Chương 8
Bảo Nam
GAMESHOW CHÂN LÝ KHAI SÁNG
Tập 5: Đêm Khai Sáng Tối Tăm
Hoàng xuất hiện trên màn hình lớn, nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai, như một vị thần bóng tối đang điều khiển số phận. Ánh sáng mờ ảo chiếu rọi khuôn mặt hắn, tạo nên một vẻ bí ẩn và quyền lực đến rợn người. Giọng hắn, trầm ấm mà lạnh lẽo, vang vọng khắp khán phòng.
"Chào mừng các bạn đến với 'Nhà Hát Khai Sáng', nơi mà những ảo ảnh về gia đình, về tình thân sẽ bị xé toạc, nơi 'chân lý' về bản năng và sự trả giá sẽ được phơi bày trần trụi. Hôm nay, chúng ta sẽ 'khai sáng' một 'Hoàng Tử' mới nổi, một 'thiên tài' của giới badboy Hà Thành – Bảo Nam. Một thằng nhóc 14 tuổi, với gương mặt tinh xảo, chiếc răng khểnh duyên dáng, thân hình đã sớm nở nang, cơ bắp cuồn cuộn như người lớn nhưng vẫn giữ nét ngây thơ học sinh. Đặc biệt, nó nổi tiếng với 'của quý' đáng mơ ước và khả năng 'sát gái' đỉnh cao, khiến bao cô gái đổ gục. Hắn là tay sát gái số một ở Hà Nội, một biểu tượng của sự ngạo mạn, quyền lực và bản năng tuổi mới lớn."
Màn hình lập tức chiếu một đoạn clip quay lén, được biên tập chuyên nghiệp. Trong clip là những cảnh Bảo Nam tập gym, khoe body săn chắc trước gương với ánh mắt tự mãn. Cảnh thằng nhóc cười nói, cầm tiền bảo kê từ những bạn học khác. Cảnh Bảo Nam đi trên phố, buông lời trêu ghẹo những cô gái đi đường, nhận lại ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn tức tối. Đoạn clip kết thúc bằng cảnh Bảo Nam nháy mắt tự tin vào ống kính, như thể cả thế giới này đang nằm trong lòng bàn tay nó.
Hoàng tiếp tục, giọng nói nhỏ dần nhưng đủ sức ám ảnh từng khán giả. "Nhưng ít ai biết được, đằng sau vẻ hào nhoáng đó, một bí mật khủng khiếp đang dần hủy hoại 'Hoàng Tử' này từ bên trong. Cha Bảo Nam, ông Trần - một đại gia ngân hàng, hết mực cưng chiều con trai, lại có một tình cảm sai trái, bệnh hoạn với chính con ruột mình. Bảo Nam càng lớn, thân hình càng nảy nở, cơ bắp càng cuồn cuộn, đùm dái càng mọng, con cặc càng khủng so với tuổi, càng làm ông Trần khao khát đến điên cuồng. Ông ta đã lén quay phim cảnh Bảo Nam tắm rửa, tự sướng. Lén lút bú cu nó vào ban đêm khi Bảo Nam ngủ say và say mê thưởng thức từng giọt tinh dịch của thằng bé. Một nỗi kinh hoàng thầm lặng đã diễn ra ngay trong chính ngôi nhà của 'Hoàng Tử'."
Màn hình chiếu cận cảnh những đoạn clip lờ mờ, giật cục mà ông Trần đã quay. Trong những thước phim rung lắc, lén lút, là hình ảnh Bảo Nam trong bồn tắm. Thân hình 14 tuổi nhưng đã nảy nở, cơ bắp săn chắc, làn da mịn màng, ướt át dưới ánh đèn mờ. Tiếng nước chảy róc rách. Sau đó, là cảnh Bảo Nam trong phòng ngủ, tự sướng với gương mặt vừa ngây thơ vừa dâm đãng. Con cu to lớn, thô cứng trong tay, những cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát. Bìu dái mọng căng, rung rinh theo từng nhịp. Rồi đến những đoạn phim quay lén vào ban đêm, khi Bảo Nam say ngủ. Ông Trần, với vẻ mặt tham lam, cúi xuống, tham lam bú mút con cu đang mềm nhũn của Bảo Nam. Tiếng nuốt khan, tiếng liếm láp ẩm ướt, tiếng thở dốc ghê tởm của ông ta được chèn vào, làm khán giả rùng mình.
"Mọi chuyện bị bà Hằng - mẹ ruột Bảo Nam, một người phụ nữ cam chịu nhưng đầy đau đớn, phát hiện. Bà không dám nói với ai, không dám tố cáo chồng mình, nhưng cũng hết sức kinh sợ sự loạn luân hoàn toàn có khả năng phát sinh, hủy hoại cả gia đình. Bà đã cố gắng khuyên bảo ông Trần, nhưng ông ta không nghe, vẫn chìm đắm trong dục vọng bệnh hoạn của mình. Bà Hằng, người mẹ đau khổ và tuyệt vọng, đành phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn nhất đời mình – lén ông Trần bán Bảo Nam cho chương trình của tôi."
"Thà làm chó đĩ cho người dưng còn hơn loạn luân với cha nó." Bà ta nói với tôi như vậy khi ngã giá bán con trai mình như bán một con chó. Hoàng vui vẻ nói với khán giả chương trình.
Màn hình chuyển sang giao diện tin nhắn, là đoạn chat giữa bà Hằng và Hoàng.
- Bà Hằng: (Đau khổ, rụt rè) "Tôi... tôi có một thằng con trai... 14 tuổi... Nó đẹp lắm... mặt học sinh body phụ huynh... thằng bé nghịch ngợm... nhưng..."
- Hoàng: (Lạnh lùng) "Đừng dài dòng. Nói thẳng vào vấn đề."
- Bà Hằng: (Như vỡ òa, cô độc) "Nó... nó có gương mặt tinh xảo, chiếc răng khểnh... cơ bắp cuồn cuộn... lông nách, lông mu đen rậm... và... con cu nó rất khủng... đùm dái mọng... lỗ đít hồng hào... Tinh dịch của nó... rất nhiều..."
- Hoàng: (Gõ tin nhắn, dứt khoát) "Chi tiết tốt. Khai thác được. Tôi cần bằng chứng về chất lượng 'sản phẩm'."
- Bà Hằng: (Gửi một loạt ảnh, video lén lút được chụp từ điện thoại) "Đây... là những gì tôi có... (kèm ảnh Bảo Nam đang tắm, tự sướng, và một số ảnh cận cảnh vùng kín của cậu bé được chụp lén, cùng các đoạn clip ngắn về ông Trần lén lút hành động với Bảo Nam khi cậu ngủ say). Chất lượng tinh dịch... có thể thấy từ những... những cái đó..."
- Hoàng: (Nhận file, xem lướt qua, rồi gõ) "Được. Giá cả sẽ không làm bà thất vọng. Thằng bé sẽ được 'khai sáng' đúng nghĩa."
Màn hình hiện lên số tiền giao dịch khủng khiếp, minh chứng cho sự "bán đứng" không chút nhân từ.
Hoàng tiếp tục, giọng nói trở nên lạnh lẽo hơn. "Và thế là, một ngày nọ, nhân lúc ông Trần đi công tác, bà Hằng và con gái lớn – chị ruột của Bảo Nam – đã thực hiện 'nghi lễ' chuẩn bị cho 'tương lai mới' của nó."
Cảnh quay chuyển đến ngôi nhà của Bảo Nam. Đêm đó, một bầu không khí nặng trĩu bao trùm. Bảo Nam đang chơi game, hoàn toàn không hay biết điều gì đang chờ đợi mình. Bà Hằng và chị gái Bảo Nam (tên là Ngọc, 18 tuổi), với gương mặt hốc hác, đôi mắt sưng húp vì khóc, bước vào.
Bảo Nam: "Mẹ với chị làm gì mà mặt mày tái mét thế?"
Ngọc cố nặn ra một nụ cười méo mó. "Không có gì, Nam. Tối nay chị có cái này hay lắm, muốn 'khoe' với em." Ngọc đưa cho Bảo Nam một cốc sữa, nói là sữa tăng lực. Bảo Nam không chút nghi ngờ, uống cạn. Vị sữa ngọt lịm, nhưng sau đó, cả người cậu bé bắt đầu nóng ran, con cu cậu tự động cương cứng và đùm dái nở mọng lên, vô cùng nhạy cảm. Bảo Nam ngạc nhiên, gương mặt ửng đỏ.
Bảo Nam: "Mẹ... chị... sao em thấy nóng quá... con trym của em..."
Bà Hằng đến gần, xoa đầu Bảo Nam. Bàn tay bà run rẩy. "Con trai... Mẹ xin lỗi..."
