23
Sunoo bị Ni-ki hôn đến choáng váng. Dây thần kinh như đứt ra, não bộ không còn hoạt động vì quá sửng sốt. Sunoo không thể tin được điều này thật sự xảy ra. Ni-ki lúc đầu chỉ là áp môi, nhưng cậu lại bị cuốn theo nụ hôn nhẹ nhàng đó, dần lại chuyển sang mãnh liệt hơn.
Tay Ni-ki vẫn giữ chặt gương mặt anh, chủ động đưa nụ hôn sâu hơn. Ni-ki mở rộng khuông miệng, mút lấy bờ môi Sunoo. Anh bị cuốn sạch đi lý trí, cứ để mặc cho cậu hôn mình. Đến mức này, Sunoo không biết điều gì đúng và sai nữa.
Nụ hôn kéo dài khoảng 30 giây. Trong 30 giây đó, Sunoo thật sự đã ngừng thở. Nhịp tim đập mạnh đến mức chỉ cần chạm nhẹ vào người anh thôi, cũng có thể cảm nhận được. Ni-ki từ từ thả đôi môi mình ra khỏi anh, kéo theo một sợi chỉ trắng dài, đủ để minh chứng cho sự nồng nhiệt của nụ hôn. Cậu chưa thỏa mãn, nhưng không thể quá vồ vập trong lần đầu tiên. Ni-ki đưa trán mình chạm vào trán Sunoo, dù đã kết thúc nụ hôn, cậu không muốn khoảng cách của cả hai bị kéo đi xa. Ở vị trí này, cậu được ngắm Sunoo một cách gần nhất, và cậu không hề hối hận với quyết định của mình.
"Em yêu anh."
Nhiệt độ cơ thể của Sunoo chưa hề được giảm đi phần nào, đã vút tăng trở lại với câu tỏ tình của Ni-ki. Anh thực sự, đã nghe được câu nói này, từ người mình yêu nhất, từ người từng từ chối mình. Anh thậm chí còn không để ý rằng việc Ni-ki đang gần mình đến mức nào. Tâm trí lại lần nữa bị xáo trộn. Anh dần nhớ lại, từ lúc mới gặp cậu, từ khi chứng kiến cậu còn rất ngây ngô vào trường, đến khi hai người cùng làm bạn, cùng vui đùa bên nhau, đến ngày định mệnh đó, anh bị từ chối, để sau khi bỏ đi, chỉ động lại là những vết thương. Anh về đây, không mang theo hi vọng gặp lại cậu, vậy mà cho đến bây giờ, sau bao thứ anh trải qua, Ni-ki thật sự đứng trên những định kiến của mình, lặp lại câu anh từng nói với cậu hơn 2 năm trước. Không tự chủ được, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má Sunoo.
Ni-ki thấy hoảng, Sunoo đang khóc. Anh không òa lên, chỉ nhẹ nhàng một vài giọt nước mắt, nhưng Ni-ki thấy vô cùng đau lòng, sợ mình đã tổn thương anh.
"Đừng khóc."
Ni-ki đưa tay lau đi những giọt nước mắt của Sunoo.
"Tại sao?"
Sunoo yếu ớt hỏi, giọng nói như muốn tan vào hư vô, nhưng Ni-ki lại nghe rất rõ. Hít một hơi thật sâu, cậu muốn Sunoo hiểu được lòng mình.
"Anh luôn là người rất quan trọng với em, Sunoo. Từ khi chúng ta còn học cấp ba, anh đã đem lại sự sống thật sự cho em, em từng nghĩ rằng nó không là gì, em đã tổn thương anh, cho đến khi anh bỏ đi, chính em lại thấy mất mát, khi anh quay về, em đã không kiểm soát được bản thân, và khi anh đứng lên vì em, tiếp tục trao cho em cơ hội sống với chính mình, em không còn cách nào chối bỏ tình cảm này nữa."
Cậu nghẹn ngào.
"Sunoo, em thật sự yêu anh, rất yêu anh."
Nước mắt Sunoo cứ theo từng câu nói của cậu mà tuôn trào, không kiểm soát. Sunoo nghĩ mình hiểu được điều Ni-ki nói. Bản thân anh chưa bao giờ hi vọng trở lại làm bạn, hay thậm chí là cậu có tình cảm với mình. Vì cậu không cho phép điều đó, gia đình cậu không cho phép điều đó, hoàn cảnh của anh cũng không cho phép điều đó. Sunoo khóc, có phần vì bất ngờ, có phần vì hạnh phúc, và có phần, vì sợ hãi.
"Tôi xăm rất nhiều."
