Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

058

"Anh thật sự không muốn tắm nước lạnh à?"

Vẻ mặt Trần Doãn Bách nhìn rất trong sáng, cậu làm như mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng nụ cười dưới đáy mắt lại bán đứng cậu: "Em nghe nói là nếu mà nghẹn lâu quá sẽ không tốt cho sức khỏe."

Trần Doãn Bách: "..."

Cho nên nửa đêm cô lén đến tìm bạn trai của mình chỉ để cho anh ta tắm nước lạnh thôi sao?

Bạn gái nhà ai mà lại tri kỷ như vậy.

Cô đang cố ý để xem vì bây giờ anh không dám làm gì với cô đúng không?

"Tắm, tất nhiên là tắm rồi..." Trần Doãn Bách nở một nụ cười sâu rồi nhìn cô, giọng khàn khàn nói: "Em hỏi chuyện này là vì muốn nhìn anh tắm hay là muốn cùng nhau tắm?"

"Khụ, không cần đâu, em chỉ hơi tò mò nên hỏi một chút thôi." Vũ Hà Trang gượng cười hai tiếng, cô nhìn thấy khuôn mặt anh căng ra, khóe môi duỗi thẳng, đôi mắt đen của anh rũ xuống, hình như anh thực sự đang rất khó chịu nên cô không dám trêu chọc nữa đành nhanh chóng chuồn đi.

"Vậy em về ngủ đây, chúc anh ngủ ngon."

Trước khi rời đi cô còn tốt bụng giúp anh đóng cửa lại.

Nhìn bóng lưng nhẹ nhàng rời đi của cô, Trần Doãn Bách vừa tức vừa buồn cười, ngồi ở trên giường im lặng một lúc sau đó cậu bất lực nghiến răng rồi chống tay đứng lên từ trên giường, thật sự đi vào phòng tắm tắm nước lạnh.

Cậu tắm trong đó rất lâu. Trần Doãn Bách thay một bộ quần áo mới rồi đi ra, đã hơn một giờ sáng, cậu lấy khăn lau tóc, cầm điện thoại lên kiểm tra thời gian sau đó ném nó sang một bên.

Cậu bước đến ngồi dựa vào đầu giường, dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt ẩn hiện trong bóng tối, không nhìn rõ vẻ mặt của cậu.

Điều duy nhất có thể chắc chắn là đôi mắt đen nhánh của cậu rất tỉnh táo.

Trần Doãn Bách phát hiện ra hình như mình lại mất ngủ, cứ nhắm lại là lại nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của bạn gái mình, lúc cô xấu hổ, vui vẻ, tức giận và cả lúc cô bị cậu ức h**p đến mức đỏ mặt khóc lóc, tất cả đều hiện lên trong tâm trí của cậu.

Trần Doãn Bách đang suy nghĩ thì đột nhiên không hiểu sao cậu lại nhớ đến lời nói của ba mình.

Sớm muộn gì cũng có ngày cô bị cậu dọa cho sợ hãi.

Có lẽ là cậu thật sự quá nhạy cảm, nhạy cảm đến mức chỉ cần một chút xao động cũng có thể khiến cậu cảm thấy lo lắng không thôi.

Câu nói này giống như một lời nguyền, nó cứ lởn vởn trong tâm trí cậu.

Hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Trần Doãn Bách thở dài, cậu xoay người vươn tay lấy ra một quyển sách trong ngăn tủ ở đầu giường.

[Hoàng tử bé]

Lúc còn nhỏ, đây là cuốn sách cậu đọc trước khi đi ngủ.

Trần Doãn Bách chán nản mở cuốn sách ra xem.

Hoàng tử bé cô đơn canh giữ một hành tinh không một bóng người và đem lòng yêu bông hoa hồng duy nhất.

Hoàng tử bé đã chăm sóc cô rất chu đáo và tình nguyện bị thần phục dưới vẻ đẹp của cô.

Những bông hoa hồng mềm mại và mong manh nhưng rất kiêu hãnh, trên thân được bao phủ bởi những chiếc gai sắc nhọn.

