Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 11


Vương

Thiên


Ánh Sáng Chân Lý: Vòng Xoáy Địa Ngục

Mở Đầu: Tiếng Gọi Tuyệt Vọng

Những ngày sau khi Hoàng mất tích là chuỗi ngày tăm tối nhất của gia đình. Hoàng, sinh viên Đại học Thể thao tỉnh, một chàng trai vạm vỡ, đầy sức sống, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt luôn ánh lên sự lạc quan, bỗng chốc tan biến. Cha Hoàng, một ông trùm kinh doanh khét tiếng trong ngành bất động sản và tài chính, đã huy động toàn bộ mạng lưới từ cảnh sát ngầm, xã hội đen cho đến các thám tử tư hàng đầu, thậm chí cho người sang tận những chợ buôn người khét tiếng nhất Campuchia, nơi những linh hồn bất hạnh bị bán rẻ như món hàng, nhưng tất cả đều vô vọng. Tin tức về Hoàng cứ mờ mịt như bóng đêm.

Vương (30 tuổi), anh trai Hoàng - Giám đốc một công ty con thuộc tập đoàn của cha mình, cũng ngày đêm sục sạo tìm kiếm. Vương là một người đàn ông thành đạt, tài năng, và hơn hết, anh yêu thương em trai mình hơn cả sinh mạng. Họ là hai anh em thân thiết nhất, luôn sát cánh bên nhau từ thuở nhỏ. Sự biến mất của Hoàng như một nhát dao cứa nát trái tim anh, khiến anh mất ăn mất ngủ, gầy rộc đi trông thấy.

Rồi một buổi tối, khi tia hy vọng mỏng manh nhất đã xuất hiện, điện thoại Vương rung lên. Một số lạ, đầu số quốc tế. Giọng nói bên kia thì thầm, méo mó qua bộ lọc âm thanh, rằng có người đã thấy Hoàng ở một địa điểm bí mật. Không chần chừ một giây phút nào, Vương lao như bay ra khỏi nhà, bỏ lại sau lưng sự hoảng loạn của cha mẹ. Trái tim anh đập thình thịch những nhịp đập hỗn loạn của hy vọng mong manh và lo sợ tột cùng. Vệ sĩ riêng của Vương, một người đàn ông to lớn, rắn rỏi với kinh nghiệm cận vệ nhiều năm, lập tức theo sát anh, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy.

Khi Vương đến nơi, anh choáng váng. Đó không phải là một căn nhà hoang hay một khu công nghiệp bỏ hoang như anh tưởng tượng. Đó là một căn phòng rộng lớn đến choáng ngợp, được biến thành một sân khấu gameshow rực rỡ ánh đèn chớp nháy và màn hình LED khổng lồ, như một show truyền hình thực tế bệnh hoạn. Âm thanh nhạc nền điện tử dồn dập, cùng với tiếng vỗ tay rào rào của hàng trăm khán giả ngồi trên khán đài, tạo nên một không khí kỳ quái, vừa sôi động vừa lạnh lẽo. Và giữa sân khấu đó, trên màn hình lớn, một gương mặt quen thuộc, nhưng xa lạ đến ghê người, đang xuất hiện: Hoàng – em trai anh, đang làm MC cho cái chương trình quái đản mang tên "Ánh Sáng Chân Lý". Hoàng, với thân hình săn chắc, vạm vỡ của một sinh viên thể thao, giờ đây mặc một chiếc áo sơ mi mỏng tang, gần như trong suốt, phô bày những múi cơ ngực và cơ bụng rắn chắc, cùng làn da ngăm khỏe khoắn, bóng bẩy dưới ánh đèn sân khấu. Khuôn mặt cậu tuy vẫn còn nét trẻ trung nhưng ánh mắt đã mất đi vẻ hồn nhiên, thay vào đó là sự lạnh lùng, thậm chí có chút khinh bỉ.

Vương đứng sững, đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn. Anh kinh hoàng chứng kiến Hoàng đang thao túng tâm lý một bé trai tầm lớp 12, một cậu bé non nớt với vẻ ngoài sợ hãi, run rẩy. Hoàng cúi xuống, thì thầm những lời lẽ ngọt ngào nhưng đầy độc địa vào tai cậu bé, vuốt ve mái tóc rối bời của cậu ta một cách dịu dàng, như đang an ủi, nhưng thực chất là đang gieo rắc sự độc hại.

"Nào, ngoan lắm, chó con của anh," Hoàng nói, giọng điệu đầy vẻ tự mãn và có chút gì đó thỏa mãn một cách bệnh hoạn. "Mày thấy không, mày sinh ra là để phục tùng. Sự kháng cự chỉ làm mày đau khổ hơn thôi. Mày càng nghe lời, mày càng được 'tận hưởng' cơ mà? Đây là 'chân lý', mày sẽ tìm thấy sự giải thoát trong sự phục tùng tuyệt đối." Hoàng liên tục đẩy cậu bé vào những tình huống nhạy cảm trên sân khấu, bắt cậu bé phải thực hiện những hành vi đáng xấu hổ, sỉ nhục trước hàng chục người xem và hàng loạt camera đang lia tới. Cậu bé gào khóc, van xin nhưng Hoàng vẫn tiếp tục, không chút thương xót. Hoàng không nói nhiều, bàn tay hắn ta trực tiếp vươn xuống, cởi phăng khóa quần cậu bé, kéo lộ ra dương vật non nớt đang cương cứng vì sợ hãi và bị kích thích. Hoàng dùng chân trần vuốt ve dương vật đó, từ gốc đến ngọn, một cách chậm rãi, rồi bất ngờ miết mạnh đầu gối vào dái cậu bé, khiến cậu ta giật nảy mình. Dần dần, cậu bé đã hoàn toàn mất hết nhân phẩm, biến thành một con "chó đĩ" đúng nghĩa, hoàn toàn phục tùng mọi mệnh lệnh của Hoàng. Cậu bé liên tục cúi xuống liếm giày Hoàng bằng chiếc lưỡi nhớp nháp, ngoạm lấy dương vật Hoàng qua lớp vải quần một cách vụng về nhưng đầy khao khát được làm hài lòng, và khi bị đá vào hạ bộ một cách tàn bạo, cậu bé chỉ biết rên rỉ yếu ớt nhưng không hề phản kháng, thậm chí còn cố gắng bò đến gần Hoàng hơn. Vương cảm thấy ghê tởm tột độ, ruột gan anh như bị vặn xoắn, nhưng cũng không thể tin vào mắt mình. Hoàng đã làm gì thế này? Em trai anh, một người trong sáng và lương thiện, đã bị biến thành quái vật từ khi nào?

