Trần Điềm
"Điềm tâm tựa thủy, tĩnh mộng như hoa.""Điềm" trong "điềm tâm", "điềm tĩnh"Nếu như dần quen với cái sóng gió của cuộc đời, tự nhiên sẽ trở nên yên tĩnh mà trầm lặng.Con người rồi sẽ bị chai sạn bởi nắng gió, hay là học được cách bao mình bằng gai nhọn để giữ lại một chút "điềm" bên trong?Lưu ý: truyện không màu hồng lắm, tam quan cũng không bình thường lắm.…
