4. Băn khoăn
Kuroo đang khiêng những chiếc bao nặng từ xe đẩy và đặt chúng xuống vỉa hè trước hiên nhà khi Tsukishima bước ra cửa trước. Lúc em đóng cửa lại, Kuroo liền ngước lên, nheo mắt dưới ánh nắng chói chang. Em cảm thấy nhẹ nhõm trước nụ cười ấy.
"Oho. Cậu chủ xấc xược ra rồi kìa, "Kuroo nói, đi khiêng chiếc bao khác. Tsukishima tiến đến mép hiên, tựa vào cây cột.
"Đừng nói rằng anh sẽ gọi em như vậy từ bây giờ đấy" Tsukishima thở dài, mặc dù giọng điệu rất nhẹ.
"Nó nghe hay mà," Kuroo đáp lại một cách táo tợn, thả chiếc bao khác lên đống đồ mà anh ta đã để từ trước. Tsukishima liếc qua dòng chữ trên bao. Có vẻ như chúng là những bao đá trang trí.
"Không giống như gu nhạc anh chọn," Tsukishima nói.
"Nghe nhiều mới thấm được chứ," Kuroo nói một cách dễ dàng, chứng tỏ rằng anh sẽ không còn bối rối hay ngạc nhiên trước những nhận xét như vậy nữa. Anh nhấc chiếc bao cuối cùng ra khỏi thùng bánh xe, tay chống hông và ngước nhìn Tsukishima. Đôi mắt anh lướt nhìn em từ trên xuống, và nó khiến nội tâm em phải phì cười. "Không có gì cho anh sao?"
Tsukishima khịt mũi.
"Mẹ đưa anh nước chanh rồi còn gì," Tsukishima chỉ ra. Kuroo với lấy những cuộn ... đồ nhựa, và ném chúng xuống đất bên cạnh những bao đá, để lại thùng xe hoàn toàn trống rỗng.
"Vậy em ra đây để muốn được nướng trong lò hay là do anh nói chuyện vui?" Kuroo hỏi, xoa hai tay vào nhau. Anh ta trông tự mãn, Tsukishima cảm thấy bị thu hút một cách kỳ lạ. Rũ bỏ cảm giác đó, em ngồi xổm xuống, khua chân qua mép hiên trước khi ngồi hẳn xuống. Lớp bê tông bên dưới khá mát mẻ so với không khí nóng xung quanh.
"Em ra đây cho bớt chán. Và hôm nay không tệ như vậy, "Tsukishima nói. Hôm nay chắc chắn không phải là một ngày nóng dữ dội như những ngày trước.
"Tất cả những gì anh sẽ làm là xây một bồn hoa. E rằng nó sẽ không thú vị lắm đâu, "Kuroo nhún vai. Tsukishima không đồng ý. Xem Kuroo xây dựng bất cứ thứ gì đều rất thú vị, em chắc chắn. "Thực tế thì anh phải chạy và lấy thêm đống đá khác."
Kuroo hất ngón tay cái qua vai về nơi chiếc xe tải của anh đang đậu ở lề đường. Tsukishima dùng tay xua đuổi anh ta, và Kuroo ném cho em một nụ cười toe toét trước khi đẩy xe đẩy quay lại xe. Tsukishima nhìn anh ta lái xe đi, cào móng lên lớp bê tông bên dưới. Có một cảm giác lo lắng trong lòng, em phải hỏi câu hỏi mà em đã nghĩ đến từ lúc đi xem phim.
Cô gái tóc vàng đó có phải là bạn gái của Kuroo không?
Mọi thứ đều nói rằng câu trả lời là có. Họ đã đi xem phim cùng nhau, Kuroo trả tiền cho đồ ăn của họ, và Kuroo thậm chí đã nói điều gì đó về việc nhận được một nụ hôn vào cuối ngày. Mặc dù Yachi đã nói rằng cô ấy không muốn một nụ hôn, nhưng điều đó vẫn khiến tâm trí Tsukishima hoang mang. Rồi lại có những cặp đôi lúc nào cũng chọc ghẹo nhau. Nó có thể là một trò đùa, hoặc một cái gì đó.