Vương không thể chịu đựng thêm. Anh siết chặt nắm đấm, không nói một lời, xông thẳng vào hậu trường, tìm kiếm Hoàng trong đám đông những gương mặt lạnh lùng, vô cảm của đội ngũ sản xuất và những "khán giả" bí ẩn. Vệ sĩ của anh luôn ở phía sau, cảnh giác cao độ. Cuối cùng, anh tìm thấy Hoàng đang đứng lặng lẽ một mình trong một góc khuất, khuất sau những tấm màn đen, ánh đèn sân khấu không thể chiếu tới, như một linh hồn lạc lối, bị giam cầm trong chính cái vai diễn của mình.

Khi thấy Vương, Hoàng hốt hoảng, đôi mắt ngấn lệ: "Anh Vương, mau trốn đi! Ngay lập tức! Anh không được ở đây!"

Vương ngạc nhiên, cố gắng trấn an em: "Hoàng, chuyện gì đã xảy ra với em? Tại sao em lại làm những chuyện này? Em đã biến chất đến mức này sao? Nói cho anh biết, ai đã làm điều này với em?"

Hoàng bật khóc nức nở, nước mắt tuôn như suối, những tiếng nấc nghẹn ngào xé lòng Vương: "Anh ơi, em cũng là nạn nhân! Em bị Lâm Phong bắt cóc, bị hắn cưỡng hiếp, bị hắn ép làm "chó đĩ" nên mới phải làm MC cho cái chương trình kinh tởm này! Hắn đe dọa sẽ giết cả gia đình mình nếu em không nghe lời! Anh phải rời khỏi đây ngay lập tức! Báo cảnh sát! Cứu em ra khỏi cái địa ngục này đi anh ơi!"

Hoàng tiếp tục kể trong tiếng nấc nghẹn, vừa nói vừa run rẩy đưa tay lên, vén chiếc áo sơ mi mỏng tang lên cao, để lộ ra vùng nách đã bị cạo sạch lông, với những vết cắn hằn sâu và làn da ửng đỏ do bị cắn xé tàn bạo. Cậu bé xoay người, cúi gập mông, vạch rộng hai bên mông để lộ ra lỗ đít đã bị "toang hoác", sưng đỏ và nhăn nhúm, với những vết rách cũ mới chồng chất lên nhau, như bằng chứng sống động của những cuộc tra tấn tàn khốc. Sau đó, Hoàng tụt hẳn quần xuống, để lộ ra hòn dái bên phải căng tròn, nhưng bên trái chỉ còn là một vết sẹo lồi lõm, thâm tím – dấu tích của một sự tàn phá khủng khiếp. Vương thấy vậy, đau đớn tột cùng, anh vội vàng đưa tay nắn nhẹ hòn dái còn lại của em, cảm nhận sự đau xót đến tận xương tủy.

"Hắn ta đã tiêm thuốc kích dục vào người em, rồi bắt em phải quan hệ tình dục với hắn ta một cách tàn bạo, không ngừng nghỉ. Hắn cắn nách em đau điếng, không ngừng đụ lỗ đít em đến rách toạc, buộc em phải ngậm lấy dương vật hắn, và liếm láp khắp cơ thể hắn như một con vật. Hắn còn ép em hít hà mùi mồ hôi nách, mồ hôi chân của hắn cho đến khi em nghiện mùi đó, trở thành một nỗi ám ảnh kinh tởm. Hắn đã thiến một hòn dái bên trái của em trong lúc huấn luyện, khi em còn chống đối, và dọa sẽ cắt nốt nếu em không ngoan. Hắn đã biến em thành một con chó đĩ, chỉ biết phục tùng dục vọng của hắn. Nếu em không làm theo lời hắn, hắn sẽ giết em mất! Anh phải tin em!"

Nhìn thấy sự đau khổ tột cùng của em trai, cùng với thân hình vạm vỡ của Hoàng đang run rẩy trong nỗi sợ hãi và uất hận, mọi sự tức giận trong Vương tan biến, nhường chỗ cho nỗi xót xa vô hạn. Anh ôm chặt lấy Hoàng, vỗ về tấm lưng săn chắc của em, cố gắng truyền cho em hơi ấm và sự an toàn. "Được rồi, Hoàng. Anh sẽ đưa em ra khỏi đây. Anh sẽ báo cảnh sát. Em đừng sợ, có anh ở đây rồi."

