Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
Âm sắc của thiên vị

Âm sắc của thiên vị

56 0 18

Trong ngôi nhà ba tầng nằm cuối con dốc, sự thiên vị không ồn ào, không phô trương. Nó lặng lẽ như lớp bụi mỏng phủ lên đồ đạc - nhìn qua tưởng chẳng có gì, nhưng tích lại đủ lâu sẽ khiến người ta nghẹn thở.Lan lớn lên trong thứ không khí ấy.Cha mẹ không hề ghét cô, chỉ là... họ nhìn Lâm lâu hơn một nhịp, khen Lâm sớm hơn một câu, nhớ từng thành tích nhỏ của Lâm nhưng lại hay quên sự cố gắng của cô. Những điều ấy, tách riêng thì nhẹ, ghép lại thì nặng như đá đặt lên ngực.Lâm không phải người xấu. Cậu chỉ vô tình được đứng đúng chỗ sáng. Mỗi lần thấy Lan lùi bước khi mình tiến lại, cậu đều hoang mang: mình đã làm gì sai? Nhưng sự ưu ái vô thức của người lớn bao năm qua đã tạo ra một khoảng cách mà cả hai đều không biết bắt đầu từ đâu để bước qua.Rồi Loan trở về.Cô như người ngoài đi lạc vào một căn nhà quen mà lạ: lời nói của ai cũng nhẹ, nhưng ánh mắt lại đục ngầu những điều chưa bao giờ nói ra. Thiên vị trong gia đình này không quá mức, không đến mức bóp nghẹt ai, nhưng nó âm ỉ, len vào giữa từng mối quan hệ, khiến mọi cảm xúc đều trở thành gai nhọn.Loan không muốn đứng giữa, càng không muốn trở thành người hòa giải. Nhưng chỉ cần nhìn hai đứa em - một đứa cố tỏ ra mạnh mẽ, một đứa luôn giữ khoảng cách - cô biết chuyện này rồi sẽ phải có người mở lời.Bởi lẽ, nếu không ai lên tiếng, những điều nhỏ nhặt ấy sẽ cứ thế chất thành núi, và những đứa trẻ trong căn nhà cuối con dốc này sẽ mãi đứng ở ba hướng khác nhau, không ai tìm được đường quay về nhau nữa.…

Lưng chừng vực tối

Lưng chừng vực tối

7 0 3

Có những ngôi nhà tưởng như yên bình đến mức ánh nắng cũng ngại bước vào, nhưng sâu bên trong lại cất giấu những khoảng tối không lời. Cậu - một thiếu niên mười sáu tuổi - lớn lên giữa những thanh âm nứt vỡ của gia đình, nơi mỗi ngày trôi qua như một bản nhạc lệch nhịp, càng nghe càng thấy trái tim mình rơi xuống một khoảng sâu hun hút. Cậu học cách mỉm cười như thể đó là phép tắc sinh tồn, học cách im lặng để không ai nghe thấy tiếng mình run rẩy. Thế giới của cậu vừa mỏng vừa mong manh, chạm vào đâu cũng là đau, nhưng vẫn lặng lẽ giữ lấy một đốm sáng bé nhỏ - niềm tin rằng phía cuối hành lang dài của tuyệt vọng, có lẽ vẫn còn một cánh cửa mở.Đây là câu chuyện về hành trình tìm lại chính mình giữa những rạn nứt, về một trái tim bé nhỏ cố học cách đứng thẳng trong gió bão. Một bản tự sự mờ sương, nơi mỗi trang là tiếng thở dài, mỗi dòng là một vệt hy vọng mỏng manh đang cố gắng không tắt giữa bóng đêm.…