Hay gì đó.
Tsukishima buộc phải ngăn chặn sự lo lắng này.
"Cô gái hôm trước. Cố ấy là bạn gái của anh à?" Tsukishima hỏi ngay khi Kuroo quay lại, dỡ thêm đá. Anh ta dừng lại, tay cầm bao, và nhướng mày nhìn Tsukishima. Em ngay lập tức muốn đào lỗ và chui xuống. Chắc chắn, bản thân em rất muốn biết, nhưng em không cần phải nói thẳng thừng như vậy. Rời mắt đi, Kuroo đặt bao đá xuống.
"Sao vậy? Có hứng thú sao?" Kuroo hỏi. Trong một giây, Tsukishima nghĩ rằng lớp vỏ bọc của mình đã hoàn toàn bị thổi bay, Kuroo đã nhận ra rằng em bị thu hút bởi anh, nhưng- "Yachi là một cô gái có sức hút lớn. Siêu dễ thương và một người đáng để làm người yêu. Nhưng cô ấy có một nhóm bạn bảo vệ khá đông đấy, nên là em có thể muốn đề phòng. "
Tsukishima muốn trái tim mình đập chậm lại.
Oh. Ý anh ta là có hứng thú đến Yachi.
... Khoan đã, đó là một điều tốt.
"... trừ khi anh đang cố gắng dụ dỗ bạn gái của chính mình, em sẽ cho rằng cô ấy không phải ...?" Tsukishima nói một cách chậm rãi, không chắc chắn, hy vọng bản thân không tuyệt vọng như em sợ. Kuroo khịt mũi, thích thú với nhận xét đó.
"Không. Bọn anh là bạn. Gần đây cô ấy đã bị một tên khốn nào đó cắm sừng nên anh đề nghị đưa cô ấy đi xem phim để cổ vũ tinh thần, "Kuroo giải thích. Anh dùng cẳng tay lau một chút mồ hôi trên trán. "Nghĩ lại, cô ấy cũng ghét âm nhạc của anh. Hai người sẽ hợp nhau đấy".
Tsukishima nghĩ đến cô gái nhỏ nhắn so với người đàn ông cao lớn, đầy mồ hôi, vạm vỡ trước mặt mình và gần như bật cười.
"Em chẳng hứng thú gì" Tsukishima bác bỏ.
"Oh? Bộ cô gái bé nhỏ ấy có vấn đề gì sao? " Kuroo hỏi, mặt nghiêm nghị khi khoanh tay. Tsukishima gần như muốn hỏi xem Kuroo có phải là bố của cô ấy hay không, nhưng một cảm giác lo lắng đột ngột khiến em nuốt lời nhận xét khó nghe đó xuống. Trước đây em không gặp vấn đề gì khi liên quan đến mọi người, nhưng việc liên quan đến Kuroo giống như một khoảnh khắc rất quyết định.
"Em không có hứng thú với con gái," Tsukishima nói rõ, chăm chú tìm phản ứng trên khuôn mặt điển trai kia.
"Ồ," Kuroo nói. Anh chớp mắt, gật đầu và khoanh tay. "Chà, đó là lý do duy nhất mà anh chấp nhận vì không muốn một cô gái dễ thương như Yachi, vậy là em không thích."
Tsukishima cảm thấy khóe môi mình đang nhếch lên.
"Cô ấy rõ ràng có ý nghĩa rất lớn đối với anh. Tại sao anh không hẹn hò với cô ấy? " Tsukishima hỏi. Thùng xe một lần nữa trống rỗng khi Kuroo dỡ chiếc bao cuối cùng. Người làm vườn thở dài và nghiêng người về phía trước, đặt cẳng tay lên trên chiếc túi cao nhất. Động tác này khiến cổ áo rộng của áo ba lỗ hạ thấp hơn. Tsukishima đã gặp khó khăn khi không rời mắt khỏi nó.
