Mộng xuân nồng đượm
Bắc Bộ những năm triều Nguyễn, hương bưởi nồng nàn quyện vào sương sớm.Đặng An Thi - đóa hoa lê trắng tinh khôi của huyện Thanh Yên, bỗng chốc trở thành mợ cả nhà họ Đại. Chồng mợ là người dạn dày sương gió, uy quyền bậc nhất, còn mợ thì như con chim nhỏ mới tập bay, bỡ ngỡ giữa lễ giáo gia đình.Tình yêu của "ông chú" quyền thế dành cho vợ nhỏ không phải là lời nói đầu môi, mà là cái nắm tay thật chặt giữa chốn đông người, là sự bao dung khi mợ lỡ nghịch ngợm, và là sự nồng nàn sau bức mành tre rủ kín.- "Cậu nói thật nhé, cậu có thương em không?"- "Tôi không thương mợ, thì biết thương ai bây giờ?"Một câu "Thương cậu", đổi lại một đời bao bọc. Một kiếp phong kiến kìm kẹp, lại nở ra đóa hoa ngọt ngào nhất thế gian.…