Trong vòng tay của Vương, Hoàng khẽ run lên. Bất ngờ, Hoàng dùng cả hai bàn tay, bóp thật mạnh, thật bất ngờ vào dái của Vương. Cơn đau buốt khủng khiếp như xé toạc mọi dây thần kinh, lan tỏa khắp cơ thể Vương. Anh hét lên một tiếng đau đớn, khuỵu xuống, co giật, miệng sùi bọt mép. Mắt Vương trợn trừng nhìn Hoàng, không thể tin vào sự phản bội tàn độc này từ chính em trai mình. Dưới tác động của cơn đau đột ngột và cực độ, Vương không thể kiểm soát được cơ thể, một dòng nước ấm chảy ra, thấm ướt quần anh – anh đã đái ra quần.

Hoàng cúi xuống, thì thầm vào tai Vương, giọng nói run rẩy, đầy sự tuyệt vọng: "Anh ơi, ngay khi anh đặt chân đến đây, Lâm Phong đã phát hiện rồi. Hắn đã dụ anh vào đây và giao nhiệm vụ cho em... bắt được anh. Nếu em không làm, hắn sẽ giết cả hai chúng ta. Anh ơi, thà anh em mình làm "chó đĩ" còn hơn là chết!" Nước mắt Hoàng lã chã rơi trên khuôn mặt Vương, nhưng cái siết tay vào dái Vương vẫn không buông, và lực siết càng ngày càng mạnh, cho đến khi Vương hoàn toàn bất động, cơ thể anh tê liệt vì đau đớn và sốc.

Vệ sĩ riêng của Vương, một người đàn ông to lớn và trung thành vội vã lao đến nhưng một nhóm người mặc đồ đen, mặt nạ kín mít, đột ngột xuất hiện. Họ là những "thợ săn" của Lâm Phong. Vệ sĩ của Vương, ngay lập tức gầm lên và tung ra những cú đấm đầy uy lực để bảo vệ chủ nhân. Nhưng số lượng kẻ địch quá đông và chúng được trang bị những thiết bị đặc biệt. Một tên thợ săn nhanh chóng rút ra một cây taser, giật mạnh vào lưng vệ sĩ. Cơ thể to lớn của anh ta co giật dữ dội, ngã quỵ xuống đất. Chúng lập tức xông vào, lột sạch quần áo của vệ sĩ một cách thô bạo, để lộ ra thân hình săn chắc nhưng giờ đây bất lực. Một tên thợ săn khác rút ra một dụng cụ kim loại dài, sáng bóng, từ từ luồn vào niệu đạo của vệ sĩ, khiến anh ta co giật và rên rỉ đau đớn. Ngay sau đó, một chiếc buttplug lớn được nhét sâu vào hậu môn anh ta. Cuối cùng, vệ sĩ bị trói chặt vào một chiếc cọc gần đó bằng những sợi dây thừng gai, miệng bị nhét giẻ bẩn thỉu, chỉ còn có thể phát ra những âm thanh ú ớ tuyệt vọng, mắt trợn trừng nhìn về phía Vương với vẻ đau đớn và bất lực.

Hoàng nhanh chóng lột sạch quần áo của Vương, để lộ ra cơ thể vạm vỡ, từng thớ cơ bắp săn chắc nay đang co quắp vì đau đớn và sốc. Làn da ngăm khỏe mạnh của anh giờ đây tái mét, nổi lên những đường gân xanh do căng thẳng. Dòng nước tiểu của Vương vẫn còn vương trên đùi và dái. Hoàng cúi xuống, không chút do dự, liếm nhẹ vào dái Vương một cách ám ảnh, cảm nhận vị tanh nồng của nước tiểu. Sau đó, Hoàng nhẹ nhàng mút lấy đầu dương vật Vương, dùng lưỡi mình như một cách xoa dịu, cố gắng làm cho cơn đau của Vương dịu đi, đồng thời như đang thuần hóa một con thú bị thương. Từng cử động của lưỡi và môi Hoàng trên dái và dương vật Vương mang theo sự ám ảnh khó tả, một hành động vừa ghê tởm vừa đầy sự phục tùng ép buộc. Cậu cẩn thận lấy ra một tuýp thuốc mỡ từ túi áo, xoa đều lên vết sưng tấy. Hoàng còn liếm dọc hõm nách của Vương, hít hà mùi hương cơ thể anh, như một con thú. Sau đó, Hoàng dùng sợi dây thừng đã chuẩn bị sẵn, trói chặt Vương vào một chiếc ghế, rồi đẩy Vương về phía ánh sáng, nơi Lâm Phong đang đứng đợi với nụ cười nham hiểm.

Phần 2: Địa Ngục Bắt Đầu Mở Ra

Vương chìm vào bóng tối. Khi tỉnh dậy, anh thấy mình bị trói chặt vào một chiếc ghế trong căn phòng lạnh lẽo, ẩm thấp. Ánh nến le lói phả ra thứ ánh sáng ma quái. Hoàng đứng đó, bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt trống rỗng và vô hồn, như một con rối bị điều khiển. Bên cạnh họ, vệ sĩ của Vương vẫn bị trói vào cọc, rên rỉ yếu ớt qua lớp giẻ bịt miệng, ánh mắt cầu xin.

"Chào mừng Giám đốc Vương đến với 'ánh sáng chân lý'," Lâm Phong nói, giọng điệu đầy chế giễu, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Hắn ta bước chậm rãi quanh Vương, ánh mắt dò xét, như một con thú săn mồi đang ngắm nghía con mồi của mình. "Chó Hoàng đã hoàn thành nhiệm vụ rất tốt, đúng như ta mong đợi. Giờ thì, đến lượt Chó Vương được 'khai sáng' rồi."