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, bà Hằng bất ngờ rút ra một con dao nhỏ, lưỡi dao sáng loáng. Bà và Ngọc cùng nhau ghì chặt Bảo Nam xuống sàn. Ngọc nhanh chóng tiêm một mũi thuốc tê liều cao vào từng khớp gối và cổ tay của Bảo Nam, khiến những vùng đó mất đi cảm giác.
Bảo Nam: "Mẹ! Chị! Các người làm gì em?!" Giọng cậu hoảng loạn, cố gắng vùng vẫy, nhưng toàn thân đã bắt đầu mềm nhũn vì tác dụng của xuân dược và thuốc tê.
Bà Hằng, với đôi mắt đẫm lệ, bàn tay run rẩy nhưng dứt khoát, từng nhát dao sắc lẹm cắt phăng từng sợi gân ở cổ tay, cổ chân Bảo Nam. Máu không chảy quá nhiều vì thuốc tê đã làm co mạch, nhưng Bảo Nam cảm nhận rõ ràng từng sợi gân bị đứt lìa, một sự đau nhói, tê buốt chạy dọc cơ thể. Cơ thể cậu nhóc ngay lập tức mất hết sức lực, trở nên vô dụng, chỉ còn là một khối thịt mềm nhũn.
Bảo Nam: (Khóc nấc, chất vấn trong đau đớn tột cùng) "Không... không... mẹ... chị... đừng...á...á...đau... quá... Tại sao?! Tại sao lại làm thế với con?! Con là con của mẹ mà! Chị! Chị là chị của em mà! Sao các người nỡ lòng nào?!"
Bà Hằng gục mặt, nước mắt bà lăn dài trên má, rơi xuống tóc Bảo Nam. Ngọc ôm chặt lấy em trai, cả người run lên bần bật. "Nam... em đừng hỏi... đây là cách duy nhất..."
Sau đó, họ cẩn thận băng bó lại những vết cắt ở cổ tay và cổ chân Bảo Nam, những dải băng trắng toát nổi bật trên làn da trắng muốt của cậu.
Bà Hằng và Ngọc cùng cúi xuống, lột phăng quần áo Bảo Nam. Cậu bé kinh hãi nhìn cơ thể mình trần trụi trước mặt mẹ và chị gái. Con cu khủng, đang cương cứng một cách vô thức vì xuân dược, đùm dái mọng, lỗ đít hồng hào của cậu phơi bày hoàn toàn. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt Bảo Nam.
Bảo Nam: (Cố gắng giãy giụa, nhưng chỉ có thể co quắp) "Mẹ! Chị! Đừng mà! Mẹ ơi! Chị ơi! Sao lại...?"
Bà Hằng, với đôi tay run rẩy, cầm chiếc dao cạo. Nước mắt bà lăn dài trên má. "Nam... mẹ xin lỗi... mẹ không còn cách nào khác..."
Ngọc cũng cầm theo một lọ dung dịch vệ sinh chuyên dụng và một chiếc bàn chải mềm. Cô bé không dám nhìn thẳng vào em trai mình, đôi môi mím chặt, cố gắng kìm nén nỗi đau. Cả hai bắt đầu cạo lông nách, lông mu của Bảo Nam. Từng sợi lông rậm rạp được cạo sạch sẽ, để lộ làn da trắng mịn màng bên dưới. Sau đó, họ vệ sinh sạch sẽ từng ngóc ngách trên cơ thể cậu. Ngọc dùng bàn chải mềm chà nhẹ nhàng nhưng kỹ lưỡng vào vùng bẹn, kẽ háng, rồi đến lỗ đít hồng hào của Bảo Nam. Cô bé còn dùng một chiếc ống nhỏ, đưa dung dịch vệ sinh chuyên dụng vào sâu bên trong hậu môn để làm sạch hoàn toàn. Mùi hương từ dung dịch tẩy rửa lan tỏa khắp phòng, lấn át cả mùi xuân dược.
Bảo Nam: (rên rỉ yếu ớt) "Dừng lại! Dừng lại đi mà! Đừng mà! Em ghét chị! Đừng chạm vào em!"
Tiếp theo là sounding. Ngọc cầm những chiếc que kim loại mảnh, từ từ đưa vào lỗ sáo của Bảo Nam.
Bảo Nam: (Mắt trợn ngược, toàn thân co giật, rên rỉ) "Ư... ư... đau... đau quá... dừng lại..."
Bà Hằng quặn lòng, nhưng vẫn giữ chặt tay chân cậu bé. Ngọc cắn chặt môi, nước mắt cũng chảy dài, nhưng đôi tay vẫn không ngừng lại. Từng chiếc que kim loại đi sâu vào lỗ sáo, kéo căng và mở rộng. Con cu của Bảo Nam vì tác dụng của xuân dược mà vẫn cương cứng và nhạy cảm tột độ, khiến mỗi động tác sounding đều là một sự tra tấn kinh hoàng, những giọt nước tiểu không tự chủ rịn ra theo thân que.
Sau đó là buttplug. Ngọc lấy chiếc buttplug to lớn, trơn tuột, từ từ nhét vào hậu môn Bảo Nam.
Bảo Nam: (Hét lên một tiếng kinh hoàng, toàn thân bật cong lên) "Aaaaaa! Không! Không! Đừng! Dừng lại! Đau... đau quá! Các người muốn giết con sao?"
Bà Hằng ghé sát tai Bảo Nam, giọng nói run rẩy, đầy đau khổ. "Con trai... con phải chịu đựng... con phải chịu đựng nhé... Thà thế này... còn hơn loạn luân..."
Bảo Nam ngơ ngác, toàn thân cứng đờ. "Loạn luân? Loạn luân gì? Mẹ nói gì vậy?" Tiếng nói của cậu bé vẫn còn nghẹn ngào xen lẫn bàng hoàng.
Bà Hằng bật khóc nức nở. "Cha con... ông ta... ông ta đã lén bú cu con mỗi đêm khi con ngủ... và... và ông ta khao khát con... Mẹ sợ... mẹ sợ con sẽ bị ông ta hủy hoại..." Bà Hằng nói, nước mắt tuôn rơi, và cùng lúc đó, một đoạn clip ngắn, lờ mờ, được quay từ camera ẩn trong phòng Bảo Nam hiện lên trên màn hình điện thoại của bà, bà đưa sát vào mắt Bảo Nam. Đó là cảnh ông Trần, cha của cậu, lén lút bò vào giường, nhẹ nhàng kéo chăn Bảo Nam xuống, rồi hút lấy hút để con cu của cậu bé trong bóng tối. Tiếng rên rỉ khe khẽ của ông ta, tiếng chụt chụt ghê tởm, và hình ảnh mờ ảo của Bảo Nam đang say ngủ, không hay biết gì, khiến Bảo Nam buồn nôn tột độ. Nỗi kinh hoàng về sự loạn luân, sự ghê tởm bản thân dâng trào trong đầu cậu bé, hòa lẫn với nỗi đau thể xác đang hành hạ. Cha cậu? Người cha yêu thương cậu? Đã lén bú cu cậu mỗi đêm? Cảm giác bị phản bội, bị ô uế đến tột cùng nhấn chìm tâm trí non nớt của Bảo Nam.
Bảo Nam như sét đánh ngang tai. Khuôn mặt cậu trắng bệch, đôi mắt đờ đẫn, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Nỗi kinh hoàng về sự loạn luân, sự ghê tởm bản thân dâng trào trong đầu cậu bé, hòa lẫn với nỗi đau thể xác đang hành hạ. Cha cậu? Người cha yêu thương cậu? Đã lén bú cu cậu mỗi đêm? Cảm giác bị phản bội, bị ô uế đến tột cùng nhấn chìm tâm trí non nớt của Bảo Nam.
Ngọc và bà Hằng hoàn tất việc vệ sinh và chuẩn bị. Họ ôm hôn Bảo Nam lần cuối, nước mắt tuôn như mưa.
Bà Hằng, với đôi mắt sưng húp và gương mặt nhợt nhạt, khẽ đưa tay nâng niu khuôn mặt Bảo Nam. Bà đặt một nụ hôn thật nhẹ, thật chậm lên đôi môi mềm của con trai, cảm nhận vị mặn của nước mắt và vị ngọt của xuân dược còn vương vấn. Bảo Nam, dù cơ thể đã mềm nhũn, vẫn cảm nhận được hơi ấm và tình yêu thương cuối cùng từ mẹ. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ khóe mắt cậu, hòa vào nụ hôn của mẹ. Bà lại lướt qua gò má phúng phính của cậu thiếu niên, cảm nhận hơi ấm cuối cùng từ cậu bé. Nước mắt bà không ngừng tuôn rơi khi bà nghiêng người hôn lên vai trần của cậu, rồi đến bắp cánh tay săn chắc, nơi từng là niềm tự hào của con trai bà. Bảo Nam, trong sự bất lực, chỉ có thể khẽ rùng mình, từng thớ cơ trên người co giật nhẹ theo mỗi cái chạm môi của mẹ, một sự phản ứng vô thức của cơ thể đã bị tước đoạt ý chí.