Bọn họ yêu nhau, làm bạn với nhau và tin chắc rằng đối phương là duy nhất trên đời, nhưng quãng thời gian tươi đẹp chẳng kéo dài bao lâu, sự kiêu hãnh và tùy hứng của những bông hoa hồng đã làm tổn thương hoàng tử bé và hoàng tử bé đã tức giận bỏ đi.

Trần Doãn Bách đọc đến đó thì không đọc nữa, cậu gấp sách lại rồi lặng lẽ nhìn bông hoa hồng trên trang bìa.

Lúc còn nhỏ, cậu không thể hiểu được hoàng tử bé bởi cậu chưa hiểu tình yêu là gì và tại sao hoàng tử bé lại thích một bông hoa hồng có thể tàn và chẳng có ích gì.

Tuy bây giờ cậu đã hiểu, nhưng vẫn không lý giải được hoàng tử bé, nếu là cậu, cho dù bông hoa hồng cả mình đầy gai đâm vào tay bê bết máu thì cậu cũng sẽ không bao giờ buông tay.

Tuyệt đối không.

*

Vũ Hà Trang ở nhà Trần Doãn Bách, sáng thì đi học cùng cậu, sau khi tan học lại cùng nhau về nhà, hai người như hình với bóng, mỗi ngày đều giống như là đang hẹn hò, sau đó Vũ Hà Trang mới nhận thức được, hai người như vậy có được tính là sống chung không nhỉ?

Công việc của Nguyễn Kim Ngân và ba Trần Doãn Bách đều rất bận, ban ngày hai người đều đi làm nên không có ở nhà, đến buổi tối mới trở về.

Nguyễn Kim Ngân gần đây đã có ý định trở lại làm việc, dù sao thì con trai của bà ấy cũng đã lớn rồi, hơn nữa còn có bạn gái nên bà ấy không cần lúc nào cũng ở bên cạnh.

Vì vậy khi người đại diện gửi kịch bản tới, bà ấy đã nhận nó, tuổi của bà ấy cũng đã cao, tuy không thể nhận các vai diễn lớn nhưng cũng đủ để thỏa mãn đam mê diễn xuất của mình, dù sao thì nhà bà ấy cũng không thiếu tiền.

Nguyễn Kim Ngân đến chào tạm biệt Vũ Hà Trang và Trần Doãn Bách, bà ấy nói rằng sẽ đi ra ngoài quay phim trong khoảng một tuần và dặn hai người đừng nói với ba Trần Doãn Bách, sau khi nói xong, bà ấy vui vẻ lên máy bay bay đi.

Vũ Hà Trang cảm thấy hơi kỳ lạ nên hỏi: "Tại sao lại không được nói với chú?"

Trần Doãn Bách không để ý mấy, cậu lấy ra điện thoại của mình ra rồi đáp: "Ba anh không thích bà ấy đi quay phim."

Vũ Hà Trang: "Tại sao?"

Trần Doãn Bách: "Xuất đầu lộ diện."

Vũ Hà Trang nhìn thấy cậu đang gọi điện thoại: "Ba, mẹ vừa đi quay phim."

Vũ Hà Trang: "..."

Ba Trần Doãn Bách còn chưa kịp nói gì cậu đã cúp máy.

Vũ Hà Trang không thể tin nổi: "Sao anh lại bán đứng dì?"

Trần Doãn Bách: "Dù sao thì chuyện này sớm muộn gì ba cũng sẽ biết thôi."

Vũ Hà Trang: "Nếu chú biết thì dì sẽ không thể đi diễn sao?"

"Không đâu." Trần Doãn Bách lắc đầu: "Ba sẽ bay qua ngủ với mẹ ở trong đoàn phim, anh nói sớm để ba có thể bay đi sớm hơn."

Vũ Hà Trang: "Thật vậy sao?"

"Ừm." Trần Doãn Bách nhìn cô: "Vậy nên đêm nay ở nhà chỉ có hai chúng ta."

Vũ Hà Trang: "..."

Cô luôn cảm thấy trong ánh mắt của cậu có ý vị sâu xa nào đó, nó mang theo một chút ám chỉ mãnh liệt.

Vũ Hà Trang không hiểu tại sao cậu lại thích tự chuốc lấy khổ như vậy, cho dù trong đầu cậu lái xe chạy nhanh hơn ngựa bao nhiêu thì bọn họ cũng chỉ có thể hôn môi, cậu thích tắm nước lạnh đến thế à?

