Chương 12
Ánh Sáng Chân Lý: Vòng Xoáy Địa Ngục
Hồi Ức Ám Ảnh: Dây Xích Của Dục Vọng (Thời Trung Học và Đại Học)
Trong ký ức chập chờn của Vương, giữa những đau đớn và nhục nhã hiện tại, bất chợt hiện về hình ảnh Thiên của những năm tháng cấp ba và sau này. Khi ấy, cả hai còn là những cậu thiếu niên với trái tim rung động đầu đời, sau đó là những thanh niên với dục vọng bắt đầu trỗi dậy. Thiên luôn nổi bật trong đám đông bởi vẻ ngoài phi giới tính, vừa có nét mềm mại quyến rũ, vừa có sự tinh nghịch, cá tính. Vương, ngược lại, là một chàng trai nghiêm túc, kín đáo, và có phần e dè trong chuyện tình cảm.
Thiên biết rõ sức hút của mình và dường như cố ý khơi gợi sự chú ý của Vương, từng bước một kéo anh vào lưới tình. Cậu thường xuyên diện những bộ trang phục "nửa vời", lúc thì quần vải mềm mại, trễ cạp khoe xương hông, lúc lại áo sơ mi trắng mỏng manh hờ hững vài cúc trên, cố tình để lộ ra xương quai xanh gợi cảm và làn da trắng mịn ở cổ. Thỉnh thoảng, Thiên còn cố ý vén tay áo cao, để lộ ra vùng nách nhẵn nhụi, và mùi mồ hôi đặc trưng, hơi hăng nhưng lại đầy quyến rũ của cậu phả ra, khiến Vương cảm thấy xao xuyến một cách khó hiểu, một mùi hương mà anh sẽ mãi ám ảnh về sau. Những lúc vô tình chạm mặt Vương trong hành lang, Thiên không ngại ngần ghé sát lại, phả hơi thở nóng ấm vào vành tai anh, thì thầm những câu trêu chọc đầy ẩn ý, khiến má Vương ửng đỏ. Có khi, Thiên còn cố ý chạm nhẹ vào hông Vương khi lướt qua, khiến anh giật mình.
Một lần, sau giờ học nhóm tại nhà Thiên, cả hai cùng nhau dọn dẹp. Thiên mặc một chiếc áo phông rộng đến mức trễ vai, gần như lộ ra phần lớn bờ vai thon thả và quai áo lót mảnh mai. Khi cúi xuống nhặt cuốn sách dưới sàn, vạt áo trễ xuống sâu hơn, thoáng hiện vùng ngực phẳng phiu nhưng gợi cảm. Vương đứng gần đó, vô tình nhìn thấy cảnh tượng ấy, tim anh đập loạn xạ, cổ họng khô khốc. Anh vội vàng quay mặt đi, cố gắng giấu đi sự bối rối của mình.
Thiên dường như nhận ra sự xao động của Vương. Cậu đứng thẳng dậy, khẽ vuốt mái tóc đen nhánh, rồi chậm rãi tiến lại gần Vương. Ánh mắt Thiên long lanh, bờ môi hé mở như đang mời gọi. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay Vương, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên lớp áo sơ mi, rồi dần dần trượt xuống cổ tay, khẽ siết lại. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Vương, khiến anh đứng chôn chân tại chỗ, không dám cử động.
"Sao vậy, Vương?" Thiên khẽ hỏi, giọng nói mềm mại như nhung, pha lẫn chút tinh nghịch. Cậu áp sát người hơn, khoảng cách giữa cả hai gần đến mức Vương có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Thiên và mùi hương nhè nhẹ, quyến rũ tỏa ra từ cậu. Thiên ngước nhìn Vương bằng đôi mắt to tròn, hàng mi cong vút khẽ chớp, như đang cố tình mê hoặc anh. Bất ngờ, Thiên khẽ nhích người, cọ nhẹ phần hông của mình vào hông Vương, một cử chỉ vô tình nhưng đầy khêu gợi. Vương gần như không thể thở được, anh cảm thấy đầu óc trống rỗng, chỉ còn cảm nhận được sự hiện diện gần gũi đầy khêu gợi của Thiên. Anh bất chợt nhìn xuống, và thoáng thấy đường viền mờ ảo của thứ như một cái đầu khấc nơi bắp đùi non của Thiên hiện ra dưới lớp quần vải mềm mại.
Đột nhiên, như một trò đùa của số phận, Thiên cúi người xuống, nhặt một chiếc bút rơi dưới chân Vương. Tư thế đó khiến Thiên hơi xoay nhẹ người, chiếc quần vải mềm nhưng cạp trễ, cùng với việc Thiên cố tình không mặc quần lót, đã hé lộ một cách rõ ràng và trực diện con cu trơn mịn, trắng trẻo nằm ẩn mình giữa hai đùi, đang khẽ cựa quậy. Cùng lúc đó, đùm dái tròn, nhẵn nhụi treo lủng lẳng đầy mời gọi, và khi Thiên nhích người thêm một chút, Vương còn thoáng thấy lỗ đít hồng, chúm chím ẩn hiện sau làn da trắng muốt.
Khi Thiên nhặt chiếc bút lên, cậu đứng thẳng dậy, nhưng không vội vàng lùi ra. Thay vào đó, Thiên chủ động cọ nhẹ dương vật của mình vào mông Vương một cách tinh vi, rồi khẽ dùng đùm dái của mình cọ xát vào mu bàn tay Vương, một động tác tưởng như vô ý nhưng lại đầy dụng tâm. Thiên nở một nụ cười tinh nghịch, ánh mắt lướt qua Vương đầy ẩn ý, như thể đã đạt được mục đích của mình.
"Tớ hậu đậu quá đi," Thiên cười khẽ, rồi chậm rãi đưa tay Vương chạm vào vạt áo đang trễ xuống ở vai mình, như một lời mời gọi im lặng.
Vương lúng túng kẹp sách vào đùi để che giấu sự cương cứng bất chợt, mồ hôi lạnh toát ra dù trong phòng có điều hòa.
Cứ thế, Thiên dần dần kéo Vương vào vòng xoáy của dục vọng. Ban đầu là những cái chạm nhẹ, những lời thì thầm đầy ẩn ý, rồi dần dà trở thành những hành động táo bạo hơn.
Thiên bắt đầu dụ dỗ Vương bằng những cuộc hẹn hò "học nhóm" tại nhà riêng. Những buổi tối ấy, không có ai khác ngoài hai người. Thiên sẽ chờ Vương đến rồi ra đón, đôi khi chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, không cài cúc, và không có quần lót, để dương vật lấp ló đầy khiêu khích, hoặc một chiếc quần short cực ngắn để lộ bắp đùi săn chắc và đường viền mông. Cậu ta sẽ ngồi cạnh Vương trên ghế sofa, cố tình cọ đùi vào đùi Vương, thỉnh thoảng vô tình để con cu mềm mại của mình chạm vào tay Vương khi đưa tài liệu. Mùi mồ hôi nách hơi hăng từ Thiên, kết hợp với mùi hương cơ thể đặc trưng, khiến Vương không ngừng xao nhãng và bị cuốn hút một cách bí ẩn.
Sau vài buổi như vậy, Thiên càng trở nên bạo dạn hơn. Một đêm nọ, trong khi Vương đang tập trung vào bài vở, Thiên bất ngờ đặt tay lên đùi Vương, rồi từ từ trượt lên phía hạ bộ. Bàn tay thon dài, lạnh lẽo của Thiên chạm vào dương vật Vương qua lớp quần, khẽ vuốt ve. Vương giật nảy mình, tim đập loạn xạ, nhưng không dám phản kháng. Thiên ngước nhìn Vương, đôi mắt long lanh đầy ham muốn, rồi cúi xuống, hôn nhẹ vào cổ anh, hít hà mùi hương da thịt Vương như một con thú đói.
Màn Kịch Công Khai: Ve Vãn Giữa Thanh Thiên Bạch Nhật
Sự táo bạo của Thiên không dừng lại ở những nơi kín đáo. Cậu ta còn không ngần ngại ve vãn Vương ngay cả ở những nơi công cộng, trước mặt gia đình và bạn bè, biến nỗi xấu hổ của Vương thành một phần của trò chơi quyến rũ bệnh hoạn.
Trong bữa ăn tối ở nhà Vương: Không khí gia đình ấm cúng bỗng trở nên căng thẳng dưới gầm bàn. Thiên, ngồi đối diện Vương, vẻ mặt vẫn tự nhiên trò chuyện với cha mẹ anh, nhưng chân cậu ta thì không ngừng nghỉ. Bàn chân trần của Thiên luồn lách dưới gầm bàn, khẽ cọ nhẹ vào bắp chân Vương, rồi từ từ trượt lên phía đùi. Vương giật mình, cố gắng dịch chân nhưng không được. Chân Thiên tiếp tục tiến lên, khẽ vuốt ve dương vật Vương qua lớp vải tà lỏn mềm mỏng, rồi dùng ngón chân day day đùm dái của anh một cách tinh quái. Vương phải cắn chặt răng, mồ hôi lạnh túa ra, cố gắng nuốt trôi miếng cơm trong khi cảm nhận dương vật đang căng cứng lên dưới lớp quần.
Đột nhiên, Thiên làm rơi chiếc muỗng, tạo ra tiếng động nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý. "Ôi, tớ xin lỗi!" Thiên giả vờ ngây thơ, rồi nhanh chóng chui xuống gầm bàn, nơi mà tầm nhìn của cha mẹ và Hoàng bị che khuất. Dưới gầm bàn tối tăm, Thiên không lãng phí một giây phút nào. Cậu ta nhanh chóng kéo nhẹ ống quần tà lỏn, ngậm lấy dương vật anh một cách điêu luyện, lưỡi đảo liên tục, mút mát cuồng nhiệt. Vương giật nảy người, tay siết chặt thành bàn, mắt trợn trừng vì sốc và khoái cảm tột độ. Anh cố gắng kìm nén tiếng rên nhưng chỉ có thể thở dốc. Cơn khoái cảm đến quá nhanh và bất ngờ, chỉ trong tích tắc, Vương đã xuất tinh. Dòng tinh dịch ấm nóng bắn ra, một phần dính vào mặt Thiên, phần còn lại bắn tung tóe xuống sàn nhà dưới gầm bàn.
Thiên nhanh chóng nuốt sạch, rồi nhoẻn miệng cười đầy dâm đãng với Vương trước khi giả vờ mò mẫm tìm muỗng và chui lên. Ngay lúc đó, Hoàng, ngồi cạnh Vương, đột nhiên cảm thấy một chất lỏng nhớp nháp dưới chân mình. "Ủa, có gì rớt dưới sàn vậy anh?" Hoàng ngây thơ hỏi, cúi xuống nhìn, khuôn mặt cậu bé vẫn còn non nớt không nhận ra đó là gì. Vương tái mặt, vội vàng đáp lời: "À... chắc là đồ ăn rơi ra đấy, em đừng bận tâm." Anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì như lửa đốt, một sự xấu hổ và nhục nhã tột cùng xâm chiếm. Thiên thì vẫn thản nhiên, cười bí hiểm với Vương, như một kẻ thắng cuộc trong trò chơi nguy hiểm này.
Thiên, với sự xảo quyệt đáng sợ, không ngừng tìm cách khống chế Vương, và những nơi công cộng đông người lại trở thành sân khấu hoàn hảo cho những màn kịch của cậu ta. Tại các trung tâm thương mại tấp nập, quán cà phê ồn ào hay rạp chiếu phim tối, Thiên sẽ tìm mọi cách để tạo ra những đụng chạm "vô tình" đầy ẩn ý. Khi hai người cùng đi bộ, Thiên sẽ không chỉ nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Vương, mà còn khẽ phả hơi nóng vào tai anh, rồi thầm thì những lời gạ gẫm đầy mê hoặc như "Mồ hôi Vương thơm quá, tớ muốn liếm mồ hôi Vương quá!". Trong lúc ngồi cạnh nhau, cậu ta khẽ áp sát đùi vào đùi Vương, đủ để Vương cảm nhận hơi ấm cơ thể Thiên xuyên qua lớp vải, khơi gợi một cảm giác vừa khó chịu vừa kỳ lạ. Thậm chí, trong khi nói chuyện, Thiên bất ngờ đặt tay lên cánh tay Vương, rồi đầy tinh vi, cố tình để ngón cái khều nhẹ vào vùng nách của anh, như thể vô tình chạm phải những sợi lông nách lún phún. Hành động tưởng chừng bình thường nhưng lại ẩn chứa sự khêu gợi đến rợn người, khiến Vương bất giác rùng mình và ngượng ngùng đến đỏ mặt trước sự táo bạo của Thiên ngay giữa chốn đông người.
Có lần, sự táo bạo của Thiên đã đẩy Vương vào một tình huống cực kỳ khó xử và nguy hiểm: trong một chiếc thang máy đông người, Thiên khẽ nghiêng người, áp sát đùi mình vào đùi Vương. Cậu ta không chỉ cạ nhẹ dương vật của mình vào mông Vương qua lớp vải quần, mà còn nhanh như cắt luồn tay vào túi quần của Vương, khẽ xoa bóp nhẹ vào đùm cu dái anh khiến con cu anh ngay lập tức ngẩng đầu, độn quần lên thành một bụm. Giữa không gian chật hẹp và ngột ngạt của thang máy, Vương đứng cứng đờ như pho tượng. Anh vừa sợ hãi tột độ bị phát hiện, tưởng tượng ra ánh mắt phán xét của những người xung quanh, vừa cảm thấy sự kích thích bệnh hoạn dâng trào không kiểm soát trong hoàn cảnh oái oăm đó. Cảm giác nhục nhã, ghê tởm đan xen với khoái cảm cấm kỵ khiến toàn thân anh run rẩy, một sự hỗn loạn cảm xúc chưa từng có.
Những hành động táo bạo và công khai này đã đẩy Vương vào một trạng thái tâm lý cực kỳ phức tạp và giằng xé. Anh vừa nứng vì những đụng chạm thân mật và sự kích thích bất ngờ Thiên mang lại, một thứ khoái cảm mà anh không thể kiểm soát hay chối bỏ. Nhưng đồng thời, nỗi lo sợ bị người khác nhìn thấu bí mật đen tối này luôn thường trực, đè nặng lên mọi suy nghĩ của anh. Anh xấu hổ với bản thân và gia đình, cảm thấy mình đang lún sâu vào một vũng lầy tội lỗi mà không sao thoát ra được. Thế nhưng, một cách bệnh hoạn và đáng sợ, Vương lại tìm thấy sự kích thích từ chính cảm giác mạo hiểm và bị thao túng đó, một thứ khoái cảm méo mó sinh ra từ sự kiểm soát của Thiên. Anh như con rối trong tay Thiên, hoàn toàn bất lực, không thể thoát ra khỏi mạng lưới nhện mà Thiên đã giăng sẵn, mỗi ngày một siết chặt hơn.
Mối Quan Hệ Bệnh Hoạn: Từ Nhà Đến Công Ty
Đó là đêm đầu tiên. Dưới sự dẫn dắt của Thiên, Vương đã hoàn toàn bị lôi cuốn vào những khoái lạc cấm kỵ. Thiên chủ động cởi quần áo của Vương, để lộ ra cơ thể cường tráng nhưng còn non nớt của anh. Cậu ta không ngừng liếm láp, mút mát khắp cơ thể Vương, đặc biệt là hõm nách, nơi Vương tự thấy mùi mồ hôi của mình trở nên đậm đà nhất khi bị kích thích. Thiên còn ngậm lấy dương vật Vương, mút lấy mút để một cách thành thục, lưỡi đảo liên tục, khiến Vương rên rỉ vì khoái cảm. Sau đó, Thiên nhẹ nhàng đẩy Vương nằm xuống, banh hai chân anh ra, và chủ động dùng miệng liếm láp hậu môn Vương, rồi từ từ đưa ngón tay vào bên trong. Khi Vương đã hoàn toàn bị kích thích, Thiên không ngừng cạ dương vật của mình vào hậu môn Vương, rồi từ từ đẩy vào bên trong, dẫn dắt Vương vào thế giới của tình dục đồng giới mà anh chưa bao giờ nghĩ tới. Những tiếng rên rỉ, những tiếng va chạm da thịt, và mùi mồ hôi hòa quyện lấp đầy căn phòng.
Không chỉ ở nhà, sự táo bạo của Thiên còn lan sang cả trường học và công viên. Trong những giờ giải lao vắng vẻ ở trường, Thiên sẽ lôi Vương vào những góc khuất, những nhà vệ sinh bỏ hoang. Cậu ta không ngần ngại kéo khóa quần Vương, ngậm lấy dương vật anh một cách vội vã, hay dùng tay day day đùm dái Vương qua lớp vải quần. Thậm chí, Thiên còn cố tình cạ cu của mình vào mông Vương khi cả hai đang đứng nói chuyện, hoặc khẽ dùng đùm dái tròn nhẵn của mình cọ xát vào tay Vương khi anh đang cầm sách, khiến Vương phải gồng mình kìm nén sự kích thích và sợ hãi bị phát hiện. Thiên còn đặc biệt thích liếm láp nách của Vương mỗi khi cả hai ở những nơi khuất, như muốn tận hưởng mùi hương cơ thể anh trong những khoảnh khắc tội lỗi đó.
Tại chợ tình của gay và khu vực ngoài trời: Vào những buổi đêm, Thiên bắt đầu rủ Vương đến những khu chợ tình đồng tính ngầm hoặc những khu vực vắng vẻ ngoài trời, nơi mà dục vọng được thả lỏng. Giữa đám đông nhốn nháo và những ánh mắt dò xét, Thiên sẽ chủ động đan tay Vương vào tay mình, rồi luồn ngón tay vào giữa các ngón tay anh, siết chặt. Sau đó, cậu ta sẽ kéo Vương vào những góc tối, những con hẻm vắng.
