"Bàn luận đến một con quỷ thích nửa đêm dạo quanh thành phố. Chỉ là cuộc đi chơi đơn giản cớ sao lại quen được em. Đàn ơi ngân vang nữa đi, vì sao ta lại thèm muốn em mất rồi.Có thể chậm một chút, em hãy cầu xin ta. Đưa hết tình yêu của chúng ta đổi lấy những đêm tan chảy. Đón nhận tiểu quỷ nhỏ như thể đó chính là em.Vậy nên Succubus xin chào, ngủ với ta một đêm đi."…
"Mùa hè lướt qua như cơn gió, em thì kẹt mãi nơi đây. Không chờ ai nhưng cũng thể rời đi. Người khách lạc đường xin hãy rời đi, đông này không nên có người. Đừng nhuộm em với màu đỏ thắm, vẩy lên những bông tuyết trắng.Và đừng quên em chẳng có tương lai. Hãy xoá chính mình như xóa em khỏi cuộc đời."…
Một Chiêm tinh gia bói được cả vũ trụ nhưng không thấy được người mình yêu, và người ấy đã đẩy nàng ra khỏi mũi tên của chính vị thần mà nàng thờ phụng - để lại trong một chiếc hộp ngọc ba chữ: "Tôi yêu em".…
"Hè đến rồi đi như ngọn lửa tàn, nước thì chẳng thể làm nguôi cơn khát. Cerydra xin em hãy ở lại, lòng này không thể thiếu em. Đừng bắt chị nhịn thêm một mùa nữa, từng giọt nước em trao là ánh sáng.Và đừng quên chị chẳng thể sống thiếu em. Hãy yêu chính mình như yêu chị - để dòng nước-mật ngọt ngào ấy chảy mãi trong đời."…
Buổi trưa mùa hè, cái nóng len qua khe cửa, khiến mọi thứ chậm lại... và nguy hiểm hơn."March..." Eve khẽ gọi."Em tỉnh rồi... hay vẫn mơ?""Chị nghĩ sao?"Eve không đáp, chỉ kéo cô lại gần hơn."Chị không buông...""Vì em cũng đâu có buông."Không khí đặc quánh."Chỗ này... nóng quá.""Hay là do chị?" Eve mỉm cười.Một nhịp im lặng, sát đến giới hạn."Eve, chị đang trêu em?""Không... chị nói thật."Ngón tay lướt nhẹ, March khẽ rùng mình."Cứ thế này... chị sẽ không dừng lại đâu.""Vậy thì... đừng dừng."Khoảng cách biến mất."Eve... nếu chị tỉnh-""Em sẽ biến mất?""...Chị muốn vậy không?""Không. Vậy nên đừng hỏi."Một thoáng lặng."Ở lại đây.""Ừ... em ở đây."Nếu là mơ-thì cứ mơ sâu thêm một chút.…
Hyancine bị giam trong một hệ thống cấm cảm xúc, nơi Cipher tra tấn cô bằng những gợi ý đụng chạm đầy quyến rũ rồi tước đoạt chúng, khiến khao khát thể xác trở thành hình phạt. Khi Hyancine bị cách ly hoàn toàn khỏi mọi cảm giác, cô không đánh mất dục vọng mà biến nó thành thứ thuộc về riêng mình. Trò chơi kiểm soát của Cipher sụp đổ, để lại sự đảo chiều quyền lực trong im lặng.…
Ngày xửa ngày xưa, ở khu rừng cạnh gốc cây anh đào, có một hồ yêu tên Evanessia sống cô độc suốt tám trăm năm. Một mùa mưa nọ, cô gái trẻ Yaoquang dọn đến căn nhà nhỏ bên cạnh - người phàm không phép thuật, chỉ có tách trà hồng hoa và trái tim ấm áp.Từ tò mò đến thân quen, từ thân quen đến yêu thương. Evanessia - vốn là yêu quái mạnh mẽ, thông minh và từng trải - lại trở nên mềm yếu mỗi khi ở bên Yaoquang. Còn Yaoquang, bằng sự dịu dàng nhưng không kém phần mạnh mẽ, đã thuần hóa trái tim hoang dại của con cáo. Nàng đeo bên cổ chiếc răng nanh và giọt lệ hổ phách của Evanessia như lời thề ngầm.Tình yêu của họ lớn lên dưới tán anh đào, qua những chiều trà, những đêm tuyết rơi, những nụ hôn dưới ánh lửa lò sưởi. Dù hồ ly mang số mệnh phiêu bạt, Yaoquang vẫn hứa sẽ đợi - và nếu cần, sẽ đi tìm nàng đến tận cùng thế gian.Kết cục, tình yêu đã cột chân yêu quái lại với thế gian phàm trần. Evanessia không còn là con cáo cô độc lang thang trong rừng vắng nữa - nàng đã tìm được bến đỗ, một người con gái biết nấu trà pha gừng, biết hát ru những đêm đông, và biết yêu nàng bằng cả trái tim phàm nhân.Họ sống cùng nhau, dưới gốc cây anh đào già, hạnh phúc đến cuối đời.-Có những thứ trên đời này mạnh hơn số mệnh - đó là tình yêu.…
Mưa đến rồi đi như những giấc mộng dài, còn hơi ấm của em lại khiến tim chị chẳng thể nguôi ngoai. Cyrene à, xin em đừng trốn chị thêm nữa, bởi mỗi ánh mắt, mỗi cái nắm tay của em đều dịu dàng như ánh đèn giữa chiều mưa lạnh.Và đừng quên rằng Demiu luôn cần em bên cạnh. Hãy yêu lấy chính mình như cách chị yêu em - để những ngày mưa sau này vẫn luôn ấm áp bởi hơi thở và tình yêu ngọt ngào của đôi ta.…