kenpaul | nhài và cam thảo
yaowarat năm 1990.khi mùi thuốc bắc đắng nghét không còn đủ để xoa dịu cơn khát, người ta đành phải chọn cách bám lấy khói thuốc nhài và hương cam thảo để thấy chính mình còn đang thở.…
yaowarat năm 1990.khi mùi thuốc bắc đắng nghét không còn đủ để xoa dịu cơn khát, người ta đành phải chọn cách bám lấy khói thuốc nhài và hương cam thảo để thấy chính mình còn đang thở.…
có những ánh mắt tan nát đến mức không thể nói gì, những lời giấu trong tim, vương vấn nơi đầu môi nhưng không thể cất tiếng.và guin là người giữ lại ký ức đó - một mối tình chưa được gọi tên giữa hai chàng trai từng ngồi cạnh nhau mỗi buổi trưa ở tiệm ảnh cũ.…
khi cái nắng vàng ngoài hẻm tắt lịm, cũng là lúc thứ màu xanh chết chóc ấy bắt đầu rỉ ra, bò lan như những sợi chỉ tơ tằm điên dại rồi nuốt chửng lấy thực tại và nhuộm xanh hơi thở nóng hổi của cả hai.…
một vở kịch dài, 3650 lá thư và câu nói dối sau cuối của một đời người.…
về chuyến tàu trưa, về mùi thuốc lá nhạt vương trên áo sơ mi, về mùi trà thoảng qua cùng vết sẹo vô hình không bao giờ khép miệng._______viết dựa trên bài hát tui yêu thích của bộ phim huyền thoại 'cmbyn' .…
mọt sách chula não toàn công thức, miệng thì ít chữ tới mức có ngày nói đúng ba câu và em vịt vàng mặt ngố bị tổn thương.…
"tao béo vãi ý mày ạ...""béo cái tổ sư mày chứ béo"…
ken thề là cậu chỉ định đưa cái đứa báo đời này về ngủ nhờ một hôm thôi vì thấy nó đáng thương quá chứ không có ý định cho nó mượn áo, sấy tóc cho nó, rồi còn làm "gối ôm" cho nó cả đêm đâu nhé. nhưng mà thôi, ai bảo nó là paul chứ.…
xin đừng mang đi đâu ngoài nền tảng W.…
xin đừng mang đi đâu ngoài nền tảng W.…
xin đừng mang đi đâu ngoài nền tảng W.…
xin đừng mang đi đâu ngoài nền tảng W.…
xin đừng mang đi đâu ngoài nền tảng W.…