(Oneshot) Bầu trời không còn trăng/ linhrio
Khi nỗi đau và tuyệt vọng dung hòa…
Khi nỗi đau và tuyệt vọng dung hòa…
Thành phố hoa lệ ấy khiến anh thấy được em…
Tâm hồn muôn vàn vết xước.…
Con hẻm đó không có gì khiến người ta phải dừng chân nếu chỉ lướt qua một lần.…
bi kịch lớn nhất không phải là cái chết, mà là việc để lại một người phải sống tiếp với một tình yêu không còn nơi đặt xuống, một ký ức không có điểm tựa, và một khoảng trống không có hình dạng nhưng vĩnh viễn không thể lấp đầy.…
Yêu em bằng cả tấm lòng ,muốn bảo vệ em khỏi thế giới ngoài kia.Cái bóng của tình yêu giữa 2 chúng ta.…