Bà khẽ lướt môi qua vòm ngực vạm vỡ, rồi cúi xuống mút nhẹ cặp núm ti nhỏ xinh đang hơi cương cứng. Bà còn liếm nhẹ vùng nách của Bảo Nam, rồi đặt một nụ hôn thật sâu vào nách, cảm nhận mùi hương cơ thể đặc trưng của con trai mình lần cuối. Mỗi nụ hôn đều chất chứa hàng ngàn lời xin lỗi không thể thốt thành lời. Bảo Nam cảm nhận rõ ràng từng nụ hôn, từng giọt nước mắt của mẹ rơi xuống. Một cảm giác ghê tởm xen lẫn tủi nhục dâng lên trong lòng, nhưng cũng là sự ám ảnh khôn nguôi về tình mẫu tử. Bà trượt xuống cơ bụng săn chắc, nơi từng là biểu tượng của sự mạnh mẽ, rồi đến bắp đùi mạnh mẽ, bắp chân cuồn cuộn, và cuối cùng là từng ngón chân nhỏ nhắn, tất cả đều là những phần cơ thể mà bà từng nâng niu từ khi Bảo Nam còn đỏ hỏn.
Bà Hằng dừng lại rất lâu ở vùng kín của con trai, nơi đang chịu đựng sự tra tấn của dụng cụ. Bà run rẩy đặt môi lên con cu của Bảo Nam, nơi đang bị sounding – chiếc que kim loại lạnh lẽo xuyên qua lỗ sáo, khiến nó căng lên và nhạy cảm tột độ. Bà khẽ hít hà mùi hương vừa tanh tưởi của tinh dịch, vừa nồng nàn của xuân dược, vừa ngai ngái của máu và nước tiểu. Nước mắt bà nóng hổi, rơi lên lớp da mỏng manh của cậu bé. Bảo Nam rên rỉ một tiếng nhỏ xíu, toàn thân run lên bần bật, một phản ứng vô thức của sự ghê tởm và đau đớn, khi chính mẹ ruột chạm vào nơi riêng tư nhất của mình trong hoàn cảnh này. Rồi bà lại cúi xuống, đặt nụ hôn thật sâu, thật lâu lên hai hòn dái mọng căng, giờ đây đã hơi tím tái vì bị kích thích quá độ, rồi dùng lưỡi khẽ liếm nhẹ. Đó là nụ hôn của sự tuyệt vọng, sự bất lực khi bà phải tự tay dâng hiến con mình cho một số phận nghiệt ngã. Cuối cùng, bà lại ghé sát xuống hậu môn của cậu bé, nơi đang bị chiếc buttplug to lớn chiếm giữ. Bà đặt một nụ hôn ẩm ướt lên đó, một nụ hôn của sự xin lỗi tột cùng vì đã biến con mình thành một "món đồ chơi", một "con chó đĩ". Bảo Nam nhắm chặt mắt, toàn thân lại co giật mạnh hơn, cậu muốn gào thét, nhưng không thể.
Ngọc, với đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt đẫm lệ, cũng làm tương tự. Cô bé không ngừng khóc, những tiếng nấc nghẹn ngào rung lên từng thớ thịt. Ngọc hôn khắp cơ thể em trai, từ vầng trán nóng hổi, đôi mắt nhắm nghiền đầy đau đớn, xuống chiếc cổ vạm vỡ, rồi đến từng thớ cơ trên lưng, hai bên hông. Mỗi nụ hôn của cô bé như vạn nhát dao cứa vào lòng, vào trái tim của chính mình. Cô biết đây là lần cuối cùng cô được chạm vào em trai mình như một người bình thường, trước khi nó bị biến thành một thứ gì đó khác. Cô hôn lên da Bảo Nam, gần chỗ gân bị cắt, như muốn xoa dịu nỗi đau mà chính cô và mẹ đã gây ra, rồi cô cũng không kìm được mà liếm nhẹ vào con cu đang cương cứng của em trai, cảm nhận vị mặn và vị tanh nồng của tinh dịch và nước tiểu. Bảo Nam khẽ cựa quậy, một tiếng "ưm... ứm..." yếu ớt thoát ra từ cổ họng, như một lời cầu xin cuối cùng.
Trước khi mọi chuyện tồi tệ hơn, Ngọc quyết định cho Bảo Nam một khoảnh khắc cuối cùng của sự "nam tính". Cô bé ngập ngừng, rồi với ánh mắt đầy đau khổ và quyết tâm, cô từ từ cởi quần lót của mình, để lộ "cô bé" ẩm ướt.
Và rồi, Ngọc nhẹ nhàng tháo chiếc que kim loại đang cắm trong lỗ sáo của Bảo Nam ra. Cảm giác đau buốt và nhức nhối vẫn còn đó, nhưng Bảo Nam có thể cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi vật lạ rời đi.
Ngọc nhẹ nhàng đặt con cu cương cứng của Bảo Nam vào "lồn" mình. Một cảm giác chật chội và ấm nóng bao quanh lấy con cu khiến Bảo Nam bất ngờ hộc lên sung sướng, toàn thân co giật nhẹ. Nước mắt cậu lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự hỗn loạn giữa khoái cảm và nỗi tủi nhục tột cùng.
Ngọc khẽ rên lên, cơ thể cô nhún nhẹ trên cơ thể Bảo Nam, cố hết sức giúp cậu em đạt đến đỉnh điểm. Cô ghé sát tai Bảo Nam, thủ thỉ, giọng run rẩy đầy thương xót: "Tận hưởng đi em. Chị chỉ có thể giúp em thế này thôi. Đây là lần cuối em được 'đụ' một người con gái như một người đàn ông đó." Ngọc hôn Bảo Nam đắm đuối, quét lưỡi trong khoang miệng cậu, vị nước miếng tanh tanh hòa cùng vị ngọt của xuân dược. Bảo Nam rơi nước mắt, cố kiềm lại dục vọng đang trỗi dậy, nhưng tác dụng của xuân dược quá mạnh mẽ, không thể nào chống cự. Cơ thể cậu bé tự động co thắt liên hồi. Với một tiếng rên rỉ yếu ớt, cậu xuất tinh ào ạt vào "lồn" chị mình, những dòng tinh dịch nóng hổi tuôn trào như thác lũ. Cả hai nằm im lặng trong khoảnh khắc, hơi thở nặng nhọc.
Sau khi Bảo Nam xuất tinh, Ngọc rút con cu của cậu ra khỏi "lồn" mình. Cô bé nhìn xuống con cu của em trai, đôi mắt ngấn lệ. Nỗi đau thể xác giờ đây lại bao trùm lên Bảo Nam khi khoái cảm qua đi. Cơ thể cậu bé lại chìm vào sự bất lực, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn ngào.
Rồi, Ngọc cầm chiếc que kim loại mảnh, đã được bôi trơn, từ từ đút lại vào lỗ sáo của Bảo Nam.
Bảo Nam: (Co giật dữ dội, van xin) "Ứ... ư... lại nữa sao? Đau... đau quá... đừng mà... Làm ơn... dừng lại đi..."
Nhưng đôi tay Ngọc vẫn không ngừng lại. Chiếc que kim loại đi sâu vào lỗ sáo, kéo căng và mở rộng. Con cu của Bảo Nam vì tác dụng của xuân dược mà dù đã xuất tinh vẫn cương cứng và nhạy cảm tột độ, khiến cậu co giật và gần như lả đi.
Bà Hằng: (Nước mắt nhạt nhòa, giọng nghẹn ngào, run rẩy) "Con trai... con phải mạnh mẽ... Sống tốt nhé con... Mẹ xin lỗi... Mẹ xin lỗi con nhiều lắm..."
Ngọc: (Khóc nấc, ôm chặt lấy Bảo Nam, vùi mặt vào ngực cậu) "Em trai... Chị xin lỗi... nhưng đây là cách duy nhất... để em không biến thành quái vật... Em sẽ không bị giống như... như cha mình... Chị xin lỗi..."
Họ dùng một chiếc ring gag (một loại open gag có hình vòng tròn hoặc hình elip, giữ hàm mở rộng mà không cần kéo lưỡi ra, nhưng vẫn có dây đai ôm quanh đầu) để bịt chặt miệng Bảo Nam. Bà Hằng và Ngọc cùng nhau ghì chặt đầu Bảo Nam. Ngọc dùng một tay mở rộng hàm Bảo Nam, trong khi bà Hằng luồn chiếc ring gag vào khoang miệng cậu, đặt nó giữa hai hàm răng và siết chặt dây đai quanh đầu. Hàm Bảo Nam bị giữ mở rộng tối đa, tạo nên một khuôn mặt vặn vẹo trong sự bất lực và ghê tởm. Dãi chảy tong tỏng xuống cằm, ướt đẫm ngực, hòa lẫn với những giọt nước mắt tủi nhục. Cậu chỉ còn có thể phát ra những tiếng "ưm ưm" thảm thiết, vô vọng, những âm thanh cuối cùng của sự phản kháng bị nuốt chửng bởi sự tàn nhẫn của số phận.