Lâm Phong không nói nhiều lời. Hắn ta bắt đầu quá trình "huấn luyện" Vương một cách tàn bạo. Đầu tiên là những lời sỉ nhục, đe dọa, nhắm vào sự nghiệp, danh tiếng và gia đình Vương. Hắn ta kể lại chi tiết về việc Vương đã tin tưởng Hoàng như thế nào, và giờ đây sự tin tưởng đó đã bị lợi dụng ra sao. "Mày tự cho mình là thông minh ư, Vương? Mày chỉ là một kẻ ngu ngốc, dễ dàng bị lừa gạt bởi chính người em trai của mình. Mày không xứng đáng với bất cứ thứ gì. Mày yếu đuối, mày thảm hại. Mày nghĩ mày có thể bảo vệ được ai? Mày thậm chí còn không bảo vệ được chính mình."

Sau đó là những đòn tra tấn thể xác. Lâm Phong và Hoàng thay phiên nhau đánh đập, đá vào hạ bộ Vương một cách dã man, khiến anh đau đớn tột cùng. Trước khi tiếp tục, Hoàng được Lâm Phong chỉ thị dùng dao cạo sắc bén để cạo sạch lông mu và lông dái của Vương, để lộ hoàn toàn phần hạ bộ trần trụi của anh, khiến Vương cảm thấy trần trụi và nhục nhã hơn bao giờ hết. Hoàng, dưới sự chỉ đạo của Lâm Phong, không ngừng bóp mạnh dái Vương, kéo căng, rồi bất ngờ cắn nhẹ vào bìu dái, khiến Vương đau điếng người. Hoàng còn ra tay tàn nhẫn hơn cả Lâm Phong, như thể đang trút bỏ tất cả nỗi đau và sự sỉ nhục mà cậu đã phải chịu đựng lên chính anh trai mình. Hoàng cúi xuống, liếm dọc theo hõm nách của Vương, cảm nhận mùi mồ hôi đang túa ra một cách bệnh hoạn.

"Đây là những gì mà một con "chó đĩ" cần phải trải qua," Lâm Phong nói, cười khẩy, ánh mắt hắn ta lóe lên sự điên dại. "Mày sẽ học được cách vâng lời, học được cách chấp nhận sự sỉ nhục, và học được cách 'cống hiến' cho 'nghệ thuật'. Mày sẽ thấy, sự đau khổ này không phải là trừng phạt, mà là 'khai sáng'. Nó sẽ giải phóng mày khỏi những xiềng xích của nhân phẩm giả tạo. Mày sẽ tìm thấy sự tự do trong sự phục tùng tuyệt đối."

Vương chống cự, gào thét, những tiếng rên rỉ yếu ớt vang vọng trong căn phòng kín mít, nhưng mọi sự phản kháng đều vô ích. Anh bị tiêm một loại thuốc lạ vào người, khiến cơ thể rã rời, ý chí suy yếu, đầu óc trở nên mơ hồ, chỉ còn lại những bản năng nguyên thủy nhất. Dần dần, những lời sỉ nhục, những đòn tra tấn, và tác dụng của thuốc đã bào mòn ý chí của Vương. Anh bắt đầu cảm thấy cơ thể mình không còn thuộc về mình nữa, như một thứ đồ chơi, một vật thể không có giá trị, chỉ còn lại bản năng thô thiển của một con vật.

Khi Vương ngấm thuốc, Lâm Phong và Hoàng bắt đầu quá trình "khai sáng" về mặt tình dục. Lâm Phong từ từ tiến lại gần Vương, đôi mắt hắn ta ánh lên sự thèm khát bệnh hoạn khi nhìn vào cơ thể trần trụi và bất động của Vương. Hắn ta cúi xuống, thì thầm vào tai Vương những lời lẽ dâm dục, bệnh hoạn, như thể đang gieo mầm độc vào tâm trí anh: "Nào, chó Vương của tao. Mày đã từng kiêu hãnh lắm cơ mà? Giờ thì xem mày đây, một con chó bất lực. Mày sẽ cảm nhận được 'chân lý' qua từng thớ thịt mày." Hắn ta bắt đầu xoa nắn, vuốt ve khắp cơ thể Vương, từ ngực, bụng cho đến đùi, rồi dừng lại ở dương vật của anh, kích thích nó một cách tàn nhẫn, không ngừng nghỉ, vừa xoa bóp vừa thì thầm những lời lẽ dơ bẩn.

Khi dương vật Vương bắt đầu có dấu hiệu cương cứng yếu ớt do tác dụng của thuốc, Lâm Phong không chút kiên nhẫn, hắn ta thô bạo banh rộng hai chân Vương đang bị trói chặt, rồi không một lời cảnh báo, hắn ta thô bạo đâm thẳng dương vật đã cương cứng của mình vào hậu môn vẫn còn khô rát và sưng tấy của Vương. Một tiếng thét nghẹn ngào xé toạc không gian tĩnh mịch, Vương giật nảy mình, toàn thân co rúm lại vì đau đớn tột cùng. Cảm giác như có một thanh sắt nóng bỏng xé toạc da thịt anh từ bên trong. Nước mắt trào ra không kiểm soát, khuôn mặt Vương nhăn nhó đến biến dạng. Lâm Phong không hề dừng lại, hắn ta thúc mạnh, liên tục và tàn bạo, mỗi cú đâm sâu như muốn nghiền nát xương chậu của Vương. Tiếng da thịt va chạm thô ráp vang lên ghê rợn trong căn phòng ẩm thấp.

Vương cố gắng vùng vẫy, gào thét trong vô vọng, nhưng cơ thể anh đã hoàn toàn bất lực dưới sự trói buộc và tác dụng của thuốc. Anh chỉ có thể rên rỉ đau đớn, những tiếng kêu đứt quãng như tiếng một con thú bị thương. Máu rỉ ra từ hậu môn bị xé rách, thấm đỏ lớp da ghế lạnh lẽo. Lâm Phong nắm chặt tóc Vương, ghé sát tai anh và thì thầm những lời lẽ đầy khinh miệt: "Mày thấy không, Vương? Đây mới là mày thật. Mày chỉ là một cái lỗ để tao thỏa mãn. Mọi thứ kiêu hãnh của mày đều vô nghĩa thôi."