Đêm hôm đó ba Sở thật sự không trở về, quả nhiên Sở Trú không còn kiềm chế được nữa, còn không thèm vào phòng, trực tiếp ôm bạn gái ngồi trên ghế sô pha rồi hôn.

Từ khi mới yêu anh đã rất muốn hôn cô, đôi môi vừa mềm lại vừa mỏng, đầu lưỡi lướt qua thì tỏa ra hương thơm ngọt ngào đậm đà của hoa hồng, anh không thể không say mê, anh muốn được nhiều hơn thế.

Khi cô xúc động nhìn rất dễ thương, giống như trái đào chín mọng vậy, đôi má ửng hồng, đôi mắt hồ ly mơ màng xinh đẹp, nước mắt như sắp tràn ra, cô xinh đẹp thơm ngát nở rộ dưới thân anh, làm anh muốn ngừng mà không được.

Trong chuyện này Vũ Hà Trang chỉ có thể làm theo Trần Doãn Bách, cô phối hợp ngẩng đầu lên hôn và hậu quả là anh phải tắm lâu gấp đôi bình thường.

Sau đó anh đã giao bài tập cho cô nhiều gấp ba lần bình thường.

Vũ Hà Trang không thể tin được rằng trên thế giới này vẫn còn tồn tại một tên tra nam sau khi kéo quần lên thì không nhận người nữa.

"Anh nghe cho rõ đây." Vũ Hà Trang nhìn chằm chằm vào tên tra nam đang thoải mái sau khi tắm xong: "Lần sau nếu em mà còn hôn môi với anh, em sẽ làm chó."

"Anh cũng đâu có muốn." Trần Doãn Bách đến ngồi bên cạnh rồi ôm lấy cô: "Sắp thi giữa kỳ rồi, nếu làm bài không tốt sẽ bị chuyển đi."

"Tránh xa em ra." Vũ Hà Trang tức giận đẩy anh ra rồi cúi đầu làm bài tập vật lý: "Chuyển đi cũng tốt, bây giờ nhìn thấy anh là em lại cảm thấy khó chịu."

Trần Doãn Bách chậm rãi nói: "Xem ra em làm bài tập chưa đủ, làm thêm một bài nữa đi."

"Đồ khốn..."

Mặc dù Vũ Hà Trang rất tức giận, nhưng so với trước đây cô ngoan ngoãn hơn nhiều, anh muốn cô làm bài nào thì cô làm bài đó, rất giống như câu cổ ngữ người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu.

Trong một tuần kế tiếp, ba mẹ Trần Doãn Bách không có ở nhà, người nấu cơm và cô giúp việc sau khi xong việc đều rời đi, họ cũng không ở lại quá lâu, căn nhà rộng lớn trở nên trống trải.

Vũ Hà Trang rất ngại khi luôn được ăn ở miễn phí, sau khi nghe tin cô giúp việc xin nghỉ ba ngày thì cô tự động thay chỗ, chủ động nấu cơm giặt quần áo cho Trần Doãn Bách.

Cô đi tìm Trần Doãn Bách và yêu cầu anh thay quần áo mới ra cho cô.

Thấy cô rất kiên trì nên anh đành đưa quần áo của mình cho, Vũ Hà Trang nhìn không thấy có q**n l*t nên hỏi: "Anh tự giặt q**n l*t à?"

Trần Doãn Bách nhìn cô: "Em đoán xem?"

Vũ Hà Trang ho khan một tiếng rồi ôm quần áo của anh rời đi, sau đó vì không cẩn thận nên cô đã cho cả áo sơ mi trắng và các loại quần áo khác vào máy giặt, khi cô mở máy giặt ra thì chiếc áo sơ mi trắng đã không còn trắng tinh nữa mà nó trở nên rất sặc sỡ. Vũ Hà Trang đứng ở bên máy giặt nghi ngờ cuộc đời, đúng lúc này Trần Doãn Bách đi tới, cô im lặng mở chiếc áo ra cho anh xem: "Trần Doãn Bách, em xin lỗi, em làm bẩn áo sơ mi của anh rồi."

Trần Doãn Bách nhìn qua một cái rồi hờ hững nói: "Không sao."

