Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
[Lyhansara] Tổng Hợp Oneshot

[Lyhansara] Tổng Hợp Oneshot

652 72 3

tổng hợp những chiếc oneshot ngẫu hứng của tác giả, hãy cho tôi biết nếu bạn muốn tôi biến nó thành một chiếc fic hoàn chỉnh nhé…

[ LyhanSara ] Bản Hoà Ca Mang Tên Thanh Xuân

[ LyhanSara ] Bản Hoà Ca Mang Tên Thanh Xuân

168 24 2

Oneshot Chị là giai điệu mà em từng thuộc lòng năm mười lăm tuổi. Và giờ chúng ta lại viết tiếp bản hoà ca đó cùng nhau.Bản hoà ca mang tên: Thanh Xuân…

[ Lyhansara ] Giấc Mơ Về Mặt Trời Nhỏ

[ Lyhansara ] Giấc Mơ Về Mặt Trời Nhỏ

670 131 8

Từ nhỏ Han Sara luôn mơ một giấc mơ lặp đi lặp lại, nơi đó trống rỗng và cô đơn. Bỗng một ngày Lyhan mang theo ánh sáng xuất hiện trong mơ, xoa dịu và sưởi ấm tâm hồn cô…

[ Lyhansara ] Bản Nháp Cuối Cùng

[ Lyhansara ] Bản Nháp Cuối Cùng

396 61 6

shortfic gồm 6 chươngỞ một góc nhỏ phòng nhạc nơi trường học nào đó, có thể vẫn còn một cây đàn cũ - và một cuốn sổ tay bạc màu giấu trong ngăn kéo.Không ai quảng bá nó. Không ai buộc bạn phải viết.Nhưng nếu bạn từng thấy mình không thể cất tiếng -nếu bạn từng giữ trong lòng một khúc hát dở dang -thì có lẽ, bạn sẽ hiểu cảm giác của hai người con gái trong câu chuyện này.Một người đã từng hát bằng cả trái tim - cho đến khi trái tim ấy không thể ngân lên nữa.Một người học cách lắng nghe - cho đến khi đủ can đảm hát thay giấc mơ của người khác.Đây không phải chuyện tình, cũng không phải phép màu.Chỉ là một khúc hát nhẹ, một đoạn giai điệu còn bỏ ngỏ,và một điều giản dị:khi ai đó viết bản nháp đầu tiên bằng tổn thương, sẽ luôn có người muốn viết đoạn kết bằng yêu thương.Bạn đang cầm trên tay bản nháp đó.Còn đoạn kết... có lẽ bạn sẽ tìm thấy nó trong lòng mình.…

[LyhanSara] Lưng Chừng

[LyhanSara] Lưng Chừng

1,013 147 12

Lưng chừng - lời đầu tiênKhông phải mở đầu, cũng chẳng phải kết thúc - là đoạn giữa đầy chênh vênh.Đó là những ngày ta bên nhau.Không phải khi trái tim rung lên lần đầu tiên vì một ánh mắt, cũng không phải khi ta lặng lẽ quay lưng bước khỏi đời nhau.Mà là những ngày kẹp giữa, lưng chừng như nắng không đủ ấm, mưa không đủ buốt. Là khoảng thời gian ta đã yêu, đã cười, đã hạnh phúc... nhưng cũng đã bắt đầu biết sợ.Sợ yêu quá nhiều. Sợ mất nhau.Sợ bản thân không đủ xứng đáng để được giữ lại trong cuộc đời người kia.Chúng ta đã từng yêu nhau. Thật lòng.Nhưng có những tình yêu, sinh ra đã là để lỡ.…