinh dịch nóng bỏng, đặc quánh phin ra thành từng đợi, xối thẳng vào sâu thẳm cái lồn thèm ăn đang co bóp điên cuồng của Hyeonjun. Toàn thân cậu run rẩy dữ dội, đầu gối mềm nhũn, gục hẳn xuống người Hyeonjun.

Gần như cùng lúc, cặc nhỏ trong tay Wooje cũng giật mạnh, và một luồng tinh dịch trắng đục từ đầu cặc Hyeonjun phun lên, bắn tung tóe lên bụng, ngực của cả hai, nóng hổi và nồng nặc. Lồn nhỏ bên dưới cũng bắn ra cỗ nước dâm tanh ngọt, tướt ướt con cặc vẫn đang ngâm trong lồn mình. Đầu ti cũng tiết sữa, trắng đục thơm ngon khiến cậu phải cuối xuống liếm.

"Ưm... ư... hết... cặc anh... lồn anh... vú anh.......hết sạch rồi..."

Hyeonjun thở hổn hển, giọng nhỏ dần, người mềm nhũn ra, chỉ còn dựa vào Wooje và cánh cửa.

Không gian ngập tràn mùi tình dục nồng nặc, mùi tinh dịch, mùi mồ hôi và mùi của sự giao phối hoang dã. Hơi thở của hai người quyện vào nhau, nóng và nặng nề.

Wooje đứng im, đầu chôn vào hõm cổ Hyeonjun, cặc vẫn còn nằm trong lồn nhỏ ấm áp của anh. Sự trống rỗng, lạnh lẽo và ghê tởm bản thân ùa về với lực lượng gấp bội, nhấn chìm cậu. Cậu vừa dùng chính thứ thể xác kỳ dị mà cậu vừa khinh bỉ vừa khao khát này, để thỏa mãn cơn điên thú tính của mình.

Hyeonjun khẽ cựa mình, cảm giác cặc Wooje mềm dần và trượt ra khỏi lồn mình, kéo theo một dòng dịch ấm ướt. Anh mở mắt, một nụ cười sảng khoái và đắc ý đến rợn người nở trên môi.

"Rõ chưa?...Dù em có ghét, cặc em và lồn anh... vẫn nhớ nhau... vẫn thèm nhau... đến phát điên."

Choi Wooje giật mình, lôi cặc mình ra hoàn toàn, kéo quần lên một cách vội vã, tay run run. Cậu không dám nhìn lại Hyeonjun đang đứng dựa cửa, cả người đầy tinh dịch và vết hôn, lồn và cặc đều trong tình trạng hỗn độn sau cuộc chịch choẹt thô bạo với cậu.

Cậu bước đi, để lại Hyeonjun một mình trong căn phòng vệ sinh ngập mùi ác mộng nhưng cũng thỏa mãn của chính họ.

Và cả hai đều biết, đây không phải kết thúc. Sự thèm khát của dục vọng đã khóa chặt họ lại với nhau. Lần tới, khi cơn thèm sữa và cơn thèm thể xác này trỗi dậy, họ sẽ lại tìm đến nhau, trong một vũng lầy còn sâu hơn.

Rồi rồi, bé nào bữa đoán đúng tên fic, cmt đi, quà là chồng cho dợ tự chọn con hàng segggg tiếp theo để chồng cook nho.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #zeuran