Vũ Hà Trang cảm thấy rất có lỗi: "Cái áo sơ mi này mua bao nhiêu tiền vậy?"

Trần Doãn Bách: "Hơn một ngàn tệ."

Vũ Hà Trang: "Chiếc áo một ngàn tệ mà cũng dính màu sao?"

Trần Doãn Bách: "Cho nên phải mua cái đắt hơn, cái này rẻ quá."

Vũ Hà Trang: "..."

*

Việc tiếp theo là dọn dẹp vệ sinh, Vũ Hà Trang vốn nghĩ sẽ dọn dẹp ở trong phòng của Trần Doãn Bách trước, nhưng cô lại nghĩ nếu như mình nhìn thấy dưới gầm giường của anh hoặc ở đâu đó có chứa sách cấm linh tinh thì sẽ rất xấu hổ, hơn nữa anh chắc chắn cũng không thích đồ của mình bị người khác chạm vì vậy cô đành từ bỏ.

Vũ Hà Trang quyết định dọn dẹp phòng của mình trước, từ sau khi chuyển đến đây vẫn chưa dọn dẹp lần nào, cô xách một xô nước vào phòng rồi dùng giẻ lau qua bàn và tủ quần áo một lượt.

Trong lúc dọn dẹp cô tìm thấy trong ngăn bàn một cuốn album ảnh, mở ra xem thì thấy đều là ảnh của Trần Doãn Bách.

Vũ Hà Trang dở khóc dở cười, cô chắc chắn rằng Nguyễn Kim Ngân đã cố tình để nó vào đây.

Cô nhìn kỹ lại thì phát hiện Trần Doãn Bách rất hay cười nhất là khi còn nhỏ, cô còn nhìn thấy bức ảnh chụp anh hồi tiểu học.

Một cậu bé có khuôn mặt non nớt mặc chiếc quần yếm, mái tóc đen mềm mại, nhìn vào ống kính rồi giơ tay tạo thành hình chữ V, đôi mắt đen nhánh, nụ cười hồn nhiên, nhìn rất thông minh và dễ thương, giống như một đứa trẻ được ngâm trong nước mật vậy.

Vũ Hà Trang nhìn vào cậu bé, cô không thể không nở một nụ cười, ánh mắt dịu dàng, cô dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc vào đôi má hồng của cậu bé, trước đây anh thật sự rất đáng yêu.

Nếu như không xảy ra chuyện đó...

Vũ Hà Trang nghĩ đến đây thì nụ cười từ từ biến mất, cô tiếp tục nhìn vào ảnh, cậu bé dần dần lớn lên và càng ngày càng trở nên trầm tính hướng nội.

Vũ Hà Trang còn nhìn thấy Trần Tuấn Nhật chụp chung với Trần Doãn Bách, hình như họ đã biết nhau từ rất sớm.

Cô lật đến trang tiếp theo, khi nhìn thấy bức ảnh đầu tiên ngón tay cô dừng lại, đó là ảnh chụp chung của Trần Doãn Bách và một cậu bé.

Cậu bé đó tầm tuổi Trần Doãn Bách, dáng người nhỏ nhắn, tóc ngắn, mái dài, cằm nhọn, nhìn như suy dinh dưỡng, đang nhướng mày cười rất vui vẻ.

Đây là lần đầu tiên Vũ Hà Trang nhìn thấy một người xuất hiện bên cạnh Trần Doãn Bách.

Vũ Hà Trang tiếp tục lật sang trang, càng về sau cậu bé ấy xuất hiện càng nhiều, với Trần Doãn Bách như hình với bóng, cứ như là sống chung vậy.

Không đúng, họ thực sự sống cùng nhau.

Sau đó Vũ Hà Trang nhìn thấy một bức ảnh, trong đó nơi hai người chụp bức ảnh chính là ở phòng khách, trong lòng cô dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Chắc chắn phải là một người thân.

Vũ Hà Trang tự nhủ bản thân không nên nghĩ nhiều, cho dù Trần Doãn Bách từng có người mình thích hay người thích mình thì đó cũng là chuyện bình thường, ai mà không có.

Cô không ngừng tự an ủi bản thân nên không để ý đến phía sau có tiếng bước chân đang đi đến.

