iv
susuhyun:
những thứ anh thấy hồi sáng
hãy quên hết đi
gnanini:
thấy chuyện gì cơ?
susuhyun:
...
nếu đã quên rồi thì thôi vậy
gnanini:
không,
ý tôi là chuyện cô bị người ta tát hay chuyện cô lấy giày đập lên đầu người ta :v
gnanini:
quá nhiều chuyện nên tôi không biết là cô đang bảo tôi quên đi chuyện gì
susuhyun:
:D
susuhyun:
cả hai chuyện.
chẳng hay ho gì cả nên là quên hết luôn đi
gnanini:
à à
tôi sẽ quên mau thôi
gnanini:
chắc cô không thích người ta bàn tán về mình nhỉ?
susuhyun:
nhưng chẳng thể cấm người ta mà : )
susuhyun:
tôi quen rồi
gnanini:
mấy vết cô bị người ta đánh chắc đau lắm nhỉ?
gnanini:
đã sơ cứu chưa?
susuhyun:
rồi
susuhyun:
nhưng có vẻ không ổn lắm vì tôi tự làm một mình (×)
susuhyun:
đừng lo, ba thứ ruồi muỗi này chỉ là chuyện vặt ấy mà =)))
gnanini:
có ma mới thèm lo cho cô
gnanini:
ra dáng một tiểu thư đài các tí đi nào
gnanini:
thường những tiểu thư như cô mà bị bắt nạt đã dùng tiền đè chết đối thủ rồi, còn cô thì lại xông vào đánh nhau luôn :D
chả hiểu nỗi
susuhyun:
tôi chẳng muốn đụng vào tiền cha mẹ với chuyện vô ích đâu gruu
susuhyun:
với cả làm thế anh sẽ bị tẩy chay mất
gnanini:
đừng lo, tôi sẽ chơi với cô mà :D
susuhyun:
có ma thèm chơi với anh
susuhyun:
mà hình như anh cũng bị thương mà?
lúc anh xông vào, tôi lỡ tay cào anh một cái
gnanini:
thật ra tôi đã đi cưa cái tay đó rồi.
susuhyun:
WTF :vvvv
thật hảaaaa
gnanini:
đùa thôi mẹ trẻ :D
gnanini:
thứ ngu ngốc nghếch này =)))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com