TRÙNG TANG
Ba giờ mười ba phút sáng. Giờ vong linh dễ dàng chạm vào hơi thở kẻ sống.Tôi từng cười nhạo trùng tang, bảo đó chỉ là mê tín. Tôi là đứa lý trí nhất nhóm.Rồi chúng tôi dọn vào ngôi nhà ống ba tầng ở Gò Vấp. Giá chỉ tám triệu. Chúng tôi cười đùa, quay video "nhà ma giá rẻ".Chúng tôi đã sai.Đêm thứ hai, tiếng hát ru khàn khàn từ gác mái vang lên - giọng bà già chết năm 1997 đang ru chính máu mủ đời sau. Đêm thứ bảy, một người ngừng thở trong im lặng. Đến ngày thứ năm mươi, chúng tôi quỳ khóc hiểu ra: Trùng tang là cái miệng không đáy, là nghiệp chướng máu mủ, là hồn trận nuốt chửng từng ký ức, từng hơi thở.Tôi đã cố chạy. Cố đốt nhà. Cố chết. Không có lối thoát.Bây giờ tôi chỉ viết trong tuyệt vọng, vì tôi không còn là tôi nữa.Nếu tim bạn đang đập nhanh... hãy nhìn vào gương đi.Bạn chắc khuôn mặt đang nhìn lại là của bạn?Chào mừng đến với Trùng Tang.Nó không bắt đầu khi chúng tôi dọn nhà.Nó bắt đầu từ máu.Và nó đang bắt đầu lại. Ngay lúc này.Tôi xin lỗi.…



