Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

14.(3)*


Quãng đường từ công ty về nhà, Jihoon chỉ toàn ngồi trầm ngâm nhìn cảnh vật xung quanh lướt qua vội vã, tâm tình não nề của cậu khiến cả buổi chiều đượm buồn hơn.

Thật tồi tệ.

Cả ngày hôm nay của cậu chỉ gói gọn trong ba từ như thế.

Dù rằng sáng nay cậu đã chuẩn bị một tâm trạng hớn hở nhất đến công ty, nhưng rồi khi sắp xếp đống giấy tờ về hợp đồng với STU, Jihoon bàng hoàng nhận ra file thông tin mật đã biến mất hoàn toàn trong máy tính của cậu.

Tiếp theo đó là một tràn tức giận từ phía giám đốc và Jihoon chỉ có thể ủ rũ cúi mặt.

Dẫu biết rằng có giải thích thế nào cũng chỉ là vô dụng nhưng cậu chẳng thể hiểu nổi mớ rắc rối từ trên trời rơi xuống này.

Rõ ràng hai ngày trước mọi thứ đều đã hoàn tất và cậu đã chép nó vào usb trên máy tính được bảo mật kĩ lưỡng.

Mọi lần vẫn như thế và tất cả đều bình thường.

Jaehyuk sau khi kiểm tra thì bảo rằng phần mềm máy tính bị lỗi khiến dữ liệu bị xóa sạch.

Điều đó an ủi Jihoon rằng những thông tin mật của STU không bị rò rỉ ra ngoài, nhưng đồng thời cũng có nghĩa rằng công sức của cả công ty suốt 2 tuần đều đổ sông đổ bể.

Mặc dù mọi người đều nói rằng đây là chỉ là một tai nạn không mong muốn, song Jihoon vẫn mãi tự vằn vặt vì sai sót của mình ảnh hưởng đến người khác và cậu hầu như chẳng thể tập trung làm bất cứ việc gì.

Đó là lí do vì sao lúc Yedam nhắn tin vào group chat báo rằng hôm nay mọi người tăng ca ngoại trừ Jihoon, cậu cũng chỉ seen mà chẳng nói gì thêm.

17:00

Jihoon bước ra khỏi công ty trong cô độc thay vì sự ồn ào của cả đám thanh niên đã hai mươi mấy xuân xanh như mọi khi.

Cậu bắt taxi rồi đeo tai nghe thả hồn phiêu lãng vào những đám mây trôi bồng bềnh trên nền trời, cho đến khi cuộc gọi từ Junkyu cắt ngang nó.

"Do có một cuộc họp khẩn từ công ty nên tối nay tao không về được. Mày ngủ trước đi, không cần chờ đâu. "

Junkyu gấp gáp đến nổi chưa kịp để Jihoon trả lời gì thì đã vội cúp máy.

Cậu thở dài nhìn màn hình khóa hiện lên dòng thời gian.

14/03/20xx

Hôm nay là sinh nhật của Jihoon.

Nhưng mà chẳng có ai nhớ cả.

Dù rằng đó là lỗi do cậu khiến mọi người vướng vào cả đống rắc rối, Hyunsuk cũng vì thế mà phải bay gấp đến Busan để đàm phán về chuyện dự án phải dời lại với phía đối tác, còn Junkyu thì bận rộn với công việc của mình.

Jihoon vẫn thấy chạnh lòng chứ.

Khi phải đón sinh nhật một mình trong mệt mỏi hoặc có thể mặc kệ luôn hôm nay là ngày gì mà trở về nhà ngủ một giấc đến sáng mai.

.

17:20

Đường hôm nay khá đông đúc nên khi Jihoon được thả mình lên chiếc sofa êm ái thì trời đã chạng vạng, cậu vừa nhắm vài giây thì chuông điện thoại reo lên, là Hyunsuk.

"Em nghe đây. "

"Em vừa về nhà à? "

Jihoon uể oải ngồi dậy uống một cốc nước.

"Vâng, hôm nay đường kẹt xe khá nhiều."

"Anh đã đến nơi chưa? "

Cậu với tay lấy chiếc cặp táp rồi đi về phòng mình trên tầng hai.

"Anh vừa xuống máy bay thôi. "

Thanh âm phía Hyunsuk hơi ồn, có lẽ anh đang đi trên đường.