Theo yêu cầu của Hoàng, bà Hằng và Ngọc, với vẻ mặt nhăn nhó ghê tởm nhưng vẫn phải tuân theo, mỗi người đái một ít vào miệng Bảo Nam. Dòng nước tiểu ấm nóng, tanh tưởi chảy vào khoang miệng đang há hốc của cậu bé. Bảo Nam kinh tởm tột độ, cơ thể co giật dữ dội, cố gắng phun ra nhưng chiếc ring gag đã khóa chặt hàm cậu lại. Cậu bé bị buộc phải nuốt từng ngụm nước tiểu của chính mẹ và chị gái mình. Một chiếc điện thoại quay phim được đặt gần đó, ghi lại toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng này.
Họ trói chặt cậu bé lại bằng dây thừng chuyên dụng, siết chặt từng nút thắt, cố định thân hình mềm nhũn của Bảo Nam. Rồi, với đôi tay run rẩy, họ đặt cậu bé vào một chiếc vali lớn. Vali được khóa lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên như một lời tuyên án. Ngay sau đó, những 'thợ săn' của Hoàng đã đến, mang chiếc vali đi. Từ đây, 'Hoàng Tử' sẽ chính thức bước vào định mệnh 'chó đĩ' của cuộc đời mình!
Địa Ngục Bốn Bề
Hoàng nháy mắt, một cánh cửa lớn hé mở. Bên trong là một căn phòng tráng lệ nhưng u tối, được thiết kế như một phòng tân hôn xa hoa với ánh đèn lờ mờ và mùi hương khó chịu. Ở giữa phòng, Bảo Nam nằm trần trụi, tứ chi bị trói chặt vào bốn góc giường, với sounding và buttplug vẫn còn trên người. Miệng thằng bé bị bịt chặt bởi một chiếc mouthgag. Cơ thể nó vẫn còn tác dụng của thuốc, hoàn toàn bất động, nhưng đôi mắt mở to, ánh lên sự kinh hoàng và tuyệt vọng.
Hoàng bước vào phòng, tay cầm một chiếc roi da mỏng. Giọng nói hắn lạnh lùng, đầy quyền uy. "Chào mừng 'Hoàng Tử' của chúng ta đến với 'sự khai sáng' đặc biệt. Nơi đây, mọi bản năng sẽ được đánh thức, mọi ngây thơ sẽ bị lột trần, và mọi sự kháng cự sẽ trở nên vô nghĩa."
Hoàng đi vòng quanh giường, ngắm nhìn Bảo Nam như một tác phẩm nghệ thuật. Hắn khẽ chạm đầu roi vào cơ thể thằng bé, từ bắp chân, đùi, rồi lướt nhẹ lên vùng bụng, ngực săn chắc, dừng lại ở chiếc dái mọng và con cặc khủng của nó. Bảo Nam rùng mình, cố gắng né tránh nhưng bất lực.
"Thật là một 'tác phẩm' tuyệt vời. Cơ bắp rắn chắc, dương vật uy vũ, nhưng tâm hồn lại ngây thơ và kiêu ngạo. Chúng ta sẽ 'khai sáng' cho thằng bé này biết thế nào là sự phục tùng, thế nào là bản năng nguyên thủy."
Thao Túng Tâm Lý và Ảo Ảnh Tự Do
Hoàng ra hiệu. Hai người đàn ông cao lớn, lực lưỡng, mặc đồ vest đen xuất hiện. Miệng Bảo Nam được gỡ bỏ ring gag, thằng bé rên rỉ yếu ớt.
Hoàng đến gần Bảo Nam, giọng nói đột ngột trở nên dịu dàng một cách giả tạo, như một con rắn đang thôi miên con mồi. "Bảo Nam, anh biết em đang đau khổ, đang bàng hoàng. Em nghĩ gia đình sẽ cứu em ư? Không đâu, em trai ạ. Em đã bị chính mẹ ruột và chị gái em bán đứng. Em có nghe những gì anh vừa nói không? Mẹ em nói: 'Thà làm chó đĩ cho người dưng còn hơn loạn luân với cha nó.' Em trai ạ, em đã bị từ bỏ rồi. Bởi vì em... vốn dĩ sinh ra đã là một con chó đĩ. Một con chó đĩ mà ngay cả gia đình cũng không muốn."
Bảo Nam trợn mắt, toàn thân run rẩy. Nước mắt giàn giụa, thằng bé muốn hét lên phản bác nhưng cổ họng khô khốc, chỉ phát ra những tiếng nấc nghẹn.
"Em không tin ư? Tốt thôi. Anh sẽ cho em một cơ hội." Hoàng nói, rồi ra hiệu cho "Thợ Săn" cởi trói cho Bảo Nam, chỉ còn lại tác dụng của thuốc vô hiệu hóa gân tay chân. "Nếu em có thể bò ra khỏi đây, anh sẽ để em đi. Em có muốn thoát khỏi đây không? Em có muốn trở về với cuộc sống trước kia không?"
Bảo Nam gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Với toàn thân mềm nhũn, nó cố gắng bò lê lết trên sàn nhà lạnh lẽo. Từng chút một, Bảo Nam bò ra khỏi căn phòng. Cánh cửa sân khấu hé mở, một tia sáng lọt vào, như một tia hy vọng mong manh. Bảo Nam dồn hết sức lực, bò ra đến ngưỡng cửa sân khấu.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cậu bé chết lặng. Không phải là đường phố Hà Nội sầm uất, mà là một cánh rừng mênh mông, tối tăm, không có lối thoát. Lá cây khô xào xạc dưới nền đất. Không một bóng người. Cậu bé đã bị đưa đến một nơi hoang vắng, cách xa nền văn minh. Bảo Nam, với đôi tay và đôi chân đã vô dụng, không thể bò đi đâu xa hơn được nữa.
Ngay lập tức, một "Thợ Săn" to lớn xuất hiện từ trong bóng tối của khu rừng, túm lấy chân Bảo Nam, kéo mạnh cậu bé trở lại. Anh ta cúi xuống, bóp chặt con cu đang mềm oặt của Bảo Nam.
Thợ Săn: "Mày là phế nhân rồi, thằng nhóc. Không trốn thoát được đâu. Mày chỉ là một con chó đĩ bị bỏ rơi thôi."
Bảo Nam ngã vật ra, òa khóc nức nở, những giọt nước mắt hòa lẫn với đất cát bẩn thỉu. Nỗi tuyệt vọng dâng trào, nhấn chìm thằng bé. Ánh sáng từ cánh cửa sân khấu cũng vụt tắt, đóng sập lại, nhốt Bảo Nam trong bóng tối.
Cuối cùng, khi Bảo Nam hoàn toàn kiệt sức, nằm thở hổn hển trên sàn, Hoàng bước đến, cúi xuống nhìn thằng bé. "Em thấy chưa, Bảo Nam? Em không thể thoát được. Em đã bị từ bỏ. Em là chó đĩ, và đây là nơi em thuộc về. Cứ tin đi, sẽ đỡ đau hơn rất nhiều."
Màn "Khai Sáng" ở Bar Ánh Sáng Địa Ngục
Hoàng ra hiệu. Hai 'Thợ Săn' kéo lê Bảo Nam, người đã hoàn toàn kiệt sức và bất động, đến giữa trung tâm quán bar. Nơi đó có một cột nhà lớn, sừng sững, được chiếu sáng bằng những ánh đèn sân khấu đủ màu. Bảo Nam bị trói chặt vào cột bằng những sợi xích dày, toàn thân trần truồng, phơi bày từng đường nét cơ thể. Dương vật tím tái, bìu sưng mọng, và hậu môn bị buttplug chiếm giữ, tất cả đều phơi bày dưới ánh đèn rọi thẳng. Cậu bé treo lơ lửng, chỉ có phần lưng dựa vào cột, tay chân bị cố định, không thể nhúc nhích.
Hoàng cầm mic, giọng nói hắn vang vọng qua loa, như một buổi diễn thuyết đầy mỉa mai, khuấy động không khí ồn ào của quán bar với tiếng nhạc sàn chát chúa và những tiếng reo hò, cười đùa. "Chào mừng quý vị đến với 'món quà' đặc biệt nhất của đêm nay! 'Hoàng Tử' Bảo Nam, giờ đây đã được 'chuẩn bị' kỹ lưỡng, sẽ phục vụ quý vị theo một cách độc đáo. Đây là lúc bản năng ngự trị, là lúc 'vật phẩm' này sẽ 'tỏa sáng' đúng với giá trị của nó!"
