Chap 5: Đêm nay, tôi ngủ ở đây nhé?
Vào phòng cô, anh ung dung lên giường nằm, đắp chăn rồi lướt điện thoại như thể đây là phòng anh. Cô thấy thế cũng chẳng dám nói gì đành lại bàn đọc sách cho đỡ chán.
18h00, anh thì về phòng lấy đồ sang phòng cô.
TaeHyung: đêm nay, tôi ngủ ở đây nhé?
EonHi: vâng??
Cô bật ngồi dậy, nhìn anh với gương mặt khó hiểu.
EonHi: sao lại ngủ ở đây ạ??
TaeHyung: tôi thích, không cãi.
Nói rồi anh đi vào tắm, để lại cô bên ngoài bực tức vì ngại và khó hiểu.
SoonJi: aish, ngủ cùng anh ta sao mà được... Chắc đêm nay ngủ dưới sàn vậy...
Anh bước ra, lại giường nằm kế cô, nhắm mắt suy nghĩ một lát, rồi nhìn cô nói.
TaeHyung: sấy tóc cho tôi.
Cô gật đầu rồi ngồi dậy lấy máy sấy. Cô ngồi sau lưng anh, từng ngón tay thon dài len vào kẽ tóc anh xoa đều. Anh ngồi đấy hưởng thụ, cảm giác này thật sự khiến người khác dễ chịu.
20 phút sau, cô lấy lược chải tóc cho anh.
EonHi: xong rồi ạ.
TaeHyung: cảm ơn em.
Cô mỉm cười nhẹ.
20h00, cô chán nản ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh. Nhìn sang lại trông thấy anh nằm trên giường mình bấm điện thoại vui vẻ, cô thở dài nghĩ thầm.
SoonJi: haizz... *anh ta ở đây, mình không thoải mái gì cả...*
Bỗng anh ngồi dậy, đi lại bàn. Anh từ từ ngồi xuống, mở laptop lên làm việc. Cô chán nản ngắm cảnh, bỗng chợt nhớ ra căn nhà này có một sân thượng rất lớn. Cô thủ thỉ nói nhỏ.
EonHi: mình muốn lên đó quá... Nhưng dì Lim nói anh ấy không cho người làm lên đấy...
Cô gục đầu suy nghĩ.
EonHi: hm... Nếu mình xin phép? Thôi chắc không được đâu...
Anh thấy cô gục đầu suy nghĩ gì đấy, khó hiểu tiến đến.
TaeHyung: em làm gì thế?
Cô bất ngờ ngồi dậy, lắp bắp trả lời.
EonHi: v-vâng, không có gì ạ...
TaeHyung: nói?
EonHi: tôi chỉ là muốn lên sân thượng...
Cô ngại ngùng thủ thỉ.
TaeHyung: vậy thôi à? Thế em lên đi.
EonHi: tôi lên được ạ?
Cô đưa ánh mắt lấp lánh hỏi anh.
TaeHyung: ừm? Tôi cho phép em đấy, lên đi.
EonHi: hì cảm ơn ạ.
Cô cúi đấu cảm ơn anh rồi chạy lon ton ra khỏi phòng.
TaeHyung: thật là...
Anh cười bất lực rồi quay lại công việc.
21h30, anh nhìn lên đồng hồ, chau mày tự hỏi.
TaeHyung: giờ này vẫn chưa về phòng?
Anh đi ra khỏi phòng. Vừa lên đến sân thượng, anh đảo mắt tìm kiếm cô. Bắt gặp một cô gái đang đứng bên lan can, nhắm mắt tận hưởng gió trời. Cô đảo mắt nhìn ngắm thành phố Seoul lấp lánh trong màn đêm tối. Cơn gió mát thổi ngang qua, cô vén tóc lên vành tai, cười nhẹ tự nói.
EonHi: bình yên thật...
EonHi: cảm giác này...nhớ quá.
Cô cúi người nhắm mắt, cười thầm.
Anh tiến đến cạnh cô, nhìn ngắm cô rồi cười bảo.
TaeHyung: em thích nơi này sao?
Cô giật mình xoay qua thì thấy anh đang bên cạnh, theo phản xạ mà lùi lại.
EonHi: v-vâng??
TaeHyung: hửm?
EonHi: đúng ạ...
Anh cười nhẹ rồi quay sang ngắm cảnh.
TaeHyung: phải, em nói đúng. Nơi này bình yên thật đấy...
Mọi mệt mỏi và căng thẳng trong anh dường như bay mất. Những cơn gió nhẹ ngang qua đã thổi vào tâm hồn anh một sự bình yên lạ thường, như lạc vào chốn lạ. Được một lúc, anh quay sang lay nhẹ vai cô.
TaeHyung: ta đi xuống thôi, có vẻ hơi lạnh rồi.
Cô gật đầu rồi lẽo đẽo theo sau anh.
22h00, cô trải mền xuống sàn, anh dường như hiểu ý cô, chau mày hỏi.
TaeHyung: định ngủ dưới đấy à?
EonHi: vâng...
Anh thở dài cúi xuống cầm chiếc mền lên giường.
TaeHyung: lên giường ngủ cùng tôi, mau.
EonHi: Nhưng...
TaeHyung: cãi?
EonHi: không ạ...
Cô không dám cãi, cũng chẳng thể làm gì nên đành lên giường nằm cùng anh. Trằn trọc khoảng chừng 20', cuối cùng cô cũng đã ngủ. Anh nhìn ngắm cô, bất giác cười.
TaeHyung: trông dễ thương đấy chứ...
______________________________________
ỏoooo dễ thương chết
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com