"Em đang làm gì vậy?" Người phía sau đột nhiên lên tiếng.

"A!" Vũ Hà Trang giật mình quay đầu lại thì nhìn thấy Trần Doãn Bách.

"Anh vào đây lúc nào thế?"

"Vừa mới vào thôi, em đang xem cái gì vậy..." Ánh mắt Trần Doãn Bách chuyển từ vẻ mặt chột dạ của Vũ Hà Trang sang cuốn album ảnh trên tay cô, đột nhiên anh im lặng.

Vũ Hà Trang tưởng anh đang tức giận nên vội vàng giải thích: "Cuốn album này không phải em ăn trộm, nó ở trong ngăn tủ phòng em vì vậy em mới lấy ra xem..."

Trần Doãn Bách cũng biết chắc chắn là do mẹ anh giở trò nên thở dài nói: "Anh biết, anh không trách em."

Ánh mắt của anh dừng lại trên khuôn mặt của cậu bé trong bức ảnh và nét mặt anh trở nên mờ nhạt: "Đừng xem nữa, chẳng có ý nghĩa gì."

Vũ Hà Trang nhìn thấy nét mặt anh có một chút thay đổi nên híp mắt nói: "Bạn học Trần Doãn Bách, anh có chuyện đang giấu em đúng không, nói thật với em nhanh, cậu ta là mối tình đầu của anh phải không?"

"Cái gì?" Trần Doãn Bách không hiểu tại sao.

"Cậu tóc ngắn trong bức ảnh." Vũ Hà Trang nói: "Đừng nói là người thân của anh, hai người nhìn không giống người thân tí nào."

Vẻ mặt của Trần Doãn Bách hơi kỳ quái, anh chậm rãi nói: "Anh chưa bao giờ chụp ảnh với con gái nào cả."

"Anh còn giả ngu, rõ ràng em đã nhìn thấy."

Vũ Hà Trang không vui lắm, có thì làm sao chứ, ai mà không có mối tình đầu nhưng nói dối là không đúng rồi.

Trần Doãn Bách im lặng một lúc rồi nói: "Em còn nhớ bảo mẫu đã từng lừa anh không?"

"À, ừm..." Vũ Hà Trang hơi sửng sốt, cô hình như đã đoán ra cái gì đó.

Trần Doãn Bách trả lời đáp án: "Cậu ta là con trai của bảo mẫu."

"Thật sao?" Vũ Hà Trang thấp giọng xuống, cô không thể tưởng tượng nổi, trợn to hai mắt nói: "Từ từ đã, anh nói đó là con trai ư?"

Trần Doãn Bách bình tĩnh đáp: "Cậu ta là nam."

Vũ Hà Trang: "..."

Cũng phải, chuyện con trai có khuôn mặt giống con gái không phải là không có, nhưng mà cậu bé kia mặc quần áo màu trung tính nên khiến Vũ Hà Trang nhìn nhầm, hóa ra không phải là ngực phẳng hay nhỏ mà căn bản là không có.

Trần Doãn Bách rõ ràng không muốn nói về người này nên đánh trống lảng: "Tối nay chúng ta ăn cái gì?"

Vũ Hà Trang chỉ vào cái giẻ lau trên bàn rồi nói: "Chờ em dọn dẹp xong rồi em sẽ đi nấu cơm."

"Không cần." Trần Doãn Bách bất lực, anh nhặt chiếc giẻ lau ném vào xô rồi nói: "Những việc này em không cần phải làm, sẽ có người tới dọn dẹp, chúng ta ra ngoài ăn đi."

Vũ Hà Trang: "Nhưng suốt ngày chỉ biết ăn ở miễn phí em rất ngại."

Trần Doãn Bách: "Sau này em sẽ quen thôi."

"..."

*

Vũ Hà Trang cũng không làm ra vẻ nữa, sau khi giặt giẻ lau xong thì cùng Trần Doãn Bách đi ra ngoài ăn tối. Hai người không đi xe mà tay trong tay đi bộ ra khỏi tiểu khu, gần đó có một khu phố buôn bán, buổi tối rất náo nhiệt, ở đó có rất nhiều quán ăn vặt, hai người không đói lắm nên vào đại một quán ăn rồi gọi hai bát mì thịt bò.