Đợt 1: Những Kẻ Thù Cũ Trở Lại Đòi Nợ
Hoàng giới thiệu, giọng đầy kích động: "Hãy đến với những vị khách đầu tiên! Đây là những 'nạn nhân' từng chịu đựng 'ân huệ' của 'Hoàng Tử' Bảo Nam. Đêm nay, họ sẽ đòi lại 'công bằng' theo cách riêng của mình!"
Quang, kẻ năm xưa kính vỡ tan tành dưới nắm đấm của Bảo Nam, giờ đây tiến đến với ánh mắt hả hê pha lẫn vẻ khinh miệt. Anh ta cúi thấp người, nhìn chằm chằm vào hậu môn Bảo Nam, buông lời chế giễu: "Ha, Bảo Nam đây sao? Ngày xưa mày hung hăng lắm mà? Giờ nhìn cái lỗ đít non choẹt thế này đã đòi làm trùm à?" Quang không ngần ngại thọc ngón tay thô ráp vào hậu môn đang bị chiếc buttplug chiếm giữ, ấn mạnh, rồi xoáy sâu bên trong như muốn khoét rỗng. Cơn đau đột ngột khiến Bảo Nam oằn mình dữ dội, một tiếng rên rỉ đau đớn bị nghẹn lại trong cổ họng, mông co thắt dữ dội, và nước mắt giàn giụa tuôn rơi trên gương mặt. Quang bật cười khoái trá, tiếng cười ghê tởm vang vọng. Hắn chuyển sang bóp mạnh thân dương vật của Bảo Nam, miết nhẹ theo đường thừng hãm tinh và da quy đầu đã được lột, rồi dùng đầu ngón tay gãi liên tục vào đầu khấc và lỗ sáo. Cảm giác nhạy cảm tột độ khiến Bảo Nam rùng mình từng cơn, toàn thân căng cứng vì sự tra tấn và sỉ nhục, một vài giọt nước tiểu không tự chủ rịn ra từ lỗ sáo đang bị kích thích. Cùng lúc đó, một dòng tinh dịch loãng cũng rỉ ra từ đầu khấc, nhỏ xuống sàn lạnh.
Thắng, người từng câm lặng nuốt tủi nhục khi bị Bảo Nam giật tiền ăn vặt, giờ đây bước lên với vẻ mặt thèm muốn bệnh hoạn. Anh ta dùng tay bóp chặt từng hòn tinh hoàn của Bảo Nam, miết mạnh giữa kẽ ngón tay, rồi búng từng cái vào bìu mọng căng khiến Bảo Nam oằn mình đau đớn, một tiếng "ưm" yếu ớt bật ra từ cổ họng khô khốc. Thắng không dừng lại, anh ta thò dương vật đã cương cứng của mình vào hậu môn Bảo Nam, giao hợp mạnh liên tục, từng cú thúc như muốn xé toạc bên trong. Bảo Nam quằn quại, nước mắt và nước dãi hòa lẫn tuôn ra không ngừng, lưng uốn cong lên khỏi cột. Những dòng tinh dịch nóng hổi của Thắng tuôn trào, bắn thẳng vào hậu môn Bảo Nam, chảy dọc xuống hai bắp đùi. Cảm giác bị giao hợp và xuất tinh liên tục khiến Bảo Nam xuất tinh thêm một lần nữa.
Long, người mang vết sẹo dài trên mặt vì dám chống lại Bảo Nam, không nói không rằng, cúi xuống mút dương vật và sục dương vật Bảo Nam một cách thô bạo. Miệng Long liên tục hút lấy đầu khấc và thân dương vật của Bảo Nam, tạo ra những âm thanh ghê tởm. Dưới sự kích thích dồn dập, Bảo Nam xuất tinh liên tục, từng dòng tinh dịch nóng hổi tuôn trào, bắn thẳng vào khoang miệng Long, hòa lẫn với nước bọt và nước mắt của Bảo Nam, khiến cậu bé nôn khan nhưng không thể nôn ra được. Long còn dùng lưỡi liếm bẹn Bảo Nam một cách chậm rãi, cảm nhận mùi hương tanh nồng của tinh dịch, rồi dùng tay kéo căng bìu cậu bé đến mức gần như đứt lìa, khiến Bảo Nam rên rỉ thảm thiết, toàn thân run rẩy bần bật vì đau đớn tột độ. Trong lúc vùng vẫy, một lượng nước tiểu nhỏ cũng chảy ra từ lỗ sáo, chảy dọc xuống đùi.
Đạt, kẻ luôn sống trong bóng tối sự hống hách của Bảo Nam, giờ đây lấy hết can đảm. Anh ta dùng tay bóp chặt dương vật của Bảo Nam, cảm nhận sự cứng rắn của nó, rồi từ từ thông lỗ sáo cậu bằng chiếc đũa nhỏ đã được bôi trơn. Cảm giác lạnh lẽo và đau buốt chạy dọc niệu đạo khiến Bảo Nam run rẩy không kiểm soát, nước mắt cứ thế chảy dài. Cậu bé cố gắng cựa quậy, nhưng cơ thể đã hoàn toàn bất lực vì bị trói chặt. Đạt còn vỗ mạnh vào mông Bảo Nam, từng tiếng "bốp" vang lên dứt khoát, và nhéo mông cậu bé liên tục bằng những ngón tay thô bạo, khiến từng thớ thịt Bảo Nam giật mạnh. Cơn đau và sự kích thích khiến Bảo Nam xuất tinh thêm một lần nữa.
Minh, người từng bị Bảo Nam chế giễu, cúi xuống mút ngón chân của Bảo Nam, liếm từng kẽ ngón, rồi dùng răng cắn nhẹ vào mông cậu bé, tạo nên những vết hằn đỏ ửng. Ánh mắt Minh đầy vẻ thích thú, anh ta nhếch mép cười khẩy khi thấy Bảo Nam co giật vì đau đớn và ghê tởm, biểu cảm trên gương mặt cậu bé đã hoàn toàn méo mó vì sự tủi nhục. Bảo Nam thở hổn hển, cố gắng hít thở nhưng không khí như đặc quánh lại, chỉ còn sự sỉ nhục bao trùm.
Khoa, một người bạn học khác từng bị Bảo Nam trấn lột, giờ đây bước đến với vẻ mặt hả hê. Anh ta dùng chân fisting hậu môn Bảo Nam một cách thô bạo, nhét ngón chân sâu vào trong hậu môn, rồi xoáy mạnh, khiến Bảo Nam kêu lên một tiếng rên rỉ thảm thiết, toàn thân oằn mình và co giật không kiểm soát. Khoa còn dùng gót chân đạp mạnh vào bìu Bảo Nam, rồi cù và thọt lét vào lòng bàn chân cậu bé khiến Bảo Nam giật bắn người, một lượng nước tiểu cũng phọt ra thấm ướt xuống sàn.
Đợt 2: Những "Bạn Bè" Giả Tạo Lộ Nguyên Hình
Hoàng trầm giọng: "Và đây là những người bạn, những 'chiến hữu' của 'Hoàng Tử'. Liệu tình bạn có đủ sức cứu rỗi nó không? Hay bản chất thật sẽ lộ rõ?"
Một nhóm bạn bè cũ của Bảo Nam bước vào. Chúng ngồi trên ghế sofa sang trọng, nhấm nháp đồ uống, nhìn Bảo Nam bằng ánh mắt chế giễu, khinh bỉ và hả hê.
Tùng, người từng được Bảo Nam cho tiền tiêu vặt, giờ đây tiến đến với nụ cười nhếch mép, nhổ toẹt nước bọt vào mặt Bảo Nam: "Ôi, Bảo Nam của chúng ta đây rồi! Nhìn mày bây giờ thảm hại chưa kìa. Vẫn còn la hét được à?" Tùng búng mạnh vào mũi Bảo Nam, khiến thằng bé đau điếng, mũi đỏ ửng và hơi sưng lên. Sau đó, Tùng thò dương vật đã cương cứng của mình ra trước mặt Bảo Nam. Bảo Nam cố gắng né tránh, lắc đầu kịch liệt, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng, nhưng bị Hoàng ra hiệu cho "Thợ Săn Hắc Ám" giữ chặt đầu nó. Bảo Nam bị buộc phải hôn dương vật và bú dương vật của Tùng, nuốt lấy dòng tinh dịch nóng hổi bắn thẳng vào khoang miệng. Cậu bé ho sặc sụa, cổ họng nghẹn ứ, và nước mắt chảy thành dòng.