Tại đó, không gian riêng tư được tạo ra, Thiên sẽ trở nên táo bạo hơn rất nhiều. Cậu ta không ngần ngại kéo Vương sát vào mình, mở khóa quần anh ra, và dùng miệng mình ngậm lấy dương vật Vương, mút mát một cách cuồng nhiệt ngay giữa không gian mở, chỉ được che chắn một cách hời hợt bởi bóng tối và đôi khi là một tấm bạt cũ. Vương vừa run sợ vì bất cứ ai cũng có thể phát hiện, vừa bị khoái cảm dâng trào đến tê dại.
Thậm chí có những đêm, Thiên còn đưa Vương đến những bãi đất trống, công viên hoang vắng, hoặc khu vực ít người qua lại để thực hiện hành vi tình dục ngoài trời. Thiên sẽ đẩy Vương xuống thảm cỏ lạnh lẽo, hoặc dựa vào thân cây sần sùi. Cậu ta lột sạch quần áo Vương, để cơ thể anh trần trụi dưới ánh trăng mờ ảo, và rồi tự mình cũng trần truồng hoàn toàn. Thiên không ngừng liếm láp, cắn xé khắp cơ thể Vương, từ ngực, bụng, đùi, đến những vùng nhạy cảm nhất. Cậu ta sẽ ngậm lấy dương vật Vương, dùng lưỡi liếm dọc bìu dái, rồi banh rộng hậu môn Vương và đâm sâu dương vật của mình vào. Những tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc nặng nhọc, và tiếng va chạm da thịt hòa lẫn vào âm thanh của côn trùng và gió đêm. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ, và mùi mồ hôi nồng nặc của cả hai người hòa quyện vào nhau, tạo nên một trải nghiệm vừa dơ bẩn, vừa kích thích một cách bệnh hoạn. Cậu ta sẽ không ngừng ngậm lấy nách Vương, hít hà mùi hương của anh, như một con vật đánh dấu lãnh thổ.
Khi cả hai vào đại học và sau đó Vương đi làm ở công ty, Thiên vẫn không buông tha. Cậu ta tìm cách xin vào làm cùng công ty với Vương, và lợi dụng những chuyến công tác hoặc những buổi làm việc muộn để tiếp tục những hành vi bệnh hoạn. Trong phòng làm việc riêng, trong nhà kho vắng người, hay thậm chí là trong nhà vệ sinh công ty, Thiên sẽ chủ động mở khóa quần Vương, kéo dái anh ra, và bú lấy bú để, khiến Vương vừa sợ hãi bị phát hiện, vừa bị khoái cảm lấn át. Thiên thậm chí còn táo bạo đến mức cạ đầu gối của mình vào dương vật Vương ngay cả khi cả hai đang đứng nói chuyện trong hành lang vắng người, khiến Vương phải giả vờ cúi xuống nhặt đồ để che giấu. Thiên còn nhiều lần cố tình để Vương chạm vào cu và dái của mình một cách "vô ý" khi cả hai đang ở gần nhau, hoặc khiến Vương vô tình nhìn thấy hõm nách trong những khoảnh khắc chuyển động, hoặc thì thầm vào tai Vương những lời dâm đãng kiểu "Chồng nhớ đít vợ quá, vợ ơi!" Những hành động này không chỉ là thỏa mãn dục vọng, mà còn là cách Thiên khẳng định sự kiểm soát hoàn toàn của mình đối với Vương, từng chút một ăn mòn ý chí và nhân phẩm của anh.
-----
Trong ký ức chập chờn của Vương, giữa những đau đớn và nhục nhã hiện tại, bóng hình Thiên vẫn ám ảnh. Anh đã rơi vào vòng tay ma quỷ ấy, và giờ đây, anh dần nhận ra rằng người em trai ngây thơ của mình, Hoàng, cũng không thoát khỏi móng vuốt của Thiên.
Thiên, với vẻ ngoài phi giới tính đầy mê hoặc, tựa như một đóa hoa độc nở rộ, thu hút mọi ánh nhìn. Sự tinh nghịch ẩn sau vẻ ngoài mềm mại càng khiến Thiên trở nên khó đoán và đầy cám dỗ, đặc biệt đối với những chàng trai đang tuổi mới lớn như Hoàng, với trái tim khao khát khám phá những điều mới lạ. Thiên không chỉ muốn Vương làm "vợ" ngoan ngoãn, mà còn gieo rắc mầm dục vọng vào tâm hồn Hoàng, từng bước biến cậu thành "chồng" của mình trong một vở kịch tình ái bệnh hoạn.
Bước Chân Nhẹ Nhàng: Gạ Gẫm Từng Chút Một
Thiên tiếp cận Hoàng một cách từ tốn và đầy khéo léo, không vội vã mà từng bước gieo vào lòng cậu bé sự tò mò và thích thú. Những buổi học nhóm, những chuyến đi chơi gia đình, và đặc biệt là những giờ tập gym chung là những cơ hội không thể tốt hơn. Thiên luôn thể hiện sự đáng tin cậy và âu yếm, khiến Hoàng hoàn toàn tin tưởng.
Tại phòng gym, Thiên luôn xuất hiện với vẻ ngoài gợi cảm nhưng vẫn kín đáo, những chiếc áo ba lỗ khoét sâu để lộ vùng nách thon gọn và thoảng hương nước hoa dịu nhẹ, quyến rũ. Cậu ta sẽ "vô tình" chạm vào Hoàng khi hướng dẫn các bài tập, khẽ cọ hông mình vào mông Hoàng khi cả hai cùng tập tạ, hoặc tựa lưng vào người Hoàng khi ngồi nghỉ. Mùi mồ hôi nam tính của Hoàng sau khi tập luyện lại càng kích thích Thiên, như một lời mời gọi ngầm. Thiên sẽ giả vờ chỉnh tư thế cho Hoàng, bàn tay thon dài lướt qua eo, hông, thậm chí là mông của Hoàng một cách cố ý, rồi khẽ thì thầm những lời khen ngợi cơ thể cậu bé, kèm theo một nụ cười ấm áp, khiến Hoàng vừa ngượng ngùng, vừa có chút tự hào và tin tưởng.
"Hoàng dạo này cơ bắp tay đẹp quá nha," Thiên sẽ nói, tay chạm nhẹ vào bắp tay Hoàng, rồi bất ngờ dùng ngón tay cái xoa nhẹ vào hõm nách cậu bé, nơi vừa ướt đẫm mồ hôi sau buổi tập. "Mùi mồ hôi của em cũng thơm nữa đó." Lời khen ngợi táo bạo này khiến Hoàng đỏ mặt, nhưng trong lòng lại rộn ràng một cảm xúc khó tả.
Để tăng thêm sự quyến rũ, Thiên còn sử dụng một loại nước hoa đặc biệt, có mùi hương thoang thoảng nhưng lại có tác động kỳ lạ đến Hoàng, khiến cậu bé cảm thấy bồn chồn, tim đập nhanh hơn mỗi khi ở gần Thiên. Hoàng không hề biết đó là một loại xuân dược nhẹ, được Thiên cố ý sử dụng để khơi gợi dục vọng tiềm ẩn trong cậu. Thiên luôn mang theo một lọ nhỏ trong túi và kín đáo xịt thêm vài lần khi ở gần Hoàng, đặc biệt là khi cả hai có những hoạt động thể chất.
Trong những buổi học nhóm, khi Vương không để ý, Thiên sẽ ngồi sát lại Hoàng, cố tình để chân mình chạm vào chân Hoàng dưới gầm bàn. Cậu ta sẽ kể những câu chuyện hài hước, rồi bất ngờ ghé sát vào tai Hoàng thì thầm, hơi thở nóng ấm phả vào vành tai cậu bé, khiến Hoàng rùng mình. Thiên còn chủ động nắm lấy tay Hoàng, những ngón tay thon dài khẽ vuốt ve mu bàn tay cậu bé.
Bước Tiến Táo Bạo: Khám Phá Cơ Thể
Khi sự tin tưởng và tò mò trong Hoàng đã đủ lớn, Thiên bắt đầu những bước tiến táo bạo hơn, tập trung vào việc làm quen với những vùng nhạy cảm nhất của Hoàng. Một lần sau buổi tập gym, khi cả hai đang ở phòng thay đồ vắng người, Thiên giả vờ nhờ Hoàng lấy giúp chiếc khăn ở trên cao. Khi Hoàng với tay lên, chiếc áo ba lỗ của cậu hơi bị kéo lên, Thiên đứng ngay phía sau, chăm chú nhìn vào vùng bụng phẳng lì và đường hông đang dần hiện rõ của Hoàng.
"Hoàng có hình xăm ở nách hả?" Thiên bất ngờ hỏi, tay đưa lên chạm nhẹ vào nách của Hoàng. "Không phải đâu anh. Là... lông nách thôi," Hoàng ngượng ngùng đáp. Thiên khẽ cười, ngón tay vẫn mân mê vùng da dưới cánh tay Hoàng, rồi bất ngờ khẽ ngửi. "Ừm, mùi đặc biệt thật," Thiên thì thầm, ánh mắt đầy ẩn ý.
Những lần khác, khi ở nhà Vương, Thiên sẽ rủ Hoàng cùng xem phim kinh dị. Trong những cảnh đáng sợ, Thiên sẽ ôm chặt lấy Hoàng, cọ ngực mình vào ngực cậu bé, hoặc khẽ rên rỉ để tăng thêm phần kịch tính. Hoàng, vốn nhút nhát, sẽ càng ôm chặt lấy Thiên, cảm nhận được sự mềm mại và mùi hương quyến rũ từ cơ thể người kia.
Lần khác, khi cả hai ngồi nghỉ sau buổi tập, Thiên đột ngột cúi xuống, giả vờ buộc dây giày. Cậu ta cố tình để mặt gần vùng hạ bộ của Hoàng, rồi khẽ nhích đầu, mũi Thiên lướt nhẹ qua vải quần ngay vị trí dương vật Hoàng. Hoàng giật mình, hơi co chân lại, nhưng Thiên vẫn tiếp tục, thậm chí còn hít một hơi sâu như đang tận hưởng. "Hình như có mùi gì đó thơm thơm từ em," Thiên nói, ngước lên nhìn Hoàng với ánh mắt đầy vẻ ngớ ngẩn khiến Hoàng phì cười.
Để làm quen Hoàng với sự động chạm trực tiếp vào vùng nhạy cảm, Thiên thường xuyên tìm cớ. Trong những buổi học nhóm tại nhà Vương, khi Vương không có mặt, Thiên sẽ ngồi sát Hoàng. Cố tình phả mùi nước hoa tẩm xuân dược từ nách mình vào mũi Hoàng khiến cậu bé rạo rực. Thiên lấy cớ chỉnh tư thế ngồi, rồi tay khẽ đặt lên đùi Hoàng, từ từ trượt xuống phía hạ bộ, ngón tay lướt nhẹ trên vải quần ngay vị trí dương vật. Hoàng sẽ hơi cứng người, nhưng sự kích thích của bản năng bị khơi gợi bởi xuân dược, sự ngây thơ và tin tưởng vào Thiên khiến cậu không phản ứng mạnh.
Trong một lần xem phim kinh dị tại nhà, khi chỉ có hai người, Thiên ôm chặt Hoàng, lén cho cậu ta ngửi mùi xuân dược từ nách mình. Khi Hoàng ngấm thuốc, mặt đỏ gay, tay Thiên rê xuống xoa nắn vùng đùi trong của Hoàng, dần dần tiến sát đến háng. Đột nhiên, Thiên nhẹ nhàng luồn tay vào trong quần tà lỏn của Hoàng, ngón tay thon dài khẽ chạm vào dương vật và đùm dái của cậu bé. Thiên không vội vàng kích thích, mà chỉ vuốt ve nhẹ nhàng, như đang khám phá. Thậm chí, cậu ta còn áp sát mặt vào vùng háng Hoàng, hít hà mùi hương đặc trưng và khẽ hôn lên dương vật Hoàng qua lớp vải, thì thầm: "Của em thật là mềm mại và ấm áp." Hoàng hoàn toàn bị sốc nhưng cũng không kìm được tiếng rên nhỏ, cơ thể rạo rực, tinh dịch rỉ ra một chút từ đầu cu.
Màn Kịch Quyến Rũ Nơi Công Cộng
Thiên, với vẻ ngoài điềm đạm và sự khéo léo vốn có, luôn biết cách biến những buổi tụ tập đông người thành sân khấu riêng cho mình và Hoàng. Trước mặt bạn bè, Thiên là một người anh chu đáo, quan tâm, nhưng ẩn sâu bên trong là một kẻ thao túng tài tình. Trong các buổi đi chơi nhóm, Thiên luôn tìm cách ở gần Hoàng, tạo ra những khoảnh khắc riêng tư đầy ám ảnh.
"Ê Hoàng, phim này hay ghê mày ơi," Thiên nói, giả vờ vô tư tựa đầu vào vai Hoàng khi cả bọn đang xem phim ở rạp. Hơi thở ấm nóng của Thiên phả vào vành tai Hoàng, không chỉ là hơi thở, mà là một lời thì thầm: "Hoàng của anh thơm quá... làm anh muốn cắn một miếng." Hoàng giật mình, cố gắng dịch người ra một chút nhưng Thiên vẫn giữ nguyên vị trí, thậm chí còn ghé sát hơn, khẽ cọ mũi vào tóc cậu.
Khi cả nhóm cùng đi bộ trong trung tâm thương mại đông đúc, Thiên sẽ tự nhiên đan tay vào tay Hoàng, như một người anh trai thân thiết. "Đi sát vào đây không lạc, Hoàng," Thiên nói, nhưng ngón tay cậu ta lại khẽ miết nhẹ lên lòng bàn tay Hoàng, một sự đụng chạm tinh tế khiến Hoàng bất giác rụt rè. Hoặc khi cả bọn ngồi chung ghế sofa ở quán cà phê, tay Thiên lại vô tình (?) chạm vào đùi Hoàng, rồi từ từ di chuyển lên xuống, nhẹ nhàng cọ xát vào dương vật Hoàng qua lớp quần jeans. Mỗi lần như vậy, Hoàng đều cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, vừa sợ hãi bị phát hiện, vừa nôn nao vì sự kích thích bất ngờ. Thiên sẽ giữ gương mặt tỉnh bơ, tiếp tục câu chuyện với bạn bè, nhưng ánh mắt liếc nhìn Hoàng đầy ẩn ý, như muốn nói: "Cưng thấy không, anh có thể làm bất cứ điều gì với cưng, ở bất cứ đâu."
Sự táo bạo của Thiên không chỉ dừng lại ở nơi công cộng. Ngay cả trong những bữa cơm gia đình đầm ấm, trước mặt cha mẹ Hoàng và cả Vương, Thiên vẫn tiếp tục màn kịch của mình. Cậu ta ngồi cạnh Hoàng, thể hiện sự quan tâm đặc biệt, gắp thức ăn cho Hoàng, hỏi han về chuyện học hành, khiến cha mẹ Hoàng rất hài lòng và khen ngợi Thiên là một người bạn tốt, một người anh đáng tin cậy.
"Thiên nó tốt bụng thật đấy, Hoàng có phúc mới có đứa bạn như nó," mẹ Hoàng mỉm cười nói với Vương, hoàn toàn không hề hay biết những gì đang diễn ra dưới gầm bàn.
Dưới lớp khăn trải bàn che khuất, một câu chuyện hoàn toàn khác đang diễn ra. Bàn tay Thiên không ngần ngại luồn lách vào trong quần tà lỏn của Hoàng, khẽ vuốt ve dương vật và day nhẹ vào đùm dái Hoàng. Hoàng khẽ giật mình, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường nhưng hơi thở bắt đầu gấp gáp. Cậu bé nhanh chóng phối hợp bằng cách hơi mở rộng chân ra, khuôn mặt đỏ bừng vì sự kích thích đang cuộn trào bên trong. Thiên thậm chí còn táo bạo hơn, đưa ngón tay thon dài của mình khều nhẹ vào lỗ sáo của Hoàng, đồng thời dùng ngón tay khác móc sâu vào hậu môn cậu bé, kích thích điểm G bên trong. Hoàng cứng người, mắt trợn trừng, nhưng phải cố gắng giữ vẻ mặt bình thường. Cơn khoái cảm dâng trào nhanh chóng, Hoàng run rẩy, rồi bắn tinh ra đầy tay Thiên. Thiên nhanh chóng liếm sạch tinh dịch trên tay mình, mỉm cười bí hiểm với Hoàng, trong khi cậu bé phải cố gắng dịch chuyển để che giấu vết ướt trên quần. Hoàng, dù bất ngờ và hơi sốc, nhưng cảm giác khoái lạc mãnh liệt đã át đi sự phản kháng ban đầu. Cậu không thể làm gì khác ngoài việc cố gắng giấu diếm.
Vương, vì quá yêu thương em trai mình và hoàn toàn tin tưởng Thiên, không một chút nghi ngờ. Anh mải mê trò chuyện với cha mẹ, không hề hay biết rằng ngay dưới gầm bàn, em trai mình đang bị thao túng và kích thích một cách bệnh hoạn. Hoàng, trong khoảnh khắc đó, cảm thấy mình như bị mắc kẹt. Một mặt, cậu sợ hãi và xấu hổ, nhưng mặt khác, sự kích thích từ những đụng chạm cấm kỵ lại khiến cậu không thể phản kháng. Cậu bé là con mồi hoàn hảo trong trò chơi của Thiên, một trò chơi nguy hiểm mà chỉ có hai người biết.
"Dạy Dỗ" Hoàng Ở Nơi Kín Đáo: Tình Dục Trỗi Dậy
Khi sự hấp dẫn và tò mò của Hoàng đã đạt đến đỉnh điểm, Thiên bắt đầu dẫn dắt cậu bé vào thế giới tình dục đồng giới.