Vũ Hà Trang phát hiện ra là kể từ khi nhìn thấy những bức ảnh đó tâm trạng của Trần Doãn Bách có vẻ không tốt lắm, anh luôn im lặng, trong lúc đi đường cũng rất trầm mặc, nếu người đó không phải là nam thì Vũ Hà Trang còn nghĩ là anh nhìn thấy ảnh nên nhớ lại người tình cũ.

Hai bát mì bò đã được bưng lên.

Vũ Hà Trang nhìn vào bát mì của mình, sợi mì nằm ở trong bát nước lèo trong veo, trên sợi mì nổi lên một vài miếng thịt bò và một nắm rau mùi lớn, cả một bát toàn là màu xanh.

Vũ Hà Trang lại nhìn qua bát mì của Trần Doãn Bách thì thấy hoàn toàn ngược lại với bát của mình, bát mì của anh toàn là thịt bò và chỉ để một ít rau mùi để trang trí.

Cô dường như đã hiểu ra điều gì đó nên ngẩng đầu lên nhìn lên người phục vụ, quả nhiên là một cô gái trẻ.

"Làm sao vậy?" Trần Doãn Bách ngẩng đầu lên thì thấy Vũ Hà Trang đang nhìn mình với vẻ mặt không vui.

"Không sao." Vũ Hà Trang khó chịu nhai rau mùi nói: "Chỉ là cảm thấy hơi nhiều rau xanh thôi."

Trần Doãn Bách nhìn thấy bát mì của cô thì cảm thấy hơi buồn cười, sau đó anh liền đổi bát mì của mình cho cô: "Ăn nhanh đi."

Vũ Hà Trang không nói gì, cô nhìn xuống bát mì đầy thịt bò của anh rồi đổi bát mì trở lại.

Trần Doãn Bách nhướng mày.

Vũ Hà Trang nhai rau mùi, giọng mơ hồ nói: "Mặc dù không vui vì hơi nhiều rau xanh, nhưng em vẫn mong anh sẽ ăn ngon hơn."

Cô nói nhấn mạnh từng chữ một: "Dù sao thì em cũng là một cô gái cưng chiều bạn trai mà."

Trần Doãn Bách nhìn cô nhưng không nói gì.

Vũ Hà Trang rũ mắt xuống nói: "Cho nên em mong anh có thể dựa vào em nhiều hơn một chút, đừng giấu tất cả những chuyện buồn ở trong lòng, nếu có chuyện gì phiền não thì cứ nói ra, chúng ta đã ở bên nhau, cho dù anh không thể cương lên em cũng sẽ không bỏ anh."

Những câu nói trước đó khiến Trần Doãn Bách rất cảm động cho đến khi cô nói câu cuối cùng.

"Em nói ai không thể cương lên?" Trần Doãn Bách mặt vô cảm hỏi.

Vũ Hà Trang chớp mắt: "Em chỉ nói ví dụ thôi, để cho anh thấy quyết tâm yêu anh của em."

"..." Trần Doãn Bách cạn lời.

Vũ Hà Trang càng nói càng hăng: "Chẳng lẽ chuyện mà anh phiền não còn nghiêm trọng hơn việc không thể cương sao?"

Trần Doãn Bách nghe cô nói câu nào cũng là không cương, anh không thể nhịn được nữa nên gắp một miếng thịt bò nhét vào miệng cô: "Anh có cương được hay không, không phải em là người biết rõ nhất sao, anh mỗi ngày đều phải tắm nước lạnh là vì ai?"

Vũ Hà Trang cười cong mắt, nhai miếng thịt bò rồi nói: "Là do anh không kiềm chế được, còn quay ra trách em à."

Trần Doãn Bách thở dài: "Em rất muốn biết?"

"Ừm."

"Thật ra thì cũng không phải vấn đề gì to tát." Trần Doãn Bách nhẹ giọng nói: "Là..."

"Ông chủ, cho ba bát mì chua cay." Ba chàng trai ăn mặc như học sinh bước vào quán ăn nhìn ông chủ gọi lớn, lấn át cả giọng nói của Trần Doãn Bách.

Vũ Hà Trang không nghe rõ những câu sau anh nói gì: "Anh nói to hơn đi."