Hải, người từng nịnh nọt Bảo Nam, giờ đây kéo quần xuống, buộc Bảo Nam phải liếm hậu môn của mình, lưỡi miết dọc theo khe mông và hậu môn của Hải. Sau đó, Hải ngồi hẳn lên mặt Bảo Nam (trong tư thế trói vào cột, Hải sẽ ngồi lên đùi Bảo Nam, ép Bảo Nam phải liếm hậu môn), ép cậu liếm mút âm vật của anh ta một cách thô bạo. Bảo Nam buồn nôn, nhưng không thể phản kháng. Hải còn hôn chụt chụt vào môi Bảo Nam, quét lưỡi sâu trong khoang miệng, rồi nhả nước dãi vào miệng cậu, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ và thỏa mãn. Cảm giác ghê tởm khiến Bảo Nam run rẩy.
Linh, cô bạn gái từng được Bảo Nam "bao" đi chơi, cười khúc khích, dùng ngón tay véo mạnh vào má Bảo Nam, xoắn nhẹ lớp da thịt, khiến cậu rên rỉ đau đớn. Rồi cô bé dùng đầu lưỡi liếm dọc sống mũi Bảo Nam một cách khiêu khích, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai. Linh còn bóp vú, se ti, cấu ti và cắn vú Bảo Nam, những vết răng hằn sâu trên da thịt, khiến cậu đau đớn tột cùng. Cô bé cũng ép Bảo Nam liếm nách mình và mút nách mình, ép sát mặt cậu vào vùng nách ẩm ướt, khiến Bảo Nam buồn nôn. Sau đó, Linh hứng một ly nước dâm từ chính cơ thể mình, rồi đổ thẳng vào miệng Bảo Nam. Bảo Nam cố gắng phun ra, nhưng chiếc ring gag đã khóa chặt miệng cậu, buộc cậu phải nuốt.
Trung, người bạn cùng đội bóng rổ, thản nhiên xuất tinh vào ly nước của mình rồi ép Bảo Nam uống tinh dịch đó. Bảo Nam run rẩy, cổ họng nghẹn ứ, cố gắng nuốt xuống từng ngụm đắng ngắt. Trung cười phá lên khi thấy Bảo Nam khó khăn nuốt trôi. Sau đó, anh ta còn bắt Bảo Nam liếm chân và mút ngón chân của mình, thậm chí hôn chân mình, ép cậu phải ngậm từng ngón chân dơ bẩn của anh ta. Bảo Nam cựa quậy yếu ớt, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má.
Việt, người hay làm trò con bò, không nói không rằng, cúi xuống tiểu tiện thẳng vào miệng Bảo Nam. Dòng nước tiểu ấm nóng, tanh tưởi chảy vào khoang miệng đang há hốc của cậu bé. Bảo Nam kinh tởm tột độ, toàn thân co giật dữ dội, cố gắng phun ra nhưng chiếc ring gag đã khóa chặt hàm cậu lại. Cậu bé bị buộc phải nuốt từng ngụm nước tiểu của Việt, cảm giác buốt óc vì sự sỉ nhục.
Đợt 3: Những Bề Trên Sa Ngã - "Bài Học Vô Giá"
Hoàng bình luận, giọng hắn đầy vẻ châm biếm, vang vọng khắp không gian: "Và giờ, hãy chào đón những người từng là 'người thầy', 'người lớn', 'bề trên' của 'Hoàng Tử' Bảo Nam! Những người từng mang danh 'chuẩn mực đạo đức', 'người truyền thụ tri thức'. Liệu họ sẽ mang đến những 'bài học' quý giá nào cho nó đây?"
Một nhóm gồm sáu người lớn tuổi hơn, ăn mặc lịch sự, nhưng ánh mắt chứa đầy sự tò mò bệnh hoạn và vẻ hả hê lộ rõ, bước vào. Đó là thầy Tuấn (giáo viên thể dục, người từng bị Bảo Nam coi thường và tạt nước vào mặt), cô Mai (giáo viên chủ nhiệm, từng bị Bảo Nam nói hỗn và chép phạt hàng chục lần nhưng vẫn không ăn thua), thầy Hùng (giáo viên dạy Toán, từng bị Bảo Nam vẽ bậy lên xe). Cùng với họ là những bạn bè, đối tác kinh doanh của cha mẹ cậu như cô Ngân (bạn thân của bà Hằng, từng ôm ấp Bảo Nam từ nhỏ, rất quý cậu bé), chú Long (đối tác làm ăn của ông Trần, từng khen Bảo Nam "giỏi giang, thông minh, sau này làm sếp lớn"), và bác Hà (hàng xóm lâu năm, hay sang chơi và cho Bảo Nam quà bánh, coi Nam như cháu ruột).
Bảo Nam trợn mắt kinh hoàng khi nhận ra từng khuôn mặt quen thuộc. Nỗi tủi nhục dâng trào, muốn hét lên nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng "Ứu... ứu... ầy... ô... ứu... con..." yếu ớt, nghẹn ngào, bị bóp méo bởi chiếc ring gag. Nước mắt cậu bé tuôn rơi như mưa, thấm vào tóc và dãi, tạo nên một mớ hỗn độn ghê tởm trên khuôn mặt non nớt, giờ đã sưng húp và bầm tím.
Thầy Tuấn, người đàn ông vạm vỡ với ánh mắt từng nghiêm nghị trên sân thể dục, giờ đây cười nhếch mép, cúi xuống, không chút ngần ngại hôn mạnh vào đôi môi sưng tấy của Bảo Nam. Một nụ hôn ghê tởm mang theo mùi thuốc lá cũ và sự thèm khát bệnh hoạn. "Chào em, Bảo Nam. Không ngờ có ngày lại gặp em trong hoàn cảnh này," hắn thì thầm, giọng đặc quánh mùi rượu. "Mấy lần em trốn tiết, tạt nước vào mặt thầy... giờ em có 'ngoan' hơn chưa? Bài học hôm nay là 'sự phục tùng' nhé!" Thầy Tuấn còn dùng ngón tay thô ráp xoáy mạnh vào lỗ rốn sâu hun hút của Bảo Nam, rồi luồn xuống bóp mạnh bẹn cậu, cảm nhận từng thớ cơ non nớt rùng mình liên hồi, cơ thể co quắp lại vì nhạy cảm và ghê tởm.
Cô Mai, cô giáo chủ nhiệm với vẻ ngoài hiền từ, giờ đây ánh mắt đầy sự thèm muốn bệnh hoạn. Cô chậm rãi liếm nhẹ vào vùng nách ẩm ướt của Bảo Nam, cảm nhận mùi hương cơ thể non dại, rồi hít hà thật sâu. "Ôi, cái cơ thể 'đáng yêu' này," cô thì thầm, giọng khàn đặc, "ngày xưa chép phạt em cả chục lần mà vẫn lỳ. Chắc em sẽ 'tiến bộ' nhiều sau đêm nay, Bảo Nam nhỉ?" Sau đó, cô trượt lưỡi xuống núm ti của cậu bé, nhẹ nhàng se và cắn nhẹ, khiến Bảo Nam oằn mình, tiếng rên rỉ nghẹn lại. Cô Mai còn dùng đôi tay mềm mại, từng cầm phấn viết bảng, giờ lại xoa nắn cặp đùi săn chắc của Bảo Nam, vuốt ve từ bắp đùi lên tận bẹn, rồi bóp nhẹ vào tinh hoàn đã sưng to và tím tái, ánh mắt đầy thỏa mãn khi nhìn thấy sự đau đớn trong đôi mắt Bảo Nam.
"Cô Mai thấy sao?" thầy Tuấn vừa cười vừa nói, mắt không rời khỏi vùng nách đang ửng đỏ của Bảo Nam. "Nách thằng nhóc này có vẻ... 'non' nhỉ? Mùi cũng không tệ, có chút gì đó... đặc trưng của tuổi mới lớn." Cô Mai cúi xuống, vừa mút mạnh vào nách Bảo Nam vừa rên rỉ khe khẽ. Ngẩng lên, môi cô ta bóng nhẫy, đáp lời: "Thầy Tuấn nói đúng. Rất 'non', rất 'thơm'... một mùi hương khiến người ta khó lòng kiềm chế. Tôi cứ muốn ngậm mãi không thôi." Cô ta lại cúi xuống, vùi mặt vào nách Bảo Nam, hít hà đầy khoái trá.
Chú Long - đối tác kinh doanh lịch lãm của ông Trần, người từng hết lời ca ngợi Bảo Nam là "giỏi giang, thông minh, sau này làm sếp lớn" - giờ đây với vẻ mặt biến thái, không nói không rằng, cúi xuống. Hắn không ngần ngại đút thẳng dương vật đã cương cứng của mình vào hậu môn Bảo Nam, bắt đầu những cú thúc mạnh bạo, dồn dập. "Nào, 'cậu ấm', 'ăn' cu chú đi. Coi như 'tiền mừng tuổi' cho mày trưởng thành sớm vậy!" Chú Long gầm gừ, từng cú thúc điên cuồng hơn, khiến thân hình Bảo Nam rúng động theo nhịp trên cột. Bảo Nam oằn mình dữ dội, toàn thân run rẩy bần bật, nước mắt tuôn rơi trên gương mặt, trộn lẫn với những tiếng rên rỉ yếu ớt. Chú Long không ngừng lại, hắn liên tục giao hợp và xuất tinh liên tục vào bên trong hậu môn Bảo Nam, những dòng tinh dịch nóng hổi tuôn trào, chảy dọc xuống hai bắp đùi trắng nõn và nhỏ giọt xuống sàn lạnh lẽo.