Một lần sau buổi tập, Thiên và Hoàng cùng vào phòng tắm. Thiên giả vờ đánh rơi xà phòng, rồi nhờ Hoàng cúi xuống nhặt, để lộ vùng mông căng tròn và chiếc đùi thon gọn dưới làn nước. Khi Hoàng quay lưng lại, Thiên bất ngờ áp sát người vào Hoàng, tay khẽ xoa nắn vùng hông của cậu bé. "Hoàng, anh có thể giúp em kỳ lưng không?" Thiên thì thầm, hơi thở nóng ấm phả vào tai Hoàng. Không đợi Hoàng trả lời, Thiên đã bắt đầu xoa bóp lưng Hoàng, rồi tay từ từ trượt xuống, khẽ chạm vào mông và đùi trong của cậu. Sau đó, Thiên nhẹ nhàng xoay người Hoàng lại, đưa tay xuống vuốt ve dương vật của cậu bé đang dần cương cứng dưới làn nước. Thiên ngậm lấy nó, mút mát một cách điêu luyện, rồi dùng tay day day bìu dái của Hoàng. Cả căn phòng tắm vang vọng tiếng nước chảy và tiếng rên rỉ. Hoàng cảm thấy một luồng điện chạy khắp cơ thể, khoái cảm mãnh liệt đến mức cậu phải bám chặt vào vai Thiên khi xuất tinh.
Những chuyến đi chơi xa hoặc công tác là cơ hội tuyệt vời để Thiên và Hoàng tận hưởng những đêm riêng tư. Trong căn phòng khách sạn sang trọng, Thiên chuẩn bị rượu vang và nến thơm, tạo một không gian lãng mạn. Khi gò má Hoàng ửng hồng vì men say, Thiên chủ động hôn Hoàng, mút chiếc lưỡi non mềm của cậu, rồi quỳ xuống mở khóa quần Hoàng, kéo quần lót cậu bé xuống, và ngậm lấy cu Hoàng, mút mát một cách cuồng nhiệt. Hoàng sẽ rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy đầu Thiên, đẩy cu cậu ta vào sâu hơn. Thiên không ngừng liếm láp, hôn hít khắp cơ thể Hoàng, đặc biệt là hõm nách, nơi Hoàng tự thấy mùi cơ thể mình trở nên quyến rũ nhất khi bị kích thích. Sau đó, Hoàng xoay Thiên lại, banh rộng hai chân Thiên, và từ từ đưa dương vật của mình vào hậu môn Thiên, những tiếng rên rỉ và thở dốc hòa quyện vào nhau.
Dưới vòi sen, Thiên sẽ chủ động đưa tay xuống vuốt ve dương vật và đùm dái của Hoàng, rồi ngậm lấy nó một cách điêu luyện. Hoàng sẽ ôm chặt lấy Thiên, hoàn toàn đắm chìm trong khoái cảm. Thiên cũng sẽ kéo Hoàng lại gần, để dương vật mình cạ vào mông Hoàng, hoặc xoay người để Hoàng có thể chạm vào vú mình, thậm chí để Hoàng ngậm lấy nách Thiên trong cơn say tình. Nhưng đây chỉ là số ít, đa phần những buổi khoái lạc này, Thiên cố tình đưa Hoàng đến những khách sạn có phòng tắm lớn, nơi họ có thể thực hiện những hành vi táo bạo hơn. Trong bồn tắm đầy bọt, ánh đèn mờ ảo, Thiên sẽ nhỏ thêm vài giọt xuân dược dạng lỏng vào bồn, mùi hương ngọt ngào nhanh chóng bao trùm không gian. Thiên sẽ chủ động để Hoàng ngồi lên người mình, để dương vật Hoàng chạm sát vào hậu môn Thiên. Hoàng sẽ bắt đầu mân mê ngực Thiên, ngậm lấy nhũ hoa Thiên, rồi từ từ trượt xuống dưới, liếm láp khắp bụng và đùi trong của cậu ta. Sau đó, Hoàng sẽ ngậm lấy dương vật Thiên, mút mát một cách mạnh mẽ. Thiên sẽ rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy mái tóc Hoàng, hướng dẫn cậu bé sâu hơn. Khi dương vật Hoàng đã hoàn toàn cương cứng, Hoàng sẽ đẩy Thiên xuống bồn tắm, banh rộng hai chân Thiên, và đâm sâu dương vật của mình vào hậu môn Thiên. Tiếng nước văng tung tóe, tiếng rên rỉ, và tiếng thở dốc nặng nhọc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng dục vọng trong không gian ẩm ướt. Hoàng sẽ không ngừng ngậm lấy nách Thiên, hít hà mùi hương kích thích từ cơ thể anh ta để rồi bơm tinh trùng đầy lỗ đít của kẻ dâm đãng trước mặt.
Phiêu Lưu Tình Ái Ngoài Trời
Khi Hoàng đã hoàn toàn chìm đắm trong dục vọng, cậu bé trở nên chủ động và tinh nghịch hơn. Hoàng thường xuyên là người đề xuất những địa điểm mới lạ cho "cuộc chơi" của hai người.
Tại chợ tình của gay và khu vực ngoài trời: Vào những buổi đêm, Thiên và Hoàng thường tìm đến những khu chợ tình đồng tính ngầm hoặc những khu vực vắng vẻ ngoài trời, nơi mà dục vọng được thả lỏng. Giữa đám đông nhốn nháo và những ánh mắt dò xét, Thiên sẽ chủ động đan tay Hoàng vào tay mình, rồi luồn ngón tay vào giữa các ngón tay cậu, siết chặt. Sau đó, cậu ta sẽ kéo Hoàng vào những góc tối, những con hẻm vắng, hoặc thậm chí là những căn lều tạm bợ.
Tại đó, không gian riêng tư được tạo ra, Thiên và Hoàng sẽ trở nên táo bạo hơn rất nhiều. Hoàng không ngần ngại kéo Thiên sát vào mình, mở khóa quần Thiên, và dùng miệng mình ngậm lấy dương vật Thiên, mút mát một cách cuồng nhiệt. Thiên rên rỉ khe khẽ, hai tay vuốt ve mái tóc Hoàng.
Tương tự với Vương, có những đêm, Hoàng sẽ chủ động kéo Thiên đến những bãi đất trống, công viên hoang vắng, hoặc khu vực ít người qua lại để thực hiện hành vi tình dục ngoài trời. Hoàng sẽ đẩy Thiên xuống thảm cỏ lạnh lẽo, hoặc dựa vào thân cây sần sùi. Cậu ta lột sạch quần áo Thiên, để cơ thể cậu ta trần trụi dưới ánh trăng mờ ảo, và rồi tự mình cũng trần truồng hoàn toàn. Hoàng không ngừng liếm láp, cắn xé khắp cơ thể Thiên, từ ngực, bụng, đùi, đến những vùng nhạy cảm nhất. Cậu ta sẽ ngậm lấy dương vật Thiên, dùng lưỡi liếm dọc bìu dái, rồi banh rộng hậu môn Thiên và đâm sâu dương vật của mình vào. Những tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc nặng nhọc, và tiếng va chạm da thịt hòa lẫn vào âm thanh của côn trùng và gió đêm. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ, và mùi mồ hôi nồng nặc của cả hai người hòa quyện vào nhau, tạo nên một trải nghiệm vừa dơ bẩn, vừa kích thích một cách bệnh hoạn. Hoàng sẽ không ngừng ngậm lấy nách Thiên, hít hà mùi hương của anh ta, như một con vật đánh dấu lãnh thổ.
Đêm đó, không chỉ có Thiên và Hoàng trong khu vực vắng vẻ đó. Vài cặp đôi khác từ chợ tình cũng tìm đến đây để thỏa mãn dục vọng. Ánh trăng mờ ảo soi rõ những thân thể trần trụi quấn lấy nhau, những tiếng rên rỉ và thở dốc hòa lẫn vào âm thanh của thiên nhiên. Nhưng Hoàng, trong cơn say tình, không hề để ý đến những người xung quanh, cậu chỉ tập trung vào Thiên và những khoái cảm đang tràn ngập cơ thể. Trong suốt quá trình "ân ái", Thiên không ngừng thì thầm vào tai Hoàng những lời lẽ ngọt ngào và khích lệ. "Em giỏi lắm, Hoàng... Anh thích em làm như vậy... Em chính là chồng của anh." Những lời nói này càng khiến Hoàng thêm hăng say và cảm thấy mình thực sự là "chồng" của Thiên trong khoảnh khắc đó.
Những buổi chiều hoàng hôn lãng mạn trên bãi biển cũng trở thành nơi để Thiên và Hoàng thỏa mãn dục vọng. Khi mọi người đã về hết, chỉ còn lại hai người, Hoàng sẽ chủ động kéo Thiên ra những tảng đá khuất, nơi sóng biển rì rào vỗ vào bờ. Cả hai sẽ cởi bỏ quần áo, để cơ thể trần trụi dưới ánh tà dương. Hoàng sẽ đè Thiên xuống cát, áp sát cơ thể mình vào Thiên, và bắt đầu liếm láp, hôn hít khắp nơi trên người Thiên, từ ngực, bụng, đùi cho đến vùng kín. Hoàng sẽ ngậm lấy dương vật Thiên, rồi dùng tay mình day day bìu dái của cậu ta. Tiếng sóng biển, tiếng gió, và tiếng rên rỉ của cả hai hòa vào nhau, tạo nên một bản tình ca dục vọng hoang dã. Thiên sẽ ôm chặt Hoàng, rên rỉ tên cậu bé, hoàn toàn đắm chìm vào khoái cảm được phục tùng.
Tình yêu bệnh hoạn
Một buổi sáng, khi chỉ có Thiên và Hoàng ở phòng gym, Thiên đột ngột đưa ra một yêu cầu kỳ lạ. "Hoàng, em kẹp cái bánh mì này vào nách cho anh nhé." Hoàng ngạc nhiên, nhưng sự tin tưởng mù quáng vào Thiên khiến cậu làm theo. Bánh mì được kẹp chặt dưới nách Hoàng, thấm đẫm mồ hôi sau buổi tập. Sau đó, Thiên lại ra lệnh cho Hoàng xuất tinh trực tiếp vào miếng bánh mì đó. Hoàng cảm thấy kinh tởm, nhưng dưới ánh mắt đầy quyền lực của Thiên, cậu không thể cưỡng lại. Khi Hoàng xuất tinh xong, Thiên cầm lấy miếng bánh mì, cắn một miếng lớn, nhai ngấu nghiến và nở nụ cười thỏa mãn. "Thơm lắm, Hoàng. Mùi vị tanh tanh, ngai ngái, ngậy béo và hơi mặn, sánh sệt của tinh dịch em khiến anh phát điên. Em đúng là người chồng ngoan ngoãn của anh." Lời khen ngợi quái đản này khiến Hoàng vừa ghê tởm, vừa có chút khó hiểu về bản thân mình.
Buổi tối hôm đó, căn nhà của Hoàng tràn ngập không khí ấm cúng của một bữa cơm gia đình. Tiếng cười nói rộn ràng của cha mẹ Hoàng và anh trai cậu, Vương, vang vọng khắp gian bếp. Thiên, với vẻ ngoài điềm đạm và nhiệt tình, chủ động kéo Hoàng vào bếp giúp đỡ. "Để cháu phụ dì rửa rau nhé!" Thiên nói to với mẹ Hoàng, trong khi tay đã thản nhiên đặt lên eo Hoàng, kéo cậu bé sát lại.
Khi mẹ Hoàng quay lưng đi lấy thêm gia vị, Thiên nhanh chóng ghé sát tai Hoàng, giọng thì thầm đủ để chỉ mình Hoàng nghe thấy, đầy ma mị: "Tí nữa anh sẽ cho em một bất ngờ nhé, Hoàng. Sướng lắm đấy!" Tay Thiên khẽ luồn xuống, vuốt nhẹ qua đũng quần của Hoàng, khiến Hoàng giật bắn mình. "Không, Thiên... ở đây không được mà..." Hoàng cố gắng thì thầm phản kháng, nhưng lời nói đã bị chôn vùi trong cổ họng khi Thiên siết nhẹ vòng tay, ghì chặt cậu bé vào người.
Chỉ trong tích tắc, khi không ai để ý, Thiên lén lút kéo khóa quần Hoàng xuống một chút, khẽ vuốt ve dương vật của cậu bé. "Ngoan nào," Thiên thì thầm, giọng dụ dỗ, "sục cu đi, nhanh lên, không ai thấy đâu. Mấy giọt thôi." Dưới sự thúc ép của Thiên, Hoàng run rẩy làm theo. Tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, một cảm giác tội lỗi và kích thích đan xen đến tột cùng. Những giọt tinh dịch trắng đục của Hoàng bắn ra, rơi thẳng vào các bát súp nóng hổi của cha mẹ Hoàng và Vương. Hoàng muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng cơ thể cậu như bị đóng băng, không thể làm gì khác ngoài việc tuân theo.
Sau đó, trong lúc dọn đồ ăn ra bàn, Thiên lại khéo léo tạo ra một khoảnh khắc riêng tư. "Để cháu bê món salad này cho Vương," Thiên nói với mẹ Hoàng, rồi kín đáo mang đĩa salad lại gần Vương. Nhanh như chớp, Thiên cũng kín đáo xuất tinh vào món salad của Vương. "Chúc ông bạn ngon miệng nhé," Thiên cười tươi, vỗ vai Vương đầy thân thiết.
Vào bữa ăn, Hoàng ngồi đối diện với cha mẹ và Vương, nơm nớp lo sợ. Mỗi thìa súp đưa lên miệng cha mẹ hay Vương, trái tim cậu lại co thắt lại, cảm giác tội lỗi và ghê tởm dâng trào đến mức muốn nôn ọe. Cậu nhìn Vương đang hồn nhiên trò chuyện, trong khi tay đang cầm đũa trộn món salad.
"Ồ, món salad này của mày đặc biệt ngon đấy Thiên ạ!" Vương vừa nhấm nháp, vừa tấm tắc khen. "Cái vị này... hơi ngai ngái, mặn mặn nhưng lại cuốn hút một cách kỳ lạ. Đúng là lạ miệng thật!" Hoàng nghe vậy mà sởn gai ốc, cậu bé gần như không thở nổi khi thấy Vương ăn ngon lành món salad có thứ kinh tởm đó.
Rồi đến món súp. "Món súp này cũng đậm đà quá vợ ơi!" Bố Hoàng vui vẻ nói, gắp thêm một thìa. "Thơm phức! Ngọt thanh mà có chút béo ngậy rất đặc trưng, đúng là mùi vị của tình yêu thương gia đình!"
Mẹ Hoàng cũng gật gù tán thưởng: "Đúng thế, súp hôm nay ngon hơn mọi khi nhiều. Em cũng chả hiểu sao nữa, nấu như mọi hôm mà. Có cái vị gì đó rất... riêng ấy."
Khi nghe cha mẹ và anh trai không ngớt lời khen ngợi món súp, đặc biệt là khi mẹ cậu nói "có cái vị gì đó rất riêng", Hoàng cảm thấy một cảm giác phức tạp trỗi dậy. Vừa ghê tởm, vừa tủi hổ, nhưng cũng đồng thời một luồng kích thích bệnh hoạn chạy dọc cơ thể. Cậu không thể tin nổi những gì đang diễn ra, và chính sự khen ngợi đó, kết hợp với ánh mắt lấp lánh của Thiên nhìn sang, khiến "cu" Hoàng trong quần lập tức ngóc đầu, căng cứng và độn hẳn lên thành một cục rõ rệt. Hoàng cố gắng khép chặt hai chân, mặt đỏ bừng, cầu nguyện không ai để ý.
Nhưng Thiên thì khác. Hắn thấy rõ sự thay đổi trong quần Hoàng. Dưới gầm bàn, khi mọi người đang mải mê trò chuyện, Bàn tay Thiên đã luồn vào trong quần Hoàng, nhẹ nhàng nắm lấy con cu đang cương cứng. Thiên siết nhẹ, vuốt ve theo chiều dài của nó, rồi lại thả ra. Hoàng giật mình, cố gắng khép chân lại nhưng Thiên vẫn giữ tay ở đó, tiếp tục đùa nghịch. "Món súp hôm nay ngon thế cơ à, Hoàng?" Thiên thì thầm vào tai Hoàng khi hắn giả vờ nghiêng người lấy thêm đồ ăn, "Có vẻ nó rất hợp khẩu vị Vương và cha mẹ em đấy. Lần sau, thử dùng mồ hôi nách của em xem sao nhỉ? Anh nghĩ nó cũng sẽ rất hợp đấy." Ngụ ý trêu chọc rõ ràng trong lời nói của Thiên khiến Hoàng vừa sợ hãi vừa khinh bỉ chính mình, nhưng thân dưới cậu lại càng rạo rực. Vương hoàn toàn không biết gì, vẫn hồn nhiên ăn uống và trò chuyện, không hề hay biết mình vừa ăn phải thứ gì, hay em trai mình đang trải qua cơn giằng xé nội tâm khủng khiếp đến mức nào.
Ban đầu, Hoàng cảm thấy bối rối và ngượng ngùng trước những hành động táo bạo của Thiên. Nhưng dần dần, sự ngây thơ của cậu bé được thay thế bằng sự tò mò và khao khát khám phá. Hoàng cảm thấy thích thú với những khoái cảm mới lạ mà Thiên mang lại, đặc biệt là những cảm giác mạo hiểm khi làm tình ở nơi công cộng. Sự chú ý đặc biệt và những lời khen ngợi của Thiên khiến Hoàng cảm thấy mình được trân trọng, được khao khát.