Trong suốt quá trình hiếp dâm, Lâm Phong không ngừng hành hạ Vương cả về thể xác lẫn tinh thần. Hắn ta vừa thúc mạnh vừa tát mạnh vào mặt Vương, vừa cắn xé vào vai và cổ anh, vừa nhổ nước bọt vào khuôn mặt đẫm nước mắt của anh. Hắn ta còn bắt Hoàng phải chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, ép cậu bé phải nhìn vào sự sụp đổ hoàn toàn của người anh trai mà cậu từng yêu thương. Lâm Phong muốn Vương cảm thấy nhục nhã, ê chề, muốn anh ta hoàn toàn mất đi ý chí phản kháng.

Cuối cùng, sau một thời gian dài dày vò tàn bạo, Lâm Phong gầm lên một tiếng thỏa mãn rồi rút dương vật ra khỏi hậu môn rướm máu của Vương. Anh nằm bất động trên ghế, cơ thể run rẩy từng hồi, hơi thở yếu ớt, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà. Anh cảm thấy như mình vừa bị tước đoạt đi thứ gì đó vô cùng quý giá, không chỉ là sự trinh tiết mà còn là nhân phẩm, là lòng tự trọng cuối cùng. Anh hoàn toàn suy sụp, cả về thể xác lẫn tinh thần, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng, tuyệt vọng bao trùm. Hoàng đứng đó, ánh mắt phức tạp nhìn Vương, trong đôi mắt vô hồn dường như có một tia đau xót thoáng qua, nhưng rồi lại nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự chai sạn đáng sợ. 

"Hãy cảm nhận đi, Vương," Lâm Phong thì thầm vào tai Vương, giọng nói ma quái. "Đây là 'ánh sáng chân lý' mà mày sẽ nhận được. Mày sẽ thấy, dục vọng nguyên thủy này còn mạnh mẽ hơn mọi thứ đạo đức giả tạo mà mày từng tôn thờ."

Sau đó, Hoàng cũng bị ép phải quan hệ tình dục với Vương dưới sự giám sát của Lâm Phong. Hoàng bị buộc phải cưỡng bức Vương, đẩy dương vật của mình vào hậu môn của Vương, ra vào liên tục, bất chấp những tiếng rên rỉ đau đớn và những lời van xin yếu ớt của anh trai. Hoàng không nói gì, nhưng ánh mắt cậu bé thể hiện sự giằng xé, một sự bất lực đáng sợ khi phải làm theo mệnh lệnh của Lâm Phong. Từng cú thúc của Hoàng như xé toạc lớp cơ vòng của Vương, khiến anh co giật từng hồi, mồ hôi lạnh toát ra. Vương yếu ớt rên rỉ, cố gắng né tránh, nhưng cơ thể anh đã bị thuốc và sự tra tấn làm cho rệu rã: "Hoàng... em... đừng mà..." Nhưng Hoàng không nói gì, chỉ cúi gằm mặt, tiếp tục hành động như một cỗ máy vô hồn dưới sự điều khiển của Lâm Phong. Lâm Phong đứng bên cạnh, không ngừng chỉ đạo Hoàng bằng những lời lẽ lạnh lùng, tàn độc: "Mạnh lên! Mày phải cho anh trai mày thấy 'ánh sáng' thực sự là gì! Hãy làm cho anh trai mày phải cầu xin mày, phải rên rỉ vì mày!" Cậu ta còn liếm khắp cơ thể Vương, đặc biệt là hõm nách, để cảm nhận mùi mồ hôi của anh mình, một hành động mà giờ đây đã trở thành bản năng thứ hai, vừa ám ảnh vừa ghê tởm, như một con thú đã bị huấn luyện để tận hưởng sự suy đồi.

Ban đầu, Vương đau đớn và ghê tởm tột cùng, nước mắt giàn giụa, cơ thể co quắp, gồng mình chống cự, cố gắng né tránh từng cú thúc của em trai, từng nụ hôn bẩn thỉu. Anh gào thét trong câm lặng khi cảm nhận sự xâm phạm từ chính người em mình yêu thương nhất, sự tủi nhục dâng trào đến tận đỉnh đầu, như muốn vỡ tung. Anh không ngừng lắc đầu, cố gắng đẩy Hoàng ra, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Lâm Phong thấy vậy, hắn ta cúi xuống, vỗ nhẹ vào má Vương, giọng nói đầy chế giễu: "Chống cự ư? Vô ích thôi, Vương. Mày càng chống cự, mày càng đau đớn. Hãy tận hưởng đi. Đây là món quà mà tao dành cho mày."

Nhưng dần dần, dưới tác dụng của thuốc kích dục đang chảy khắp cơ thể, và sự dày vò liên tục cả về thể xác lẫn tinh thần, một điều kinh hoàng đã xảy ra: dương vật của Vương bắt đầu cương cứng theo những nhịp thúc của Hoàng, và anh bắt đầu rên rỉ không còn vì đau đớn mà vì khoái cảm dơ bẩn, một sự phản bội đối với chính bản thân, một sự chấp nhận thân phận mới mà anh không bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào. Mắt Vương mở trừng trừng, vừa kinh hoàng vừa có chút gì đó trống rỗng, tự hỏi đây có phải là mình không, phải chăng anh đã hoàn toàn bị biến thành một con vật chỉ biết theo bản năng? Hoàng, dưới sự thúc ép của Lâm Phong, thì thầm vào tai Vương, giọng nói pha lẫn sự đau khổ và sự phục tùng: "Anh ơi, nó đúng như hắn nói... kháng cự chỉ làm anh đau khổ hơn thôi. Hãy buông xuôi đi... anh sẽ thấy... đây là 'chân lý'."

