Văn án : Người nói, tể tướng trước cửa quan thất phẩm. Cát Tường cảm thấy, làm ra người, cùng cái dạng gì chủ tử rất trọng yếu. Cũng may, nhà nàng chủ tử vẫn rất cho lực, Từ một giới hoàng thương làm được đương triều trọng thần, từ đương triều trọng thần thăng tới nhiếp chính vương... Cát Tường tỏ vẻ, làm sủng tỳ nàng, trên mặt phi thường có ánh sáng. Chỉ là, nhà nàng chủ tử tựa hồ cảm thấy, còn có thể đi lên nữa bò bò. Như trước noi theo sủng nịch phong, văn này nữ chủ tính cách tương đối gan lớn hoạt bát chút, nhưng như cũ không quá giới hạn. PS: 1, văn này như cũ không Sue, tuy rằng nữ chủ là đại mĩ nữ dát dát. 2, bình thản tiểu văn, □□ từ từ đến, đại gia kiên nhẫn chờ đợi. 3, lịch sử hư cấu, não động chi tác, khảo chứng đảng đừng miệt mài theo đuổi. Nội dung nhãn: cung đình hầu tước một bước lên mây xuyên việt thời không Tìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Triệu Giai / Cát Tường ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:
Tác phẩm: Em Không Cần Lại Cô ĐơnTác giả: 一心向钱的浆果 (Quả Mọng Một Lòng Vì Tiền)Số chương: 165.Người dịch: Phyhills---Truyện theo xu hướng hiện thực, HE.Thể loại: Cường cường, tình hữu độc chung, duyên trời tác hợp, nghiệp giới tinh anh (cảnh sát x bác sĩ).Nhân vật chính: Giản Mộc Tư, Ôn Dương.Nhân vật phụ: Trương Lộ Chi, Trần Phi, Lưu Dịch, Lục Nhiên, Cố Ngôn Minh, Minh Lạp, Kiều Mộ Quân.Một câu giới thiệu ngắn gọn: Hãy để em trở thành bạn của chị.--Vui lòng không copy hoặc repost trừ khi có sự đồng ý của dịch giả.…
Tên truyện: Xuyên Thành Tuyệt Mỹ Tổng Tài Pháo Hôi Thế Thân .Tác giả: Cảnh Tiểu Lục.Editor: Callmenhinhoi.Thời gian bắt đầu edit: 18/12/2024.Thời gian hoàn thành: 11/02/2025.Tổng số chương: 150 chương - 140 Chính văn, 10 Phiên Ngoại.Nhân vật chính: Tề Tranh, Thẩm Chi Băng.Thị giác tác phẩm: Chủ công.…
"Yêu em từ lần gặp đầu tiên, cùng em trải qua bao nhiêu sóng gió và một khoảng thời gian dài, liệu em có còn yêu anh như anh yêu em?"Tôi cũng không biết câu trả lời của Nguyên, vậy hãy để thời gian cho bạn biết. Chỉ thời gian mới cho chúng ta thấy họ có thể ở bên nhau hay không. Định mệnh có trao họ cho nhau hay không? Hãy cùng nhau khám phá.…
Tags: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Trọng sinh, Niên hạ, Song // tính, Cung đấu, Cường cường, Cung đình hầu tước, Con của ông trời, Vả mặt, 1v1Độ dài: 65 chương chính truyện - 35 chương ngoại truỵện______________________Tóm tắt nội dung:Quân vương lập quốc khi sống lại bỗng trở thành sủng phi của hôn quân mất nước.Trần Chấp, vị kiêu hùng thời loạn, bình định bốn phương, dẹp yên ngoại bang, sáng lập nghiệp lớn muôn đời, công lao sánh ngang Tần Hoàng, Hán Vũ.Thiên hạ thái bình, tám phương ổn định, tựa như một giấc chiêm bao.Thế mà khi mở mắt ra, lại thấy con cháu đang ấn đầu hắn bắt liếm chỗ đó của y.Trần Liễm Vụ, từ khi Thái Tổ khai sáng cơ nghiệp, trải qua năm đời cũng truyền đến y, cuối cùng trở thành hôn quân mất nước. Đế nghiệp trăm năm tiêu tan, còn nhụ.c nhã hơn cả Hạ Kiệt, Thương Trụ.Thật sự bất tài vô dụng đến cùng cực!"Trời ban cho ta hai kiếp sống, ắt hẳn chưa quên Trần Bang ta." Trần Chấp nằm trên giường, như Bàn Long vừa mới thức tỉnh.Gánh vác cơ đồ, xoay chuyển càn khôn, cứu vớt giang sơn của hắn...Muốn vậy thì trước tiên hãy học làm Bao Tự của U Vương, Đát Kỷ của Trụ Vương đi đã.Vì đứa cháu trai của hắn mặc dù ngang ngược hồ đồ bất tuân đạo lý, nhưng lại rất nghe lời hắn nha.…
Thể loại : Trọng sinh, nữ cải nam trang, siêu sắc, HE.Tình trạng : HoànVăn án : Tất cả mọi sự việc xảy ra trong cuộc sống này đều theo quy luật nhân quả.thiện nhân ắt có thiện quảCó thể ông trời thương xót cho nàng có tầm lòng hiền lành, không đành lòng để nàng bước vào biển sinh tử*.Để nàng sống lại.Kiếp trước, bể khổ thăng trầm.Kiếp này, dục hỏa trùng sinh.Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, đó là cũng hoa phù dung.CẢNH BÁO : Cảnh H nhiều, xôi thịt ngập mặt.…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…