Về tình cảm, Hoàng đã thực sự yêu Thiên, một tình yêu non nớt và bị lợi dụng. Cậu bé tin rằng Thiên là người duy nhất hiểu mình, là người đã dẫn dắt mình khám phá một phần bản thân mà trước đây chưa từng biết đến. Hoàng đã nhầm lẫn giữa sự thao túng và tình yêu, nhưng ở thời điểm đó, cậu bé hoàn toàn đắm chìm trong mối quan hệ này.
Tuy nhiên, giống như một giấc mơ phù phiếm, mối quan hệ giữa Thiên và Hoàng cũng dần tan vỡ khi Hoàng bước vào cánh cửa đại học và có những rung động mới với những cô bạn gái. Dù đã rời xa Thiên, những ký ức về những đêm cuồng nhiệt và những "bài học" tình ái táo bạo vẫn thỉnh thoảng hiện về trong tâm trí Hoàng, như một dấu ấn khó phai của một thời tuổi trẻ nổi loạn và đầy khám phá.
-----
Kẻ Săn Mồi Mới Xuất Hiện
Sau những tháng ngày thao túng Vương và Hoàng, Thiên bất ngờ gặp phải một đối thủ đáng gờm, một kẻ săn mồi thực thụ: Lâm Phong. Lâm Phong xuất hiện như một bóng ma quyến rũ, một người đàn ông với vẻ ngoài nam tính bùng nổ, cơ thể săn chắc đến từng thớ thịt, và đặc biệt là một "vũ khí" bí mật: con cu khủng mà hắn ta luôn biết cách phô trương một cách tinh vi. Lâm Phong biết rõ bản tính dâm đãng tiềm ẩn trong Thiên, thứ mà ngay cả Thiên cũng không hoàn toàn nhận thức được mức độ sâu sắc của nó. Hắn ta nhìn thấy một con mồi hoàn hảo, một kẻ kiêu ngạo cần được thuần hóa.
Sự tiếp cận của Lâm Phong diễn ra chậm rãi, như một thợ săn kiên nhẫn. Hắn ta thường xuất hiện ở những nơi Thiên hay lui tới, như phòng gym sang trọng, những buổi tiệc xa hoa, hoặc những quán bar bí mật dành cho giới thượng lưu. Lâm Phong luôn diện những bộ đồ tôn lên cơ thể vạm vỡ, để lộ những đường nét cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo sơ mi mỏng hoặc quần jeans bó sát. Mùi hương nước hoa nam tính, mạnh mẽ của Lâm Phong luôn quấn lấy Thiên mỗi khi họ lướt qua nhau, một mùi hương vừa quyến rũ vừa đầy thách thức.
Thiên, kẻ vốn luôn tự hào về khả năng thao túng và quyến rũ của mình, giờ đây lại cảm thấy một sự bồn chồn khó tả, một cảm giác vừa khó chịu vừa bị thu hút mỗi khi Lâm Phong xuất hiện. Ánh mắt Lâm Phong sắc lẹm, đầy khiêu khích, luôn dõi theo Thiên, như đang lột trần mọi dục vọng thầm kín nhất của cậu ta. Lâm Phong bắt đầu những cái chạm "vô tình", những cái lướt tay qua vai, qua hông, hay thậm chí là chạm nhẹ vào đùi Thiên khi cả hai ngồi cạnh nhau trong một cuộc họp hay một bữa tiệc xã giao. Mỗi cái chạm đều mang một luồng điện lạ, khiến Thiên rùng mình, nhưng cũng không thể cưỡng lại.
Trong những cuộc trò chuyện, Lâm Phong không ngừng buông những lời ám chỉ đầy ẩn ý, những câu nói đánh vào sự tự mãn và bản tính dâm đãng của Thiên. "Anh nghe nói em là người rất biết cách chiều chuộng người khác," Lâm Phong nói, ánh mắt đầy khinh miệt nhưng cũng đầy thách thức, "nhưng liệu em có biết cách để người khác chiều chuộng mình không?" Hắn ta kín đáo vén áo sơ mi để lộ cơ bụng sáu múi săn chắc, hoặc cố tình để lộ một phần con cu khủng đang cương cứng dưới lớp quần khi đứng gần Thiên. Thiên cảm thấy nóng bừng, một cảm giác vừa khó chịu vừa khao khát dấy lên.
Cuộc Chiến Quyền Lực Trên Giường: Sự Khuất Phục Đầy Cay Đắng
Cuộc chiến quyền lực thực sự bắt đầu vào cái đêm Lâm Phong mời Thiên về khách sạn riêng của hắn. Thiên bước vào căn phòng sang trọng với vẻ ngoài bất cần, ánh mắt kiêu ngạo lướt qua mọi vật dụng đắt tiền, tự tin tột độ. "Để xem anh có gì đặc biệt," Thiên thầm nghĩ, nụ cười nửa vời vẫn nở trên môi. Hắn tự tin rằng mình sẽ biến Lâm Phong thành một nô lệ tình dục mới, giống như cách hắn đã thuần hóa Vương và Hoàng, những con rối ngoan ngoãn trong tay hắn.
Thiên chủ động cởi bỏ áo sơ mi và quần của mình, để lộ toàn bộ cơ thể săn chắc, những đường cơ bắp nổi rõ dưới lớp da trắng ngần. Con cu của Thiên to và dài đến 18cm, gân guốc, cương cứng, thẳng tắp đầy sức sống, cùng với đùm dái căng tròn như hai trái đào. Hắn tin rằng sự cuốn hút của mình, kết hợp với kỹ năng giường chiếu điêu luyện, đủ để chế ngự bất kỳ ai.
Nhưng chỉ vài phút sau, Thiên nhận ra mình đã rơi vào bẫy của một thợ săn lão luyện.
Lâm Phong không nói nhiều lời. Hắn ta chỉ từ tốn cởi bỏ từng lớp quần áo, như một màn trình diễn phô bày sức mạnh. Cơ thể Lâm Phong hiện ra dưới ánh đèn mờ ảo: vạm vỡ, săn chắc đến đáng kinh ngạc, những múi cơ cuồn cuộn như một tác phẩm điêu khắc cổ điển, và đặc biệt là con "cu" khủng đang dần cương cứng, to lớn và dài đến kinh ngạc, như một cây gậy thịt sừng sững. Nó không chỉ là kích thước, mà còn là sự tự tin, sự mạnh mẽ nguyên thủy toát ra từ thứ khủng khiếp đó. Thiên, kẻ vốn luôn tự hào về khả năng tình dục và kích thước của mình, giờ đây lại cảm thấy choáng ngợp trước sự hùng vĩ của Lâm Phong, một cảm giác vừa ghen tị cháy bỏng vừa khao khát chiếm hữu.
Thiên cố gắng lấy lại quyền kiểm soát, không để cảm giác choáng ngợp đó kéo dài. Hắn nhanh chóng quỳ xuống, không chút do dự mà ngậm lấy con "cu" khủng đó, bắt đầu màn trình diễn của mình. Thiên dùng mọi kỹ năng điêu luyện đã từng áp dụng trên người Vương và Hoàng, liếm láp khắp cơ thể Lâm Phong. Từ lồng ngực vạm vỡ, xuống bụng săn chắc, qua những múi đùi rắn rỏi, đến cả hõm nách. Rồi hắn áp mặt vào háng Lâm Phong, liếm láp, mút mát con "cu" khủng một cách điêu luyện, đầu lưỡi linh hoạt lướt lên xuống, mơn trớn quy đầu, liếm sạch những giọt dịch tiết ra. Thiên muốn chứng minh mình là kẻ vượt trội, là kẻ có thể khiến bất cứ ai phải quỳ phục. Hắn thậm chí còn táo bạo liếm đít Lâm Phong, dùng lưỡi và ngón tay kích thích hậu môn hắn ta, khiến Lâm Phong khẽ rên lên một tiếng trầm đục. Sau đó, Thiên từ từ ưỡn hông, đút con "cu" của mình vào hậu môn Lâm Phong, dập hùng hục, từng cú thúc mạnh bạo, muốn biến hắn thành nô lệ tình dục của mình ngay tại giây phút này. Hắn dập mạnh, dập sâu, từng cú nhồi rút dứt khoát, cố gắng ép Lâm Phong phải khuất phục.
Sau một hồi dập mạnh bạo, Thiên rên rỉ một tiếng dài, bắn tinh đầy trong đít Lâm Phong. Cậu ta thở dốc, thỏa mãn ngả người ra, ánh mắt đầy kiêu hãnh nhìn Lâm Phong. "Sướng không chàng trai?" Thiên hỏi, giọng có chút hổn hển, tưởng chừng mình đã giành chiến thắng.
Lâm Phong chỉ cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt và quyền uy. Hắn ta không nói một lời, chỉ dùng một lực nhẹ để nhấc bổng Thiên lên, quật ngược cậu ta xuống giường. "Mày nghĩ mày đang đụ tao sao, đồ chó đĩ, chỉ là mày đang tự sướng thôi!" Lâm Phong gằn giọng, ánh mắt tóe lửa dục vọng. "Mày sinh ra là để bị đụ, không phải để đụ ai cả."
Rồi hắn ta áp sát con cu khủng của mình vào hậu môn Thiên, day day lỗ đít Thiên bằng đầu khấc, khiến Thiên run rẩy từng cơn. "Mày có thích không, đồ chó đĩ?" Lâm Phong thì thầm vào tai Thiên, giọng nói trầm khàn đầy quyền lực. Rồi hắn ta đâm sâu vào, không chút thương tiếc. Con cu khủng xé toạc mọi giới hạn của Thiên, cơn đau và khoái cảm hỗn loạn ập đến, Thiên rên rỉ không thành tiếng, hai tay bấu chặt ga trải giường, móng tay cào rách từng sợi vải.
Kỹ năng làm tình của Lâm Phong vượt xa mọi trải nghiệm của Thiên. Hắn ta không chỉ mạnh mẽ mà còn biết cách điều khiển từng nhịp đẩy, từng góc độ, đánh trúng vào những điểm nhạy cảm nhất của Thiên. Lâm Phong đè Thiên xuống, banh rộng mông Thiên, và đâm liên tục vào tuyến tiền liệt của Thiên, khiến cậu ta rên rỉ không ngừng, cơ thể co giật. Thiên bắn tinh xối xả, hai hòn dái của cậu rung rung như một thứ thấp hèn đang quỳ lạy đế vương.
Hắn ta buộc Thiên phải quỳ gối, ngậm lấy con cu khủng của mình, mút mát một cách cuồng nhiệt, rồi bắn tinh đầy miệng Thiên. Thiên không còn kiểm soát được bản thân, cậu ta say mê ngậm lấy con cu Lâm Phong, mút lấy từng giọt tinh dịch của hắn ta, cảm nhận mùi vị tanh tanh, ngai ngái, ngậy béo và hơi mặn, sánh sệt trượt xuống cổ họng. Tinh Lâm Phong nhiều đến nỗi khiến Thiên ho sặc sụa, cậu như suýt chết ngộp trong thứ dịch tuyệt vời này.
"Ngoan lắm, đồ chó đĩ!" Lâm Phong gằn giọng, bàn tay mạnh bạo vuốt ve đùm dái của mình, day day hai hòn bi to tròn trước mặt Thiên, buộc Thiên phải liếm láp chúng. "Hãy tận hưởng đi, đây mới là khoái cảm thật sự."
Thiên hoàn toàn bị khuất phục. Cậu ta say mê Lâm Phong, say mê con cu khủng của hắn ta, say mê đùm dái căng tròn và mùi vị tinh dịch của hắn. Mọi cố gắng ban đầu của Thiên muốn biến Lâm Phong thành nô lệ tình dục của mình đều thất bại thảm hại. Ngược lại, Lâm Phong đã khống chế hoàn toàn Thiên, không chỉ về thể xác mà cả về tâm lý. Hắn ta huấn luyện Thiên trở thành một "chó đĩ" ngoan ngoãn, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để được Lâm Phong "thưởng" bằng những khoái cảm tột đỉnh.
Sự Thao Túng Tâm Lý và Biến Chất Của Thiên
Sau cái đêm định mệnh với Lâm Phong, Thiên nằm thở dốc trên giường khách sạn, tấm lưng trần dán chặt xuống ga trải giường lạnh lẽo. Vị tinh dịch của Lâm Phong vẫn còn vương vấn trong cuống họng và trên đùi cậu ta, như một dấu ấn không thể phai mờ. Ánh mắt Thiên vô hồn nhìn lên trần nhà, đầu óc quay cuồng với một nhận thức kinh hoàng vừa vỡ òa: cậu ta sinh ra là để bị đụ, chứ không phải để đụ. Mọi khái niệm về tình dục, về quyền lực mà Thiên từng nắm giữ bỗng chốc sụp đổ. Đít Thiên giờ đây không còn muốn thứ gì khác ngoài con cặc khủng của Lâm Phong.
Ngay sáng hôm sau, một cảm giác thôi thúc mãnh liệt kéo Thiên đi tìm Vương. Hắn muốn thử, muốn xác nhận xem liệu sự thay đổi trong bản thân có thật sự lớn đến vậy không. Khi Thiên lại chiếm lấy Vương, ghì chặt anh dưới thân, mọi thứ dường như vẫn diễn ra như cũ. Thiên dập mạnh, bắn tinh đầy trong đít Vương. Nhưng rồi, khi cậu ta ngả người ra, một cảm giác trống rỗng ghê gớm ập đến. "Sao lại thế này?" Thiên thầm nghĩ. Khoái cảm quen thuộc đâu rồi? Nó chỉ còn là một sự giải tỏa nhạt nhẽo, không chút dư vị.
Không thỏa mãn, Thiên tiếp tục tìm đến Hoàng. Cậu ta nhớ đến những lần "huấn luyện" Hoàng đụ mình, nhớ đến con cu Hoàng to và gân guốc, nhớ tinh dịch Hoàng vẫn nhiều, đặc, nóng, thơm. Thiên nghĩ, có lẽ với Hoàng, cậu ta sẽ tìm lại được cảm giác vượt trội, cảm giác kiểm soát. Hắn để Hoàng đè mình xuống, cậu bé thúc sâu con cặc khủng, gân guốc vào đít Thiên, dập hùng hục không ngừng. Hoàng vục mặt vào cổ Thiên hít hà mùi mồ hôi đặc trưng của cậu ta, tay không ngừng nắn bóp bộ ngực và cu dái của Thiên. Cuối cùng, Hoàng rên lên sung sướng, xuất tinh đầy trong đít Thiên, tinh dịch Hoàng vẫn nhiều, đặc quánh, nóng hổi và thơm tho như mọi khi. Nhưng Thiên? Cậu ta không cảm thấy kích thích gì nhiều. Thậm chí Thiên còn chưa xuất tinh.
Cả Vương và Hoàng, dù có cố gắng đến mấy, cũng không thể sánh bằng khoái cảm bùng nổ, tê dại mà Lâm Phong mang lại. Đít Thiên giờ đây không còn muốn thứ gì khác ngoài con cặc khủng của Lâm Phong. Mỗi nhịp thúc của hắn đều như đóng đinh một sự thật cay đắng vào tâm trí Thiên: cậu ta yếu đuối, cậu ta là kẻ bị trị, và cậu ta khao khát điều đó.
Dưới bàn tay thao túng tàn nhẫn của Lâm Phong, Thiên dần trở nên biến chất một cách đáng sợ. Lâm Phong không chỉ đơn thuần hành hạ thể xác Thiên bằng những màn "huấn luyện" giường chiếu không ngừng nghỉ, mà còn len lỏi vào tâm trí cậu ta, gieo rắc những ý nghĩ đen tối, méo mó. Lâm Phong không ngừng thì thầm vào tai Thiên những lời lẽ độc địa, ca ngợi sự sa đọa, khuyến khích Thiên từ bỏ mọi ràng buộc đạo đức. "Mày sinh ra là để cảm nhận sự sung sướng tột cùng này, Thiên à," Lâm Phong sẽ nói, "và cách duy nhất để đạt được nó là vứt bỏ những thứ cản trở mày." Hắn ta khéo léo vẽ ra viễn cảnh về một khoái lạc vô hạn nếu Thiên hoàn toàn chìm đắm vào dục vọng của bản thân.
Tình yêu mà Thiên từng dành cho Vương, thứ tình cảm được xây dựng trên nền tảng của sự thao túng nhưng cũng có chút chiếm hữu, và cả sự hứng thú bệnh hoạn với Hoàng, giờ đây dần bị xóa nhòa. Chúng trở nên mờ nhạt, vô vị trước cơn lốc dục vọng, sự kích thích liên tục và những bài học "huấn luyện" tàn bạo nhưng đầy mê hoặc của Lâm Phong. Lâm Phong không chỉ dạy Thiên cách chịu đựng, mà còn dạy Thiên cách khao khát được chịu đựng. Hắn khiến Thiên tin rằng việc phản bội Vương, việc đẩy Vương vào những tình huống đau đớn, là điều hiển nhiên, là cách duy nhất để Thiên có thể đạt được khoái lạc cao nhất, để thỏa mãn chính bản năng đã bị Lâm Phong đánh thức. Thiên không còn là thợ săn, mà đã trở thành con mồi, một con mồi tự nguyện dâng hiến dưới chân Lâm Phong.
Mỗi khi Thiên tỏ ra do dự, Lâm Phong sẽ sử dụng con cu khủng của mình như một công cụ trừng phạt và thao túng. Hắn ta sẽ bỏ đói Thiên về tình dục, khiến dục vọng trong Thiên bùng cháy không thể kiềm chế. Cậu ta sẽ vật vã, rên rỉ, cầu xin. Rồi sau đó, Lâm Phong sẽ xuất hiện, dùng kỹ năng làm tình điêu luyện và con cu khủng của mình để dập tắt cơn khát khao của Thiên, đẩy cậu ta vào khoái cảm tột độ, khiến Thiên hoàn toàn say mê, hoàn toàn phụ thuộc vào hắn ta.