Lâm Phong liên tục gieo rắc vào tai Vương những lời nói ma mị, đầy sức cám dỗ, như một con rắn độc đang uốn lượn trong tâm trí anh, từng lời nói thấm sâu vào tâm hồn anh: "Thấy không, mày yêu nó. Mày không thể chối cãi được. Cái dục vọng này là bản chất thật của mày, là con người mày đã giấu kín bấy lâu nay. Hãy chấp nhận nó đi. Mày sẽ thấy, nó tuyệt vời hơn mọi sự kiêu hãnh rỗng tuếch của mày. Mày là con chó của tao, và mày sẽ phục vụ tao, phục vụ chính bản năng của mày. Mày sẽ được 'tự do' trong sự phục tùng."

Vương cảm thấy một sự nghiện ngập trỗi dậy mạnh mẽ trong mình, một cơn đói khát bản năng đang xâm chiếm lý trí anh, nghiện cái cảm giác bị đụ đít, nghiện cảm giác cặc của em trai đang đâm vào mình, và cả nghiện mùi mồ hôi của Hoàng, một sự nghiện ngập đầy nhục nhã, ám ảnh, len lỏi vào từng tế bào, ăn sâu vào tận xương tủy, thay thế mọi giá trị đạo đức mà anh từng tin tưởng, mọi kỷ niệm về một cuộc đời trong sạch đều dần tan biến. Những hành động ghê tởm, bệnh hoạn diễn ra liên tục, không ngừng nghỉ, phá nát hoàn toàn tâm hồn và thể xác Vương, biến anh thành một con quái vật của dục vọng, một công cụ thỏa mãn bản năng thấp hèn, không còn chút ý chí hay nhân phẩm nào.

Phần 3: Gia Đình Biến Chất và Lời Tuyên Thệ

Một đoạn video được bật lên trên màn hình lớn. Trong đó là cảnh Lâm Phong quyến rũ và ngoại tình với người yêu của Vương, một công tử của tập đoàn đối tác. Cậu công tử này, tên là Thiên, vốn là bạn học cấp 3 của Vương. Thiên có một vẻ ngoài thư sinh, mái tóc bồng bềnh, làn da trắng nõn và đôi mắt to tròn, nhưng lại ẩn chứa sự đĩ thõa khó cưỡng. Vương vốn thích phụ nữ, nhưng Thiên đã chủ động quyến rũ anh bằng những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ ân ái, và dần dần trở thành người yêu của Vương. Họ duy trì mối quan hệ yêu đương từ đó đến nay và ở nơi riêng tư vẫn thường gọi nhau là vợ - chồng.

Trong video, Thiên mặc bộ đồ lót ren mỏng manh, chất liệu xuyên thấu màu đen, thân hình mềm mại uốn lượn bên cạnh Lâm Phong một cách chủ động, mỗi cử động đều toát lên vẻ dâm đãng, mời gọi. Thiên chủ động vuốt ve Lâm Phong bằng những ngón tay thon dài, mơn trớn từ ngực xuống bụng, rồi đến đùi, sau đó liếm láp cơ thể Lâm Phong một cách dâm đãng, ánh mắt đầy ham muốn và phục tùng, như một con mèo cái đang quyến rũ con mồi. Cậu ta còn thì thầm những lời lẽ dâm tục vào tai Lâm Phong (đôi khi còn liếm nhẹ vào dái Lâm Phong một cách đầy khêu gợi, khiến hắn ta phải bật ra tiếng cười khoái trá): "Chủ nhân... ngài thật tuyệt vời... Em... em là của ngài..." Thiên cúi xuống, bú cu Lâm Phong một cách thuần thục, mút dái của hắn một cách say mê, đầu lưỡi không ngừng trêu đùa, từng tiếng mút chùn chụt vang lên rõ mồn một qua loa, làm Lâm Phong phải rên rỉ thỏa mãn, ánh mắt hắn ta ánh lên sự đắc thắng khi thấy Thiên hoàn toàn quỳ phục dưới dục vọng. Lâm Phong thì cười khẩy, ánh mắt lộ rõ sự khinh miệt và tự mãn, hắn ta đẩy dương vật của hắn vào miệng Thiên một cách thô bạo, rồi bắt đầu thúc mạnh, ra vào, từng cú đẩy đều dứt khoát, khiến Thiên rên rỉ đầy khoái lạc, khuôn mặt vặn vẹo trong dục vọng, không còn chút liêm sỉ, chỉ còn lại sự đê mê bệnh hoạn. Sau đó, Lâm Phong vạch mông Thiên ra, phơi bày toàn bộ sự trần trụi của hậu môn, rồi đụ đít cậu ta một cách thô bạo, không chút khoan nhượng, mỗi cú thúc đều như muốn xé toạc cậu ta. Thiên rên rỉ khóc lóc vì đau đớn, nhưng lại càng vặn vẹo thân mình để đón nhận, để cảm nhận sự xâm chiếm, như một con chó cái đã hoàn toàn bị thuần phục, chỉ biết tìm kiếm sự thỏa mãn trong nỗi đau. Cảnh tượng hai người ân ái được quay cận cảnh, từng chi tiết ghê tởm, từng tiếng rên rỉ, từng biểu cảm nhục nhã đều được thu vào ống kính một cách rõ nét, sắc lạnh, khiến Vương cảm thấy ghê tởm và đau đớn tột cùng, một cảm giác bị phản bội đến tận xương tủy, như bị ngàn mũi kim đâm vào tim, ruột gan như bị vặn xoắn, nôn nao đến muốn ói. Vương gào lên: "Không! Không thể nào! Thiên... sao em có thể...?" nhưng tiếng gào của anh bị nuốt chửng trong tiếng cười của Lâm Phong.Sau đó, đoạn video chuyển sang cảnh Thiên cùng công ty gia đình mình đã phản bội, rút vốn và phản công tập đoàn gia đình Vương, khiến tập đoàn lâm vào cảnh phá sản.