"Em có anh chị em nào không, Tsukishima?" Kuroo hỏi, khép hai ngón tay vào nhau, gợi nhớ đến một khẩu súng, và chĩa nó về phía em
"Có. Một người anh trai, "Tsukishima trả lời. Kuroo gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời.
"Em có hẹn hò với anh trai mình không?" Kuroo hỏi, đó là một câu hỏi bình thường, giống như em đã hỏi về thời tiết. Tsukishima giật mình.
"Cái quái gì vậy?" Tsukishima chế nhạo. Kuroo cười toe toét, vỗ tay vào nhau, rồi chỉ ngón tay về phía em.
"Đó, ngay đó, là lý do tại sao anh sẽ không hẹn hò với Yachi," Kuroo cười, hạ cánh tay xuống. Anh chống cằm lên tay. "Anh biết cô ấy từ khi cô ấy còn rất nhỏ. Cô ấy giống như em gái của anh vậy. Dù sao thì cũng mừng vì em không hứng thú. Bạn của em là người mà cô ấy đã cố gắng nói rằng rất dễ thương. "
Mặc dù cảm giác khó chịu nhẹ vẫn còn đọng lại bên trong em khi những từ 'hẹn hò' và 'anh trai' được đặt cùng nhau liên quan đến em, Tsukishima vui mừng trước tin mới.
"Hay thật đấy. Yamaguchi cũng nói như vậy" Em nhếch mép.
"Ha! Chúng ta nên mai mối hai người họ! " Kuroo khẳng định. Sau đó, anh nhìn qua chiếc xe tải của mình và nhấc người ra khỏi đống bao. "Được rồi, tiếp tục nào."
Những lời nói đó gợi lên sự thất vọng, mặc dù việc làm khá ít và Kuroo sẽ quay lại sau vài phút.
"Em có thể giúp chứ?" Tsukishima hỏi. Chắc chắn đó là một nỗ lực để ở lại với Kuroo lâu hơn, nhưng em thực sự cảm thấy rất tệ, khi ngồi dưới bóng râm của hiên nhà nhìn Kuroo làm việc dưới ánh nắng mặt trời. Tuy nhiên, Kuroo lại không có dấu hiệu tán thành.
"Đừng quên anh được trả tiền để làm việc này," Kuroo đáp, nắm lấy tay cầm của xe đẩy nhưng vẫn chưa di chuyển. Anh nhìn về phía Tsukishima với ánh mắt phê bình. "Và với lại đây cũng là đồ nặng. Anh không biết liệu cánh tay như cọng mì của em có thể làm được không ".
Tsukishima thẳng vai và nheo mắt lại.
"Tay em không như cọng mì," Tsukishima phản bác lại, hơi bị xúc phạm. Chắc chắn rồi, em không có cơ bắp như Kuroo, và em không tập thể dục nhiều, và đúng, chúng khá gầy ... nhưng chúng không phải cọng mì . Kuroo tặc lưỡi, buông xe đẩy ra, và đi trên những bậc thang giữa họ, mái hiên che khuất anh trong bóng râm.
"Giơ tay em ra," Kuroo nhắc, ra hiệu bằng chính cánh tay của mình. Tsukishima nhíu mày, cố gắng phớt lờ cảm giác lo lắng khi thấy Kuroo ở gần mình hơn, và ngoan ngoãn giơ một cánh tay lên. Em ngạc nhiên khi Kuroo nắm lấy nó, đưa nó lên cao hơn và luồn ngón tay cái vào lòng bàn tay. Tsukishima nuốt nước bọt trước cảm giác của những ngón tay thô ráp, ấm áp trên bàn tay mình. Kuroo có vẻ hài lòng với những gì anh ta tìm thấy. "Ah, thấy chưa? Không hề có vết chai sạn nào. Đôi tay này là để chơi piano chứ không phải lao động chân tay ".
Kuroo lắc lư tay tay em, đánh giá. Bây giờ còn bị xúc phạm hơn, Tsukishima gạt tay mình ra và đứng dậy.