"Jihoon ơi có xíu việc nè. "

"Em nghe đây anh. "

"Vì hôm nay phải tăng ca nên không có ai ở nhà chăm bé Snow được. Em sang với nó một lát được không? "

Jihoon nhìn  bộ quần áo pijama mình vừa lấy ra khỏi tủ một lát rồi để lại chỗ cũ.

Dù sao thì tốinay cũng chỉ có một mình cậu, sang chơi với bé mèo đáng yêu ấy cũng có thể khiến tâm trạng cậu tốt hơn.

"Em sang ngay đây. "

Trước khi tín hiệu điện thoại được ngắt, Jihoon nghe thấy thanh âm của Hyunsuk có vẻ lạ lạ, hỏi thì anh chỉ bảo chắc là trời hơi lạnh nên giọng có chút khàn. Cậu dặn anh mặc ấm rồi đóng cổng lại, đứng đón một chiếc xe taxi đang chạy tới.

18:00

Căn hộ của Hyunsuk ở cùng với Jaehyuk, Yedam và Haruto nằm hướng ngược lại với nhà của Jihoon, lúc này còn là giờ cao điểm nên mất một khoảng thời gian mới đến được nơi.

Cậu đứng trước ngôi nhà chỉ có chút ánh sáng mập mờ từ đèn đường hắt vào, nhập một dãy số trên khung cửa, tiếng tít tít báo hiệu cửa đã được mở khóa vang lên.

Jihoon mờ mẫm trong bóng tối công tắt đèn rồi giật nảy mình bởi một tiếng nổ lớn.

Đang ngơ ngác thì đèn sáng cả lên, khắp nhà vang lên tiếng la hét và pháo hoa.

Yedam, anh giám đốc, Haruto, Jeongwoo, Jaehyuk và có cả Hyunsuk, Junkyu đều đứng ở trước mặt cậu cười  toe toét.

Jihoon ôm tim nhìn dòng banner "Chúc mừng sinh nhật Park Jihoon" ở phía sau mọi người suýt nữa đã bật khóc.

Mọi người ào lên kéo cậu vào giữa nhà nơi có chiếc bàn đầy áp những món ăn thơm ngon và một chiếc bánh kem dâu tây lớn - món yêu thích của Jihoon.

"Happy birthday to you~ happy birthday to you~"

Yedam luôn là người bắt nhịp đầu tiên, bài ca chúc mừng vang bên tai thật rộn ràng, Jihoon mỉm cười rạng rỡ nhìn mọi người xoay quanh.

Hóa ra họ chưa từng quên, họ vẫn nhớ.

Bài hát kết thúc cùng một tràn pháo hoa giấy và tiếng cười rộn rã.

"Jihoon hyung mau ước đi anh! "

Jeongwoo nhanh nhảu reo lên.

Jihoon nhắm mắt, cả hai tay chấp lại cầu nguyện, tim cậu đập từng nhịp bồi hồi.

Điều ước đầu tiên, mong những người mà Park Jihoon yêu thương luôn khỏe mạnh và hạnh phúc.

Điều ước thứ hai, hi vọng Hyunsuk sẽ mãi ở cạnh bên Jihoon như hiện tại. Không dám mong rằng họ sẽ là một tình yêu đẹp nhất, chỉ mong có thể ở bên nhau suốt đời.

Điều ước thứ ba, cầu nguyện rằng dù có 10 năm, 20 năm hay 30 năm nữa, những người bạn tri kỉ này sẽ luôn cùng Jihoon đi hết đoạn đường của đời người.

Jihoon thổi nhẹ nến, không khí lại tiếp tục ồn ào.

Hyunsuk đi đến trước mặt cậu, trên tay anh là một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đỏ.

Cậu tròn mắt ngạc nhiên khi anh đột ngột quỳ xuống, nâng lấy bàn tay Jihoon, giọng anh dịu dàng hỏi một câu.

"Park Jihoon có bằng lòng giao hạnh phúc cả đời mình cho anh không? "

Vẫn chỉ là câu nói quen thuộc Hyunsuk từng hỏi cậu rất nhiều lần, lúc đó Jihoon chỉ vừa cười vừa trêu anh rằng đã cầu hôn thì phải có nhẫn và cả sự chứng kiến của tất cả bạn bè chứ.

Ngay lúc này đây mọi thứ đều như ý nguyện của cậu, Jihoon còn có thể không đồng ý nữa hay sao?