"Đó là hậu quả của sự yếu đuối và tin người của mày, Vương," Lâm Phong cười khẩy. "Và đây, là hậu quả của sự chống đối. Mày tin tưởng vào những thứ phù phiếm, và giờ thì mày phải trả giá. Mày nghĩ mày có thể kiểm soát mọi thứ ư? Sai rồi. Mày chỉ là một con cờ trong tay tao."

Hắn ta quay sang Hoàng, ánh mắt sắc lạnh như dao: "Hoàng, mày có muốn anh trai mày cũng bị thiến một hòn dái bên trái như mày không? Hay mày sẽ tiết lộ tin mật của tập đoàn?" Hoàng run rẩy, tuyệt vọng, đôi mắt cầu xin nhưng không dám nói lời nào. Lâm Phong đưa con dao sắc lạnh đến gần hòn dái còn lại của Hoàng, lưỡi dao ánh lên vẻ chết chóc, rồi kề sát vào dái của Vương, miết nhẹ một đường, đủ để lại một vệt đỏ. Cảm giác lạnh buốt và đau đớn khiến Hoàng bật khóc nức nở, khuôn mặt trắng bệch, cả người co rúm lại vì sợ hãi tột cùng. Hắn ta còn dùng mũi ngửi ngửi, hít hà mùi mồ hôi nách của Hoàng một cách bệnh hoạn, như thể đang thưởng thức mùi hương của sự sợ hãi, rồi ghé sát miệng vào tai cậu bé, thì thầm những lời lẽ đe dọa đầy ám ảnh: "Mày không được phép phản bội tao. Mày đã thuộc về tao, và gia đình mày cũng vậy. Nếu mày không hợp tác, tao sẽ biến tất cả thành những con chó đĩ mất cu dái kinh tởm nhất." Cuối cùng, dưới sự đe dọa trực tiếp này, không còn lối thoát, Hoàng buộc phải tiết lộ những thông tin mật của tập đoàn gia đình mình cho đối thủ, từng lời nói như cứa vào tim mình, khiến công ty hoàn toàn sụp đổ, chìm trong nợ nần và tiếng xấu

"Và đây chưa phải là tất cả, Vương," Lâm Phong nói, một nụ cười nham hiểm hiện rõ trên môi. Ba tháng sau, một đoạn video khác được bật lên. Đó là cảnh cha và mẹ Vương, cùng với người vệ sĩ trung thành của Vương – những người đã từng là trụ cột của gia đình, giờ đây cũng đang bị Lâm Phong bắt cóc và huấn luyện thành những con "chó đĩ", bị dày vò cả về thể xác lẫn tinh thần một cách tàn bạo.

Trong video, cha mẹ Vương và người vệ sĩ bị trói chặt, cơ thể trần truồng và đầy những dấu vết sỉ nhục, những vết bầm tím, vết cắn, và những hình xăm ghê tởm trên da. Họ bị ép phải quan hệ tình dục với nhau trước mặt những kẻ lạ mặt đang cười cợt, ánh mắt trống rỗng và tuyệt vọng, không còn chút ý thức. Người vệ sĩ, với thân hình vạm vỡ, giờ đây phải quỳ gối, liếm láp và mút dương vật Lâm Phong một cách ghê tởm, khuôn mặt anh ta nhăn nhó vì nhục nhã nhưng vẫn phải làm theo, trong khi Lâm Phong cười khoái trá, tận hưởng sự suy đồi đó. Hắn ta còn ép vệ sĩ liếm sạch tinh dịch của hắn ta sau khi hắn ta xuất tinh lên mặt hoặc ngực của vệ sĩ, không để sót một giọt nào, tiếng nuốt và nôn khan nghe rõ mồn một. Mẹ Vương bị ép phải phục vụ tình dục cho những tên thợ săn, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đã nhăn nheo vì tuổi tác và nhục nhã, từng tiếng nức nở bị bóp nghẹt. Bà bị ép phải ngậm dương vật của nhiều tên thợ săn cùng lúc, mỗi tên một cái, và bú dái cho chúng, những tiếng rên rỉ yếu ớt của bà gần như bị nuốt chửng bởi tiếng cười cợt và tiếng hô hoán của những kẻ bệnh hoạn. "Làm tốt lắm, bà già! Cứ làm đi, rồi mày sẽ quen thôi! Mày là chó của bọn tao!" – tiếng nói tàn nhẫn của những tên thợ săn vang lên. Cha Vương bị bắt phải chứng kiến tất cả, ông gào thét trong vô vọng, cơ thể co giật, nhưng không thể làm gì để bảo vệ vợ con. Lâm Phong còn bắt ông liếm sạch tinh dịch của những tên thợ săn bắn tung tóe lên người vợ mình, ép ông phải nuốt xuống, từng giọt nhớp nháp, ghê tởm, như một cách chà đạp hoàn toàn lên nhân phẩm cuối cùng của ông. Hắn ta ghé sát tai ông, thì thầm: "Mày thấy không, ông già? Đây là 'ánh sáng chân lý' đấy. Gia đình mày, tất cả đều là của tao. Mày là con chó đĩ già nua, và mày sẽ phục vụ tao cho đến khi mày chết."