"Nói em biết em phải làm những gì ở đây," Tsukishima nói một cách ngạo nghễ, bị chọc bởi thử thách mà Kuroo vừa đưa ra. Em đi qua Kuroo, tiến vào mặt trời và đi qua bãi cỏ. Có tiếng rít sau lưng, và em nhận ra Kuroo đã nắm lấy xe đẩy và đang chạy theo để đuổi kịp.
"Anh sẽ không trả một phần tiền viện phí của anh đâu," Kuroo đe dọa.
"Không cần, vì sẽ không có chuyện đó đâu," Tsukishima phản bác. Đó là một điều vì bị coi là một đứa trẻ, và nó là một điều khác vì bị coi là yếu đuối. Tsukishima cũng vậy, và em cảm thấy cần phải chứng tỏ bản thân. Khi đến gần chiếc xe tải, em dừng lại, nhìn trên sàn xe thấy những tấm gỗ dài. Tsukishima nhìn Kuroo và ra hiệu về phía chúng. "Cái này?"
Không đợi trả lời, Tsukishima bắt đầu nắm lấy những tấm ván dài, xếp chúng cẩn thận chồng lên nhau trên tay.
"Whoa, whoa, bốn cùng một lúc à, để trên cùng, được chứ?" Kuroo quở trách. Lời nói đấy chỉ khiến Tsukishima như bị đem ra làm trò cười, và em cố tình xếp chồng năm tấm ván trên tay, cảm thấy sức nặng đang đè bẹp cơ thể mình. Nó có thể kiểm soát được, chỉ cần như vậy, và Tsukishima biết cánh tay của mình có thể sẽ bị đau khi em quay trở lại nhà, nhưng cứ để như vậy đi. "... Em cứng đầu thật ấy. Coi chừng mấy mảnh dằm. "
Kuroo đang nhìn vào mấy tấm ván, trông thật sự lo lắng. Hoặc có thể tội lỗi? Tsukishima nghĩ rằng điều đó quá tệ, bởi vì em có thể chứng minh được và em không quan tâm đến việc gia đình có trả tiền cho Kuroo để lao động thể chất hay không.
"Nhanh lên, người đàn ông lực lưỡng ạ," Tsukishima nhận xét, thúc giục Kuroo lấy bất cứ thứ gì anh ta cần. Vẫn còn một số túi đá ở phía sau xe tải, và Tsukishima hy vọng Kuroo sẽ bỏ chúng lại và lấy một ít gỗ. Các bao đá sẽ mất nhiều thời gian hơn để xếp chồng lên nhau.
"Coi anh đang làm theo cách phù hợp này," Kuroo nói. Trước sự giúp đỡ của Tsukishima, anh ta đã với lấy tấm gỗ, trình bày bằng cách trượt ba cái lại gần. Tuy nhiên, anh ta dừng lại trước khi nhấc chúng lên, quyết định gập một cánh tay một cách tự phụ. "Nhân tiện, cảm ơn vì đã chú ý. Ráng đừng ngất giữa chừng nha"
Đã quá muộn cho lời cảnh báo đó. Không phải Tsukishima sẽ cho anh ta biết điều đó. Em cố chấp quay đi khỏi cảnh tượng thú vị kia, hai má nóng bừng lên, và giật mình khi điện thoại bắt đầu rung trong túi sau. Cánh tay của Kuroo cũng buông xuống, ánh mắt của anh ta cũng vậy, và cả hai đều lắng nghe thêm ba giây rung động trước khi một nụ cười nở trên môi Kuroo. Nó lại làm lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ gợi cảm, và Tsukishima gần như chẳng điên nổi khi nhìn Kuroo đắc thắng.
"... Pfff, hahaha, giờ em đang hối hận kìa!" Kuroo bật cười, biết rằng không đời nào Tsukishima có thể cân bằng sức nặng trên tay mình bằng một tay. Trên thực tế, em đã bắt đầu hối hận về quyết định khiêng năm tấm cùng một lúc, bởi vì chỉ cần đứng đó là thật sự phải gánh chịu hậu quả. Em trừng mắt, và Kuroo có vẻ thích thú hơn, trước khi sải bước lại gần. Tsukishima thậm chí còn không nhớ những gì mình đang làm cho đến khi anh ta ở phía sau và một bàn tay đang lướt qua túi quần sau của em.
