Hành Giả Gánh Nghiệp
Từ sau năm 1945, người chết quá nhiều. Oán khí không được dẫn đi trọn vẹn, khiến những thứ lẽ ra phải tan vào âm giới lại cố chấp lưu lại dương thế. Có những căn nhà mang theo khí lạnh lẽo khó tả, chẳng ai dám thuê quá lâu. Có những con đường cứ đúng một giờ đêm là âm khí trĩu xuống, khiến người đi qua bất giác rợn người. Và có những kẻ vẫn còn sống, nhưng ánh mắt đã sớm nhuốm màu không còn thuộc về nhân gian.Trọng Nhân không phải pháp sư trừ tà, càng không xem mình là anh hùng. Cậu chỉ là kẻ bị đẩy ra đứng giữa ranh giới mong manh ấy. Mỗi lần can thiệp, cậu đều hiểu rõ: oán không thể bị tiêu diệt, chỉ có thể chuyển hóa - và người gánh lấy phần nghiệp lực ấy, chính là cậu. Làm sai phải trả giá. Mà làm đúng... đôi khi lại nặng nề hơn tưởng tượng.Truyện này không kể về việc trở nên mạnh mẽ.Nó kể về việc ngươi có thể chịu đựng được bao lâu, khi chấp niệm và oán nghiệp không ngừng bám theo.Và có một câu hỏi luôn treo lơ lửng:nếu biết cái giá phải trả, ngươi còn dám bước tiếp không?…