Cùng lúc đó, cô Ngân, người bạn thân của bà Hằng, từng ôm ấp Bảo Nam từ nhỏ, tiến đến với đôi mắt đỏ hoe, nước mắt bà cũng chảy dài, nhưng đôi tay run rẩy lại không ngần ngại ép dương vật Bảo Nam vào môi mình, nhẹ nhàng hút lấy đầu khấc, rồi chuyển sang ngậm cả bìu, những tiếng chụt chụt ghê tởm vang lên. "Ôi Bảo Nam của cô... ngoan nào con..." Cô Ngân thì thầm, giọng nức nở nhưng hành động lại đầy sai trái. Cô Ngân còn dùng ngón tay vuốt ve thân dương vật của Bảo Nam, rồi nhẹ nhàng mút từng ngón chân của cậu, ánh mắt phức tạp giữa yêu thương bị bóp méo và sự sỉ nhục. Cảm giác này khiến Bảo Nam vừa ghê tởm vừa thấy bàng hoàng vì sự phản bội từ một người cậu từng tin tưởng và quý mến.
Thầy Hùng, người thầy Toán nghiêm khắc, giờ đây với vẻ mặt hả hê, kéo quần xuống, kéo dương vật của mình, áp sát vào miệng Bảo Nam, buộc cậu phải bú cu thầy và nuốt từng giọt nước đái của thầy. "Nhìn mày xem, cái thằng chuyên vẽ bậy lên xe thầy. Giờ thì nuốt hết những gì thầy 'cho' đi nhé!" Sau đó, thầy Hùng còn dùng ngón tay chọc vào khoang miệng của Bảo Nam, ngoáy mạnh lưỡi cậu bé, khiến Bảo Nam giật nảy mình, nước mắt lại trào ra không kiểm soát.
"Còn 'cậu nhỏ' này thì sao nhỉ?" thầy Hùng dùng ngón tay khều nhẹ vào đầu khấc. "Có vẻ như vẫn còn chút 'khí phách' sót lại. Để xem tôi có 'xoa dịu' được không." Thầy Hùng bắt đầu vuốt ve dương vật Bảo Nam một cách chậm rãi, rồi nhìn sang cô Ngân vẫn đang run rẩy mút ngón chân cậu. "Cô Ngân thấy cu của thằng bé thế nào?"
Cô Ngân giật mình, ngẩng lên với khuôn mặt đẫm nước mắt. Bà ta nhìn thoáng qua dương vật Bảo Nam, rồi vội vàng cúi xuống mút ngón chân cậu bé mạnh hơn, như muốn trốn tránh ánh mắt của thầy Hùng. "Tôi... tôi không dám nhìn..., tôi sợ sẽ thèm quá mà cắn đứt cu nó mất" bà lắp bắp.
Cùng lúc đó, bác Hà, người hàng xóm thân thiết, hay cho Bảo Nam quà bánh, giờ đây với nụ cười ghê tởm, nhổ toẹt một bãi nước bọt đặc quánh vào miệng Bảo Nam, sau đó ép mặt cậu vào vùng háng của mình, buộc Bảo Nam phải liếm âm đạo của bác ta. "Nào 'cháu yêu', đây là món quà đặc biệt của bác cho cháu đó!" Bác Hà cười khẩy. Cảm giác ghê tởm khiến Bảo Nam nôn khan, nhưng chiếc ring gag đã khóa chặt miệng cậu, khiến mọi thứ bị nghẹn lại trong cổ họng. Bác Hà còn ép sát mặt Bảo Nam vào đít của mình, buộc cậu phải ngửi và liếm sâu. "Thằng ranh! Thấy đít của bác... thế nào, có thơm không?"
Chú Long, sau khi xuất tinh, vẫn còn thở hổn hển: "Cái 'lỗ đít' này... cũng không tệ. Chật và nóng... đúng là đồ còn 'zin'. Nhưng mà..." hắn siết chặt mông Bảo Nam, "hình như vẫn chưa đủ 'dâm'. Phải 'khai phá' thêm nữa mới được. "Còn cái đùm dái này thì sao?" Hắn siết chặt bìu Bảo Nam, nắn bóp thô bạo. "Mềm nhũn như thạch vậy. Nhìn cái đùm dái non choẹt này đã thấy muốn bóp nát rồi. Hắn ngâm nga:
"Nam nhi trần trụi cột giam đây,
Con cu khủng thật, vừa múp vừa dày.
Đùm dái căng mọng, sệ tròn đầy,
Bóp nắn thỏa sức, bao năm thèm mày.
Đít khít non tơ, mối quan hệ cũ,
Nay chú đâm sâu, cho thỏa lòng chú.
Tinh dịch chú tuôn, nóng bỏng đầy đít,
Trinh thằng Bảo Nam, nay tôi đã chiếm."
Bác Hà, trong khi ép mặt Bảo Nam vào âm đạo mình, vừa thở dốc vừa nói với chú Long: "Anh Long nói đúng. Cái 'mông' này cũng được việc đấy. Mềm mại, lại còn cong nữa chứ. Đúng là 'trời phú' cho cái thân hình này để làm trò vui." Bác Hà nhéo mạnh vào mông Bảo Nam khiến cậu bé khẽ rên lên. "Nghe kìa, biết 'hưởng thụ' rồi đấy!"
Thầy Tuấn lại lên tiếng, lần này hướng về phía dương vật của Bảo Nam: "Để tôi xem 'tinh dịch' của 'hoàng tử' có gì đặc biệt không." Thầy Tuấn dùng tay vuốt mạnh dương vật Bảo Nam, dồn hết tinh dịch còn sót lại ra đầu khấc, rồi dùng ngón tay quệt nhẹ, đưa lên mũi ngửi. "Hmm... tanh và nồng... đúng là mùi của tuổi trẻ. Tiếc là không được 'thưởng thức' nó một cách trọn vẹn hơn."
Cô Mai xen vào, vẫn không rời vùng nách Bảo Nam: "Mồ hôi của em ấy cũng có mùi rất lạ. Vừa ngai ngái vừa ngọt... khiến tôi nhớ đến những cậu học sinh cá biệt ngày xưa. Đúng là 'dòng giống' đặc biệt." Bất chợt, một nụ cười quỷ dị nở trên môi cô Mai, cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh sự điên dại. Cô ta vuốt nhẹ lên vùng nách Bảo Nam, rồi cất giọng ngâm nga, tựa như đang đọc một bài thơ, giọng nói đầy ám ảnh và biến thái:
"Trò nhỏ Bảo Nam, thuở nào ngông cuồng,
Giờ đây thân ngọc, trần truồng cột giam.
Hõm nách em đây, ẩn giấu ngọt ngào,
Cơ nách non mềm, tôi vuốt ve, tôi cào.
Mồ hôi lấm tấm, đọng đầy sương mai,
Lưỡi tôi khẽ liếm, từng giọt mặn mà, ngai ngái.
Bú mút say sưa, cắn nhẹ bờ da,
Cô trò hôm nay, vùi mình lạc lối, chẳng thiết đường ra."
Đọc xong bài thơ đầu tiên, cô Mai vẫn chưa thỏa mãn. Cô ta nhìn Bảo Nam, đôi mắt đầy khao khát chiếm hữu. Cô ta dùng ngón tay vuốt nhẹ dọc theo xương sườn của cậu, rồi lại cất giọng ngâm nga, bài thơ thứ hai mang đầy vẻ hả hê và bệnh hoạn:
"Từng thớ cơ bắp, căng tròn nõn nà,
Con cu yếu mềm, nằm gọn tay ta.
Đùm dái rụt rè, ẩn dưới ánh đèn,
Từng ngón chân co quắp, run rẩy trong muộn phiền.
Ôi 'hoàng tử' của cô, giờ đã sa ngã,
Mồ hôi quyện tinh dịch, nhục nhã tuôn ra.
Cô sẽ nhào nặn, sẽ biến em thành 'thú',
Vật cưng của riêng cô, mặc sức đùa giỡn, mặc sức làm tình."
Nghe mọi người làm thơ, cô Ngân cũng mỉm cười thủ thỉ với Bảo Nam trong khi tay vẫn mân mê đầu ti cậu:
"Vú con tròn trịa, núm ti hồng,
Từ bé cô trông, ấp ủ trong lòng.