"Alo" Tsukishima gần như hét lên, căng thẳng khi cảm thấy Kuroo lôi điện thoại từ túi sau ra. Tên trơ tráo này-! Tsukishima không nhất thiết phải bận tâm, nhưng tất cả sự đột ngột ấy đã khiến em đau tim.
"Xin chào, Yamaguchi!" Kuroo đột nhiên nói, với điện thoại của Tsukishima áp vào tai. Tsukishima gần như cảm thấy bị xúc phạm khi nhìn cảnh đó. "Là Kuroo đây. Tsukishima đang có chút việc vào lúc này. "
Kuroo ném cho em một cái nhìn vui vẻ. Quá nhiều cho ngày hôm nay.
"Không đợi anh nữa," Tsukishima gắt gỏng, quay mặt lại và tiến về phía ngôi nhà với sức nặng đè trên cánh tay và sự bối rối trên sống mũi. Em còn chưa đi được mười bước nữa thì đã nghe thấy tiếng Kuroo cười nhạo điều gì đó, và Tsukishima đã muốn chạy vào nhà và trốn.
Em chỉ có thể tưởng tượng những gì Yamaguchi đã nói.
Nếu đó là bất cứ điều gì giống như em đang nghĩ, Yamaguchi chết chắc rồi. Tình bạn chắc có bền lâu.
Tsukishima cố gắng đặt gỗ bên cạnh những túi đá mà Kuroo đã chất thành đống mà không có bất kỳ sự cố lớn nào hay bị căng cơ. Tuy nhiên, cánh tay của em lúc này thực sự giống như cọng mì, và nó khiến em khó chịu. Em quay lại và thấy Kuroo đang đi đến với ba tấm ván, em quyết định ngồi xuống mép hiên cho đến khi anh ta đi qua phần sân rộng.
"Thật thô lỗ khi đề nghị giúp đỡ rồi bỏ chạy đấy," Kuroo cười khúc khích khi đến gần.
"Thật thô lỗ khi trả lời điện thoại của người khác đấy," Tsukishima nói. Kuroo đặt ván gỗ xuống và đưa chiếc di động ra trước mặt Tsukishima.
"Của em này," Kuroo trêu chọc. Tsukishima giật lấy chiếc điện thoại và Kuroo cười khúc khích, đút tay vào túi sau. "Bạn của em muốn em gọi lại cho cậu ấy càng sớm càng tốt. Anh đánh giá cao sự giúp đỡ, nhưng nó không phù hợp với anh, nhận trợ giúp khi anh được trả tiền. Thêm vào đó, em sẽ bị đau lưng khi cố gắng mang tất cả những thứ đó cùng một lúc. Đi gọi lại cho bạn của em đi. "
Tsukishima muốn tranh luận, nhưng em cũng muốn gọi lại Yamaguchi và hỏi xem cậu ta đã nói gì. Đó, và dường như là một sự rút lui để Kuroo có thể hoàn thành công việc của mình. Tsukishima sẽ không trở thành một tên quấy rầy không chịu lắng nghe lý do.
Bị thuyết phục, Tsukishima nói với Kuroo rằng sẽ gặp lại anh ta sau, cầm lấy ly nước chanh gần cạn của người làm vườn và đi vào trong.
Có lẽ đó chỉ là mơ tưởng, nhưng em có cảm giác như ánh mắt của Kuroo đang hướng về mình cho đến khi em ở sau cánh cửa trước.
Sau đó, khi Yamaguchi nói với em rằng cậu ta đã trả lời lại bằng cách nói, "Đúng vậy, Tsukishima luôn bận tâm khi có anh ở đây" Tsukishima gần như đã sẵn sàng nhốt trong phòng mình mãi mãi.
Gần như vậy.
Bởi vì em đã sẵn sàng nói chuyện với anh ta một lần nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com