Vết Thương Mặt Trời
"Có những người, chỉ cần tồn tại thôi đã là một sự cứu rỗi.""Nếu định mệnh là sợi chỉ đỏ, thì chúng ta đã buộc nhau bằng nước mắt."----------------Cốt truyện: Vân Trạch là một chàng trai trầm lặng, ít nói và khép kín. Cuộc đời cậu thay đổi khi gặp Phong Hoa - một người vui vẻ, hài hước, được ví như mặt trời trong thế giới nhỏ bé của Vân Trạch. Dần dần, cậu mở lòng với Phong Hoa, nhưng chỉ với anh. Hai người trở nên thân thiết, nảy sinh tình cảm, nhưng Vân Trạch chưa kịp thổ lộ tình cảm của mình thì tai họa ập đến.Phong Hoa là một "kẻ hài hước tim đầy vết xước". Anh từng sống trong trại trẻ mồ côi, được một gia đình nhận nuôi nhưng sau đó bị ngược đãi khi họ sinh con trai, vì không còn muốn anh nữa. Nỗi đau tuổi thơ, sự cô đơn và vết thương tâm lý khiến anh phải luôn giấu mình sau nụ cười rạng rỡ.Một ngày, Phong Hoa mất trong một tai nạn. Tin dữ lan đến, Vân Trạch sụp đổ hoàn toàn. Cậu tìm đến nơi anh từng sống, phát hiện nhật ký, mảnh giấy và những dấu vết về nỗi đau thầm kín của Phong Hoa. Từng khoảnh khắc bên anh - tiếng cười, ánh mắt, lời đùa giỡn - giờ chỉ còn lại ký ức, kéo theo nỗi đau xé lòng.Nhiều năm sau, Vân Trạch vẫn không quên Phong Hoa. Trong một buổi hoàng hôn, khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, cậu mỉm cười, thì thầm: "Trong mọi kiếp luân hồi, sợi chỉ ấy. vẫn tìm về cậu."Dẫu đau thương và mất mát, sợi chỉ đỏ tượng trưng cho tình yêu không thể phai mờ, dù đôi bên không th…