Ngón chân bé nhỏ, thuở nào nâng niu,
Giờ đây liếm láp, bao điều thèm yêu.
Mồ hôi con toát, quyện hương ngất ngây,
Cứu rỗi cô Ngân, ngày tháng u mê.
Con cu ngày xưa, nho nhỏ e ấp,
Nay đã khủng dài, khiến cô rạo rực.
Đầu khấc con hồng, bao năm cô mơ,
Đùm dái căng mọng, lòng cô ngẩn ngơ.
Tinh dịch con ra, cô nuốt từng giọt,
Thèm khát bấy lâu, giờ đây đã trọn."
Bảo Nam cố gắng van xin, những tiếng "ưm... ưm..." thảm thiết vang lên từ cổ họng, nước mắt chảy thành dòng, nhưng chỉ nhận được những tràng cười và những lời sỉ nhục về gia đình, về việc nó đã bị bán. "Mày có biết vì sao mày ở đây không, 'hoàng tử'? Vì mẹ mày đã bán mày rồi!" Tiếng nói của chú Long vọng lên, như tiếng sét đánh vào tâm trí Bảo Nam. Cảm giác bị những người lớn mà mình từng kính trọng, những người từng là chỗ dựa tinh thần, đối xử như một món đồ chơi ghê tởm khiến Bảo Nam hoàn toàn sụp đổ về mặt tinh thần, ánh mắt cậu trở nên vô hồn, trống rỗng, và cơ thể chỉ còn run rẩy yếu ớt như một cọng rơm trước gió.
Đợt 4: Thần tượng của Bảo Nam - ca sĩ Sơn Tùng - MTP.
Hoàng giới thiệu, giọng điệu đầy kịch tính: "Và bây giờ, hãy đến với 'ngôi sao' của đêm nay! Thần tượng của biết bao chàng trai trẻ, và cũng là thần tượng của 'Hoàng Tử' Bảo Nam của chúng ta – Ca sĩ Sơn Tùng - MTP!" Sơn Tùng - MTP bước vào, ánh hào quang sân khấu vẫn còn vương vấn, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hoàng chiếu clip flashback ngắn: Bảo Nam đã từng chi hàng chục triệu đồng để mua vé concert VIP, mua album phiên bản giới hạn của Sơn Tùng - MTP. Cậu bé thuộc lòng từng bài hát, từng vũ đạo, thậm chí còn tập gym theo chế độ của Tùng để có thân hình giống thần tượng. Trên tường phòng Nam dán đầy poster của Sơn Tùng - MTP, cậu bé còn có một chiếc áo phông có chữ ký của Tùng, được treo trang trọng trong tủ kính. Thần tượng Sơn Tùng - MTP là biểu tượng của sự cool ngầu, badboy trong mắt Nam, là hình mẫu hoàn hảo mà Nam luôn muốn trở thành. Cậu từng mơ ước một ngày nào đó được bắt tay Tùng, được nói chuyện với Tùng, thậm chí chỉ cần một cái liếc mắt từ Tùng cũng đủ khiến Bảo Nam sung sướng cả tuần.
Sơn Tùng - MTP đến gần, cúi xuống, hôn vào môi Bảo Nam một cách lạnh lẽo, hờ hững. Ánh mắt Tùng đầy sự khinh miệt. "Chào 'fan cuồng'. Không ngờ lại gặp nhau trong hoàn cảnh này. Cậu bé 'badboy' của tôi đâu rồi? Giờ chỉ còn là một con chó rách rưới thôi à?"
Sơn Tùng - MTP dùng chân đá nhẹ vào đùm dái của Bảo Nam ở phía bên kia bức tường, rồi vắt chân lên đầu Bảo Nam, buộc thằng bé phải mút chân của mình. Bảo Nam khóc nấc lên, sự sụp đổ dâng trào. Thần tượng của cậu, biểu tượng của sự hoàn hảo mà cậu theo đuổi, lại chính là kẻ dìm cậu xuống tận cùng vực thẳm. Thằng bé không còn khóc hay van xin nữa, chỉ còn ánh mắt vô hồn, trống rỗng.
Sơn Tùng - MTP cười khẩy, thò ngón chân vào miệng Bảo Nam. "Mút đi, 'fan cưng'. Ngón chân của thần tượng mày đây. Thấy vinh dự không?" Bảo Nam bị buộc phải mút ngón chân của Sơn Tùng - MTP. Sau đó, Sơn Tùng - MTP đút thẳng dái của mình vào miệng Bảo Nam, ép thằng bé phải bú dái. Bảo Nam nôn khan nhưng không thể thoát ra.
Sơn Tùng - MTP đến phần thân sau của Bảo Nam, nhìn chằm chằm vào hậu môn và con cu của thằng bé. "Chà, 'hàng' này đúng là không tồi. Tiếc là lại bị biến thành thứ này." Sơn Tùng - MTP đút sâu ngón tay vào hậu môn Bảo Nam, thực hiện fisting một cách tàn nhẫn, mặc cho thằng bé co giật và rên rỉ đau đớn. Anh ta thò tay vào sâu bên trong, như muốn moi móc ruột gan Bảo Nam. Cảm giác đau đớn và ghê tởm tột cùng khiến Bảo Nam hoàn toàn sụp đổ. Nó đã trải qua một địa ngục trần gian trong suốt 8 tiếng liên tục, bị hành hạ bởi những kẻ thù cũ, những người quen biết, và cả thần tượng của mình. Nỗi đau thể xác đã trở nên tê dại, thay vào đó là sự hủy diệt hoàn toàn về tinh thần.
Khai Sáng và Tuyên Thệ
Sau 8 tiếng liên tục bị hành hạ thể xác và tinh thần, Bảo Nam nằm vật vã trên sàn, cơ thể đầy những vết hằn, vết bầm tím, tinh dịch khô khắp người, miệng bị bịt chặt bởi mouthgag. Ánh mắt cậu trống rỗng, vô hồn, như một con búp bê bị rút hết linh hồn.
Hoàng bước đến cạnh lỗ trên tường, gỡ bỏ mouthgag cho Bảo Nam. Hắn đưa một ly nước cho thằng bé. "Uống đi, 'con cưng'. Mày đã 'trưởng thành' rồi."
Bảo Nam uống nước một cách vô thức, từng giọt nước mắt hòa lẫn với nước. Hoàng đỡ thằng bé ngồi dậy, đối mặt với camera.
Hoàng cầm mic, giọng nói vang vọng. "Bây giờ, hãy nói cho khán giả của chúng ta biết, 'Hoàng Tử' của chúng ta đã học được gì sau 'đêm khai sáng' này."
Bảo Nam nhìn thẳng vào ống kính, đôi mắt vẫn còn đọng nước, nhưng không còn sự kháng cự hay tức giận. Giọng nói nó khàn đặc, yếu ớt, nhưng rõ ràng từng chữ, như thể đang bị thôi miên.
"Con... con là... là chó... Con nguyện... cống hiến... thân thể này... để được... làm chó... của 'chân lý'... Con nguyện... phục tùng... tuyệt đối... mọi mệnh lệnh... của 'chủ nhân'... Con... là chó... con muốn... làm chó..."
Sau khi Bảo Nam tuyên thệ, tiếng hò reo, vỗ tay cuồng loạn từ khán giả vang lên. Lượt view và tiền donate tăng vọt trên màn hình lớn. Hoàng cười đắc thắng, giơ tay ra hiệu.
"Tuyệt vời! Một 'con cưng' đã được 'khai sáng' đúng nghĩa. Từ giờ trở đi, Bảo Nam sẽ là một thành viên mới, một 'tài sản' quý giá của 'Nhà Hát Khai Sáng' chúng ta. Thằng bé sẽ là minh chứng sống động cho sự 'thay đổi' và 'tiến hóa' của con người."
Hoàng kết thúc buổi biểu diễn với một nụ cười đầy bí ẩn. "Đây mới chỉ là khởi đầu. 'Nhà Hát Khai Sáng' sẽ tiếp tục 'khai sáng' những 'ngọn hải đăng' khác, những kẻ vẫn còn ảo tưởng về sự 'trong sạch' và 'đạo đức'. Hãy đón chờ những 'màn trình diễn' tiếp theo, sẽ còn 'chấn động' hơn nữa, những 'món quà' mới sẽ được dâng lên, những 'thiên tài' khác sẽ bị lột trần!"
Chương trình kết thúc với hình ảnh Bảo Nam nằm vật vã, hoàn toàn kiệt quệ, cơ thể cậu bé đã bị biến thành một biểu tượng cho sự sa ngã và bản năng nguyên thủy, được chiếu rộng rãi trên khắp các phương tiện truyền thông của "Nhà Hát Khai Sáng". Một dòng chữ lớn xuất hiện: "BẢO NAM - CON CHÓ CƯNG CỦA NHÀ HÁT KHAI SÁNG".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com