Khi gia đình Vương đã kiệt sức, nằm run rẩy giữa đống tinh dịch, Lâm Phong nắm cằm cha Vương, ép ông nhìn vào camera, rồi hắn dặn dò bằng giọng điệu lạnh lẽo, đầy quyền lực: "Nhớ lấy, đây là định mệnh của các người. Từ nay, các người là chó đĩ của ta. Các người không có quyền lựa chọn. Sự chống đối sẽ chỉ mang lại đau khổ. Các người nghĩ mình có thể giữ được nhân phẩm ư? Nực cười! Nhân phẩm của các người đã bị chính ta chà đạp dưới chân. Hãy phục vụ thật tốt, nếu không, con trai các người sẽ phải gánh chịu hậu quả tàn khốc hơn." Hắn ta quay sang mẹ Vương, ép bà phải nhìn vào sự biến chất của chồng, và thì thầm: "Mày thấy không, chồng mày giờ đã trở thành một con chó. Mày cũng sẽ vậy thôi. Chống đối là vô ích. Hãy chấp nhận thân phận mới của mình." Khuôn mặt cha mẹ Vương và người vệ sĩ đầy sự nhục nhã, trống rỗng và ánh lên vẻ sợ hãi tột cùng, mọi dấu vết của sự kiêu hãnh đều biến mất.

Vương hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, tiếng hét xé nát không gian, nước mắt giàn giụa. Mọi thứ sụp đổ trước mắt anh. Tập đoàn phá sản, cha mẹ và vệ sĩ thành chó đĩ, và em trai đã trở thành kẻ phản bội và cũng là nạn nhân. Nỗi tuyệt vọng nhấn chìm Vương, kéo anh xuống vực thẳm của sự tha hóa, khiến anh không còn chút sức lực nào để kháng cự.

Sau nhiều ngày bị huấn luyện và "khai sáng" bởi cả Lâm Phong và Hoàng, Vương đã hoàn toàn biến chất. Anh không còn là Vương của ngày xưa, người đàn ông thành đạt, tài năng và đầy kiêu hãnh. Giờ đây, anh chỉ là một cái bóng, một con "chó đĩ" đã được "khai sáng" hoàn toàn.

Vương quỳ rạp dưới chân Lâm Phong, ánh mắt trống rỗng nhưng lại ánh lên một sự thần phục kỳ lạ, một sự chấp nhận tột cùng. Hoàng đứng bên cạnh, cũng quỳ gối, ánh mắt vô hồn.

"Vương, mày đã sẵn sàng đón nhận 'ánh sáng chân lý' chưa?" Lâm Phong hỏi, giọng điệu đầy uy quyền, như một vị thần đang phán xét. "Mày đã thấy rõ bản chất thật của thế giới này chưa? Tất cả đều là dối trá, chỉ có dục vọng và quyền lực là thật. Mày đã tìm thấy 'chân lý' của đời mình rồi đấy."

"Thần... thần phục ngài... thưa chủ nhân," Vương lắp bắp, giọng nói không còn chút khí phách nào, chỉ còn sự run rẩy và khát khao được vâng lời. "Thần đã sẵn sàng."

Lâm Phong mỉm cười đắc thắng. Hắn ta đưa tay nâng cằm Vương lên. "Tốt. Giờ thì, hãy đọc lời thề nguyện của một con 'chó đĩ'."

Vương run rẩy, nhưng vẫn đọc từng lời, từng chữ theo lời của Lâm Phong, giọng nói không còn chút sự phản kháng nào, chỉ còn sự cam chịu và một sự "nghiện ngập" đang lớn dần trong tâm hồn anh:

"Con xin thề, từ nay về sau, con nguyện là chó đĩ của chủ nhân Lâm Phong. Con sẽ vâng lời tuyệt đối, không phản kháng, không chống đối. Thân thể con, linh hồn con, mọi thứ của con đều thuộc về chủ nhân. Con sẽ phục vụ chủ nhân mọi lúc, mọi nơi, làm mọi điều mà chủ nhân mong muốn. Con nguyện sẽ cống hiến hết mình cho 'ánh sáng chân lý', sẽ là một 'tác phẩm nghệ thuật' sống, và sẽ giúp chủ nhân 'khai sáng' những linh hồn khác. Con xin thề."

Khi Vương đọc xong lời thề, Lâm Phong vỗ vai anh: "Tốt lắm, Vương. Mày đã hoàn toàn được 'khai sáng'. Bây giờ, mày đã là một phần của chúng ta. Hoàng, hãy chào mừng anh trai mày đến với 'gia đình' mới."

Hoàng tiến lại gần Vương, không còn nước mắt, không còn sự sợ hãi, chỉ còn sự vô hồn, và một chút gì đó của sự đồng cảm trong ánh mắt đã hóa đá. Cậu cúi xuống, hôn nhẹ lên môi Vương, một nụ hôn lạnh lẽo và vô cảm, như một lời chào đón đến địa ngục chung.

"Chào mừng anh đến với địa ngục của chúng ta, anh trai," Hoàng thì thầm, giọng nói không chút cảm xúc, như một lời tự thú đầy cay đắng.

Và thế là, Vương, Giám đốc tài năng của một tập đoàn lớn, đã hoàn toàn biến chất, trở thành một con "chó đĩ" dưới quyền kiểm soát của Lâm Phong, cùng với Hoàng, cha mẹ anh và cả người vệ sĩ trung thành. "Ánh Sáng Chân Lý" đã nuốt chửng thêm những nạn nhân nữa, kéo họ vào vòng xoáy bệnh hoạn không lối thoát. Liệu sẽ còn ai bị cuốn vào "ánh sáng chân lý" tàn khốc này?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com