[keonhyeon]Khi Tro Tàn Còn Ấm
Bảy năm bên nhau, Seonghyeon cứ ngỡ mình đã hiểu rõ Keonho như chính những bản nhạc mà cậu chơi mỗi ngày. Với cậu, Keonho là bến đỗ, là người đàn ông luôn đứng ở phía sau cánh gà, lặng lẽ chờ cậu kết thúc bản giao hưởng để trao cho cậu một chiếc áo khoác ấm.Thế nhưng, mùa đông năm nay lạnh hơn hẳn mọi năm. Những cái ôm thưa dần, những cuộc điện thoại chỉ còn là tiếng tút dài vô vọng. Keonho bắt đầu đẩy cậu ra xa bằng sự lạnh lùng tàn nhẫn và những lời nói dối vụng về về những chuyến công tác xa xôi.Seonghyeon cứ ngỡ tình yêu của họ đã đến hồi kết thúc vì sự thay lòng đổi dạ. Cậu hận anh, hận sự im lặng của anh, hận cách anh nhìn cậu như một người xa lạ.Nhưng cậu đâu biết rằng, phía sau những lần quay lưng ấy là một Keonho đang gồng mình chống chọi với bóng tối tử thần. Anh chọn đóng vai một kẻ phản bội, dùng sự tổn thương để cắt đứt sợi dây ràng buộc, chỉ vì một tâm nguyện duy nhất: "Nếu tôi không thể cùng em đi đến tận cùng, tôi muốn em sẽ hận tôi mà sống tiếp, thay vì yêu tôi mà chết dần trong nỗi nhớ."Giữa những bông tuyết trắng xóa của Seoul, có một người đang học cách lãng quên, và một người đang dùng hơi tàn để khắc ghi hơi ấm cuối cùng."Nếu bản nhạc của chúng ta buộc phải dừng lại, anh nguyện làm nốt trầm lặng lẽ nhất, để em được vang lên rực rỡ đến cuối cùng."…
![[keonhyeon]Khi Tro Tàn Còn Ấm](https://truyen4u.com/images/keonhyeon-khi-tro-tan-con-am-405948524.webp)