(PondPhuwin) Ngày mưa không tới.
Và cuối cùng, cũng quay về đúng nơi bắt đầu.Nơi một cậu trai bước vào đời gã - vào một ngày mưa... không tới.…
Và cuối cùng, cũng quay về đúng nơi bắt đầu.Nơi một cậu trai bước vào đời gã - vào một ngày mưa... không tới.…
Fourth: Anh biết không? Nattawat này là thằng thích nhất những thứ khiến mình có thể mất ngủ.…
Và đêm Bangkok chìm vào khoảng lặng, nơi một người đàn ông vẫn ngồi trên bậc cầu thang, ôm trong tay mảnh ký ức của kẻ mình yêu.Một kết thúc không có dấu chấm hết, chỉ là mở ra một khoảng trống, để hy vọng hoặc đau thương tiếp tục tồn tại.…
Gift for HaiiYennVuu…
Thế giới hỏi anh có ai bên cạnh chưa.Anh chỉ hỏi lại: em có chịu đón anh không?…
Tình yêu đó không dịu dàng, không đúng đắn, không được phép. Nhưng lại là thứ duy nhất khiến cậu thấy mình còn sống.…
"Trong đống đổ nát, giữa vết thương chưa lành,Giữa máu đỏ và khói đen,Có một người đàn ông buông quyền lực,Để ôm lấy trái tim vừa mới đập lại lần nữa."…
Xin mẹ cha hiểu được rằng, niềm vui của con là đây.…
Tình đơn phương như một con điếm đỏng đảnh. Dễ dàng đến, đeo bám lấy tâm trí và trái tim chúng ta, kiêu kì ra giá rồi sẵn sàng nguẩy đít quay đi nếu không nhận được cái giá thích đáng.…
"Mình là của nhau anh nhé, để khi bàn tay em đưa ra không sợ hãi phải kiếm tìm một bàn tay nắm lấy. Mình là của nhau, để khi em đưa mắt nhìn quanh sẽ gặp ánh mắt anh ấm êm, đủ để biết mỗi bước chân vẫn có anh theo dấu. Mình là của nhau, để khi em gọi tên anh còn có người đáp trả, còn nghe thấy tiếng "Ơi" thật an yên. Anh, anh của em, đừng của ai anh nhé..."…
Natachai chờ đợi một câu nói là "Có Yêu!" rồi sẽ tự huyễn hoặc mình câu nói đó có bao nhiêu thật lòng.…
Ý là truyện nhảm ấy.…
Đêm ấy, gã đi qua đời cậu lần đầu: không để lại tên, không để lại số điện thoại. Chỉ để lại trong thẻ nhớ một khuôn mặt dưới mưa, và một ánh nhìn khiến cậu mất ngủ ba đêm liền.…
"Có những người chúng ta đã từng gặp, tưởng rằng chỉ là một phần trong ký ức. Nhưng hóa ra, cả thế giới của mình đã vì họ mà xoay từ lâu."…
Gift for My.…
Mẩu truyện nhỏ, tuỳ tiện viết.…
Natachai là thói quen. Natachai là con mèo nhỏ hằng đêm lén từng chút một nằm lại gần tấm lưng của Archen, mỉm cười ngây ngốc rồi ngủ ngon lành.…
Chỉ là, anh vẫn đang hát mãi một điệp khúc vương trên vai bạn mà thôi.…
"Yêu thằng bé không chỉ là ở bên nó mà còn là bảo vệ nó, cho nó một cuộc sống bình an và hạnh phúc, con làm được không?"Những lời nói của mẹ nuôi cứ văng vẳng bên tai Archen. Anh làm được không? Khẽ ôm Natachai vào lòng, hơi ấm này, an yên này, anh có bảo vệ được không?…