"Hú hú. "

Yedam hét lớn và sau đó là cả dàn đồng thanh khi Jihoon gật nhẹ đầu, chiếc nhẫn lấp lánh vừa khít trên tay cậu.

"Ayda, chưa gì đã gả thằng bạn đi rồi..."

Junkyu giả vờ chấm nước mắt trong khi khuôn miệng nó đang cười rõ tươi, Jaehyuk ở bên cạnh mím môi quay sang định ôm lấy anh vào lòng thì bị Junkyu đẩy ra không thương tiếc cùng một bộ mặt nhăn nhó.

"Nè nè cậu định làm gì đó? "

"Em chỉ muốn an ủi anh thôi mà..."

"Ai mướn? "

Tiếp theo đó là một tràn lộn xộn xôn xao, Hyunsuk ôm lấy Jihoon bằng cả vòng tay lớn, cậu mỉm cười hôn lên má anh một cái thật nhẹ rồi cúi đầu đỏ mặt trong ánh nhìn khinh bỉ của hội anh em.

Song chẳng được bao nhiêu lâu cả bọn đã rộn ràng ngồi vào bàn ăn sau tiếng Jeongwoo than đói.


















"Jihoon này, thật ra file ấy không bị mất đâu em. "

"Là Yedam đã lấy đi á."

"Hợp đồng cũng kí xong luôn rồi."

"Mọi người muốn cho anh bất ngờ nên mới bày nhau làm vậy. "

"Gì, sao quá đáng vậy. Hù anh mày một  trận hú hồn luôn đó. "

"Mày cũng góp mặt luôn à Junkyu? "

"Tao chỉ có giấu mày chuyện này thôi nhe, chứ tao có hong biết gì hết á."

"Mà công nhận lúc đó anh Chan diễn xuất sắc thật sự. "

"Em đứng đó xem mà đổ mồi hôi hột luôn á. "

"Chời ơi mấy anh biết hong, em với ảnh tập cả chục lần mới được vậy đó."

"Đâu có, em quăng kịch bản rồi để anh tự tập mà... "

"Gì, dám ý kiến hong? "

"Hong..... "

"Giám đốc mà cũng sợ bồ há há"

"Haruto đưa tay đây nằm coi."

"Ôi giời mày khác gì đâu em. "

"Anh Junkyu có muốn nằm hong? Tay em đủ lớn để che chở anh cả đời luôn nè. "

"Dẹp dẹp! Tránh xa tôi raaaa. "

"Một giây thương cảm cho Yoon Jaehyuk nào mọi người, hớ hớ. "

"Anh em mà đối xử với nhau vậy đó hả?Mấy người có lương tâm hong?"

"Có lương tâm thì sao chơi với mày 4 năm nay được?"

"Ôi dồi ôi Jihoon của anh nói cứ là đúng vậy đóoooo."

"Thứ u mê. "

"Same."

Dưới bầu trời sao rực rỡ, những thiếu niên tạm gác đi bộn bề của cuộc sống, vô ưu vô tư cười đùa bên nhau.

Một đời người xô đẩy chồng chất, lại tìm được những tri kỉ như thế ở bên, có còn gì hơn nữa?










Tadaaa, đây là một chương đặc biệt dành cho sinh nhật cục bông của chúng ta, Park Jihoonnnnn❤

và 14.(3) thì bạn biết rồi đó, hôm nay là ngày của cậu ấy nèeee

Thật ra thì lúc đầu mình không có ý định và cả thời gian viết đâu nhưng rốt cuộc thì, bạn đang đọc những dòng cuối của chương đó=))))

Hmm... Kể ra thì việc chuẩn bị bất ngờ này thì khá là quen rồi cơ mà mình chưa bao giờ được trải qua nên vẫn muốn viết lại=)))

Mình đã viết từ 6 giờ chiều đến 12 giờ khuya luôn á=))

Và cuối cùng là lời chúc đến cục bông của mìnhhh.

Chúc ChiHun tuổi mới mạnh khỏe và đáng yêu nhiều hơn nè. Cậu đã luôn làm rất tốt và là một mảnh ghép quan trọng của Treasure, trân quý của chúng mình đó nhaaa❤

Mình sẽ luôn ủng hộ cậu trên con đường mà cậu chọn và yêu thương cậu bằng một tình yêu thật tooo❤

Happy birthday Park Jihoon❤

Tấm này cưng quá chòi luôn á=)))

Luv uuuuuuuu❤

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com