"Nó rất hợp với anh."
Sunoo lấy hơi, cố gắng bày tỏ tiếp.
"Tôi không có công việc ổn định."
"Em cũng vậy."
"Cậu không đồng tính."
"Em yêu anh."
Nghe câu nói đó một lần nữa, Sunoo lại nghẹn lời. Ni-ki hiểu được lí do khiến Sunoo lo lắng, nhưng cậu thật sự thật lòng với anh. Ni-ki đưa tay, nâng cằm anh lên, để anh được đối diện mình. Hai đôi mắt đối diện nhau, những cảm xúc dần được phơi bày.
"Em đã từng nghĩ mình rất ghét vẻ ngoài gai góc của anh, em cũng đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có cảm xúc lãng mạn với anh được, nhưng những điều đó bây giờ không còn quan trọng nữa."
Đôi ngươi Ni-ki mạnh mẽ xoáy sâu vào Sunoo.
"Sunoo, em muốn được chính thức cùng anh, anh có chấp nhận em không?"
Lời tỏ tình một lần nữa được nói ra. Sunoo bị cuốn theo ánh nhìn của Ni-ki. Anh không biết, không chắc với suy nghĩ của mình. Sunoo đã đau rất nhiều rồi, quá nhiều tổn thương khiến bản năng của anh sẽ tự động muốn tránh xa những chuyện này. Nhưng đối diện ánh mắt của Ni-ki, sự chân thành, sự mãnh liệt và say đắm của Ni-ki đang thôi thúc anh, thôi thúc bản năng của anh hãy mở cửa, đón nhận một điều tích cực bước vào cuộc sống của mình. Đây có thể sẽ là một sự liều lĩnh, nhưng Sunoo cũng đã từng nói, cuộc đời anh vốn đã là phiền phức rồi, vì thế, sự liều lĩnh không phải là vấn đề.
"Được."
Ni-ki thật sự đã rất lo sợ và hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nếu anh từ chối, cậu nghĩ mình sẽ sa ngã mất. Nhưng nghe được câu trả lời của Sunoo, cậu bỗng dưng cũng muốn khóc.
"Cảm... cảm ơn anh."
Ni-ki xúc động, lời nói cũng nghẹn ngào. Vậy là chính thức, anh và cậu là một đôi rồi. Sunoo sau câu trả lời của bản thân chỉ cảm thấy ngượng ngùng không thôi, gương mặt nóng ran, không còn muốn đối diện với anh mắt của Ni-ki nữa. Anh vừa quay đi, đã bị hai bàn tay của Ni-ki một lần nữa kéo về chính diện, Ni-ki lần thứ hai, đưa anh vào một nụ hôn.
Sunoo lại được một phen bất ngờ. Anh không biết rằng Ni-ki lại cực kì bạo dạng trong mấy chuyện này. Nụ hôn này khác với lúc nãy. Ni-ki trước đó vẫn có chút dè chừng, nhưng bây giờ hôn anh ở thời điểm khác, là thời điểm mà cậu là người yêu của anh. Lại bị chính suy nghĩ của mình kích thích, cậu khiến nụ hôn trở nên mạnh bạo hơn.
Sunoo đỏ mặt, nhận ra việc Ni-ki dùng lưỡi với mình. Sunoo ngại ngùng, đánh nhẹ vào vai cậu. Ni-ki có ý cười, đưa tay nhéo nhẹ vùng hông của anh. Sunoo cảm thấy đau, theo quán tính hở miệng rộng hơn, Ni-ki nhân cơ hội liền đưa nụ hôn sâu hơn. Sunoo bị bất ngờ, Ni-ki rất biết đưa đẩy, thành công khiến Sunoo không thể phản kháng được nữa, bản thân anh đã say mê nụ hôn này.
"AAAAAAAAAAAAAA."
Nụ hôn đang đi đến phần cực kì cao trào, một giọng hét chói tai khiến cả hai giật mình, Sunoo lấy lại được tâm trí, vội vã buông cậu ra. Ni-ki là vô cùng khó chịu, tự hỏi đứa nào phá hỏng giây phút nồng cháy của mình và anh. Đưa mắt qua nhìn, cả hai giật mình khi thấy Jungwon, hai tay đang cầm một cái ghế giơ lên cao, nghiến răng nghiến lợi trực tiếp chạy đến chỗ hai người, mà có vẻ là về hướng của Ni-ki. Chết rồi, thằng bé định đánh Ni-ki.
"Sao mày dám?"