"Mày có muốn được sướng không, đồ chó đĩ?" Lâm Phong sẽ hỏi, khi Thiên đang rên rỉ dưới thân hắn. "Vậy thì phải ngoan ngoãn, phải làm theo lời tao." Hắn ta sẽ buộc Thiên phải thú nhận sự yếu đuối của Vương, phải thề thốt sẽ trung thành với Lâm Phong. Thiên đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi con cu khủng và đùm dái căng tròn của Lâm Phong, cậu ta không thể sống thiếu chúng.
Thiên bắt đầu nhìn Vương bằng ánh mắt khác. Sự "yêu" dành cho Vương chỉ còn là một lớp vỏ bọc, bên trong là sự khinh bỉ và chán ghét. Thiên giờ đây chỉ khao khát được Lâm Phong "huấn luyện", được chìm đắm trong khoái cảm mà chỉ Lâm Phong mới có thể mang lại.
Cuộc đấu tranh nội tâm của Thiên diễn ra dữ dội nhưng chóng vánh. Dục vọng và sự thao túng của Lâm Phong đã chiến thắng hoàn toàn. Thiên không còn là chính mình, cậu ta đã trở thành một "chó đĩ" trung thành của Lâm Phong.
Thiên bắt đầu dành toàn bộ thời gian cho Lâm Phong. Cậu ta không còn bận tâm đến việc duy trì vỏ bọc trước xã hội hay che giấu những hành vi đen tối của mình. Cuộc sống của Thiên chỉ xoay quanh Lâm Phong, những mệnh lệnh của hắn, và những khoái cảm tột độ mà chỉ có hắn mới mang lại. Thiên, kẻ từng coi mình là người săn mồi, giờ đây hoàn toàn chấp nhận thân phận "nô lệ tình dục" của Lâm Phong.
Lâm Phong không chỉ đụ Thiên một cách tàn bạo mà còn thao túng tâm lý Thiên một cách tinh vi. Hắn gieo rắc vào đầu Thiên những tư tưởng lệch lạc, khiến Thiên tin rằng sự sa đọa này chính là đỉnh cao của cuộc sống, là con đường duy nhất để Thiên đạt được "giá trị" của mình. "Mày thấy không, Thiên? Chỉ khi mày hoàn toàn buông bỏ, mày mới thực sự được tự do," Lâm Phong thì thầm, trong khi những cú thúc mạnh bạo khiến Thiên rên rỉ. Thiên tin vào những lời nói đó, coi những vết roi, những dấu vết bạo hành trên cơ thể mình là bằng chứng cho sự "tiến hóa" của bản thân.
Thiên trở nên ám ảnh với việc tìm kiếm khoái cảm, và Lâm Phong là nguồn duy nhất. Những kỹ năng giường chiếu mà Thiên từng tự hào giờ đây được dùng để phục vụ Lâm Phong một cách mù quáng, thậm chí là để Thiên chủ động cầu xin những hình phạt tàn bạo hơn. Cậu ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì Lâm Phong yêu cầu, dù là vô nhân đạo đến mức nào, chỉ để đổi lấy những khoảnh khắc thăng hoa đầy bệnh hoạn.
Cậu ta không chỉ sẵn sàng phản bội Vương mà còn tiết lộ mọi hành tung của Vương cho Lâm Phong, từ những cuộc họp bí mật, những giao dịch quan trọng đến cả những thói quen sinh hoạt cá nhân. Thậm chí, Thiên còn lợi dụng vị trí của mình trong công ty gia đình để thao túng thị trường chứng khoán, gây áp lực lên các đối tác làm ăn, khiến tập đoàn của nhà Vương rơi vào cảnh phá sản. Tất cả những điều này đều được thực hiện dưới sự chỉ đạo và kiểm soát tuyệt đối của Lâm Phong. Không dừng lại ở đó, theo lệnh của Lâm Phong, Thiên đã giúp hắn ta bắt cóc cha mẹ Hoàng. Trong những căn phòng kín đáo, dưới sự chỉ đạo của Lâm Phong, Thiên đã chứng kiến và thậm chí tham gia vào việc biến cha mẹ Hoàng thành những "chó đĩ", những nô lệ tình dục phục tùng mọi mệnh lệnh. Cảnh tượng cha mẹ của người yêu cũ bị hành hạ, bị biến thành công cụ thỏa mãn dục vọng, khiến Thiên ban đầu có chút rung động, nhưng sự kiểm soát của Lâm Phong và sự say mê cuồng loạn đã xóa nhòa mọi rào cản đạo đức. Thiên đã hoàn toàn đánh mất bản thân, chìm sâu vào vực thẳm của dục vọng và sự phản bội, trở thành một công cụ sắc bén trong tay Lâm Phong.
Khi tận mắt chứng kiến Hoàng bị thiến dưới bàn tay tàn độc của Lâm Phong, một cảm giác sốc và kinh hoàng thoáng qua trong ánh mắt cậu ta. Cảnh tượng máu me và tiếng gào thét đau đớn của Hoàng như một nhát dao cứa vào phần lương tri cuối cùng còn sót lại trong tâm hồn đã mục ruỗng vì dục vọng của Thiên. Cậu ta co rúm người lại, đôi môi tái nhợt, nhưng chỉ là trong khoảnh khắc. Nỗi sợ hãi và sự ám ảnh về những gì Lâm Phong có thể làm với mình nhanh chóng lấn át mọi cảm xúc khác. Thiên biết, nếu mình không tuân phục, chính cậu ta cũng sẽ phải chịu số phận còn tồi tệ hơn thế. Cái giá phải trả cho sự phản kháng là quá đắt. Mặc dù có một chút chấn động, nhưng Thiên không hề cảm thấy nhớ nhung hay tiếc nuối những kỷ niệm với Hoàng. Đối với Thiên, Hoàng chỉ là một công cụ để thỏa mãn dục vọng và sự kiểm soát của cậu ta trong quá khứ. Đáng sợ hơn, khi nhìn thấy Hoàng đau đớn quằn quại, chính Thiên lại cảm thấy cồn cào nứng lên một cách bệnh hoạn. Cậu ta bị kích thích bởi cảnh tượng bạo lực, bởi sự yếu đuối và nhục nhã của Hoàng. Nước dãi Thiên tiết ra ướt đẫm miệng, cơ thể nóng ran, run rẩy. Ánh mắt cậu ta không ngừng dán chặt vào dương vật và hậu môn của Hoàng đang bị hành hạ, như muốn khắc sâu từng chi tiết vào tâm trí. Thiên đã hoàn toàn biến chất. Sự kiện Hoàng bị thiến không phải là lời cảnh tỉnh, mà là một lời khẳng định tàn khốc cho sự khuất phục hoàn toàn của Thiên trước Lâm Phong.
Sau này, khi Vương buộc phải xem lại cảnh em trai mình bị Lâm Phong đụ và bị thiến, trái tim anh như bị xé nát. Ban đầu là sự kinh hoàng tột độ, anh không thể tin vào mắt mình. Hoàng, đứa em trai mà anh luôn muốn bảo vệ, giờ lại bị hành hạ dã man đến vậy. Nước mắt lăn dài trên má Vương, anh cảm thấy tội lỗi cùng cực vì đã không thể bảo vệ em mình, vì đã quá mù quáng tin vào Thiên. Hình ảnh Hoàng đau đớn, quằn quại, tiếng thét xé lòng của em trai ám ảnh tâm trí anh. Sau đó là sự phẫn nộ điên cuồng trỗi dậy, anh muốn lao vào xé xác Lâm Phong và Thiên, nhưng anh biết mình không thể. Cơn giận dữ nhanh chóng bị thay thế bằng sự tuyệt vọng và bất lực. Vương cảm thấy mình cũng bị thiến, bị cắt đi một phần linh hồn khi chứng kiến cảnh tượng đó. Anh hoàn toàn sụp đổ, chìm sâu vào sự đau khổ và u uất.
-----
Cuộc gọi cuối cùng từ cha mẹ Vương chỉ là tiếng nấc nghẹn ngào, lẫn trong đó là tiếng bước chân thình thịch và những mệnh lệnh thô bạo. Vương biết, họ đã bị tóm gọn ngay tại sân bay, nơi họ đang cố gắng thoát ly khỏi vòng kiểm soát của Lâm Phong. Kẻ đứng sau tất cả, không ai khác, chính là Thiên. Trái tim Vương thắt lại, nỗi đau đớn và bất lực dâng trào. Anh đã mất tất cả, và giờ đây, cha mẹ anh cũng đã rơi vào địa ngục.
Trong căn cứ bí mật của Lâm Phong, một căn phòng cách âm hoàn toàn đã được chuẩn bị sẵn. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn LED âm trần rọi xuống, phơi bày hai chiếc ghế sắt lạnh lẽo. Ông Phú, người đàn ông trung niên với vóc dáng lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu, và Bà Phương, cựu hoa hậu vẫn giữ được vẻ đẹp mặn mà, cơ thể bốc lửa ẩn sau bộ váy sang trọng, bị trói chặt vào ghế. Ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên định, pha chút kinh hoàng khi cánh cửa thép nặng nề bật mở, và Lâm Phong cùng Thiên bước vào, theo sau là những gã thuộc hạ to con.
"Chào mừng hai vị đến với bữa tiệc gia đình của chúng ta," Lâm Phong nở một nụ cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh quét qua hai người. Hắn ta tiến đến gần, mùi hương nước hoa nam tính nồng nặc phả vào không khí. "Hôm nay, các vị sẽ được xem một bộ phim tài liệu về cuộc đời của hai đứa con trai quý giá của mình."
Hắn ta không đợi câu trả lời, ra hiệu cho thuộc hạ bật màn hình lớn. Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình đổ xuống, và những thước phim kinh hoàng bắt đầu chiếu. Đó là cảnh Lâm Phong hành hạ, đụ, và "huấn luyện" Hoàng và Vương. Ông Phú và Bà Phương chứng kiến con trai mình bị lột trần, bị cạo sạch lông mu, lông nách, lông hậu môn, rồi bị thụt rửa hậu môn. Tiếng rên rỉ đau đớn của Hoàng vang vọng khắp căn phòng, xé nát tâm can người làm cha làm mẹ. Ông Phú nghiến răng ken két, gân xanh nổi lên thái dương. Bà Phương đưa tay bịt miệng, cố nén tiếng nấc nghẹn ngào, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn không ngừng chảy.
Đỉnh điểm của sự kinh hoàng là cảnh Lâm Phong thiến một hòn dái của Hoàng. Camera quay cận cảnh từng nhát dao, từng giọt máu tươi bắn ra. "Aaaaaaa!" Bà Phương thét lên một tiếng kinh hoàng, rồi nôn ọe không ngừng. Ông Phú run rẩy dữ dội, đôi mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi cục thịt non mềm của con trai mình rơi xuống nền gạch. "Khốn kiếp! Mày là đồ quỷ dữ!" ông gằn giọng, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi sợi dây trói.
Tiếp theo là cảnh Lâm Phong "huấn luyện" Vương. Ông Phú và Bà Phương phải chứng kiến con trai mình bị cưỡng bức, bị đánh đập, bị sỉ nhục. Cảnh Hoàng bị ép buộc bóp dái Vương và giúp Lâm Phong "huấn luyện" Vương trở thành chó đĩ của hắn. Rồi đến cảnh Hoàng phải đụ Vương theo lệnh của Lâm Phong, tiếng rên rỉ đau đớn của cả hai anh em hòa lẫn vào nhau. Sự thật phũ phàng về việc con trai út bị biến thành kẻ tàn phế, và con trai cả phải chịu nhục nhã, bị chính em mình hành hạ, đã đánh gục ý chí kiên cường của họ.
Khi ánh sáng trong phòng trở lại, Ông Phú và Bà Phương đã hoàn toàn suy sụp. Nước mắt không ngừng chảy trên khuôn mặt họ, nhưng họ không còn sức để khóc thành tiếng. Ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn.
"Các người thấy không?" Lâm Phong quay lại, khuôn mặt hắn ta vặn vẹo trong một nụ cười bệnh hoạn. "Những đứa con trai quý giá của các người, những 'thiếu gia' cao quý, giờ đây chỉ là những con chó đĩ. Một thằng đã mất dái, một thằng bị biến thành nô lệ tình dục. Các người đã sinh ra những đứa con trai thảm hại."
Ông Phú ngước nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy căm hờn: "Mày sẽ phải trả giá! Mày sẽ không bao giờ thoát được!"
Lâm Phong phá ra cười lớn. "Trả giá? Các người không hiểu à? Trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi." Hắn ta ra hiệu cho thuộc hạ tháo trói cho Ông Phú và Bà Phương, nhưng vẫn giữ họ trong phòng. "Bây giờ, đến lượt hai vị. Các vị sẽ được nếm trải cảm giác trở thành 'thú cưng' của tôi."
Màn Kịch Đồi Bại: Bữa Tiệc Nô Lệ và Sự Sa Đọa Tuyệt Đối
Không để Ông Phú và Bà Phương kịp phản ứng, Lâm Phong ra hiệu cho thuộc hạ. Hai tên to con lao tới, thô bạo lột sạch quần áo của Ông Phú và Bà Phương. Cơ thể họ bị phơi bày hoàn toàn. Ngay lập tức, hai tên khác cầm dao cạo và dung dịch sát trùng, lạnh lùng cạo sạch lông mu, lông nách, lông hậu môn của cả hai người. Cảm giác lạnh lẽo từ lưỡi dao cạo, cùng sự sỉ nhục tột độ khi bị phơi bày thân thể trước kẻ thù, khiến Ông Phú và Bà Phương run rẩy. Tiếp theo, họ bị thụt rửa hậu môn một cách thô bạo, dòng nước lạnh buốt xộc vào bên trong, gây ra sự khó chịu và nhục nhã tột cùng.
Sau màn vệ sinh đáng sợ, Lâm Phong tiến lại gần Ông Phú, ánh mắt đầy khiêu khích. "Nghe nói chú Phú là một người đàn ông bản lĩnh, thưa ngài. Liệu 'bản lĩnh' của chú có chống lại được tôi không?" Hắn ta đột ngột xé toạc chiếc quần âu cao cấp của Ông Phú, để lộ dương vật to lớn và săn chắc của ông, cùng với những cơ bắp cuồn cuộn đã được rèn luyện kỹ lưỡng.
Ông Phú nghiến chặt răng. "Mày dám!" ông gằn giọng, cố gắng vùng vẫy.
Lâm Phong cười khẩy. "Tôi dám. Và chú sẽ phải thích." Hắn ta ra hiệu cho hai gã vệ sĩ tiến đến. Một tên áp sát Ông Phú từ phía sau, tay siết chặt cổ ông, bẻ quặt tay ra phía sau lưng. Tên còn lại áp tay lên miệng Ông Phú, bịt chặt để ông không thể kêu la, đồng thời kéo mạnh hai chân ông banh rộng.
"Chú Phú nên ngoan ngoãn đi," Thiên bất ngờ lên tiếng, giọng nói đều đều, ánh mắt trống rỗng. Cậu ta bước đến gần. "Chú sẽ chỉ đau khổ hơn thôi. Lâm Phong là chủ nhân của chúng ta." Thiên không chút ngần ngại, dùng một tay nắm chặt dương vật Ông Phú, kéo nó lên để lộ rõ hậu môn. Tay kia, cậu ta đổ thẳng dung dịch thụt rửa vào hậu môn ông, lạnh lẽo và dứt khoát. Ông Phú rùng mình, cơ thể co giật, nhưng bị khống chế hoàn toàn. Lời nói của Thiên như một nhát dao đâm thẳng vào tim Ông Phú và Bà Phương. Họ không thể tin vào tai mình, đứa bạn thân của con trai, người mà họ từng tin tưởng, giờ lại trở thành kẻ phản bội, đồng lõa với kẻ đã hủy hoại gia đình mình.
Lâm Phong không để Ông Phú kịp phản ứng. Hắn ta banh rộng hai chân ông thêm, rồi không chút do dự, đâm thẳng con cu khủng khiếp của mình vào hậu môn ông. "Aaaaaaa!" Ông Phú gào lên một tiếng đau đớn tột cùng, cơ thể co giật mạnh. Cảm giác đau rát xé toạc, dữ dội hơn bất cứ trận đòn nào ông từng chịu đựng. Hắn ta thúc mạnh, liên tục, không ngừng nghỉ. Tiếng "phập... phập..." của da thịt vang lên ghê rợn trong căn phòng.
"Ngoan ngoãn đi, đồ chó đĩ già," Lâm Phong gằn giọng, rồi kéo dương vật Ông Phú, vuốt ve nó một cách chế giễu. "Con cu của chú cũng to đấy, nhưng nó chỉ là một món đồ chơi vô dụng thôi." Hắn ta ép Ông Phú phải ngậm lấy con cu của hắn, buộc ông phải mút mát từng giọt tinh dịch của mình. Ông nôn khan, nhưng không thể chống cự, nước mắt và nước bọt hòa lẫn vào nhau. Ông Phú nhắm nghiền mắt, cố nén tiếng rên siết chặt răng, không thốt nổi một lời nào nữa, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề.
Sau đó, Lâm Phong quay sang Bà Phương. Hắn ta xé nát bộ váy sang trọng của bà, phơi bày cơ thể bốc lửa, từng là niềm kiêu hãnh của một cựu hoa hậu. "Bà Phương này, trông vẫn còn ngon chán," Lâm Phong cười khẩy, ánh mắt hắn ta đầy dục vọng. Hắn ta ra hiệu cho hai tên vệ sĩ còn lại. Một tên ghì chặt hai tay bà ra phía sau, tên còn lại giữ chặt hai chân bà banh rộng.
"Cô Phương đừng chống cự vô ích," Thiên tiến lại gần, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm. Cậu ta vuốt ve mái tóc rối bù của Bà Phương, rồi từ từ áp mặt vào hõm nách bà, hít một hơi sâu. "Mùi hương của cô vẫn quyến rũ như ngày nào. Nhưng bây giờ, nó sẽ thuộc về chủ nhân." Thiên không nói một lời, dùng đầu lưỡi liếm dọc theo vùng nách Bà Phương, rồi khẽ cắn nhẹ. Bà rùng mình, cảm giác ghê tởm dâng trào.
