Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
Ánh sương cam

Ánh sương cam

6 2 3

Năm tôi lên 9, khi đang trên đường đi học về, tôi thấy khu nhà tôi có khói đen bốc lên dày đặc bao phủ cả bầu trời. Linh tính có chuyện chẳng lành, tôi vội chạy thật nhanh về nhà. Tôi thấy ngôi nhà quen thuộc của tôi đang bị ngọn lửa nuốt trọn, hàng xóm xung quanh hối hả dập lửa, mặt mũi lấm lem, mồ hôi lăn dài trên má. Khói đen xung quanh làm tôi cảm thấy xung quanh như lạc đi, mờ ảo. Tôi chạy nhanh qua từng dòng người, gọi tên cha mẹ nhưng vô vọng.…

Hỏa muội tuyết

Hỏa muội tuyết

7 5 5

Tôi còn nhớ, đó là một buổi trưa nắng, người tôi ướt đẫm mồ hôi vì vừa tập thể dục xong. Tôi cố lờ đi cái nóng của buổi trưa nhưng càng cố thì mồ hôi càng túa ra nhiều hơn khiến tôi không thể nào tập trung học được. Đột nhiên, cánh cửa bị đá ra, tôi cảm thấy sự gấp gáp và bực bội trong ánh mắt của người vừa làm hành động đó. Bà ta tiến nhanh đến chỗ tôi, gào lên: "Mày có biết nhà đang loạn lên không mà còn ngồi đây, đi về với tao mau." "Mẹ! Sao mẹ vào được đây?"- tôi bất ngờ, hoang mang hỏi "Bà kia, sao lại tự ý xông vào trường hả?"- một ông bảo vệ hớt hải chạy đến.Nhưng bà không quan tâm đến chú bảo vệ, trực tiếp lôi tôi đi. Tôi không nhớ mình về nhà bằng cách nào. Khi về đến nhà, tôi thấy nhà vắng tanh nhưng khắp nơi lộn xộn, bày bừa. Sàn nhà có những vết trầy rất mới, một chút nước bọt nhưng đã được lau sơ qua trong lúc vội vàng.…

Hoàng hôn trắng mùa đông

Hoàng hôn trắng mùa đông

4 2 2

Tôi là một cô gái bình thường, luôn vui vẻ mặc dù gia đình tôi chẳng mấy hạnh phúc. Nhưng dù có buồn bã thì tôi cũng sẽ luôn giấu kín, luôn nở nụ cười với mọi người. Thành tích học tập của tôi không tệ, nhờ vậy mà tôi đã thi đậu vào một trường cấp ba có tiếng ở thành phố.…

Ánh sáng chéo

Ánh sáng chéo

4 2 3

Trước mắt tôi xuất hiện một chiếc đồng hồ quả quýt, đung đưa qua lại, tôi dõi theo từng chuyển động của nó rồi xung quanh dần trở nên mơ hồ. Tôi thấy xung quanh tối đen, một giọng nói quen thuộc vang vọng bên tai, va vào tâm trí: "Dù cho có lạnh đến đâu thì cũng không bằng một trái tim vô cảm." Giọng nói ấy vừa quen thuộc vừa xa lạ, vang vọng từ bốn phía. Tôi khẽ bước vài bước, phát hiện ra dưới chân là một lớp nước mỏng, tạo ra những vòng sóng rồi lan tỏa ra ngoài mỗi khi tôi bước đi. Tôi cứ thế bước đi vô định, không gian vô cùng yên ắng, tối mờ mờ, xung quanh vọng lại những tiếng tí tách, tí tách. Không biết đã trôi qua bao lâu, tôi thấy một ánh sáng le lói chiếu xuyên qua bóng tối, tôi đi theo ánh sáng đó.…