Đôi môi mỏng của Trần Doãn Bách khẽ mở, anh vừa định nói tiếp thì nghe thấy tiếng nói của nhóm học sinh đó: "Đặng Việt Anh, cậu gần đây không phải cảm thấy hơi khó chịu sao, có ăn được cay không?"

Giọng nói của Trần Doãn Bách đột nhiên dừng lại, anh ngẩng đầu lên nhìn.

"Có chuyện gì vậy?" Vũ Hà Trang cảm thấy kỳ lạ nên quay đầu lại nhìn thì nhìn thấy một nhóm học sinh, họ mặc trên mình đồng phục học sinh của trường Hòn Gai đang cười híp mắt.

Lúc nhìn thấy nam sinh ở giữa, cô hơi sửng sốt, cô nhận ra cậu ta chính là cậu bé trong bức ảnh, chẳng có lý do gì bởi cậu ta lớn lên nhìn rất nữ tính, so với những nam sinh bình thường thì nhìn cậu ta gầy hơn, điều này khiến người khác nhớ có ấn tượng khá sâu về cậu.

Lúc Trần Doãn Bách nhìn thấy cậu ta, sắc mặt của anh vô cùng ảm đạm, mặt mày căng thẳng, hai mắt thâm thúy, cả người nhìn rất tăm tối.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của hai người, Đặng Việt Anh nhìn sang, nhìn thấy Trần Doãn Bách thì cậu ta trợn to mắt lên, trên mặt lập tức nở ra nụ cười rồi nói với bạn mình: "Tôi gặp được người quen nên qua chào hỏi một chút, các cậu cứ ăn trước đi."

Nói xong cậu ta đi về phía hai người, mỉm cười chào hỏi: "Ồ, đây không phải là anh Trần Doãn Bách sao, đã lâu không gặp rồi."

Trong lòng Vũ Hà Trang cảm thấy hơi kỳ lạ, chẳng lẽ bọn họ có quan hệ tốt vậy sao? Cô đang nghĩ như vậy thì lại nghe thấy câu tiếp theo của cậu ta: "Sao anh vẫn còn sống vậy, tôi còn tưởng anh đã chết rồi."

"..."

Trần Doãn Bách đã bình tĩnh lại, anh lạnh lùng nhìn cậu ta rồi nói: "Cút."

Đặng Việt Anh làm như không nghe thấy gì, cậu ta tò mò nhìn Vũ Hà Trang nói: "Không ngờ anh lại còn đi ăn với một cô gái, bệnh sợ phụ nữ của anh đã được chữa khỏi rồi à?"

Vũ Hà Trang nhìn cậu ta có khuôn mặt rất nữ tính và vô hại nhưng những gì cậu ta nói đều rất khó nghe, trong lòng cô chợt dâng lên một cảm giác chán ghét, cô chưa kịp nói gì thì Đặng Việt Anh đã cười hỏi: "Cô là bạn gái của anh ta à?"

Cậu ta tỏ vẻ tò mò hỏi tiếp: "Này, chuyện ấy của anh ta có ổn không?"

Cậu ta vừa dứt lời, Trần Doãn Bách đột nhiên đứng lên rồi hung hăng túm lấy cổ áo của cậu ta ấn đầu xuống bàn, một tiếng bộp vang lên, nước trong bát mì đổ ra ngoài khiến cho mọi người ai cũng sợ hãi.

Kể cả Vũ Hà Trang, từ trước đến giờ cô chưa từng thấy Trần Doãn Bách lộ ra vẻ mặt chán ghét như vậy, giống như đối với người này anh cảm thấy ghê tởm đến tận xương tủy.

"Tôi bảo cậu cút đi, cậu nghe không hiểu sao?" Trần Doãn Bách lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Đặng Việt Anh, cổ họng của anh như bị ai bóp khiến giọng nói của anh khi vang lên nghe khàn đến mức đáng sợ.

"Ôi, tôi sợ quá." Đặng Việt Anh vẫn cười, cậu ta không hề sợ chút nào: "Nếu không hiểu thì làm sao, chẳng lẽ anh muốn giết tôi sao, à vậy thì làm đi, dù sao thì anh cũng đâu phải chưa từng giết người."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #yeahh