Lâm Phong không nói nhiều, hắn ta thẳng tay đụ bà, không chút dịu dàng, biến bà thành một công cụ thỏa mãn dục vọng của mình. Bà Phương, dù cố gắng phản kháng, nhưng sức lực yếu ớt không thể chống lại sự hung bạo của Lâm Phong. Bà chỉ biết khóc nức nở, tiếng kêu than chìm trong sự nhục nhã. Lâm Phong còn ép bà phải mút lấy con cu của hắn, liếm láp từng giọt tinh dịch, buộc bà phải gọi hắn là "chủ nhân". Bà Phương, trong nỗi đau khổ và tuyệt vọng, đã phải thốt lên: "Chủ... chủ nhân... xin ngài... tha cho tôi..."
Thiên đứng nhìn cảnh tượng đó, khuôn mặt lạnh lùng, không biểu cảm. Cậu ta thậm chí còn kéo tay Bà Phương, ép bà phải mút lấy con cu của Lâm Phong khi hắn ta đang đụ bà. Bà rùng mình, cố gắng giằng co, nhưng bàn tay Thiên siết chặt. "Ngoan đi cô Phương," Thiên thì thầm, "hãy gọi hắn là chủ nhân. Chỉ có như vậy cô mới được yên ổn."
Lâm Phong cười đắc thắng. Hắn ta đã bẻ gãy hoàn toàn ý chí của Ông Phú và Bà Phương.
Không dừng lại ở đó, Lâm Phong quyết định tổ chức một "buổi tiệc" đặc biệt để hoàn toàn khuất phục Ông Phú và Bà Phương, biến họ thành những nô lệ tình dục công khai. Hắn ta đã triệu tập một nhóm người, bao gồm cả một số đối tác làm ăn cũ của tập đoàn, những người từng là bạn bè thân thiết của gia đình Vương, và cả những kẻ lạ mặt khác trong giới xã hội đen. Tất cả đều bị Lâm Phong khống chế bằng quyền lực, tiền bạc hoặc những bí mật đen tối của chính họ.
Căn phòng được trang hoàng lại, không còn vẻ lạnh lẽo của nhà tù mà trở thành một sàn diễn bệnh hoạn. Ánh đèn màu sắc nhấp nháy, âm nhạc nhẹ nhàng vang lên, nhưng không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và ghê tởm. Ông Phú và Bà Phương bị lột sạch quần áo, bị đeo vòng cổ chó và xích sắt, buộc phải quỳ rạp trên sàn. Ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn, nhưng thỉnh thoảng vẫn ánh lên tia kinh hoàng khi nhìn thấy những gương mặt quen thuộc xuất hiện trong đám đông.
"Chào mừng quý vị đến với buổi giới thiệu 'thú cưng' mới của tôi," Lâm Phong đứng trên bục cao, nở một nụ cười chiến thắng. "Đây là ông Phú và bà Phương, từng là những người đứng đầu tập đoàn X, và giờ đây, họ sẽ là những con chó đĩ phục vụ cho sự giải trí của chúng ta."
Tiếng xì xào, cười cợt vang lên. Một số kẻ tỏ ra thích thú, số khác lại có vẻ ngần ngại, nhưng không ai dám phản kháng trước sự hiện diện uy quyền của Lâm Phong.
Trong đám đông, một vài gương mặt quen thuộc bắt đầu tiến lên. Đó là ông Trần, cựu đối tác kinh doanh thân thiết của Ông Phú, khuôn mặt ông ta giờ đây đầy vẻ thèm khát và chế giễu. Bên cạnh ông ta là bà Mai, từng là bạn thân của Bà Phương, ánh mắt bà ta lấp lánh sự tò mò bệnh hoạn. Và cả ông Minh, giáo viên chủ nhiệm cũ của Hoàng, giờ đây nhìn hai người với ánh mắt khinh bỉ.
Ông Minh tiến đến chỗ Ông Phú, khuôn mặt đầy vẻ dâm đãng. "Chào ông Phú," ông ta nói, giọng điệu ẩn chứa sự ghê tởm. "Ông không nhận ra tôi sao? Tôi là Minh, giáo viên chủ nhiệm lớp 11 của thằng Hoàng nhà ông đấy." Ông ta cúi xuống, nắn bóp bắp tay cuồn cuộn của Ông Phú, rồi vạch dương vật của ông ra, cười cợt trước sự bất lực của người đàn ông từng quyền lực. "Nhìn xem, vẫn còn cương cứng đấy chứ, lão già! Nhưng liệu nó có bằng con cu của thằng Hoàng không nhỉ?"
Ông Minh ghé sát tai Ông Phú, thì thầm, giọng điệu đắc thắng: "Ông có biết không, thằng Hoàng của ông, cái thằng ngoan ngoãn, học giỏi mà ông vẫn tự hào ấy... Nó đã là chó đĩ của tôi từ hồi lớp 11 rồi. Tôi đã say mê nó từ cái ngày đầu tiên nó bước vào lớp 10, với cái vẻ ngây thơ, làn da trắng hồng, và đặc biệt là vòng ba căng tròn mỗi khi nó tập thể dục buổi sáng ở sân trường, chiếc quần thể dục bó sát làm nổi bật đường cong quyến rũ. Tôi hay lén nhìn nó qua khung cửa sổ phòng giáo viên, ánh mắt dán chặt vào từng động tác, rồi len lén theo dõi nó vào nhà vệ sinh, nghe tiếng nó đi đái, tưởng tượng cảnh nó trần truồng dưới tay mình, cái dương vật thon dài, tinh hoàn se se lại khi nó đi tiểu.
Tôi vẫn nhớ như in cái đêm tôi dụ nó uống thuốc mê. Đó là một buổi tối Hoàng ở lại trường ôn thi đội tuyển. Tôi mang cho nó một ly nước cam, bảo là "thầy bồi dưỡng cho học sinh giỏi". Trong đó, tôi đã lén bỏ thuốc mê liều mạnh. Thằng bé uống xong, chỉ vài phút là lả đi, đôi mắt nhắm nghiền, cơ thể mềm nhũn, ngã vật xuống bàn học. Tôi đã lột sạch quần áo của thằng bé. Cơ thể non nớt nhưng đã có nét thon gọn của tuổi mới lớn, làn da trắng nõn, mịn màng, với những bắp cơ ở tay và chân đang dần lộ rõ, như một bức tượng sống. Đặc biệt là dương vật của nó, tuy chưa phát triển hết nhưng đã khá lớn và thô, đầu khấc đỏ hồng, tinh hoàn to và hơi sệ xuống, trông thật ngon mắt. Nó cứ quằn quại, rên rỉ ư ử như con mèo con ấy, van xin "Nhột... đừng mà...a...". Nhưng tôi nào có tha. Tôi hít hà mùi hương cơ thể nó từ nách, cổ, bụng, rồi liếm nách nó, từng đường vân da ẩm ướt, mặn chát, tận hưởng mùi hôi đặc trưng của tuổi dậy thì. Tôi áp mặt vào ngực nó, bú từng cái núm ti nhỏ xinh, day đi day lại cho đến khi nó cứng lại, rồi lại liếm xuống bụng dưới, mút từng ngón chân thon dài, đậm mùi của nó, chậm rãi, tỉ mỉ. Tôi hôn lên môi nó, mút nước miếng nó, lưỡi tôi luồn lách vào khoang miệng ấm nóng, cảm nhận hơi thở yếu ớt của nó.
Sau đó, tôi ngậm lấy dương vật nó, bú mút mạnh mẽ, đưa cả đầu khấc và thân cu vào sâu trong cổ họng, nút chặt cho đến khi nó căng cứng, nổi gân, rồi lại bú dái nó, từng viên tinh hoàn tròn lẳn, căng mọng, mút mạnh mẽ như thể muốn nuốt chửng cả hai viên ngọc quý đó. Nó rên ư ử, co giật nhẹ nhàng, và rồi tinh dịch bắn ra đầy miệng tôi, phun thẳng vào khoang miệng và cổ họng. Tinh dịch của nó ấm nóng, ngọt ngọt, tôi nuốt trọn không sót một giọt, cảm nhận vị tanh nồng lan tỏa. Miệng tôi đến giờ vẫn còn vương mùi tanh nồng của nó, một mùi hương ám ảnh, kích thích.
Sau đó, tôi xoay nó lại, bôi trơn kỹ càng hậu môn nó bằng dầu massage, xoa đều, thấm đẫm từng kẽ mông và lỗ hậu, rồi dùng ngón tay nong rộng từ từ lỗ hậu của nó, từng ngón, từng ngón, từ ngón út đến ngón trỏ, xoay tròn, day đi day lại cho đến khi nó giãn ra, ẩm ướt và mềm mại. Hoàng rên lên đau đớn, "Đau... đau quá... buồn ỉa...". Khi lỗ hậu đã đủ rộng, tôi đâm thẳng dương vật tôi vào đít nó. Hậu môn nó khít, chặt, mông nó cong tớn, đã lắm. Tôi thúc mạnh, hùng hục, từng nhát, từng nhát, tiếng "phập... phập..." vang lên đều đặn. Hoàng lại rên lên ư ử, tiếng nấc nghẹn ngào trong cơn mê "Đít...đít... đau quá... ư... ưm..." Thằng bé giật bắn người sau mỗi nhát thúc của tôi. Tôi tới đỉnh và xuất tinh đầy bên trong hậu môn nó, dòng tinh dịch nóng hổi bắn tung tóe, lan khắp bên trong. Sau khi xong, tôi dùng khăn giấy và nước rửa sạch hậu môn cho nó, lau chùi cẩn thận từng ngóc ngách, rửa sạch cả tinh dịch lẫn chất bẩn, không để lại dấu vết.
Tôi đã đụ nó không biết bao nhiêu lần rồi, và tôi còn chụp hình cơ thể nó sau khi bị đụ, đặc biệt là vòng ba bị banh rộng và dương vật dính tinh dịch, gửi cho các giáo viên khác trong trường để khoe nữa. Trong suốt thời gian nó học lớp 11, chúng tôi liên tục chuốc thuốc mê và đụ nó, nhưng nó không hề hay biết, chỉ nghĩ rằng đít đau là do dậy thì thôi, nó cứ thắc mắc sao mình lại đi đứng khập khiễng như vậy, dương vật lại thường xuyên bị rỉ dịch. Ông có muốn nghe chi tiết không?" Ông ta cười phá lên một cách ghê tởm, trong khi Ông Phú chỉ biết nghiến răng ken két, nước mắt và mồ hôi trộn lẫn.
Bà Mai thì tiến đến chỗ Bà Phương, ánh mắt đầy sự ghen tỵ và khinh miệt. "Chị Phương ơi, ngày xưa chị kiêu sa lắm mà," bà ta nói, rồi bóp mạnh vào bầu vú căng tròn của Bà Phương. "Giờ thì làm chó đĩ rồi nhỉ? Vẫn còn mơn mởn đấy chứ?" Bà ta vạch rộng âm đạo Bà Phương ra xem, rồi cười phá lên một cách bệnh hoạn. "Lâm Phong đúng là có mắt nhìn người."
Bà Mai ghé sát tai Bà Phương, giọng nói đầy vẻ hả hê: "Còn thằng Vương của chị nữa. Tôi vẫn nhớ cái lần tôi muốn 'quy tắc ngầm' với nó khi nó mới tập tành bước vào giới kinh doanh mà nó từ chối. Hừ, đúng là đồ lếu láo!
Tôi đã crush thằng Vương nhà chị từ khi nó bắt đầu dậy thì, cái dáng dấp cao ráo, khuôn mặt đẹp trai thư sinh pha chút cool ngầu đó đã khiến tôi mê mẩn, áo sơ mi trắng thường căng phồng ở ngực và bắp tay mỗi khi nó cử động, cái quần âu ôm sát khoe đôi chân dài và vòng ba săn chắc. Tôi thường xuyên tìm cách tiếp cận nó, mời nó đi ăn, đi chơi riêng, nhưng nó luôn tìm cách từ chối, ánh mắt cảnh giác và thái độ lạnh nhạt. Khi nó bước chân vào giới kinh doanh, tôi lại càng có cớ để tiếp cận hơn. Tôi ngỏ lời muốn 'quy tắc ngầm' để giúp nó thăng tiến nhanh hơn, nhưng nó thẳng thừng từ chối, bảo rằng muốn dựa vào năng lực của bản thân. Tôi tức điên lên, một thằng nhóc con mà dám làm cao với tôi sao?
Thế là tôi phải chuốc thuốc mê nó. Một lần Vương đến nhà tôi để bàn công việc, tôi đã lén bỏ thuốc mê liều cao vào ly nước của nó. Vương uống xong, chỉ vài phút sau là mắt nó lờ đờ, cơ thể mềm nhũn, ngã vật xuống ghế, hoàn toàn bất tỉnh, bất động. Tôi và con gái tôi lao vào. Chúng tôi lột sạch quần áo của Vương một cách thô bạo, xé toạc từng mảnh vải. Cơ thể nó săn chắc, những múi cơ bụng đã bắt đầu rõ nét như tảng đá, làn da rám nắng khỏe mạnh, khuôn mặt đẹp không góc chết, đôi chân dài miên man, bắp đùi căng tròn. "Trời ơi, mẹ ơi! Thằng này đúng là cực phẩm!" con gái tôi thốt lên, mắt sáng rỡ, tay run rẩy sờ soạng khắp cơ thể Vương. "Nhìn con cu của nó kìa! Dài ngoằng, cứng ngắc, gân guốc, đầu khấc đỏ lưỡng! Tinh hoàn thì tròn lẳn, căng mọng, sệ khiếp!" Tôi cũng trầm trồ, tay vuốt ve khắp cơ thể nó, từ vai xuống bụng, rồi đến đùi, vuốt ve từng đường cơ săn chắc.
Chúng tôi bú cu, bú dái Vương, thay phiên nhau ngậm lấy dương vật nó vào sâu trong cổ họng, mút mạnh mẽ cho đến khi nó cương cứng hoàn toàn, rồi lại mút từng viên tinh hoàn, liếm khắp cơ thể nó, từ những đường gân xanh trên cánh tay đến hõm nách, rồi xuống bụng dưới, liếm rốn, liếm đùi trong, tận hưởng mùi hương nam tính đặc trưng. Vương chỉ rên ư ử trong vô thức, không hề van xin, không chút phản kháng, chỉ có những tiếng thở dốc nặng nề. Rồi tôi kéo dương vật của nó, áp vào âm đạo mình, nhún lấy nhún để, mạnh bạo, dứt khoát, tiếng va chạm "phập phập" vang lên liên hồi. Vương chỉ rên rỉ "Ưm... ưm..." và rồi tinh dịch của nó... thứ tinh dịch ấm nóng, tràn đầy, bắn tung tóe vào trong lồn tôi, làm lồn tôi sướng điên, ướt sũng và dính nhớp. Con gái tôi cũng làm tương tự, Vương cũng xuất tinh đầy lồn nó. Thằng bé non choẹt, còn thơm tho, đẹp trai mà cặc còn ngon nữa. Tôi đã đụ nó ra bã, sướng điên người. Tôi còn chụp hình cơ thể của Vương (đang hôn mê, khoe cu dái, dính đầy tinh dịch) để khống chế nó nữa.
Từ đó, mỗi khi đến nhà chị chơi, tôi vẫn thường lén bóp cu, bú cu Vương sau lưng chị. Nó miễn cưỡng lắm, cơ thể cứng đờ, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi và tủi nhục, nhưng nào dám nói gì với chị đâu. Mỗi lần tôi ngậm lấy dái nó, bú mút mạnh mẽ, lưỡi tôi liếm dọc theo từng đường gân trên dương vật nó, nó chỉ dám rên lên yếu ớt "Ư... ưm... cô... đừng...". Tôi cứ thế mút mát cho đến khi tinh dịch bắn ra đầy miệng tôi, tôi nuốt trọn không sót một giọt. Tôi còn thường xuyên đến cơ quan thăm Vương, và tôi cùng con gái đã nhiều lần hiếp dâm thằng nhỏ trong phòng làm việc của nó, ngay sau lưng cánh cửa đóng kín. Tôi sẽ khóa trái cửa, kéo rèm cửa sổ lại, rồi ép Vương phải quỳ xuống bàn, dương vật cương cứng ngỏng cao, không một mảnh vải che thân dưới. Tôi và con gái tôi lao vào, vạch hai chân Vương ra, người liếm đít, người áp lồn mình vào dương vật nó, nhún lấy nhún để. Vương chỉ biết rên rỉ đau đớn và nhục nhã, toàn thân run rẩy, hai tay bấu chặt vào mép bàn đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Dương vật của Vương liên tục bị kích thích bởi hai mẹ con tôi, và rồi, với một tiếng rên lớn, tinh dịch của nó bắn ra như vòi rồng, tung tóe khắp bàn làm việc, dính vào tài liệu, máy tính, thậm chí bắn lên cả mặt tôi và con gái.
Có lần, con gái tôi quỳ dưới gầm bàn, bú cu, nắn dái Vương trong khi thằng nhỏ đang tiếp một vị khách quan trọng. Lúc đó, tôi và con gái bước vào phòng làm việc của Vương. Thằng nhóc đang chỉnh lại cà vạt, khuôn mặt lịch lãm, phong độ chuẩn bị đón khách. Tôi mỉm cười ngọt ngào, giả vờ hỏi han: "Ôi, Vương ơi, dạo này công việc bận rộn lắm à? Trông con hơi xanh xao đấy nhé!" Con gái tôi cũng hùa theo, tay lén lút vuốt ve bắp tay Vương, rồi trượt xuống đùi. Vương chỉ cười gượng, cơ thể cứng đờ, cố gắng lảng tránh ánh mắt chúng tôi.