Sunoo đi đến trước Ni-ki, ngăn một Jungwon đang nổi cáu không lý do. Cậu cứ liên tục dùng ghế đánh xuống nhưng không chạm được Ni-ki vì tay Sunoo đang ôm hông cậu.
"Cậu lại nổi điên cái gì?"
Đánh không tới, Jungwon ra sức vung chân với Ni-ki. Sunoo cản cậu cũng muốn đuối cả sức. Ni-ki chỉ đứng đó, khoanh tay, thằng nhãi này khi nào mới hết phiền phức đây?
"Đủ rồi Jungwon!"
Jungwon cũng hơi mất sức, nghe thấy Sunoo gằn giọng cũng tạm dừng. Cậu đứng đó thở hồng hộc, ánh mắt hiện lên vẻ hung dữ nhìn Ni-ki, nhưng Ni-ki không hề thấy cậu đáng sợ một chút nào, có lẽ vì trang phục con cừu đó. Cậu ta đang mặc cái quái gì vậy chứ? Ni-ki phụt cười một cái.
"Thay vì đánh tao, mày nên đánh cái đứa bắt mày mặc bộ đồ này đấy."
Nghe thấy sự mỉa mai của Ni-ki, Jungwon lại như được bơm thêm sức mạnh, định tiếp tục nhào tới thì Sunoo đã kịp kéo cậu lại đối diện mình.
"Được rồi, đừng có ầm ĩ nữa."
Jungwon trưng ra quả mặt không cam lòng. Cái tay cừu chỉ vào Ni-ki, thù hằn nói.
"Em phải đánh nó."
Sunoo biết giờ không phải lúc, nhưng Jungwon quả thật chỉ trông buồn cười và đáng yêu hơn khi thể hiện sự hung dữ ở bộ dạng này.
"Cậu bảo mình là con cừu thân thiện mà, sao cư xử không đúng tí nào vậy?"
Mới trước khi vào tiệc còn biện minh cho hóa trang của mình là chú cừu hiền lành, Sunoo tự thấy Jungwon hóa sói lại hợp hơn.
"Nhưng cậu ta bắt nạt anh, giở trò bạo lực với anh."
Đến lượt Ni-ki nhíu mày.
"Tao bắt nạt anh ấy hồi nào?"
"Anh Sunoo bị ép vào tường, mày bóp mặt anh ấy rồi còn... còn cắn anh ấy rất mạnh nữa."
Lúc nãy ở bên trong, Jungwon vì chờ Sunoo quá lâu, không thấy anh quay lại liền quyết định đi tìm, đi được một hồi lại thấy cảnh tượng trên. Trong đôi mắt của cậu, Ni-ki vẫn còn rất xấu tính, chắc chắn là muốn giành tiếp thời gian của Sunoo, liền nhanh chóng tìm cách giải thoát cho anh.
Jungwon không hề biết lời miêu tả của mình lại khiến Sunoo đỏ hết cả mặt mũi. Ni-ki bị chọc điên, từ khi nào nụ hôn nồng cháy của mình qua lời cậu ta lại biến thành cái thể loại khó nghe như vậy?
"Sunoo, sao anh chơi được với tên điên này vậy?"
Ni-ki thấy Jungwon chóng nạnh, mắt trừng trừng nhìn mình. Thằng ngốc này rất thích làm quá vấn đề lên.
"Nói gì nói lại coi?"
Jungwon thủ thế và sẵn sàng chiến đấu. Đối diện cậu là một Ni-ki cũng đang sôi máu lên, muốn dạy cho cậu một bài học. Sunoo chứng kiến cảnh tượng, tự nhiên cảm giác như mình đang trông hai đứa trẻ con vậy. Anh mệt mỏi thở dài một cái, bước đến kéo tay Jungwon lại.
"Ni-ki không làm gì tôi hết, đừng có gây sự."
Rồi anh quay qua Ni-ki.
"Trở về bữa tiệc thôi, chúng ta sẽ nói chuyện sau."
Giọng Sunoo rất nhẹ nhàng, khiến mọi sự khó chịu của Ni-ki chốc đã tan biến sạch. Ni-ki tự nhiên quên đi sự hiện diện của Jungwon, mỉm cười nhẹ với anh và gật đầu một cái, người yêu mình đã lên tiếng, cậu sẽ nghe.
Sunoo nhanh chóng cùng Jungwon bước về hướng bữa tiệc, không để cậu có thời gian phản bác nữa, Jungwon vẫn còn tranh thủ quay đầu và lè lưỡi với Ni-ki vài cái. Ni-ki thề, không có sự bảo kê của Sunoo thì cậu nhất định sẽ làm ra trò với Jungwon một lần nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com