Khi tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu khách hàng đã đến, tôi và con gái lập tức chuyển đổi vai diễn. Tôi vội vàng chỉnh lại quần áo, ngồi ngay ngắn vào chiếc salon đối diện bàn làm việc của Vương, giả bộ đang nói chuyện phiếm rất tự nhiên. Con gái tôi thì nhanh như chớp, chui tọt xuống gầm bàn, ánh mắt nó sáng rực vẻ tinh quái.
"Mời ông Smith vào!" Vương nói, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng tôi thấy rõ tay nó hơi run rẩy khi bắt tay vị khách người nước ngoài.
Trong khi Vương đang lịch sự mời ông Smith ngồi, con gái tôi đã bắt đầu hành động dưới gầm bàn. Nó nhanh chóng kéo khóa quần Vương, lôi dương vật đang cương cứng ngỏng cao, đùm dái sệ đầy đặn của thằng bé ra. Rồi nó bắt đầu bú lấy bú để dương vật Vương, đưa cả đầu khấc to lớn vào sâu trong cổ họng, từng nhát một, dứt khoát, mạnh mẽ, phát ra tiếng "chụt chụt" đều đặn. Một tay nó nắn bóp hai viên tinh hoàn đang căng mọng của Vương, tay còn lại thì thọc ngón tay vào lỗ đít Vương, day đi day lại, móc sâu vào bên trong.
Vương ở trên, ăn mặc bảnh bao, khuôn mặt cố gắng giữ vẻ phong độ, lịch lãm để tiếp chuyện ông Smith. Nó gượng cười, giả vờ tập trung vào câu chuyện. Nhưng tôi có thể thấy rõ mồ hôi bắt đầu vã ra trên thái dương Vương, cơ thể thằng thanh niên cứng đờ, đôi chân siết chặt vào nhau dưới gầm bàn.
Con gái tôi không ngừng khiêu khích Vương. Nó rút dương vật ra khỏi miệng, để cho đầu khấc đỏ lưỡng cọ xát vào môi dưới của nó, rồi lại ngậm lấy, bú mạnh hơn. Nó còn dùng móng tay gãi nhẹ vào bìu dái của Vương, khiến thằng nhỏ giật nảy mình, nhưng vẫn phải cố gắng kìm nén. Tội nghiệp.
Vương chịu không nổi, toàn thân run rẩy, cơ thể cong người lại một cách khó hiểu. Một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra khỏi miệng, nhưng nhanh chóng bị che lấp bằng một tiếng ho khan. Và rồi, tinh dịch cứ thế trào ra, bắn tung tóe vào miệng và cả mặt con gái tôi, ướt đẫm khuôn mặt nó. Con gái tôi thích thú liếm láp những giọt tinh dịch còn vương trên mép, còn Vương thì thở hổn hển, cả người run rẩy như sắp ngã quỵ.
Ông Smith thấy Vương có vẻ lạ, liền hỏi thăm: "Giám đốc Vương không khỏe sao? Trông anh có vẻ không được tốt lắm."
Vương gượng cười, giọng nói lạc đi, khản đặc: "À... không sao... chỉ là... hơi nóng một chút... Vâng, chúng ta tiếp tục câu chuyện về dự án này nhé, ông Smith..." Hắn ta cố gắng giấu giếm, nhưng mồ hôi vẫn không ngừng chảy.
Dưới gầm bàn, cảnh tượng thật sự kinh hoàng. Dương vật của Vương lòng thòng, nhểu tinh dịch, đầu khấc đỏ lòm, tinh hoàn sưng đỏ. Lỗ đít của nó bị móc toang hoác, và trên đùi non trắng nõn của Vương là những dấu răng đỏ ửng, hằn sâu do con gái tôi gặm cắn trong cơn khoái cảm. Hai chân Vương xụi lơ, không còn chút sức lực nào để nâng đỡ cơ thể.
Sau khi ông Smith rời đi, tôi và con gái tôi bước ra khỏi phòng làm việc của Vương, để lại hắn ta một mình với nỗi nhục nhã tột cùng.
"Sướng nhé, con chó đĩ của mẹ con dì!" tôi cười the thé, vỗ nhẹ vào mông Vương. "Hôm nay con trai phục vụ tốt lắm. Mai lại tiếp tục nhé!"
Con gái tôi cũng hùa theo, liếm mép và nói: "Con cặc của anh Vương ngon nhất! Mai em muốn bú nữa!"
Lúc đó thằng nhỏ vừa căm tức, vừa xấu hổ, vừa động dục, nhìn cute cực, chị có biết không?" Bà ta cười the thé, còn Bà Phương chỉ biết rên rỉ trong nỗi nhục nhã tột cùng.
Những kẻ khác cũng hùa theo, tay sờ mó khắp cơ thể Ông Phú và Bà Phương, vạch dương vật, tinh hoàn của Ông Phú, xem hậu môn ông, rồi vạch mép âm đạo Bà Phương, xem lồn bà, tiếng trêu chọc tục tĩu vang lên không ngừng: "Nhìn kìa, lão Phú oai phong một thời giờ thành lỗ đít công cộng rồi!" "Chị Phương sướng lắm đúng không? Lồn đã thế này cơ mà!" "Cho chúng tôi thưởng thức chút đi, hoa hậu!"
Lâm Phong nhìn cảnh tượng đó với vẻ thích thú, rồi hắn ta quay sang Thiên. "Đến lượt mày, Thiên. Cho chúng thấy thế nào là sự phục tùng tuyệt đối."
Thiên không chút do dự, tiến đến chỗ Bà Phương. Lâm Phong vẫn giữ chặt Ông Phú, không cho ông cử động. "Nhìn đây, chú Phú," Lâm Phong ghé sát tai Ông Phú, thì thầm. "Thằng đệ tử của chú sẽ đụ vợ chú đấy."
Thiên banh rộng chân Bà Phương, không nói một lời, đâm thẳng dương vật mình vào âm đạo bà. Bà Phương rên lên một tiếng vừa đau đớn vừa khoái lạc, cơ thể co giật mạnh mẽ. Thiên thúc mạnh, nhấp nhô trên người bà, trong khi Lâm Phong vẫn đang đụ Ông Phú từ phía sau. Cảnh tượng hai cặp đôi cùng giao hợp, một bên là kẻ chủ mưu và nạn nhân, một bên là kẻ phản bội và nạn nhân, diễn ra công khai trước mắt đám đông hỗn loạn. Tiếng rên rỉ, tiếng va chạm da thịt, tiếng cười cợt chế giễu của đám đông hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc bệnh hoạn.
Sau màn "tiệc" nhục nhã đó, Ông Phú và Bà Phương nằm rũ rượi trên sàn, hoàn toàn kiệt sức. Lâm Phong phất tay. Hai tên thuộc hạ tiến đến, cầm trên tay những lọ chất lỏng màu hổ phách. "Để cuộc vui thêm trọn vẹn, chúng ta sẽ có thêm một chút xúc tác," Lâm Phong nhếch mép, đưa mắt nhìn Ông Phú và Bà Phương. Hai tên thuộc hạ thô bạo tiêm thẳng xuân dược vào tĩnh mạch của cả hai người, khiến chất lỏng ngấm nhanh chóng vào máu.
Chỉ vài phút sau, hơi thở của Ông Phú và Bà Phương bắt đầu dồn dập hơn, làn da họ ửng hồng, và ánh mắt dần trở nên mờ mịt, pha lẫn dục vọng hỗn loạn. Dục vọng trỗi dậy mạnh mẽ, lấn át nỗi sợ hãi và nhục nhã.
"Bây giờ, hãy cho tôi xem các người yêu thương nhau đến mức nào," Lâm Phong ra lệnh, giọng nói đầy chế giễu. "Đụ nhau đi, ngay trước mặt tất cả mọi người!"
Ông Phú và Bà Phương, dưới tác dụng của xuân dược, bắt đầu có những phản ứng bản năng. Ông Phú từ từ bò đến gần Bà Phương, ánh mắt mờ đục nhìn chằm chằm vào cơ thể vợ. Bà Phương cũng bắt đầu rên rỉ khe khẽ, hai tay mò mẫm khắp cơ thể mình. Ông Phú đưa tay xoa nắn cặp mông căng tròn của Bà Phương, rồi đặt dương vật mình vào giữa khe mông bà, bắt đầu ra vào một cách thô thiển. Bà Phương ưỡn người, thở dốc, hai tay bấu chặt vào sàn nhà, nhưng tiếng rên của bà giờ đây pha lẫn cả khoái cảm. Sau một lúc, cả hai đồng loạt xuất tinh lên người đối phương, tiếng thở dốc nặng nề.
Đám đông xung quanh reo hò, cười cợt, ném những lời lẽ tục tĩu chế giễu: "Nhìn kìa, lão già kia còn hăng lắm!" "Bà hoa hậu chắc sướng lắm nhỉ, bị chồng đụ lại còn có khán giả!"
Lâm Phong lại ra hiệu cho thuộc hạ chích thêm xuân dược vào cả hai người, khiến dục vọng của họ bùng lên dữ dội hơn.
Hắn ta phất tay. Hai gã thuộc hạ dẫn ra hai người bịt kín mặt, chỉ để lộ cơ thể trần trụi. Dù bị che mặt, nhưng qua vóc dáng săn chắc, những đường nét cơ bắp rõ rệt, đặc biệt là phần hông và đùi, người xem vẫn có thể lờ mờ đoán được đây là những thanh niên trẻ tuổi. Một trong số đó có vẻ hơi khập khiễng, và cả hai đều đã cương cứng.
"Bây giờ, đến lượt các vị 'yêu chiều' hai con chó đĩ này," Lâm Phong nói, giọng điệu đầy mỉa mai. "Tùy ý các vị. Hãy thể hiện sự phục tùng tuyệt đối của mình."
Dưới tác dụng mãnh liệt của xuân dược, dục vọng của Ông Phú và Bà Phương bùng lên như lửa đốt, lấn át mọi nỗi nhục nhã và sự ghê tởm.
Ông Phú lồm cồm bò dậy, ánh mắt mờ đục nhìn con chó đĩ đầu tiên. Cậu ta nằm sấp, mông cong vút, dương vật đã cương cứng và rỉ ra chất lỏng. Ông Phú không nói một lời, áp mặt xuống mông cậu ta, dùng lưỡi liếm dọc theo khe mông, rồi thọc sâu vào hậu môn cậu ta. Cậu chó đĩ rên rỉ ư ử, cơ thể co giật. Ông Phú đẩy mạnh, đâm thẳng dương vật mình vào hậu môn cậu ta, rồi dập hùng hục, không chút kiềm chế. Cậu chó đĩ rên rỉ, dương vật cửng cứng ngắc, rỉ tinh tùm lum xuống sàn nhà. Ông Phú thúc liên hồi, mỗi nhát đâm đều mang theo sự điên dại của xuân dược. Sau một lúc, Ông Phú xuất tinh đầy đít chó đĩ, tinh dịch ấm nóng bắn tung tóe bên trong hậu môn cậu ta. Ông thở dốc, nằm đè lên người cậu nhóc.
Bên cạnh ông, Bà Phương cũng không kìm nén được dục vọng. Bà lật ngửa chú chó đĩ thứ hai ra. Cậu ta cũng đã cương cứng, dương vật dài ngoằng, cứng ngắc, gân guốc, đầu khấc đỏ lưỡng. Bà Phương đưa tay vuốt ve dương vật của cậu ta, rồi cúi xuống bú cu, mút mát một cách cuồng nhiệt. Bà sửng sốt khi thấy nó thiếu một hòn dái. Một tia lo sợ và kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu bà: "Chẳng lẽ cậu ta là..."
Nhưng dưới tác dụng khủng khiếp của xuân dược, ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt. Bà tự trấn an mình: "Chắc thằng Lâm Phong đâu chỉ thiến dái riêng con mình... chắc nó không tàn nhẫn bắt mình đụ thằng Hoàng đâu... Đây là thằng nhóc khác thôi!" Dục vọng cuồng dại chiếm lấy toàn bộ tâm trí bà.
Bà Phương thèm khát bú cu chó đĩ, khiến con cặc cậu ta càng cửng lên, dài ngoằng, cứng ngắc, gân guốc, đầu khấc đỏ lưỡng. Bà nắm con cu hướng nó vào lồn mình rồi dập mông xuống, bà nhún dồn dập trên người cậu ta. Cậu chó đĩ rên ư ử. Bà ngấu nghiến bộ ngực cơ bắp của cậu, mút ti của cậu, liếm mồ hôi ngực của cậu ta, lồn vẫn nhấp liên tục vào con cặc cậu. Cặc khủng liên tiếp đâm vào điểm G của bà khiến bà bắn nước. Sau một lúc cậu nhóc xuất tinh vào lồn bà, tinh dịch ấm nóng, đặc sệt phun thẳng vào lồn bà. Bà rên lên sướng khoái, ôm chặt lấy cậu chó đĩ, cơ thể run rẩy vì khoái cảm tột cùng.
Khi cả Ông Phú và Bà Phương vẫn còn chìm trong dư âm của cơn hoan lạc bệnh hoạn, Lâm Phong tiến đến. Hắn ta cười khẩy, như một kẻ nắm giữ sinh mạng và số phận. Hắn ta cúi xuống, chậm rãi lột tấm mặt nạ đen trên khuôn mặt của "con chó đĩ" nằm dưới chân Ông Phú.
Khuôn mặt quen thuộc hiện ra. Đó là Vương. Đôi mắt Vương mở to, trong veo nhưng vô hồn, cậu rên rỉ một tiếng đau đớn khi hơi thở của Ông Phú phả vào mặt. Khuôn mặt cậu đầy vết nước mắt khô, và cơ thể cậu run rẩy không kiểm soát. "Ba... ba ơi... cứu con với..." Tiếng van xin yếu ớt như tiếng mèo con bị bỏ rơi, lẫn trong đó là tiếng nấc nghẹn ngào, tuyệt vọng. Tinh dịch của chính ông vẫn còn chảy tràn ra từ hậu môn Vương, nóng hổi và ghê tởm.
Ông Phú trợn trừng mắt, mọi sợi thần kinh trong não ông như bị chấn động. Dục vọng trong ông tan biến, thay vào đó là một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Vương... con trai ta... không... không thể nào!" Ông lắp bắp, giọng nói lạc đi. Ông vừa mới cưỡng hiếp chính con ruột của mình.
Cùng lúc đó, Lâm Phong cũng lột tấm mặt nạ của "con chó đĩ" nằm dưới thân Bà Phương.
Đôi mắt Bà Phương mở to, nỗi kinh hoàng tột độ khiến bà thét lên một tiếng chói tai, đứt quãng. Đó là Hoàng – đứa con trai út của bà. Khuôn mặt Hoàng tái nhợt, nhưng những đường nét vẫn in hằn rõ trong trí óc bà. Nước mắt cậu chảy dài, hòa lẫn với những vết bẩn trên khuôn mặt. "Mẹ... mẹ ơi... con đau quá..." Cậu khóc nấc, tiếng rên rỉ đứt quãng, thảm thiết. Bà run rẩy đưa tay sờ lên hạ bộ cậu, nơi từng là dương vật hoàn chỉnh của con trai, và rồi chạm vào khoảng trống nơi một hòn dái đã biến mất. "Hoàng... con của mẹ... không... không phải..." Bà thều thào, nước mắt giàn giụa.
Tinh dịch ấm nóng, đặc sệt của Hoàng vẫn còn óc ách trong lồn bà Phương, cảm giác ghê tởm dâng lên cuộn trào, khiến bà nôn khan. Bà vừa mới cưỡng hiếp chính con ruột của mình. Bà đã dùng miệng mình để bú cu đứa con trai bị thiến của mình, và cảm nhận tinh dịch của nó trút vào tử cung bà.
Ông Phú và Bà Phương nhìn nhau, ánh mắt đầy sự kinh hoàng, ghê tởm, và một nỗi đau thấu tận xương tủy. Cả hai đều gục xuống sàn, không còn một chút sức lực nào để nâng đỡ cơ thể. Tiếng khóc thét của Bà Phương xé tan sự tĩnh lặng của căn phòng, hòa cùng tiếng nức nở đến xé lòng của Ông Phú. Họ ôm lấy nhau, gào lên trong tuyệt vọng, trong nỗi nhục nhã tột cùng.
"Đây là số phận của các người," Lâm Phong nói, giọng điệu lạnh lùng và tàn nhẫn, như một vị thần đang phán xét. "Số phận của cả gia đình các người là loạn luân. Là làm chó đĩ. Là mãi mãi phục tùng dưới chân tao." Hắn ta quay sang đám đông. "Và quý vị cũng vậy. Ai muốn 'thưởng thức' hai món đồ chơi này, cứ tự nhiên. Hãy cho chúng thấy địa vị của một con chó đĩ là như thế nào!"
Đám đông, giờ đây đã hoàn toàn bị kích động bởi màn tiết lộ kinh hoàng và tác dụng của xuân dược, không ngần ngại lao vào. Chúng chen lấn, xô đẩy nhau để được "thưởng thức" Ông Phú và Bà Phương. Tiếng cười man rợ, tiếng xuýt xoa, tiếng rên rỉ của những nạn nhân và kẻ xâm hại hòa vào nhau.
Một tên đàn ông to con kéo Ông Phú ra khỏi con chó đĩ, đẩy ông nằm ngửa. Hắn ta trèo lên người Ông Phú, không nói một lời, đâm thẳng dương vật của hắn vào miệng ông, buộc ông phải bú mút một cách tởm lợm. Kẻ khác thì đè Ông Phú xuống, đụ thẳng vào hậu môn ông, trong khi những kẻ còn lại liếm láp, cắn xé khắp cơ thể ông, tiếng cười chế giễu vang lên: "Nhìn kìa, lão Phú oai phong một thời giờ thành lỗ đít công cộng rồi!"
Bà Phương cũng không thoát khỏi số phận tương tự. Một nhóm đàn ông xông vào, xé toạc hoàn toàn những mảnh vải còn sót lại trên người bà. Một tên đè bà xuống, banh rộng hai chân bà, đâm thẳng dương vật của hắn vào âm đạo bà. Tên khác thì đụ vào hậu môn bà, trong khi những kẻ còn lại bóp vú, bóp mông, liếm láp khắp cơ thể bà. Tiếng rên rỉ của bà bị lấn át bởi tiếng cười dâm đãng của đám đông. "Chị Phương sướng lắm đúng không? Lồn đã thế này cơ mà!" một kẻ reo lên. "Cho chúng tôi thưởng thức chút đi, hoa hậu!"
Ông Phú và Bà Phương bị cưỡng hiếp tập thể, hết người này đến người khác. Cơ thể họ bị giày vò, tâm hồn họ bị chà đạp đến tận cùng. Dưới tác dụng của xuân dược và sự hung hãn của đám đông, họ dần chìm vào trạng thái vô thức, chỉ còn cảm giác đau đớn và nhục nhã.
Bên cạnh họ, hai đứa con trai cũng chịu chung số phận.
"Nhìn kìa! Thằng Vương đẹp trai ngời ngời, cơ bắp cuồn cuộn, sáu múi rắn chắc, giờ thành con chó đĩ của cha mẹ nó rồi!" một gã đàn ông hét lên, ánh mắt đầy vẻ thèm khát. "Nhìn cái ngực nó kìa, múi nào ra múi nấy, núm ti hồng hào, dựng đứng! Mùi nách chắc thơm lắm đây!" Hắn ta lao đến, áp mặt vào ngực Vương, hít hà một cách thô tục, rồi liếm dọc theo cơ bụng rắn chắc của anh.
"Còn thằng Hoàng nữa! Nhìn thằng bé này có vẻ cơ bắp, vạm vỡ hơn thằng anh nó, nhưng làn da trắng nõn, vòng ba căng tròn, con cặc múp míp, và đặc biệt là cái lỗ đít kìa! Ngon quá đi mất!" một người phụ nữ khác ré lên, mắt sáng rỡ. "Chẳng trách gì ông Minh lại mê mẩn nó đến thế!"
Cả đám đông bắt đầu vây quanh Vương và Hoàng, như bầy sói đói khát. Chúng sờ mó, nắn bóp khắp cơ thể hai anh em, không ngừng đưa ra những lời lẽ tục tĩu.
Một gã đàn ông banh rộng chân Vương, đâm thẳng dương vật của hắn vào hậu môn anh, tiếng "phập... phập..." vang lên đều đặn. "Cái đít thằng Vương khít quá! Sướng thật!" hắn ta gằn giọng. Người khác thì ngậm lấy dương vật của Vương, bú mút mạnh mẽ, lưỡi liếm dọc thân dương vật, đầu khấc, liếm bìu dái, khiến anh ta rên rỉ không ngừng.
Bên cạnh, Hoàng cũng bị lôi ra. Một người phụ nữ áp sát miệng vào dương vật cương cứng của Hoàng, liếm láp một cách thô tục, rồi dùng ngón tay móc sâu vào hậu môn cậu, khiến cậu giật nảy người. "Thằng bé này có vẻ nhút nhát hơn thằng anh, nhưng cái đít này ngon đấy!" Ả ta cười khả ố. Sau đó, một gã đàn ông khác đè cậu ra, đâm dương vật của hắn vào hậu môn cậu, mặc cho cậu rên rỉ trong đau đớn và tủi nhục.
Cả Vương và Hoàng bị đụ liên tục, từ miệng đến hậu môn và nách. Vú, cu và dái họ bị chà đạp không thương tiếc, tinh dịch của đám đông dính đầy người, hòa lẫn với mồ hôi và nước mắt.
Khi màn cưỡng hiếp tập thể kết thúc, Vương, Hoàng, Ông Phú và Bà Phương nằm rũ rượi trên sàn, cơ thể đầy vết bầm tím, tinh dịch dính đầy người, ánh mắt vô hồn và trống rỗng. Họ đã hoàn toàn bị bẻ gãy. Họ không còn nước mắt để khóc, không còn lời để gào thét. Họ chỉ còn là những cái xác sống, tồn tại trong địa ngục trần gian mà Lâm Phong đã tạo ra cho họ. Mọi thứ họ từng tin tưởng, từng chiến đấu, giờ đây đều đã tan biến.
"Màn biểu diễn kết thúc!" Lâm Phong hô vang, giọng điệu đầy thỏa mãn. Đám đông từ từ tản ra, để lại Ông Phú, Bà Phương, Vương và Hoàng trên sàn nhà đầy nhớp nháp.
Lâm Phong quay sang Thiên. "Thiên, đến lượt mày dỗ dành 'thú cưng' của chúng ta."
Thiên tiến lại gần Ông Phú và Bà Phương, ánh mắt trống rỗng. Cậu ta cúi xuống, xoa đầu Vương và Hoàng, như đang dỗ dành hai con thú cưng.
"Hãy chấp nhận đi cô chú," Thiên thì thầm, giọng nói đều đều đến ghê người. "Đây là con đường duy nhất. Các con của cô chú đã chấp nhận rồi, đến lượt cô chú thôi."
Đúng như lời Thiên, Ông Phú và Bà Phương không còn khả năng chống cự. Họ nhìn con trai mình, ánh mắt đã không còn sự đau khổ mà thay vào đó là sự chấp nhận một cách đáng sợ, pha lẫn dục vọng tàn dư.
Ông Phú từ từ, chậm rãi bò về phía Hoàng, người đang nằm bất động với ánh mắt vô hồn. Ông đưa tay lên, vuốt ve khuôn mặt Hoàng, rồi trượt xuống ngực trần của cậu. "Hoàng... con trai của ba..." Ông thì thào, giọng nói khản đặc. Ông cúi xuống, hôn lên môi Hoàng, rồi từ từ liếm dọc xuống cơ thể cậu, dừng lại ở hạ bộ. Dưới tác dụng của xuân dược và sự khuất phục hoàn toàn, Ông Phú bắt đầu bú mút dương vật của Hoàng một cách cuồng nhiệt, không còn chút ngần ngại hay ghê tởm nào. Sau đó, ông trèo lên người Hoàng, nhắm thẳng hậu môn cậu, đâm dương vật mình vào, rồi thúc mạnh, hùng hục, tiếng "phập... phập..." vang lên đều đặn. Hoàng không phản ứng dữ dội, nhưng cơ thể cậu co giật nhẹ nhàng, đôi môi mấp máy rên rỉ khe khẽ: "Ư... ưm... ba..." Tiếng rên rỉ yếu ớt, pha lẫn chút mơ hồ khoái cảm dưới tác dụng của xuân dược, không còn là sự phản kháng, mà là một sự cam chịu đến đáng sợ.
Bên cạnh, Bà Phương cũng tương tự. Bà bò đến bên Vương, dùng ánh mắt mê dại nhìn anh. "Vương... con trai của mẹ..." Bà thì thào, đưa tay vuốt ve khuôn ngực săn chắc của Vương, rồi trượt xuống hạ bộ của anh. Bà ngậm lấy dương vật của Vương, bú mút mạnh mẽ, cảm giác vừa ghê tởm vừa khoái lạc. Sau đó, bà nằm xuống, kéo Vương lên người mình, đưa dương vật của anh vào âm đạo bà. Bà ưỡn người, nhún nhẩy, nhấp mông dồn dập, tiếng rên rỉ rên lên một cách dâm đãng, hoàn toàn chìm đắm trong dục vọng bệnh hoạn. Vương cũng không có phản kháng mạnh mẽ, cơ thể anh cũng rung lên từng hồi, đôi mắt nhắm nghiền, chỉ còn những tiếng thở dốc nặng nề và rên ư ử: "Mẹ... mẹ ơi..." Anh đáp lại theo bản năng, nhưng trong đó không còn sự tỉnh táo, chỉ là một sự buông xuôi đầy bi kịch.
Căn phòng giờ đây chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, tiếng va chạm da thịt, và tiếng rên rỉ của những con người đã hoàn toàn biến thành nô lệ của dục vọng và sự đồi bại. Số phận của gia đình họ đã được định đoạt, mãi mãi gắn liền với sự loạn luân, nhục nhã dưới bàn tay của kẻ ác quỷ Lâm Phong.
-----
Ngày định mệnh đó cuối cùng cũng đến. Trong căn phòng tối tăm, bốn thân xác trần truồng, tiều tụy quỳ rạp trên sàn. Đó là cha mẹ Vương, Vương và Hoàng, tất cả đều đã bị biến thành những "chó đĩ", những con rối vô hồn dưới sự kiểm soát tàn bạo của Lâm Phong. Cánh cửa nặng nề bật mở, và Thiên bước vào, vẫn với vẻ ngoài thanh lịch, nhưng ánh mắt giờ đây đầy lạnh lẽo và ác độc.
Bốn thân người run lên. Họ ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt đầy căm hận, đau đớn, và cả sự trống rỗng, nhưng những lời lẽ thốt ra lại là sự thể hiện của thân phận mới đê hèn.
Vương, đôi mắt sưng húp, gằn giọng, âm thanh khàn đặc như từ địa ngục vọng lên, cơ thể anh run rẩy: "Chủ nhân Thiên... Chúng tôi... chúng tôi là chó đĩ của ngài... xin ngài... xin ngài hãy đụ chúng tôi..." Sự nhục nhã tột cùng hiện rõ trong từng lời cầu xin.
Hoàng bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào: "Chủ nhân Thiên... xin hãy dùng Hoàng... Hoàng... Hoàng là chó đĩ ngoan mà... xin anh... xin anh hãy đụ Hoàng..." Cậu bé cố gắng lê thân mình lại gần Thiên, ánh mắt đầy van xin.
Bố Hoàng, khuôn mặt hốc hác, dù cố nén nhưng vẫn bật ra tiếng rên rỉ: "Xin Ngài đụ chúng tôi ... Chúng tôi sẽ... sẽ phục tùng Ngài vô điều kiện..."
Mẹ Hoàng, đôi mắt thất thần, chỉ thốt lên được một câu trong vô vọng, giọng run rẩy đến thảm hại: "Xin con hãy dùng chúng tôi..."
Thiên không nói gì. Hắn chỉ nhìn bốn con người đang quỳ dưới chân mình. Hắn bước chậm rãi về phía Vương, đôi mắt đầy vẻ thăm dò. Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng nâng cằm Vương lên, buộc anh phải đối mặt với mình. "Vương của chồng," Thiên khẽ nói, giọng vẫn ngọt ngào đến rợn người, "nhớ những đêm chúng ta quấn lấy nhau không? Nhớ cái cảm giác vợ rên rỉ dưới thân chồng không?" Tay Thiên không chút ngần ngại vuốt ve khuôn mặt hốc hác của Vương, rồi lướt xuống, khẽ mơn trớn con cu và đùm dái của Vương. "Những thứ này," Thiên cười khẩy, ngón tay hắn day nhẹ vào tinh hoàn Vương, "giờ chỉ còn là đồ bỏ đi thôi. Mày sinh ra chỉ để làm chó đĩ, Vương ạ." Hắn thậm chí còn cúi xuống, hít sâu mùi nách của Vương, rồi liếm nhẹ một cái, như thể ôn lại một kỷ niệm ghê tởm.
Chuyển sang Hoàng, Thiên cũng lặp lại hành động tàn nhẫn tương tự. Hắn ôm lấy Hoàng, vuốt ve mái tóc rối bù của cậu bé. "Hoàng của anh, em nhớ không? Những lần chúng ta 'vô tình' chạm nhau dưới gầm bàn, những lúc em sục cu, bắn tinh vào món súp của Vương và cha mẹ em." Thiên vừa nói vừa đưa tay xoa nắn con cu và đùm dái của Hoàng. "Tinh dịch em từng nóng bỏng, thơm tho thế mà giờ nhìn xem, con cu và hòn dái này cũng chỉ là một cục thịt vô dụng." Hắn cúi xuống, hít hà mùi mồ hôi chua loét dưới nách Hoàng, rồi liếm một vệt dài khiến Hoàng rùng mình kinh tởm, trong khi cha mẹ cậu chứng kiến cảnh tượng đó với đôi mắt vô hồn. "Đúng vậy, em và Vương, cả cha mẹ em nữa," Thiên quay sang nhìn ba người còn lại, ánh mắt đầy khinh bỉ, "tất cả đều xứng đáng làm chó, làm nô lệ tình dục dưới chân Lâm Phong. Các người không có giá trị gì hơn."
Thiên đứng thẳng dậy, nhìn bốn thân xác đang quỳ rạp với ánh mắt lạnh lùng. "Hôm nay, các người sẽ được chứng kiến giá trị thực sự của mình," hắn tuyên bố, giọng điệu đầy chế giễu.
Trước mặt cha mẹ Vương đang run rẩy, Thiên ra hiệu cho Vương. Vương, với cơ thể đã bị huấn luyện đến mức bản năng phục tùng, chậm rãi bò lại gần Thiên, đôi mắt vô hồn nhìn lên. Thiên nắm lấy tóc Vương, kéo đầu anh ngửa ra sau, rồi cúi xuống. Hắn không chút ngần ngại ghì chặt Vương dưới thân mình, đẩy thẳng con cu đã cương cứng vào hậu môn anh. Vương rên lên một tiếng nghẹn ngào, vừa đau đớn vừa quen thuộc. Thiên bắt đầu thúc mạnh, dập hùng hục, từng cú nhồi rút tàn bạo, trong khi ánh mắt hắn không rời khỏi cha mẹ Vương, những người đang quỳ sụp, nhắm nghiền mắt không dám nhìn.
Sau đó, Thiên kéo Vương sang một bên, để anh nằm rũ rượi. Hắn chuyển sang Hoàng, cậu bé đang co ro trong góc, run cầm cập. Thiên nắm lấy chân Hoàng, kéo cậu bé về phía mình. "Đến lượt em, chó đĩ Hoàng."
Hoàng nức nở, cố gắng van xin yếu ớt, nhưng Thiên không mảy may động lòng. Thiên áp sát Hoàng xuống sàn, cúi xuống bú lấy con cu của Hoàng cho đến khi nó cương cứng hoàn toàn. Thiên rên lên, nhưng đó là tiếng rên của sự trống rỗng, của một kẻ đang cố tìm kiếm một khoái cảm đã mất. Sau khi con cu của Hoàng đã cương cứng, Thiên ngồi lên người Hoàng, từ từ nhún mạnh đít mình vào cặc Hoàng, từng chút một, khiến Hoàng rên lên trong đau đớn và nhục nhã. Thiên bắt đầu nhún mạnh, dập hùng hục, không chút thương xót, trong khi một tay bóp chặt lấy hòn dái còn lại của Hoàng, một tay khác véo mạnh vào ngực Hoàng, như để nhấn chìm Hoàng vào nỗi đau và sự nhục nhã tột cùng.
Cả cha mẹ Vương chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng đó, đôi mắt họ mở to vô hồn, nước mắt đã khô cạn từ lâu. Họ không còn sức để khóc, không còn khả năng để phản ứng. Con trai cả của họ, đứa con trai út, đều đang bị kẻ phản bội cưỡng bức ngay trước mắt họ. Họ chỉ có thể ôm chặt lấy nhau, cơ thể run lên từng hồi, phát ra những tiếng nức nở yếu ớt, những tiếng rên rỉ vô nghĩa như những con vật bị thương nặng. Họ không thể nói thành lời an ủi con cái mình, bởi chính bản thân họ cũng đang chìm trong vực sâu của sự đọa đày và nhục nhã, bị tước đoạt hoàn toàn ý chí và tiếng nói.
Khi kết thúc, Thiên rút ra khỏi Hoàng, tinh dịch Hoàng bắn đầy trên đùi và bụng Thiên. Hắn đứng dậy, nhìn xuống Vương và Hoàng đang nằm rũ rượi, thở hổn hển, ánh mắt đầy khinh bỉ. "Đúng là vô dụng," hắn thì thầm, "chỉ chủ nhân Lâm Phong mới có thể khiến tao thỏa mãn. Các người... chỉ là lũ chó đĩ biết kêu gào."
Thiên tiếp tục bú lấy con cu của Hoàng cho đến khi nó cương cứng hoàn toàn. Hắn cười khẩy, véo mạnh vào hòn dái còn lại của Hoàng. Sau khi con cu của Hoàng đã cương cứng, Thiên ép Hoàng phải bò đến chỗ Vương và ra lệnh: "Đụ nó đi, chó đĩ Hoàng! Đụ anh trai mày ngay trước mặt cha mẹ chúng mày!"
Hoàng nức nở, cơ thể run rẩy tột độ, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của Thiên và nỗi sợ hãi tột cùng, cậu bé buộc phải làm theo. Hoàng lê thân mình đến bên Vương, con cu cương cứng chạm vào đùi anh trai. Cậu bé nhìn cha mẹ mình đang chết lặng, rồi nhắm mắt lại, đâm sâu con cu của mình vào hậu môn Vương, dập hùng hục một cách máy móc và đau đớn. Tiếng rên rỉ của Vương, của Hoàng, và tiếng nức nở của cha mẹ họ hòa vào nhau thành một bản giao hưởng của sự đọa đày. Thiên đứng đó quan sát, ánh mắt đầy hả hê, thỉnh thoảng lại đưa tay véo mạnh vào ngực Hoàng hay bóp mũi Vương, như để nhấn chìm cả hai vào nỗi đau và sự nhục nhã tột cùng.
Thiên quay lưng bước đi, để lại bốn thân xác đang run rẩy trong sự nhục nhã tột cùng, tinh thần hoàn toàn tan vỡ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com